Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Song Hà : Thủ tướng trước Quốc hội hay Chú Cuội trên Cung trăng

Nguồn nuvuongcongly
Thủ tướng trước Quốc hội hay Chú Cuội trên Cung trăng

Sáng nay, dân Hà Nội cười với nhau như mếu:

Triều đình lâm cảnh chợ chiều
Còn đôi Dũng – Nghị, còn nhiều cảnh vui.

Thường thì khi lời nói của người Cộng sản đi đôi với việc làm chỉ là khi dùng bạo lực cướp chính quyền và giữ độc quyền cai trị, giành hết quyền lợi vật chất cho phe nhóm mình. Còn khi trị nước, những người cộng sản nói một đằng làm một nẻo, người dân Việt Nam đã chứng kiến điều này bằng máu thịt, nước mắt và mạng sống.

Lịch sử thời hiện đại của đất nước Việt Nam đã có quá nhiều bài học kinh nghiệm, song thời gian gần đây, chỉ qua những cuộc biểu tình của người yêu nước đã buộc nhà nước CSVN thể hiện rõ nhất bản chất dối trá, lừa lọc của mình.

Biểu tình yêu nước ở Hà Nội ngày 21/8/2011

Khi Tổ quốc bị xâm lăng, mọi người con nước Việt gồng mình lên để đoàn kết chống lại họa ngoại xâm, mặc dù họ biết rõ rằng khi ra chiến trận, đổ máu xương cũng là chính họ và con cháu họ, còn khi yên bình, những người Cộng sản đang đè lên đầu lên cổ họ mà hút máu, lọc xương. Nhưng, trên hết là tình yêu Tổ Quốc, họ sẵn sàng bỏ mạng sống của mình.

Thảm thương thay, chính những kẻ đang ngồi trên đầu họ lại bán đứng họ cho kẻ thù, dù môi lưỡi luôn leo lẻo rằng dưới sự lãnh đạo của 'đảng ta đưa đất nước đến độc lập, dân chủ tự do'.

Những người biểu tình yêu nước bị đàn áp dữ dội bởi công an Hà Nội để làm vừa lòng quan thầy Bắc Kinh, nhưng người đứng đầu lực lượng công an Hà Nội là Nguyễn Đức Nhanh đã uốn lưỡi: "Qua theo dõi, đây là các cuộc biểu tình tỏ thái độ yêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lấn biển Đông, tuy tự phát không do các cơ quan nhà nước, các đoàn thể chính trị tổ chức nhưng là những hành vi mang tính chất yêu nước". Tưởng thật, những người dân ra biểu tình lại bị bắt, bị đạp mặt và tống ngục như kẻ tử thù.

Thế rồi văn bản của UBND TP Hà Nội đóng dấu treo không chữ ký đã được sử dụng để cấm biểu tình yêu nước. Sự hèn đớn và bất chấp luật pháp đã lên cao độ khi những người biểu tình vừa được xác nhận là yêu nước ấy đã ngay lập tức được Đài Truyền hình vu cho là phản động. Những người biểu tình cũng được gắn cho "những thế lực chống đối kích động đằng sau".

Thế nhưng, cả hai ba tháng trời, hàng đoàn công an, cảnh sát, an ninh… tiêu không biết bao nhiêu tiền của, hết không biết bao tiền, phương tiện thiết bị mà không mò ra được bất cứ một "thế lực chống đối" nào phía sau. Thật nhục nhã cho hệ thống công an, an ninh"Chỉ biết còn đảng, còn mình".

Tưởng chuyện nói một đằng, làm một nẻo chỉ là chuyện diễn xiếc của Phạm Quang Nghị trong cái ao tù bẩn thỉu ông ta đang thống trị mang tên Thủ đô Hòa Bình, còn phương diện quốc gia thì phải khác.

Thủ tướng trước Quốc hội - Chú Cuội trên Cung trăng

Nào ngờ đến khi Nguyễn Tấn Dũng trong vai Thủ tướng chính phủ đứng trước Quốc hội rằng:"Chủ trương nhất quán của đảng, nhà nước ta là luôn trân trọng, hoan nghênh, biểu dương, khen thưởng mọi người dân thật sự vì mục tiêu vì lãnh thổ… Phải thực hiện Hiến pháp về quyền biểu tình". Tưởng vậy thì người dân sẽ được thể hiện ý kiến thái độ và tinh thần của mình rõ ràng hơn.

Chính vì thế, đã xuất hiện Lời kêu gọi biểu tình "ủng hộ Thủ tướng và đề nghị Quốc hội ban hành Luật biểu tình" vào sáng 27/11/2011. Người dân nô nức, hồi hộp chờ ngày được thể hiện tinh thần ủng hộ Thủ tướng.

Đâu có ngờ, ngay sáng nay 27/11/2011, tại bờ Hồ Hoàn Kiếm, trung tâm Hà Nội, trước con mắt của hàng vạn người dân, hàng trăm người nước ngoài, lực lượng an ninh, công an dày đặc hành động như chỗ không người, như trong chốn rừng thẳm: Bắt những người dân đi dạo để chống biểu tình ủng hộ Thủ tướng.

Những người bị bắt được về "Trại phục hồi nhân phẩm" rồi đến tối thì đẩy ra ngoài đường bỏ mặc. Một số người khác thì đưa về câu lưu, thẩm vấn tại Sở Công an, ngoài ra còn tặng thêm cho cái Quyết định phạt hành chính vì tập trung đông người nơi công cộng.

Bắt người đi ủng hộ Thủ tướng vào trại phục hồi nhân phẩm

Sự hèn nhát, đê tiện ở đây là ngoài việc tự ý bắt công dân một cách không minh bạch, việc công bố "quyết định phạt hành chính" cũng tự cán bộ công an đọc mà không đưa cho công dân xem bị phạt vì lý do gì. Đây là những hành vi trái pháp luật trắng trợn, coi thường quyền sống, quyền tự do của người dân.

Những hành động này đã nói lên nhiều điều ẩn chứa đằng sau. Người ta đặt ra hai giả thiết:

1- Trước hết, người dân có quyền nghi ngờ một Thủ tướng Chính phủ nhưng đã lật lọng trong lời nói và việc làm. Lời nói của Thủ tướng chưa rời miệng, thì hành động đàn áp, bắt bớ những người ủng hộ mình nói lên điều gì?

Có phải đó là sự dối trá, lừa lọc của một người mang danh Thủ tướng Chính phủ?

Nếu đúng tinh thần của Thủ tướng Chính phủ ra lệnh đàn áp những công dân ủng hộ mình, có phải Thủ tướng Chính phủ nghĩ rằng với vai trò độc trị của Đảng cộng sản được duy trì bằng súng đạn, chó và nhà tù nên không cần sự ủng hộ của người dân? Có phải một Thủ tướng tồn tại dựa trên sự hà hơi tiếp sức của ngoại bang, thì có thể lừa dối dân mình đủ cách, đủ mánh?

Thủ tướng trong lần đến Tòa TGM Hà Nội hứa với TGM Ngô Quang Kiệt về Tòa Khâm sứ

Người dân không thể không nhớ lại vụ việc Tòa Khâm sứ của Giáo hội Công giáo đã bị chiếm đoạt trái pháp luật, bị đem đi bán chác chia nhau vào đầu năm 2008 và bị phản ứng dữ dội. Chính lúc căng thẳng nhất, mọi chứng cứ đưa ra để phân bua việc chiếm đoạt khu Tòa Khâm sứ đã bị bóc trần là không hề có cơ sở pháp luật, thì Thủ tướng xuất hiện.

Với vai trò một Thủ tướng, khi xuất hiện trước cộng đồng giáo dân và vị Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt thời đó, lời hứa của ông rằng hãy dẹp yên và nhà nước sẽ trả lại khu Tòa Khâm sứ của Tòa TGM Hà Nội giống như dao chém vào đá, như đinh đóng vào gỗ lim. Tưởng rằng với cương vị của mình là người đứng đầu chính phủ, thì "lời nói là đọi máu" và bằng mọi cách sẽ giải quyết như đã hứa.

Thủ tướng đi xem Tòa Khâm sứ của Giáo hội Công giáo và hứa sẽ trả lại

Nào ngờ, sau đó ông lật mặt, thậm chí ông còn xua đàn em báo chí cắt ngang nửa câu nói của TGMHN Ngô Quang Kiệt để vu cáo, bóp méo và xuyên tạc và cuối cùng là dùng chó, cảnh sát và rào sắt để cướp đoạt tài sản này của Giáo hội.

Chó, cảnh sát, rào sắt không ngăn được tinh thần người Công giáo, mà chỉ ngăn được lương tâm con người của một người mang danh Thủ tướng chính phủ thiếu đứng đắn và nghiêm túc.

Tưởng rằng chỉ với Công giáo, tầng lớp dân chúng luôn bị phân biệt đối xử trong xã hội Cộng sản thì ông mới làm vậy. Nhưng không, với nhân dân ông vẫn con bài đó và diễn đi diễn lại đến ngày hôm nay.

Và đây là cách thực hiện lời hứa của một Thủ tướng với cộng đồng tôn giáo

Có phải đó là thói quen ma lanh, khôn lỏi cần có của một quan chức cao cấp cộng sản độc tài?

Như vậy, lời nói của Thủ tướng Chính phủ trước Quốc hội mới hai ngày nay thôi có nghĩa gì? Không chỉ về luật Biểu tình mà còn về Biển đảo, lãnh thổ đất nước có đúng là tinh thần của Thủ tướng Chính phủ như vậy hay không? Hay cũng là chuyện nghĩ một đằng, làm một nẻo như trước đến nay người dân đã thấy qua những cuộc bắt bớ nhân dân biểu tình chống Trung Quốc xâm lược bành trướng?

Thực tế đó đặt ra câu hỏi về tư cách và những lời nói của Thủ tướng trước Quốc Hội có phải là lời của Chú Cuội trên Cung Trăng?

Phạm Quang Nghị, kẻ đốt đình, phá chùa

2- Còn, nếu những cuộc đàn áp hôm nay, không phải do Thủ tướng Chính phủ tổ chức, thì đây quả là đòn giáng nặng nề vào bộ mặt Thủ tướng của Bí Thư Thành ủy Hà Nội – Phạm Quang Nghị. Ở xứ sở Cộng sản độc tài cai trị này, không một việc gì được qua mặt tổ chức đảng. Vì vậy những việc xảy ra trên địa bàn Hà Nội, không thể không in dấu ấn của Phạm Quang Nghị Bí thư Thành ủy.

Người Hà Nội vẫn đồn nhau rằng: Nếu như Phạm Quang Nghị không dốt nát đối đầu tiêu diệt tôn giáo qua các vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Đồng Chiêm, thì ông ta đã không mắc những sai lầm nghiêm trọng để các đối thủ có cơ hội khai thác triệt hạ giấc mộng leo cao lên chức Thượng Hoàng đất nước. Còn người dân có tôn giáo, kể cả không phải là người Công giáo, thì cho rằng ác giả ác báo, nhân nào quả đó, gieo họa thì gặp họa thôi. Dù cho ông tự nhận là vô thần thì việc đập phá, cướp bóc chốn thờ tự là nơi kiêng kỵ, nhất là việc phá Thánh Giá của người Công giáo, nên ông ta phải chịu hậu quả nhãn tiền.

Nếu ông ta đã cắt xén câu nói của TGM Ngô Quang Kiệt để vua vạ bôi xấu, thì không ta bị Trời, Phật đặt vào mồm câu nói ngu xuẩn: "Dân ta bây giờ ỷ lại, chờ nhà nước, không tự mang sức ra mà làm" khi lụt lội chết người đã mấy ngày nhưng ông vẫn họp để sung sướng với thành quả tiêu diệt tôn giáo của mình qua vụ Tòa Khâm sứ và Thái Hà.

Câu nói đó như giọt nước cuối cùng làm tràn chiếc ly sức chịu đựng và phẫn uất của người dân đang khốn đốn vì thiên tai thì ít mà nhân tai thì nhiều. Lập tức cơn phẫn nộ bùng lên và thiên hạ buông muôn lời nguyền rủa. Cũng lập tức, các đồng chí của ông nằm lấy cơ hội vàng dìm ông xuống ghế, cơ hội ngoi lên của ông chấm dứt.

Quan chức cộng sản: Đồng chí nhưng không đồng hướng

Thói đời có kẻ bại ắt có kẻ thắng, Ba Dũng vẫn nghiễm nhiên chiếc ghế Thủ tướng đầy quyền lực trong tay dù vụ Vinashin đầy tai tiếng tưởng nhấn chìm ông ta xuống đáy sông như mấy con tàu cũ. Nguyễn Phú Trọng vốn được dân gian tặng cho danh hiệu "Trọng Lú" vẫn leo lên chức Tổng Bí thư ngạo nghễ nhìn ông cười cợt.

Cuộc trò chuyện không mong muốn. Hình minh họa

Căm tức với những đồng chí của mình vốn không bao giờ bằng lòng dù cố bằng mặt – đặc tính của cán bộ cộng sản – ông quyết chơi anh Ba Dũng quả này. Ông cho đàn em chăm sóc thật kỹ, bắt bớ thật mạnh, khốc liệt bất chấp tất cả để chứng tỏ cho thiên hạ biết Ba Dũng chẳng là cái gì mà dám lẻo mép ở Hà Nội.

Và người dân Hà Nội sáng nay được chứng kiến màn diễn xiếc tài tình của công an Hà Nội với những người biểu tình ủng hộ Thủ tướng. Tài tình ở sự hèn hạ, bẩn thỉu bất chấp pháp luật, lương tâm và mất cả tính người.

Sáng nay, dân Hà Nội cười với nhau như mếu:

Triều đình lâm cảnh chợ chiều
Còn đôi Dũng – Nghị, còn nhiều cảnh vui
.

Ngày 27/11/2011

Song Hà

VietTuSaiGon : Việt Nam vẫn chuộng luật rừng

Nguồn rfablog
Sôi động nhất tháng 11/2011 là tình trạng cát cứ nổi lên trong bộ máy cầm quyền tại Việt Nam.
 
Đơn cử như chuyện chính quyền TP.HCM ứng xử không giống ai trong việc thu hồi sách của Nguyễn Vĩnh Nguyên, trong khi các địa phương khác vẫn được bán, dân Sài Gòn muốn mua sách của nhà văn này thì phải chịu khó chạy qua Bình Dương chẳng hạn; họ cũng không cấp phép tiếp nhận cho live show của Chế Linh… vì lý do là "chưa phù hợp trong tình hình thành phố hiện nay".
 
Cộng đồng mạng được một phen tá hỏa vì không biết TP.HCM đang ở trong "tình hình" gì mà cứ sợ, cứ cấm tùm lum như vậy. Người hiểu việc thì nói "bảo hoàng hơn vua", bởi TP.HCM là nồi cơm lớn và chính yếu của cả nước, cấp lãnh đạo ở đây không muốn mất cơ hội trục lợi, nên cứ khư khư bằng việc cấm đoán.
 
Mà ngay tại Hà Nội cũng không tránh khỏi chuyện cát cứ, hay nói như ngôn ngữ "nhà nghề", họ đang chạy đua quyền lực. Chỉ hai ngày sau khi Sở VH,TT&DL Hà Nội không cấp phép cho live show Chế Linh thì Cục Nghệ thuật Biểu diễn (Bộ VH,TT&DL) cho phép được công diễn vào đúng thời gian và địa điểm đã bán vé. Mà nói như ông Nguyễn Thành Nhân (Phó Trưởng phòng quản lý, Cục Nghệ thuật Biểu diễn) thì:"Việc Sở VH,TT&DL không đồng ý tiếp nhận chương trình biểu diễn Live show ca sĩ Chế Linh khi khán giả đã mua vé là gây ảnh hưởng tới quyền lợi của khán giả. Thậm chí, đẩy vấn đề đi xa hơn, nhiều luồng dư luận cho rằng: chính quyền Hà Nội không cấp phép cho ca sĩ Chế Linh. Tất nhiên, đó là một sự hiểu lầm. Bởi thực tế, Cục Nghệ thuật Biểu diễn và cơ quan chức năng đã cho phép ca sĩ Chế Linh tham gia biểu diễn nghệ thuật trong các chương trình do công ty Bích Ngọc tổ chức từ 15/10-31/12/2011".
 
Ông này nói thêm:"Tôi khẳng định quan điểm, sai đến đâu, phạt đến đó. Sau đêm diễn 12/11, chắc chắn cục và sở sẽ ngồi lại với nhau để bàn cách xử công ty Bích Ngọc. Chuyện này không thể bỏ qua. Nhưng có điều, Sở VH,TT&DL Hà Nội hơi... vội vàng. Nghị định 75 quy định rõ, nếu sai phạm về quảng cáo như lỗi Sở VH,TT&DL Hà Nội bắt công ty Bích Ngọc thì chỉ xử phạt hành chính, không được hủy giấy phép. Chúng tôi nắm quá rõ các quy định này. Nhưng nếu xử họ, chúng tôi sẽ bắt những lỗi khác cơ. Còn lúc này, vì lợi ích chung, phải để chương trình diễn ra...".
 
Kết quả của những lùm xùm và căng thẳng này đẩy Chế Linh đến mức đột quỵ nhẹ, phải nhập viện cấp cứu vào sáng 19/11/2011 - show diễn đánh dấu 30 năm rời xa quê hương và trở lại, tí xíu nữa là lấy mạng của chính ca sĩ.
 
Sau khi Chế Linh đột quỵ, thì theo tin hành lang từ một nhân viên văn phòng của UBND TP.HCM, vào khoảng 14h cùng ngày, giấy phép cho live show này đã được thông qua về mặt nguyên tắc, khi mà vé đã được trả lại hơn 70% tại Nhà hát Hòa Bình và ca sĩ thì không còn sức để hát nữa. Trống đánh xuôi kèn thổi ngược, mới chiều 18/11 thì UBND và sở ra thông báo không cấp phép tiếp nhận, gần một ngày sau lại có giấy phép? Vậy chuyện gì đang xảy ra vậy?
 
Rồi cũng trong tháng 11/2011, các phiên họp và đối chấp ở quốc hội Việt Nam cũng cho thấy chuyện cát cứ này. Việc Bộ trưởng Đinh La Thăng tỏ ra mạnh tay trong việc xử đồng nghiệp sai phạm là tốt, nhưng việc cấm chơi golf (một bề nổi của vô số sai phạm, lũng đoạn) đã bị các bên cho là tùy tiện, lạm quyền. Phó Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Mạnh Hà cho rằng: "đây là một quyết định không phải vô lý mà là vi phạm pháp luật. Lãnh đạo là phải thượng tôn pháp luật, không được hành xử tùy tiện". Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình thì nói với báoTuổi trẻ tại hành làng quốc hội: "Tôi nghĩ cán bộ, công chức trước hết thực hiện theo đúng Luật Cán bộ, công chức. Nếu người ta không vi phạm Luật Cán bộ, công chức và pháp luật về lao động, không chơi golf trong giờ hành chính thì không nên cấm".
 
"Ở đây chúng ta ghi nhận sự năng nổ, nhiệt tình của lãnh đạo mới, nhưng nhiệt tình cũng cần có sự hiểu biết quyền của mình và quyền của cán bộ công chức, viên chức thuộc (dưới) quyền của mình. Nếu không sẽ là sự sai phạm, là tác động tiêu cực gây ra hậu quả xấu. Gần đây, có một số hiện tượng lệch chuẩn của một số cán bộ lãnh đạo mới được bổ nhiệm", tiến sĩ Lê Hồng Sơn, Cục trưởng Cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (Bộ Tư pháp) khẳng định.
 
"Theo tôi, khi đã dùng từ 'cấm' thì phải theo quy định của pháp luật. Ví dụ đảng viên, công chức có quy định riêng, vì cấm liên quan đến quyền con người thì Hiến pháp cũng đã quy định. Những quyền cơ bản của con người thì phải được tôn trọng và phải trên cơ sở pháp luật, tức luật Quốc hội chứ văn bản cấp thấp như bộ trưởng là không được", TS Đinh Xuân Thảo (Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp của quốc hội) tái khẳng định.
 
Ở đây tôi không bàn vị nào nói đúng, vị nào sai, bởi ở Việt Nam đúng sai đã là chuyện vô chừng. Bởi nếu nhà cầm quyền Việt Nam mà còn tôn trọng chuyện đúng sai thì đã không có những hành xử như thời gian qua. Đơn cử, phần lớn tù nhân lương tâm bị nhốt là vì chính phủ không tôn trọng hiến pháp - cái được cho là đúng cao nhất hiện nay.
 
Đó là chưa nói, rất nhiều quyết định sai rõ ràng tại Việt Nam nhưng đang được áp dụng như đúng, có điều những văn bản "nổi trội" như "cấm chơi golf" hay "vây lưới bắt… người vi phạm giao thông" để người dân lên tiếng thì còn hơi ít.
 
Nguyên tắc của nhiều văn bản dưới luật tại Việt Nam được ban hành theo kiểu, cứ đưa ra, mâu thuẫn hay chống lại hiến pháp cũng không sao, nếu bị dư luận phản đối nhiều quá thì lại thụt vào. Ví dụ như hồi 13/01/2003, khi Bộ Công an ra thông tư 02 về việc quy định mỗi người chỉ được đăng ký 1 xe máy, rõ ràng trái với hiến pháp và pháp luật. Thông tư này bị dân tình phản đối nhiều quá thì đến 22/11/2005, Bộ Công an lại có thông tư 17/2005/TT hướng dẫn về việc bỏ quy định mỗi người chỉ được đăng ký 1 xe môtô, 1 xe gắn máy.
 
Nhiều khi một thông tư, nghị định, nghị quyết… khi ra đời đã bị sai, nhưng nếu người dân không phản đối thì nó vẫn được áp dụng lâu dài. Và hiệu quả nhất với trường hợp công dân bị đưa ra tòa, thì có thể bị ép tội từ vô số những văn bản dưới luật như thế này.
 
Vấn đề chính là khi những văn bản này "âm thầm" đi vào đời hay được chống đỡ bởi bộ máy quyền lực phía sau, thì rất khó bị xóa bỏ. Bộ trưởng Đinh La Thăng vẫn kiên quyết với "quy định nội bộ" của mình vì dường như ông đang cảm nhận được trọn vẹn quyền lực bảo kê sau lưng (?!).
 
Chính vì vậy, việc cát cứ ngày một nhiều từ các cơ quan quyền lực ở Việt Nam hiện nay có thể được giải thích từ sự ưu thích dùng luật rừng. Bởi luật rừng thường dễ được "soạn" và dễ đáp ứng với nhu cầu của một nhóm người hay "đại ca" nào đó.
 
Một nhà nước thượng tôn pháp luật hay nhà nước pháp quyền thực sự, có lẽ còn là giấc mơ xa vời của Việt Nam.

Hiệu Minh : 100 ngày ông Vương Đình Huệ (là ... "toi" chứ không phải ... giỗ!)

Nguồn hieuminh

Bộ trưởng Vương Đình Huệ. Ảnh: internet

100 ngày ông La Thăng tốn bao giấy bút. 100 ngày của ông Vương Đình Huệ cũng không kém phần sôi nổi. Nhưng xem chừng bác Huệ đã thúc thủ với các doanh nghiệp xăng dầu.

Hồi cuối tháng 9-2011, trong hội thảo "Điều hành giá xăng dầu theo cơ chế thị trường", khi ông Nguyễn Cẩm Tú (Thứ trưởng Bộ Công thương), Bùi Ngọc Bảo (TGĐ Petrolimex), Lê Xuân Trình (TGĐ PV Oil) đã lớn tiếng phản công Bộ Tài chính, trách cứ Bộ này điều hành giá xăng dầu theo kiểu "sống chết mặc bay", đồng thời kêu ca doanh nghiệp thua lỗ trường kỳ vì giá xăng dầu thấp, thì Bộ trưởng BTC Vương Đình Huệ đã nói:

"Tôi có 5 năm làm Phó Tổng kiểm toán, 5 năm làm Tổng kiểm toán NN. Tôi không chỉ đủ sức quản lý hàng trăm DN mà tôi đủ năng lực quản lý toàn bộ nền kinh tế đất nước".

"Tôi ra quyết định quản lý giá và tôi chịu trách nhiệm cá nhân". "Nếu cách điều hành của chúng tôi gây thiệt hại cho DN, chúng tôi chịu trách nhiệm và bồi thường".

"Sỡ dĩ giá xăng dầu chưa thể thả nổi theo thị trường ngay được vì vẫn còn tồn tại độc quyền. Ba DN lớn đang chiếm trên 90% thị phần… nếu 03 DN này "đi đêm" với nhau thì các DN khác chết, người tiêu dùng sẽ chịu thiệt".

"Nếu DN nào (kinh doanh xăng dầu) không làm được thì rút lui đi. Chúng tôi sẵn sàng cho giải tán để lập Công ty khác"

Người ta ví đó là quả bom lửa ném vào kho xăng của Bộ Công thương và các doanh nghiệp xăng dầu.

Vài bạn đọc vốn có kinh nghiệm đã nhắc, hãy đợi đấy, vở kịch xăng dầu này còn nhiều bi hài.

Và quả thật, ngày 28-11-2011, Bộ Tài Chính ra thông báo, "cải chính" ý kiến Bộ trưởng Vương Đình Huệ trước Quốc hội, từ việc "lãi ba năm liên tiếp" của Petrolimex sang lỗ với con số cụ thể là 1.840 tỉ đồng.

Burning chair. Ảnh: internet

Với 100 ngày nhậm chức, sau khi tìm hiểu kỹ cung cách quản lý xăng dầu, có lẽ Bộ trưởng trẻ Vương Đình Huệ bắt đầu hiểu ra, quản lý hàng trăm doanh nghiệp không dễ và nắm toàn bộ nền kinh tế đất nước không như cái tâm ông muốn. Cái ghế của ông nhiệt độ tăng bất thường, có thể bốc cháy bất kỳ lúc nào.

Kết cục, Petrolimex lỗ hàng nghìn tỷ cũng không rút lui, không bị Vương Đình Huệ giải tán, mà còn được tăng gấp đôi quỹ bình ổn giá xăng.

Còn Vương tiên sinh lại rút lời, hạ nhiệt chiếc ghế nóng để tránh tai nạn cháy nổ do xăng dầu gây ra.

Mình bỗng nhớ lại entry "Bộ trưởng Huệ bật diêm xem giá xăng" của Huy Đức. Xem thăm dò dư luận bên dưới, cánh xăng dầu chỉ là thiểu số, nhưng cuối cùng lại thắng vẻ vang.

Cho dù chiếc ghế không cháy vì xăng, nhưng uy tín thì hưởng dương 100 ngày tuổi.

Hiệu Minh. 28-11-2011

Xem thêm : 100 ngày ông La Thăng

Đỗ Trung Quân : Từ “ Gia tài của mẹ” đến Lý Sơn – Quảng Ngãi

Nguồn quechoa

Một góc Lý Sơn

Tin nhắn của người bạn đang ngồi tại Nhà hát Thành phố đêm 26- 11-2011. " Tôi đang nghe Đàm Vĩnh Hưng hát " Gia tài của mẹ". Đàm Vĩnh Hưng hát nhạc Trịnh  và hát thế nào thì lại là vấn đề không bàn ở đây. Cái ngạc nhiên là ca khúc luôn bị cấm hàng chục năm nay đã được cho phép hát chính thứctrong một chương trình ca nhạc[ Dù quần chúng vẫn hát bình thường từ lâu nay ]. Suốt 10 năm thực hiện chương trình kỷ niệm Trịnh Công Sơn ở Bình Quới , mảng " Ca khúc da vàng" và đặc biệt bài hát này luôn nằm trong sự xét duyệt gay gắt và tất nhiên là không cho phép . Chả lẽ bài hát ấy khi xin phép có trong chương trình của anh Đàm nó chưa kịp …đến tai một anh cầm nắm tư tưởng rất "hắc" của Sài Gòn ? Dù gì thì đấy cũng là tín hiệu tốt cho một mảng ca khúc quan trọng của Trịnh Công Sơn lâu nay luôn gây tranh cãi từ cả hai phía. Mảng ca khúc mà tôi có lần thở dài : Khác với Nhất Chi Mai "chết mới được ra lời"  còn Trịnh Công Sơn thì  "chết vẫn chưa được ra lời".

Chả biết "Gia tài của mẹ" được chính thức hát lên ở Nhà hát Thành phố đêm ấy có là tín hiệu liên quan gì đến những phát biểu của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định chủ quyền của Hoàng Sa, và năm 1974 quần đảo bị Trung Quốc chiếm đóng  trong sự quản lý của chính quyền Sài Gòn  tức chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Thủ Tướng không dùng từ "ngụy quyền" nữa nhé [ Nghe rằng có nhiều người  chê trách báo Tuổi Trẻ khi đăng tường thuật đã bỏ cụm từ "Việt Nam Cộng Hòa"  của Thủ Tướng ? ].

Từ anh Đàm lan man qua anh Hồ Cương Quyết tức Andre Menras .Andre dự định chiếu bộ phim tài liệu mà anh cùng thực hiện với HTV- Đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh chưa lâu. Bộ phim nói về đời sống của ngư dân Lý Sơn – Quảng Ngãi . Phim được Bộ Ngoại giao & Sở Ngoại vụ TP-HCM cho phép thức hiện. André dự định chọn một quán cà phê có không gian thoáng đãng tại khu du lịch Văn Thánh làm nơi trình chiếu. Khi tôi viết những dòng này , thì cũng vừa nhận được tin buổi chiếu phim không được cho phép.

An ninh Phường, Quận đã đến làm việc và thông báo điều ấy với ban giám đốc Văn Thánh, nơi quán cà phê Ami thuê mặt bằng. Lại không rõ André có vì sự hồ hởi đem chiếu sau khi nghe Thủ Tướng chính thức nói về vụ Hoàng Sa hay không ? Chỉ biết ông Tây – Việt tất nhiên là buồn  khi không được phép chiếu dù chiếu nội bộ cho bạn bè xem. Bộ phim này trước đó được chiếu cho ông Sáu Phong – Nguyễn Minh Triết khi còn tại chức Chủ Tịch Nước xem, và ông có đề nghị HTV trình chiếu nhưng vẫn cuối cùng bị cấm chiếu vì khi xem duyệt  " đồng chí tư tưởng" của Thành Ủy phán " không có yếu tố của Đảng trong phim !"  và thế là…xong phim .

Tôi – người viết , ngồi cà phê gãi râu lẩm bẩm tự hỏi vậy làm phim gì cho có tính Đảng  nhỉ? Nhà thơ Nguyễn Duy ngồi bên cạnh bật cười bảo:  " Phim bắt biểu tình!"

Tác giả gửi cho Quê choa

Nguyễn Quang Lập : Ông bán vé về tuổi thơ

Nguồn quechoa

Tối qua nhậu về, mở mobile thấy tin nhắn của Ánh (Nguyễn Nhật Ánh) tới từ lúc nào: "Đang đọc lại bàiBạn bè một thuở giờ đâu tácủa Lập, thấy chính xác đến mức rờn rợn", tự nhiên sực nhớ đã lâu lắm rồi mình chưa gặp Ánh.

Mình biết Ánh, đọc thơ nó từ năm 1980, nhưng mãi đến năm 1998, khi nó viết cho Kim Đồng bộ Kính vạn hoathì mình mới gặp, từ đó chơi với nhau cho đến bây giờ. Ánh giống mình, làm thơ từ năm 13 tuổi, đến năm 1984 mới chuyển sang viết văn xuôi. Thoạt kỳ thủy nó lấy bút danh: Hoài Mộng Diễm Thư, he he sến chảy nước, ý là mơ có những trang văn đẹp, ặc ặc. May có Nguyễn Văn Bổn, tức anh Tần Hoài Dạ Vũ, nó mới rũ sến đứng dậy sáng lòa, hi hi… Anh Bổn nói tao tên xấu mới bịa ra cái bút danh dài loằng ngoằng vậy chớ, cái tên Nguyễn Nhật Ánh hay bỏ bà, Hoài Mộng hoài meo, Diễm Thư diễm theo làm cái dzầy!  Từ đó nó mới chịu lấy bút danh tên thật.

Ánh viết văn khỏe lắm, hồi làm bộ Kính vạn hoa, nó viết một tuần một tập sách, chưa thấy ai viết một tuần một tập sách được như nó. Mà có phải viết văn không đâu, nó còn phải viết báo. Tuần nào cũng có bài bình luận bóng đá với cái tên Chu Đình Ngạn trên báo Sài Gòn Giải  Phóng và mục Vườn hồng với cái tên Anh Bồ Câu trên báo Thanh Niên. Ngoài ra người ta đặt bài tứ tung, nó cũng viết tứ tung, ký đủ các tên Lê Duy Cật, Đông Phương Sóc, Sóc Phương Đông… Kinh hoàng!

Đến nay Ánh viết trên trăm cuốn sách, nó cũng không nhớ là bao nhiêu cuốn. Mình hỏi Ánh, nói ông nói chính xác là bao nhiêu cuốn, nó nhăn răng cười, nói đại khái hơn trăm cuốn. Sách Ánh bán chạy khủng khiếp, tái bản liên tù tì, hiếm có cuốn nào in dưới vạn bản, làm nhà văn được như vậy thật sướng. Trẻ con bây giờ đứa nào không biết Nguyễn Nhật Ánh chắc chắn đó là đứa cực dốt văn. Xưa có Tô Hoài,  Xuân Sách, Trần Đăng Khoa giờ có Nguyễn Nhật Ánh, chỉ mỗi Nguyễn Nhật Ánh không còn ai. Bảo Ninh có lần vỗ vai mình, buột miệng nói này, nói ra dại mồm chứ thằng Ánh mà chết thì nước Nam này chẳng còn ai viết sách cho bọn trẻ không nhỉ. Mình cũng chẳng biết nói thế nào, nghĩ mãi không ra ai có thể thay thế được Nguyễn Nhật Ánh.

Mình có ông bạn rất ngạo, sách trong nước không thèm đọc, sách viết cho thiếu nhi lại càng không. Một hôm nó xin mình mấy cuốn thiếu nhi cho đứa cháu. Mình đưa mấy cuốn của Nguyễn Nhật Ánh – Bàn có năm chỗ ngồi, Chú bé rắc rốiCho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Thằng quỉ nhỏ. Tuần sau ông này gọi điện cho mình, nói tao đưa cho thằng cháu, nó bảo mấy cuốn này cháu đọc từ lâu, bác chưa đọc à. Tao bảo chưa. Nó xì một cái, nói xời, thế thì bác không biết đọc sách rồi. Tức chí tao nằm đọc một lèo cả bốn cuốn sách… Được, khá, hay! Thằng cha này đúng là ông bán vé về tuổi thơ mày ạ, người lớn không đọc thật phí.

Mình nghiệm ra sách viết cho thiếu nhi mà người lớn đọc thấy thích thì trẻ con nhất định mê li. Phải nói trẻ con mê Ánh như điếu đổ. Hễ nó đến giao lưu chỗ nào là trẻ con xúm đen xúm đỏ xin chữ ký. Phạm Ngọc Tiến khoe, một hôm thấy quá đông trẻ con vây quanh Ánh, nó đứng ra giữ trật tự, chỉ định từng đứa vào xin chữ ký. Lũ trẻ nhìn Tiến ngưỡng mộ lắm, thì thầm với nhau, nói bác này quen Nguyễn Nhật Ánh đấy. Tiến trừng mắt lên, nói không phải quen, tao là bạn, bạn thân, rõ chưa. Lũ trẻ lại càng ngưỡng mộ, Tiến sướng, cười tít mắt.

 Nguyễn Trọng Tín còn vui hơn. Tín đưa cuốn sách Ánh tặng cho thằng cu con, nói Nguyễn Nhật Ánh tặng mày đó. Thằng cu soi đi soi lại chữ ký của Ánh, nói thiệt giỡn ba. Tín cười, nói ủa, mày không tin tao quen Nguyễn Nhật Ánh à. Thằng cu trố mắt nhìn Tín, nói ba mà quen được Nguyễn Nhật Ánh à. Mình còn thảm hơn. Có lần mình và Ánh gặp lũ nhỏ, chúng nó ùa ra vây quanh Ánh, chẳng thèm để ý đến mình, đứa nào đứa nấy nhìn mình như nhìn cục đất. Ánh giới thiệu đây là nhà văn Nguyễn Quang Lập, bạn anh. Chúng nó trợn mắt há mồm, nói ủa vậy ta, bác này mà cũng bạn anh à , hi hi. Mình thua Ánh một tuổi, thế mà mỗi lần cùng với nó gặp mấy em u – chíp – hôi, mấy em gọi Ánh bằng anh, còn gọi mình bằng bác. Ưu tiên lắm chúng nó mới gọi bằng bác, nếu không chúng gọi bằng ông, hi hi, khổ thân ông bọ.

Ánh có gương mặt búng ra sữa, gần sáu chục tuổi rồi vẫn trẻ trung như thanh niên mới lớn. Ánh trẻ cũng vì cái tính, chả biết ở nhà viết lách thì thế nào, ra đường lúc nào cũng phơi phới niềm tin, bạn bè với trẻ nhỏ, chơi bời nghịch ngợm buồn buồn giận giận, cười cười nói nói rất vô tư. Lắm khi rượu say nó nhảy nhảy múa múa y chang thằng con nít. Chỉ duy nhất một lần mình thấy nó khác hẳn những ngày thường, là khi nghe tin anh Nguyễn Thắng Vu bị bạo bệnh. Khi đó đang hò hét tưng bừng ở Đo Đo, chợt nó đứng sững, rơi xuống ghế ngẩn ngơ, nói thiệt vậy ta.

 Anh Vu vốn là giám đốc NXB Kim Đồng, gắn bó với Ánh hơn hai chục năm, hiếm ai chăm sóc Nguyễn Nhật Ánh được như anh, nhờ thế 54 tập Kính vạn hoa, 28 tập Chuyện xứ Langbian và nhiều cuốn khác của nó mới có mặt giữa đời, có thể nói chắc như vậy.

 Nó ra Hà Nội thăm anh Vu, quay vào Sài Gòn gọi mình ra quán rượu, nói anh Vu chắc không qua khỏi đâu. Nói vậy rồi ngồi im cả giờ, uống hết chén này sang chén khác. Đến khi say, nó nhìn xuống đáy chén rượu thì thầm, nói ở đời hiếm ai được như anh Vu, văn học thiếu nhi hiếm ai được như anh Vu… Nó rưng rưng nhìn ra cửa sổ, nói Lập nói những người tốt thường hay chết, đúng không. Thôi từ này đừng nói thế nữa, sợ lắm… Khi đó mắt nó thẳm sâu một nỗi đau đời, chỉ những người chịu nhiều tủi nhục đắng cay mới có đôi mắt ấy.

Hoàng Thanh Trúc : “Điều gì đến phải đến”

Nguồn danlambao

Hoàng Thanh Trúc (danlambao) 

"Tôi nghĩ một cách giản đơn: Cái gì đến thì nó phải đến" …. 

Đó là một trong những nhận định theo quan điểm của ĐBQH Dương Trung Quốc trong lần trao đổi mới đây với VietNamNet về nội dung thông điệp mà ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại buổi trả lời chất vấn tại nghị trường QH vừa qua.

Trong nội dung trao đổi ấy nhiều người quan tâm đến một nhóm từ được khéo léo mạnh dạn xử dụng trong cách nói của ông Dương Trung Quốc: "Điều gì đến phải đến". Nói là khéo léo và mạnh dạn là so với ông "nghị" đồng vai với ông, ĐBQH Hoàng Hữu Phước của TP/HCM không biết có phải muốn là "siêu tân tinh" hay "nâng hòn" (nhưng không đúng chỗ, đúng lúc) mà phát biểu lung tung về biểu tình như người thiểu năng trí tuệ "trật đường ray" xa lắc với ông thủ tướng về vấn đề luật biểu tình. 

"Điều gì đến phải đến" nó là một sự khẳng định hiển nhiên, không lạ, nhưng là "mới" vì cách diễn đạt đúng đắn, trung thực hơn trước, ở một diễn đàn Quốc Hội liên quan đến những sự việc "Hoàng Sa,Trường sa - chế độ VNCH và quyền biểu tình" mà từ trước đến nay đối với những vị chức sắc đảng, nhà nước và toàn bộ hệ thống truyền thông CSXHCN không được chuẩn mực, hay tránh né không muốn gọi đúng tên một sự việc khi tiếp cận vấn đề bởi cái lý do hay gọi là sự "nhạy cảm"?. 

Còn hiển nhiên không lạ là vì ba chủ thể "Hoàng Sa,Trường sa - chế độ VNCH và quyền biểu tình" hiện diện rất cụ thể mà không cần thiết phải biện chứng. Một quốc gia của miền Nam mà từ năm 1960 đã có đầy đủ các cơ chế của một chính phủ như mọi quốc gia khác trên thế giới hiện nay,(mà miền Bắc lúc bấy giờ không có đủ vì nguyên tắc ý thức hệ CS/XHCN). Năm1957, Việt Nam Cộng hòa từng đứng đơn gia nhập Liên hiệp quốc. Đại Hội đồng (General Assembly) bỏ phiếu 40 thuận, 8 chống. Việc này chuyển lên Hội đồng Bảo an LHQ chung quyết. Trong khi Liên Xô thì muốn Hà Nội (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) cùng gia nhập với SàiGòn (Việt Nam Cộng Hòa) nhưng ông HCM và đảng CSVN từ chối, nên cuối cùng Liên Xô đã phủ quyết đơn của Việt Nam Cộng Hòa. (Wikipedia) 

Một quốc gia có quan hệ chính thức ngoại giao quốc tế với 93 nước, có 30 nước viện trợ giúp đỡ trực tiếp (Wikipedia)

Bảng minh danh ghi nhận và cảm tạ các quốc gia trên thế giới hậu thuẫn và viện trợ cho Việt Nam Cộng Hòa ở trung tâm thủ đô Sài Gòn 1965. 

Tuy bị Liên Xô (thành viên thường trực LHQ) phủ quyết nhưng tổ chức này chấp nhận Việt Nam Cộng Hòa là thành viên chính thức của các tổ chức quốc tế quan trọng trong LHQ như: Ủy ban Kinh tế của Liên hiệp quốc về Á châu và Viễn Đông ECAFE, Tổ chức Nông nghiệp và Lương thực FAO (1950); Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA (1957); Tổ chức Hàng không Dân sự Quốc tế ICAO (1954); Hiệp hội Phát triển Quốc tế IDA; Tổ chức Lao động Quốc tế ILO (1950); Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF (1956); Liên hiệp Viễn thông Quốc tếITU (1951); Tổ chức Giáo dục, Khoa học, và Văn hóa Liên hiệp quốc UNESCO (1951); Quỹ Thiếu nhi Liên hiệp quốc UNICEF, Liên hiệp Bưu chính Quốc tế UPU (1951); Tổ chức Y tế Quốc tế WHO (1950); Tổ chức Khí tượng Thế giới WMO (1955), Ngân hàng Thế giới (1956), và Ngân hàng Phát triển châu Á (1966) và là thành viên của Tổ chức Hiệp ước Liên Phòng Đông Nam Á (SEATO) Việt Nam, AustraliaPhápAnhNew ZealandPakistanPhilippines,Thái Lan và Hoa Kỳ.

Tướng Kỳ, TT/ Úc, Thái Lan, Philippine, TT/New Zealand, Tướng Thiệu, TT/ Hoa Kỳ Lyndon Johnson (Liên Phòng Đông nam Á họp tại Manila – 1966). 

Và hôm nay, chính thức, 36 năm, sau 1975 ông Thủ Tướng nước CHXHCNVN mới xướng danh chính xác Quốc Hiệu của quốc gia miền Nam VN trước kia là "Chính Quyền Việt Nam Cộng Hòa". So với một cháu bé 6 tuổi học lớp 1 việc đọc phát âm cho đúng một cái tên với ngần thời gian ấy sao mà dịu vợi quá chừng! Vì vậy những cụm từ đã từng một thời, chế độ CS/XHCN này phổ biến rộng khắp, lặp đi, lặp lại như kinh kệ để nói lên sự xấu xa không hợp pháp chính danh của miền Nam như: "Ngụy quyền Sài Gòn,Tay sai Nhu Diệm,chế độ Thiệu Kỳ, bè lũ ngụy quyền bán nước miền Nam v.v...". Hãy cho nó vào dĩ vãng, bởi sự thật như: "những gì cần đến thì nó phải đến" và đã đến rồi rất cụ thể và đầy đủ chứng tích, số liệu, tàng thư. 

Những nhà lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa không phải là những người thân hành qua Nga Xô và Trung Quốc nhận "chỉ tiêu" trực tiếp từ Stalin, Lênin, Mao hay Chu Ân Lai để về Việt Nam giết hại gần 200.000 lương dân vô tội (CCRĐ) cho có con số kết quả cụ thể, báo công với quốc tế CS như là thành tích chứng minh trong đấu tranh giai cấp, vì vậy ai là "tay sai" thì cần nên nói lại? Công hàm ký ngày 14/9/1958 công nhận lãnh hải với TQ do ông Phạm Văn Đồng ký chứ đâu phải ông Ngô Đình Diệm và đất đai hao hụt toàn bộ ở biên giới phía Bắc chứ đâu có ở trong Nam mà nói ngụy quyền miền Nam bán nước? và khi mà hiện nay hai ông đại sứ VN tại Hàn Quốc và Nhật Bản đều biết rất rỏ là nhân dân hai nước này đang vui lòng trả mọi chi phí cho hàng mấy chục ngàn binh lính, tàu chiến, máy bay Mỹ, lưu lại ăn ngủ trên quê hương mình để canh chừng Trung Quốc giùm họ thì đế quốc Mỹ xâm lược hay "đế quốc CS Trung Quốc xâm lược" Hoàng Sa và một phần Trường Sa của VN thì chắc cũng rất cần nói lại cho rõ! bởi nếu chậm quá con em học sinh, sinh viên mình lớn kịp các cháu biết được thì…. thật là người lớn khó nói quá… bởi tìm mãi, khắp thế giới không thấy thằng "đế quốc Mỹ xâm lược" của ai một mét vuông đất nào hết! mà thằng "Tàu Cộng 4 tốt 16 vàng" mới đích thị là thủ phạm. 

Thú thật hãn hữu nếu có dịp may ngàn năm một thuở "rồng mà đi lạc vào nhà tép" gặp được ông thủ tướng tôi nghiêng mình xin bắt tay ông một cái rồi có chết liền tại chổ cũng được (sợ cận vệ ổng bắn lầm) để cảm tạ ông đã chân tình phát biểu trước QH khi xác định Trung Quốc cướp đảo Hoàng Sa của VN năm 1974… "cho dù vào thời điểm hiện tại đang bị Trung Quốc chiếm đóng sau khi dùng quân đội đánh chiếm lại từ tay các binh sĩ của Chính Quyền Việt Nam Cộng hòa". 

Lạy hồn thiêng sông núi, kính lạy Trung Tá Ngụy Văn Thà hạm trưởng chiến hạm HQ10 và 74 chiến sĩ hải quân QLVNCH, 37 năm kể từ ngày các anh hòa máu xương mình vào lòng biển mẹ, đây là lần đầu tiên Anh Linh các anh nghe một vị lãnh đạo cao cấp hàng thứ 2 của nhà nước XHCNVN xướng đúng danh hiệu của tổ quốc mà các anh phải hy sinh vì trách nhiệm. 

Tôi xin bắt tay cảm tạ ông thủ tướng là ở chỗ này, bởi đó là một danh dự,vì khi khoát lên mình bộ quân phục mọi chiến sĩ trong QLVNCH đều ý niệm được rằng giửa lồng ngực, trong trái tim mình là Tổ Quốc, vai bên phải là Trách Nhiệm Vai bên trái là Danh Dự, 37 năm Anh Linh của họ,74 người con anh hùng của tổ quốc Việt Nam nằm xuống dưới biển Đông như uất hận gào thét trên sóng ngàn kêu gọi trả lại Danh Dự, tất cả hy sinh vì Tổ Quốc và vì một đất nước độc lập tự do dân chủ Việt Nam Cộng Hòa chứ không thể là ngụy quân của "Ngụy quyền tay sai Sài Gòn" được, họ muốn được vinh danh hy sinh vì Tổ Quốc, vì Trách Nhiệm trong Danh Dự!

Trung tá Ngụy Văn Thà Hạm Trưởng và hàng chục đồng đội 
đã hy sinh cùng chiến hạm Nhật Tảo HQ 10 

Màu sắc quân phục, ý thức hệ chính trị có thể khác nhau nhưng Tổ Quốc chỉ có một. Năm 1988 hải quân miền Bắc cũng hy sinh chống trả quân TQ xâm lược Trường Sa – Sao hai bên đều hy sinh bởi cùng một lằn đạn của duy nhất từ một kẻ thù lại phân biệt trong cách vinh danh?? Các anh – Những chiến sĩ Hải Quân quả cảm QL/VNCH nằm xuống lấy máu xương bảo vệ biển đảo bờ cõi của tổ quốc Việt Nam nếu không phải "hy sinh đền nợ nước" thì hy sinh cho ai?? 

Hôm nay ông Thủ Tướng đã xác định Hoàng Sa bị "Trung Quốc chiếm đóng sau khi dùng quân đội đánh chiếm lại từ tay các binh sĩ của Chính Quyền Việt Nam Cộng hòa, chúng ta càng phải khẳng định những bằng chứng lịch sử ấy như một sự thực khách quan và không thể chối cãi".

Cũng có nghĩa, họ là những người hy sinh vì bảo vệ bờ cõi Quốc Gia Việt Nam vì vậy một sự vinh danh là rất cần thiết dù có muộn màng. Người ta hay nói "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm" Hy vọng ông Thủ Tướng đã nói thì rất nên làm để hiệu chỉnh lại cái "dớp" nói trên là những người CS đã nói là làm, bởi rất quan trọng khi việc làm ấy nó liên quan đến phạm trù Đạo Đức.

Thay vì Đảng và nhà Nước, thì nhân dân tự nguyện Tôn Vinh? 

Hơn thế nữa, tình thế hiện nay trong tranh chấp biển Đông đột biến, khi mà Tướng Doãn Thịnh Tiên, Tư Lệnh hải quân Đài Loan công khai phát biểu nhấn mạnh "Nếu có chiến tranh ở Biển Đông, Đài Loan sẽ hỗ trợ cho Trung Quốc, chứ nhất định không giúp Philippines — và cũng sẽ không đứng yên mà nhìn. Trong hoàn cảnh đặc biệt như vậy, quân đội Trung Quốc và Đài Loan nên hợp thành một "Liên minh quân sự, Đại lục cần kêu gọi lực lượng quân đội của cả Đài Loan và Trung Quốc cùng bảo vệ "tài sản chung của tổ tiên để lại…". Ghi lại đây để đảng nhà nước "Ta" và ông Thủ Tướng ngẫm lại năm 1974 khi quân Trung Quốc đánh cướp Hoàng Sa trong tay QĐ/VNCH thì các cấp lãnh đạo QĐ/NDVN ở Hà Nội sao không nghĩ đến "Một giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã" như Đài Loan hôm nay? Và vì vậy càng rất cần một sự Vinh Danh đối với 74 chiến sĩ hải quân QLVNCH đã hy sinh vì Hoàng Sa năm 1974. 

Đối với quyền và luật biểu tình

Về nội dung này theo ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, "….thực hiện Hiến pháp (điều 69) quy định công dân được quyền biểu tình theo pháp luật. Chính phủ đã ban hành Nghị định (số 38) để quản lý điều chỉnh hiện tượng này nhưng nghị định của Chính phủ hiệu lực pháp luật thấp và cũng chưa đáp ứng được yêu cầu của thực tế cuộc sống đặt ra….". 

Ông Thủ Tướng nói như thế hình như chưa đúng với thực tế và là nghịch lý, bởi Hiến Pháp qui định cho phép nhân dân đi biểu tình, nhưng nghị định 38 của nhà nước thì ngược lại, "cấm tụ tập đông người"??. Nghị định 38 thực ra là rào cản để ngăn cấm chứ không là "chưa đáp ứng nhu cầu". Cách nói của ông cũng có nghĩa xã hội và cuộc sống tiến triển không ngừng, nhưng thưa ông, hình như cái quyền được phép biểu tình của công dân theo pháp luật đã qui định thì nhà nước XHCN chúng ta không muốn cho nó tiến lên chút nào, điển hình là gần nửa thế kỷ rồi, từ khi đất nước thống nhất chưa ai thấy được những hình ảnh biểu tình trong tự do dân chủ phóng khoáng như những hình ảnh của nhân dân miền Nam cách nay hơn 40 năm...

1970. – Tại Miền Nam VNCH) Hoàng Phủ Ngọc Tường (Một sinh viên Huế thân Cộng Sản) – com-lê, ca-vát – đứng trước micro. Bên phải HP Ngọc Tường, người mang kính đen, sơ-mi trắng ca-vát – hai tay chắp trước bụng, đứng hiền khô là "Ðại diện Ty Cảnh Sát Thừa Thiên đến chứng kiến như là giữ an ninh cho buổi diễn thuyết theo "quyền tự do phát biểu chính kiến của công dân."

1970 Miền Nam VN – Sinh Viên học sinh tự do biểu tình đòi hỏi Chính Quyền phải tôn phải tôn trọng tự do nhân quyền theo Hiến Pháp 

1970 Tại Miền Nam: Nhân Dân Sinh Viên Học Sinh được tự do biểu tình công khai bất bạo động chống lại nhà cầm quyền khi việc bắt bớ giam cầm nhân dân trái pháp luật. 

Qua đối chiếu các hình ảnh biểu tình của nhân dân miền Nam trước kia, trên đây, với lời ông Thủ Tướng trả lời câu hỏi của ĐBQH: 

"…..ghi nhận quyền biểu tình trong hiến pháp không chỉ là sự thừa nhận một quyền cơ bản tự nhiên của công dân, mà còn là cam kết của Đảng đối với dân. Chúng ta đã từng có nhiều cuộc biểu tình do các đoàn thể hay Nhà nước tổ chức. Nhưng mấy chục năm nay, kể từ Hiến pháp 1959, chúng ta chưa có một đạo luật về quyền biểu tình cho mọi công dân. Đấy là món nợ của Nhà nước với nhân dân, trả càng sớm càng tốt. Cho dù còn thiếu ăn, thiếu mặc, chắc chẳng ai chấp nhận từ bỏ quyền tự do ngôn luận để vạch rõ những sai trái, kiến nghị những thay đổi làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. 

Ngay việc bà con nông dân kéo tới các trụ sở tiếp dân của địa phương, trung ương để trình bày những oan khuất, yêu cầu xử lý những sai phạm, đấu tranh cho quyền lợi của mình cũng không thể xem là những hành vi "chống chính phủ….." (báo Pháp Luật)

Có ý nghĩa ông thủ tướng đã hiểu những nhu cầu bức thiết của xã hội nhân dân về cái "quyền biểu tình" chính đáng cũa mình vì vậy ông nói: "Chính phủ kiến nghị xem xét để có Luật Biểu tình, phù hợp với Hiến pháp và phù hợp với thông lệ quốc tế …." Là điều rất đáng mừng, nhưng kèm theo nỗi lo là phía sau cái "…….phù hợp thông lệ quốc tế… lại có thêm câu thòng của ông là ….theo điều kiện VN.?? không lẽ theo điều kiện dân chủ nhân quyền VN hiện nay dù nó không bằng dân chủ nhân quyền của miền Nam VN cách đây gần nửa thế kỷ trước?? Hy vọng điều này không xảy ra!.