Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Trà chiều - links tin eimd 28/12/011

Chép lại từ https://twitter.com/eimd - 28/12/011

Bàn cờ các quan chức (Nhã Nam) (thongluan) http://bit.ly/uT3ywv
6 hours ago

RFI Điểm Báo : Cuộc chiến giữa đô la và đồng nhân dân tệ bắt đầu tại Châu Á rfi.my/ty5q07
6 hours ago

RFI : Việt Nam kêu gọi các nước tìm giúp tàu vận tải mất tích ở Biển Đông rfi.my/rAKE0A
6 hours ago

Năm 2011-Những chuyện chỉ có ở Việt Nam! (songchi) http://bit.ly/rrNO7G
6 hours ago

RFA. Vựa lúa xuất khẩu và trận lũ 10 năm http://bit.ly/w0TfCW
6 hours ago

RFA. Thảm họa môi trường – Bài học nào cho Việt Nam? http://bit.ly/sZF46w
6 hours ago

RFA. "Quần chúng tự phát" – Hình thức đàn áp mới? http://bit.ly/ticqiK
6 hours ago

Chạy danh dự (kiểu "chạy tang"!) (tuanddk) http://bit.ly/uJZBCf
6 hours ago

Quan nhỏ (mà) đã ăn bẫm, vậy... (quan lớn ...?) (nguyenvinh) http://bit.ly/w2I2XE
6 hours ago

Bác Hữu Ước mải mê truyền hình, quên báo (nguyenthong) http://bit.ly/tfOR9u
7 hours ago

SUY NGHĨ VỀ LÁ CỜ TRUNG QUỐC CÓ 6 NGÔI SAO (menam) http://bit.ly/s911Vz
7 hours ago

Xem diễn trò (LTCG) http://bit.ly/uF6FXv
7 hours ago

Hoa Kỳ 2011 (3) (dainamax) http://bit.ly/vYFpIK
7 hours ago

Sữa Trung Quốc tràn lan ở Việt Nam (SGTT) http://bit.ly/s14Gog
7 hours ago

Hội nghị Siem Reap – Một thỏa hiệp mong manh cho dòng chính Mekong không nghẽn mạch (BVN) http://bit.ly/v738mQ
7 hours ago

Đúc kết Chương trình Góp ĐÁ cho QUAN - Ấn tượng rực rỡ 2011 (danbao) http://bit.ly/rqApP7
7 hours ago

Facebook không được hoan nghênh tại Việt Nam, nhưng Zuckerberg thì OK! (danchimviet)http://bit.ly/vULAPh
7 hours ago

Một Năm Mất Mùa (dainamax) http://bit.ly/u471rq
8 hours ago

Dân cư Kẻ Bàng qua ống kính của national geographic (culangcat) http://bit.ly/slLJ0j
8 hours ago

Đồng hành với Đức Giám mục Kontum dịp lễ Giáng Sinh (vrmi) http://bit.ly/vI3lwM
8 hours ago

* Năm Thìn, Chuyện Rồng (cstd) http://bit.ly/v5pqCo
8 hours ago

* ĐÀ LẠT, NHỚ... (cstd) http://bit.ly/uqpUH4
8 hours ago

* Ai Đã Quay Những THƯỚC PHIM VỀ NẠN ĐÓI Ở BẮC TRIỀU TIÊN (cstd) http://bit.ly/rFvGQQ
8 hours ago

Vở diễn 2.000 tỉ và sự nhầm vai của ông thứ trưởng (butlong) http://bit.ly/rYyyoE
9 hours ago

Việt Nam đứng thứ 112/183 nước trên bảng xếp hạng Chỉ số Cảm nhận Tham nhũng 2011 (voa, bvn) http://bit.ly/uBUfZz
9 hours ago

Trung Quốc thăm dò dầu khí ở Biển Đông (bbc, bvn) http://bit.ly/sNhk4y
9 hours ago

Trung Quốc bênh vực thành tích nhân quyền sau khi kết án các nhà hoạt động dân chủ (voa, bvn)http://bit.ly/rVQXuv
9 hours ago

Trung Quốc: còn nhiều cuộc nổi dậy trong tương lai (rfi,bvn) http://bit.ly/vhFuPk
9 hours ago

Hàn Quốc dùng lực lượng đặc biệt chống nạn đánh cá trái phép (rfi, bvn) http://bit.ly/tv70Qj
9 hours ago

Basam Tin thứ Tư, 28-12-2011 http://bit.ly/sfCupC
9 hours ago

RFA. Bắc Hàn tổ chức quốc táng với mục đích chính trị? http://bit.ly/rrxpdf
16 hours ago

RFA. Chặn Facebook nhưng chào đón người sáng lập http://bit.ly/tiPi5k
16 hours ago

Nỗi khiếp sợ đời mình (quechoa) http://bit.ly/tMFJ1s
16 hours ago

Dấu hiệu bất thường trong vụ án nhà báo bị sát hại (quechoa) http://bit.ly/uRhUZH
16 hours ago

Công an Việt Nam lại hành xử kiểu côn đồ (TNCG) http://bit.ly/sgYRHv
16 hours ago

Lương Kháu Lão – Đi cả bè đi! (danluan) http://bit.ly/vwRr5f
16 hours ago

Ghi chép bài giảng lễ Giáng sinh của ĐGM Kontum tại Giáo họ Kbang (vrmi) http://bit.ly/uPMXBJ
17 hours ago

2011 - NHỮNG KỶ LỤC MỚI CHOÁNG, SỐC, GIẬT MÌNH - Tác giả : Hoàng Hường (VNN, kytrung)http://bit.ly/tf1Bia
23 hours ago

Một năm đa sắc (tiasang, TTHN) http://bit.ly/uYxhlV
23 hours ago

Ấn Độ: 50 bệnh nhân thiệt mạng do hàng chục ngàn bác sĩ đình công tại Rajasthan (NLĐ)http://bit.ly/u3Xo5U
27 Dec

Nhóm hacker Iskorpitx (Thổ Nhĩ Kỳ) đánh sập trang web của Thượng viện Pháp (NLĐ)http://bit.ly/tzLXw0
27 Dec

Kỳ 9- Hỏi, cách thức tốt nhất để hoàn thiện học vấn (phanthehai) http://bit.ly/slZjRE
27 Dec

596. CUỘC ĐỐI THOẠI BA BÊN ẤN-NHẬT-MỸ: MỘT SÁNG KIẾN NHIỀU HỨA HẸN (basam)http://bit.ly/s4f9q5

Ngô Thế Vinh : Hội nghị Siem Reap – Một thỏa hiệp mong manh cho dòng chính Mekong không nghẽn mạch

Nguồn BVN

Ngô Thế Vinh

Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

& VN 2020 Mekong Group

"Là một con sông quốc tế, Mekong là mạch sống cũng là mẫu số chung nối kết hơn 70 sắc dân trong lưu vực. Phát triển bền vững, bảo vệ hệ sinh thái sông Mekong là bảo vệ cả một nền văn minh sông nước lúa gạo và cá, bảo đảm an toàn nguồn thực phẩm cũng là duy trì ổn định và hòa bình cho toàn vùng Đông Nam Á. Vội vã xây con đập Xayaburi với đầy những khiếm khuyết là một khai thác hủy hoại có thể đưa tới một tương lai nghèo khó và tệ hại nhất là khả năng mở ra những cuộc tranh chấp nóng vì nước – như một tổn thất lâu dài không thể hàn gắn nhân danh phát triển nhưng lại là bước phát triển rất ngắn hạn."

TIỀM NĂNG THỦY ĐIỆN SÔNG MEKONG

Sông Mekong với chiều dài 4,900 km, hơn nửa chiều dài 2,700 km chảy ngoài lãnh thổ Trung Quốc, trong đó có 1,880 km là đoạn sông dài nhất chảy uốn khúc trên đất nước Lào.

Ước tính tiềm năng thủy điện dòng chính sông Mekong là 53,000 MW. Riêng Lưu Vực Dưới, tiềm năng thủy điện của các phụ lưu có thể cung cấp thêm 35,000 MW nữa. Một số đập phụ lưu đã và đang được triệt để khai thác. Tuy gọi là đập phụ lưu nhưng công xuất cũng rất lớn như Nam Theun 2 [1,070 MW gần bằng con đập dòng chính Xayaburi] đã hoàn tất và hoạt động phát điện từ tháng 3, 2010. Dự trù 2015, sẽ có thêm 30 đập thủy điện phụ lưu hoạt động; tới năm 2030 có thêm 30 đập phụ lưu nữa hoàn tất. [4] [Science, April 23, 2010, p.414]

Đa số những con đập phụ lưu này nằm trong lãnh thổ nước Lào.

Lào vẫn được ví như nàng công chúa rừng xanh thanh khiết khỏe mạnh đang im ngủ nhưng bị các "đại gia / consortiums" thô bạo khắp nơi đổ tới, đánh thức dậy, gieo vào đầu nàng "giấc mơ mau chóng giàu có" chỉ do hiến tấm thân ngà ngọc trời cho của nàng; nhưng rồi cái giá phải trả là thân thể nàng bị nhàu nát. Hạnh phúc có được từ giấc mơ giàu sang ấy kéo dài được bao lâu khi mà thân nàng ngày càng mang đầy thương tích và không còn đâu là phẩm chất của cuộc sống. Điều mà các chuyên gia kinh tế gọi đó là tổn thất trong phát triển / Casualty of Development.

image

[Hình I] Những con đập dòng chính và phụ lưu sông Mekong

Nguồn: Watershed, TERRA 11/ 2008

GIẤC MƠ MAU CHÓNG GIÀU CÓ

Wendy Chamberlin, từng là đoàn viên Đoàn Chí Nguyện Quốc tế IVS từ những năm 70, nguyên đại sứ Mỹ ở Lào [1996-1999], đã nhận định: "Sau bao năm tự giam hãm trong bức màn tre, nhìn sang các nước láng giềng phát triển thịnh vượng, họ cũng muốn trở thành một thành viên trong đó." Họ đây là những nhà lãnh đạo Cộng Sản Lào chỉ mong sao Lào thoát ra khỏi danh sách 25 nước nghèo nhất thế giới. Điều mà họ gọi là Chin Thanakhaan Mai có nghĩa là Đổi Mới hay Tư Duy Mới.

Nam Viyaketh, Bộ trưởng Công Thương của chánh phủ Lào tuyên bố: "Nếu mọi nguồn năng lượng [ Sông Mekong ] được khai thác, Lào trở thành Bình Phát Điện của Đông Nam Á – Battery of Southeast Asia, chúng tôi sẽ bán nguồn điện ấy cho các nước láng giềng và sẽ trở nên giàu có." [Laos Turns to HydroPower to be Asia's Battery; Jared Ferrie, The Christian Science Monitor, July 2, 2010]

Viraphonp Viravong, Thứ trưởng quyền uy khác của Bộ Năng Lượng và Hầm Mỏ Lào, thường xuyên thăm viếng con sông Mekong tìm tới những nơi có thể xây thêm đập, với hy vọng đem lại sự giàu có mau chóng cho đất nước Lào. Còn người dân Lào quanh khu xây đập luôn luôn được hứa hẹn về những lợi lộc dễ dàng do con đập đem lại: họ sẽ có điện quanh năm, có thêm đường sá, nhà thương, trường học do lợi tức từ nguồn điện đem về.

Trong khi đó thì họ không biết gì về những tác hại của các con đập như phải mất nhà cửa ruộng vườn, phải di dời đi tái định cư, mất nguồn cá và nguồn phù sa. Theo các nhà hoạt động môi sinh thì các toan tính leo thang ấy của nhà nước Lào, có thể dẫn tới những hậu quả tác hại vô lường cả trước mắt và lâu dài không chỉ cho người dân Lào mà cả cho những cộng đồng cư dân xuyên lưu vực. [4]

Một câu hỏi được đặt ra là: "Nếu người dân Lào có tiếng nói thì họ có thực sự muốn xây một con đập làm nghẽn mạch Con Sông Mẹ cũng là mạch sống nuôi sống họ từ bao ngàn năm nay không?" Bấy lâu, họ đã có những kinh nghiệm thiết thân từ con đập thủy điện Nam Ngum đầu tiên [1971] tới những con đập phụ lưu sông Mekong trên khắp đất nước Lào. Rồi nay tới con đập dòng chính Xayaburi, với những điều lợi lộc trước mắt bất cập so với những tác hại lâu dài mai sau đã được chính các chuyên gia và những tổ chức hoạt động môi sinh nêu lên rất rõ. Đó là tác động ảnh hưởng trên mọi khía cạnh: thủy lộ giao thông, nguồn cá với các đoàn di ngư, lượng phù sa, phẩm chất nguồn nước, sự sống còn của hệ thủy sinh thái và cả mức an toàn ra sao của cấu trúc con đập.

KHỦNG HOẢNG TIN CẬY

Mặc dù tháng 04, 2011 Ủy Ban Liên Hợp Ủy Hội Sông Mekong / MRC Joint Committee ra thông báo là các thành viên chưa đạt được thỏa thuận để tiến hành dự án Xayaburi nhưng tháng 06, 2011 chánh phủ Lào vẫn đơn phương "bật đèn xanh" cho công ty Thái Lan Ch.Karnchang triển khai dự án. Phóng viên Bangkok Post khi trở lại viếng thăm hiện trường xây đập Xayaburi [ngày 19 tháng 09 năm 2011], để thấy rằng mọi trang thiết bị nặng kể cả những giàn máy đào xới / backhoes vẫn liên tục hoạt động, với hơn 90% công trình làm con đường dẫn tới vùng xây đập đã hoàn tất. Viraphonh Viravong đã bào chữa cho sự vi phạm này: "Dĩ nhiên là chỉ khi nào công trình đập Xayaburi được khởi công, con đường dẫn mới được sử dụng. Bằng không thì mọi tiện nghi sẽ thuộc về chánh quyền sở tại, giúp họ có đường sá đi tới những làng mạc thôn bản." [Bangkok Post Updated on Xayaburi Construction; Bangkok Post Sunday, 09-18-2011]

Rồi tới Hội Nghị của Ủy Hội Sông Mekong ở Siem Reap [ 12/08/2011 ] cho dù có quyết định tạm thời trì hoãn triển khai dự án đập Xayaburi, nhưng thực tế không phải từ sự đồng thuận của mọi thành viên tham dự.

Viraphonh Viravong, đại diện cho Lào đã bày tỏ sự bất mãn: "Nếu phải cần một thỏa thuận đặc biệt trước khi làm điều gì, thì điều đó đã chẳng xảy ra. Tốt hay xấu thì tôi chưa biết nhưng sẽ không có sự phát triển." [4]

Trong một e-mail khác gửi cho báo The Times, Viraphonh viết: "Thật đáng buồn và cũng rất là không công bằng / not very fair khi không để cho Lào khai triển dự án Xayaburi vì đây là cơ hội hiếm hoi cho Lào thu hút nguồn đầu tư từ nước ngoài. Chúng tôi chẳng thể hãnh diện cứ tiếp tục phải đi xin viện trợ để phát triển." [9] Bất kể tới những khiếm khuyết đã được nêu ra trong bản tường trình Lượng Giá Môi Sinh Chiến Lược của Ủy Hội Sông Mekong [6] [Strategic Environmental Assessment of Mainstream Dams MRC], Viraphonh Viravong thì trước sau vẫn cứ khăng khăng cho rằng ảnh hưởng của con đập Xayaburi là không đáng kể / insignificant và không gây tác hại xuyên biên giới nơi các nước hạ nguồn.

Lào không bày tỏ một cam kết rõ ràng là sẽ ngưng xây con đập Xayaburi. Surasak Glahan, phát ngôn viên của Ủy Hội Sông Mekong / MRC cho biết là : "Trong Hội nghị Siem Reap, phái đoàn Lào đã không đề cập gì tới dự án đập Xayaburi." Và sau đó Ủy Hội Sông Mekong và các quốc gia thành viên khác đã chính thức gửi văn thư tới chánh phủ Lào yêu cầu cung cấp thông tin về con đập nhưng vẫn chưa nhận được một hồi âm."

Nhưng 13 quốc gia khác trong đó có Hoa Kỳ và các tổ chức tài trợ như Ngân Hàng Thế giới / World Bank thì cho rằng cần thêm những cuộc khảo sát để giải quyết những kiến thức còn khiếm khuyết. Theo AFP, phát ngôn viên của ngoại trưởng Hillary Clinton cho rằng "quyết định hoãn xây con đập Xayaburi là một dấu hiệu tích cực / a positive sign." [9]

Trong khi đó thì ngư dân, nông dân Cam Bốt và Đồng bằng Sông Cửu Long Việt Nam thì vẫn cứ lo lắng vì cách chọn bước phát triển ra sao của nhà nước Lào có thể làm thay đổi toàn thể cuộc sống của họ. Và những rủi ro ra sao đối với Con Sông Mẹ – Mae Nam Khong như mạch sống của người dân Lào thì vẫn như một trái bom nổ chậm / time-bomb còn là những ẩn số.

SIEM REAP MỘT THỎA HIỆP MONG MANH

Từ Hội nghị Siem Reap [The 18th Meeting of the Mekong River Commission Council; Siem Reap, Cambodia , 7th Dec 2011 - 9th Dec 2011], khi nói tới thỏa thuận đình hoãn dự án xây đập Xayaburi, Bộ trưởng Tài Nguyên và Môi Trường Cam Bốt Lean Kean Nor, [cũng là tân chủ tịch của Hội Đồng Ủy Hội Sông Mekong nhiệm kỳ 2011-2012] đã lạc quan phát biểu: "Kết quả hôm nay chứng tỏ các quốc gia thành viên tiếp tục cam kết hợp tác làm việc trong tinh thần Hiệp Định Sông Mekong nhằm tiến tới phát triển kinh tế nhưng không coi nhẹ cuộc sống bền vững của các cộng đồng cư dân và cả môi trường." [10]

Marc Goichot, thuộc tổ chức Quỹ Động Vật Hoang Dã / WWF/ World Wildlife Fund trong Lưu Vực Lớn Sông Mekong / GMS, qua hãng thông tấn Reuters, cũng đã tỏ ra lạc quan khi nhận định về kết quả Hội nghị Siem Reap: "Quyết định này sẽ làm thay đổi chiến lược / game changer nơi vùng Hạ lưu sông Mekong. Chúng tôi hy vọng quyết định ấy cũng sẽ ảnh hưởng trên toàn vùng Châu Á."

Aviva Imhof, bấy lâu hoạt động bền bỉ chống lại những con đập thủy điện lớn, chủ biên tuyển tập chuyên đề "Power Struggle: The Impacts of Hydro-Development in Laos_ IRN 1999", từng ra điều trần trước Thượng viện Hoa Kỳ với đề tài "Challenges To Water and Security in Southeast Asia" [09-23-2010] và hiện là giám đốc truyền thông / campaign director của Mạng lưới Sông Quốc tế / IRN đã tỏ ra dè dặt hơn: "Quyết định ấy gia tăng tính rủi ro / risk profile cho các nhà đầu tư; hoặc khiến họ bỏ đi hoặc họ sẽ phải dè đặt hơn trong tương lai khi tài trợ cho các đập trên dòng chính sông Mekong", cô Aviva Imhof phát biểu tiếp: "nhưng có lẽ quyết định ấy chẳng có tác động gì trên những con đập Á Châu khác hoặc ngay cả với các dự án phụ lưu trên sông Mekong." [8]

MAE NAM KHONG GÀ ĐẺ TRỨNG VÀNG

Ngân Hàng Thế Giới / World Bank, một cơ quan tài trợ đầu tư chính cho các đập thủy điện cho rằng: "cái giá phải trả về xã hội và môi trường của các dự án đập phải được nghiên cứu và giải quyết ngay từ giai đoạn hoạch định / planning stage – nếu không làm được như vậy sẽ gia tăng gấp bội / sharply tầm ảnh hưởng tác hại." [8] Đây là điều mà dự án đập Xayaburi hoàn toàn thiếu sót.

Hình ảnh con Sông Mẹ – Mae Nam Khong, tên gọi Lào Thái của con sông Mekong từ bao ngàn năm như Con Gà Đẻ Trứng Vàng, với nguồn nước nguồn cá nguồn phù sa nuôi sống bao nhiêu triệu cư dân trong lưu vực. Nay chỉ vì lòng tham, sự thiển cận, người ta vội vã tận khai thác nguồn tài nguyên của con sông bằng cách đang hủy diệt nó. Không khác với bài thơ ngụ ngôn của La Fontaine "La Poule aux Oeufs d'Or" mà học giả Nguyễn Văn Vĩnh đã chuyển dịch một cách tài tình sang tiếng Việt, đó là câu chuyện của một người có con gà đẻ trứng vàng, nghĩ rằng gà có cả một kho tàng trong bụng nên mổ phăng ra nhưng rồi "có được chi đâu". Bài học tham thì thâm: "được mười lại muốn ngay trăm ngay nghìn" để rồi, "trơ ra hết nhẵn ngồi nhìn." Một ngày nào đó, chính người dân Lào sẽ là nạn nhân chỉ vì giới lãnh đạo của họ tham lam thiển cận chỉ muốn ăn nhanh làm giàu nhanh nên đã đang tâm giết chết Con Sông Mẹ cũng đang là Mạch Sống thiết thân của chính họ và của cả bao nhiêu thế hệ mai sau.

VỤ XAYABURI THÁI LAN LÀ THỦ PHẠM

Cho dù giai đoạn tham khảo trước / Prior Consultation trong tiến trình PNPCA chưa hoàn tất, tháng 07, 2010 nhưng Thái Lan vẫn cứ chính thức ký kết hợp đồng với chánh phủ Lào mua điện từ đập Xayaburi qua công ty EGAT / Electricity Generating Authority of Thailand. [1, 2]

Ngày 1 tháng 12 năm 2011, chỉ một tuần lễ trước hội nghị của Hội Đồng Ủy Hội Sông Mekong / MRC Council tại Siem Reap, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Thái Lan Preecha Rengsomboonsuk đã khẳng định: "Lào có quyền xây con đập nằm trong lãnh thổ mình. Chúng tôi sẽ không chống đối dự án con đập [Xayaburi]; nhưng nếu con đập gây ảnh hưởng nào tác hại trên môi trường thì chánh phủ Lào phải chịu mọi trách nhiệm."

Nhưng không ai khác hơn là chính các nhóm lợi ích và tài phiệt Thái Lan đã chủ động đứng phía sau thúc đẩy dự án Xayaburi tiến tới. Điều mà chính nhà nước Lào thì không đủ khả năng làm. Thái Lan là đạo diễn chính của dự án đập Xayaburi: từ đảm trách thiết kế, đến tài trợ 3.5 tỉ MK tổn phí xây đập, rồi xử dụng cả nguồn điện sản xuất từ con đập ấy. Đó là các thế lực tài phiệt Thái Lan bao gồm 4 ngân hàng lớn: Kasikorn Bank, Bangkok Bank, Krung Thai Bank và Siam Commercial Bank và đại công ty xây đập là Thai Construction Company Ch. Karnchang. Đến như vậy mà Thái Lan thì vẫn cứ chối bỏ phần liên đới trách nhiệm của chính mình.

Tưởng cũng nên nói thêm, chính người dân Thái Lan cũng đang là nạn nhân của những con đập thủy điện trên đất nước họ, chỉ có khác với các cộng đồng cư dân Lào, Cam Bốt và Việt Nam là họ có tiếng nói, tuy rằng tiếng nói ấy không phải luôn luôn được lắng nghe.

Tom Fawthrop đạo diễn thực hiện cuốn phim tài liệu "Where have all the fish gone" đã xem tranh chấp trên Lancang-Mekong là một trận chiến" giữa phe đầu tư khai thác thủy điện và cư dân trong lưu vực. [12]

image

[Hình II] Các cộng đồng cư dân Thái thuộc 8 tỉnh ven sông Mekong biểu tình phản đối con đập Xayaburi trước tòa đại xứ Lào Bangkok. Đến bao giờ thì cư dân ĐBSCL mới có tiếng nói và được lắng nghe.

Nguồn: Bangkok Post 19/04/2011

Kirk Herbertson, thuộc tổ chức Mạng Sông Quốc tế / International Rivers Network, khi nói tới mối liên hệ của Thái Lan và con đập Xayaburi, đã đưa ra một so sánh rất tượng hình: nó giống như một vụ cướp ngân hàng mà Thái Lan là kẻ soạn thảo kế hoạch, chiêu tập băng đảng, mua súng ống, thực hiện vụ cướp xong thì phụ trách lái xe đào tẩu và chiếm giữ hầu hết phần của cải cướp được. Quan tòa chắc chắn không thể chỉ xử tội kẻ cầm súng mà phải kết tội kẻ chủ mưu và đồng lõa. Do đó, cho dù con đập nằm trong đất nước Lào nhưng Thái Lan mới là kẻ thực sự chịu trách nhiệm nếu dự án con đập Xayaburi vẫn cứ tiến hành. [3]

Tưởng cũng nên nói thêm, theo nhận định Mạng Lưới Sông Quốc tế / IRN thì Thái Lan thực sự không cấp thiết có nhu cầu cần tới nguồn điện đắt giá từ con đập Xayaburi. [5]

THÁI LAN CHỈ SAU TRUNG QUỐC

Trong tiến trình hủy hoại sông Mekong, không chỉ có Trung Quốc với chuỗi đập thủy điện thượng nguồn / Lancang-Mekong Cascades; Thái Lan cũng đã để lại dấu tay / fingerprint khắp nơi. Tưởng cũng nên nhắc lại ở đây, rất sớm từ đầu thập niên 90, cũng chính Thái Lan đã có hai kế hoạch táo bạo nhằm chuyển dòng lấy nước từ con Sông Mekong.

- Dự án Kong-Chi-Mun: từ 1992, Thái đã có một kế hoạch dẫn thủy lớn lao với tổn phí lên tới 4 tỉ Mỹ kim nhằm lấy nguồn nước từ khúc sông Mekong gần Nong Khai để chuyển về các con đập trên hai con sông Chi và sông Mun qua một hệ thống ống dẫn / aqueduct khổng lồ dài 200 km. Nước sông Mekong sẽ được dùng cho việc "cứu hạn" những cánh đồng lúa nằm trong lưu vực hai con sông này. Dự án KCM, hiển nhiên đe dọa nghiêm trọng trên dòng chảy sông Mekong, nên Việt Nam đã lên tiếng phản kháng. Lào Cam Bốt cũng bày tỏ mối quan ngại, vì kế hoạch chuyển nước sẽ khiến con sông cạn dòng. [8]

- Dự án Kok-Ing-Nan: chỉ hai năm sau, từ 1994, Thái Lan có thêm một kế hoạch lớn thứ hai: lấy nước từ hai phụ lưu lớn sông Mekong là sông Kok và sông Ing vùng Chiang Rai bắc Thái. (7) Đây là một dự án táo bạo, tổn phí lên tới 1.5 tỉ Mỹ kim, chuyển nước từ hai phụ lưu sông Mekong cho chảy qua những đường hầm / tunnels khổng lồ dài hơn 100 km vào con sông Nan [là một phụ lưu của sông Chao Phraya]. Lượng nước từ hai con sông Kok và sông Ing còn được tiếp cho con đập lớn Sirikit, quanh năm thiếu nước. Nước từ hồ chứa Sirikit không chỉ hoạt động phát điện mà còn cung cấp nước tưới cho những cánh đồng bao la vùng châu thổ Sông Chao Phraya đang bị khô hạn, và cả cung ứng nước cho các khu kỹ nghệ và 10 triệu cư dân sống ở thủ đô Bangkok. [8]

Cho dù cả ba nước lân bang Việt Nam, Lào, Cam bốt có lên tiếng phản đối, thì Thái Lan cũng vẫn cứ ngang nhiên từng bước thực hiện kế hoạch của mình.

- Pak Mun và Thang Cá: cũng năm 1994, Thái Lan hoàn tất thêm đập Pak Mun 136 MW trên sông Mun, một phụ lưu của sông Mekong trong lãnh thổ Thái, có thể nói đây là mẫu con đập thủy điện đầu tiên của Thái Lan và của cả Đông Nam Á có thiết kế thêm thang cá / fish ladder. Đó là chuỗi những bậc thang cao dần với giả thiết cá sẽ nhảy lên các bậc thềm này để vượt qua bức tường chắn của con đập. Nhưng các loài cá sông Mekong chẳng phải là chủng loại cá Salmon biết vượt thác nhảy bậc và leo thang về nguồn, nên Pak Mun đã chứng tỏ là một tai họa môi sinh / ecological disaster cho cá và cộng đồng cư dân trong lưu vực sông Mun. Đã có những cuộc biểu tình liên tục của ngư dân và nông dân Thái đòi phá bỏ con đập.

image

[Hình III]_ Mẫu thang cá vô dụng của đập Pak Mun, nay lại được đưa vào thiết kế cho con đập dòng chính Xayaburi

Nguồn: International River Network

Nay cũng vẫn mẫu thang cá vô dụng ấy, được đưa vào thiết kế cho con đập dòng chính Xayaburi như một trang trí thay vì là một đáp số cho những đoàn di ngư ở một quy mô lớn lao hơn rất nhiều. Đặng Thùy Trang thuộc tổ chức Quỹ Động Vật Hoang Dã / WWF trong chương trình phát triển thủy điện bền vững ở Lào đã phát biểu: "Chúng ta không nên dùng sông Mekong như phòng thí nghiệm để trắc nghiệm kỹ thuật này."

Hơn thế nữa, theo tường trình của Ủy Hội Sông Mekong thì tiềm năng phát điện của con đập Xayaburi cũng mau chóng sút giảm vì trữ lượng phù sa tích đọng sẽ làm cạn hồ chứa.

MỘT TINH THẦN SÔNG MEKONG

Hội nghị Siem Reap đã diễn ra trong hoài nghi. "Cảnh đồng sàng dị mộng" đã phủ chụp lên những đám mây đen với những dấu hỏi lớn, khởi đầu một khủng khoảng niềm tin trong nỗ lực hợp tác vùng để bảo vệ hệ sinh thái của con sông Mekong.

Do Mekong là một Con Sông Quốc Tế / International River, thì mọi khai thác nguồn tài nguyên của dòng sông ấy cho nhu cầu phát triển – đó phải là những bước khai thác bền vững thay vì hủy hoại và các bước phát triển của mỗi quốc gia cần có sự hài hòa với phát triển trong toàn vùng – thay vì bằng cái giá rất đắt phải trả của các nước lân bang.

Liên Hiệp Quốc 1997 đã thông qua bộ luật "The United Nations Convention on the Law of the Non-Navigational Uses of International Water Courses" xem nguyên tắc "không gây thiệt hại đáng kể cho các nước khác" (not to cause significant harm to other riparians) và nguyên tắc "sử dụng hợp lý và công bình" (reasonable and equitable utilization) để làm nền tảng thỏa hiệp giữa các dân tộc. [12]

Xayaburi, con đập dòng chính đầu tiên vùng hạ lưu sông Mekong, đang là một vấn nạn lớn cho chính tương lai ra sao của người dân Lào chưa có lời giải đáp và cả khả năng "gây thiệt hại đáng kể cho các nước khác" cho các cộng đồng cư dân xuyên quốc gia trong toàn lưu vực. Tìm ra được một giải pháp đồng thuận cho mọi quốc gia trong vùng Hạ Lưu với "Tinh Thần Sông Mekong" như một mẫu số chung, sẽ là một thử thách lớn nhất.

Với thời gian, làm sao hàn gắn được lòng tin cậy đang bị sứt mẻ, để tiến tới được một Tinh Thần Sông Mekong như một mẫu số chung, nối kết các quốc gia trong vùng. Điều ấy cũng đòi hỏi giới lãnh đạo có tầm nhìn xa, biết hướng tới sự thịnh vượng cho toàn vùng thay vì chỉ thấy mối lợi cục bộ trước mắt nhưng với cái giá lâu dài phải trả của chính mình và của các nước lân bang. Một dòng chính Mekong không bị nghẽn mạch vì những con đập ít nhất trong vòng một thập niên [ 2010 – 2020 ] theo yêu cầu của toán đặc nhiệm SEA / Lượng Giá Môi Sinh Chiến Lược của Ủy Hội Sông Mekong phải được coi là một một thành quả thắng lợi cho mọi phía / Win-Win Strategy, cho mọi quốc gia trong lưu vực. Khoảng thời gian 10 năm ấy sẽ được vận dụng để khảo sát thêm nhằm gia tăng sự hiểu biết về hệ sinh thái phức tạp và cũng rất mong manh của lưu vực sông Mekong cùng với ảnh hưởng tác hại của những dự án đập có thể gây ra. Xa hơn nữa, là có thể tìm được giải pháp thay thế cung ứng nguồn điện mà không cần tới những con đập dòng chính / mainstream dams. [6]

Với tầm nhìn của thiên niên kỷ, duy trì một hệ sinh thái phong phú của cả hành tinh này cũng là bảo vệ một nền văn minh rất đa dạng và lâu đời của con sông Mekong, mà không mối lợi lộc ngắn hạn nào có thể vội vàng đem ra đánh đổi.

N. T. V.

California 12/25/2011

Tham khảo:

1/ Further study on impact of Mekong mainstream development to be conducted, say Lower Mekong Countries; MRC Siem Reap, Cambodia, 8th Dec 2011, http://www.mrcmekong.org/news-and-events/news/further-study-on-impact-of-mekong-mainstream-development-to-be-conducted-say-lower-mekong-countries/

2/ Mekong Governments Delay the Xayaburi Dam Pending Further Study – Civil Society Demands Clear Commitment from Laos to Stop All Construction Activities; Press Release Dec 8, 2011 http://www.internationalrivers.org/en/2011-12-8/mekong-governments-delay-xayaburi-dam-pending-further-study

3/ Guilty as the Getaway Driver? Thailand and the Xayaburi Dam; Kirk Herberson, Dec 05, 2011http://www.internationalrivers.org/en/blog/kirk-herbertson/2011-12-5/guilty-getaway-driver-thailand's-role-xayaburi-dam

4/ Can Damming the Mekong Power a Better Life to Laos? – Mayhem on The Mekong; Brendan Brady/ Xayaburi Province Aug 12, 2011 http://www.time.com/time/world/article/0,8599,2088013,00.html

5/ Power from Xayaburi Not Needed in Thailand – Alternative Plan shows Thailand can meet future energy needs with cheaper, cleaner options; International Rivers, December 3, 2011 http://www.internationalrivers.org/en/node/7012

6/ Strategic Environment Assessment of Mainstream Dams; Mekong River Commission, Vientiane, Lao PDR, Aug 17, 2010 – Dec 31, 2010 http://www.mrcmekong.org/news-and-events/consultations/strategic-environmental-assessment-of-mainstream-dams/

7/ Mekong The Occluding River, Drawing Blood from the Earth; Ngô Thế Vinh, iUniverse, Inc, New York 2010 pp. 240-247,www.amazon.com

8/ Analysis: No Stopping Big Hydro Projects, Despite Lao Veto/ Reuters; Niluksi Koswanage, Kuala Lumpur Wed Dec 14, 2011http://www.reuters.com/article/2011/12/14/us-dams-idUSTRE7BD0GN20111214

9/ Inevitable, or in Limbo? A Dam for the Mekong; Rachel Nuwer, Dec 14, 2011http://green.blogs.nytimes.com/2011/12/14/inevitable-or-in-limbo-a-dam-for-the-mekong/

10/ The 18th Meeting of the Mekong River Commission Council; Siem Reap, Cambodia , 7th Dec 2011 - 9th Dec 2011http://www.mrcmekong.org/news-and-events/events/the-18th-meeting-of-the-mekong-river-commission-council/

11/ Testimony of Aviva Imhof, Campaign Director, International Rivers Before the Senate Committee on "Challenge to Water and Security in Southeast Asia", Sept 23, 2010 http://foreign.senate.gov/imo/media/doc/Imhof.pdf

12/ Lancang-Mekong Initiative; A foundation for the long term cooperation and prosperity for China and ASEAN, Phạm Phan Long http://www.vietecology.org/Article.aspx/Article/64#

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Báo CAND lúc này bắt đầu đăng ... vài ba cái "sự thật" !!! ???

Nguồn nguyenthong

Bác Hữu Ước mải mê truyền hình, quên báo

Xin góp ý với bác trung tướng-nhà văn Hữu Ước:

Báo (in) Công an nhân dân nhà bác, số ra chủ nhật 25.12 trang 1 rút tít "Sự thật về hai lãnh đạo ngành GTVT tỉnh Sóc Trăng đánh bạc cực lớn"; số thứ hai 26.12 trang 7 rút tít "Sự thật về một tiệm vàng bán hơn 8.500 lượng vàng/ngày". Sao lại cứ phải "sự thật" nhỉ, dễ tạo sự hiểu rằng vốn quen nói dối giờ phải nói thật; 2 ngày liền cùng một kiểu tít là tối kị; kiểu diễn đạt như thế thường làm người ta hiểu ngược lại, nghĩa là nó vốn không thế.

Em thì em cứ nói thẳng, bác phải trị mấy ông cấp dưới vô trách nhiệm đi. Tướng quân tại ngoại, có lúc được toàn quyền mà chẳng đợi lệnh vua. Bác không cần chờ lệnh của thiếu tướng Bá Thiều họ Trần, bác cứ tẩn cho mấy ông đại tá một trận. Làm ăn như thế có bằng giết tờ báo.

Vẫn biết bác bận trăm công ngàn việc, đang lo chuyện nhớn, thậm chí còn nghe tin trung tướng PGS Nguyễn Tuấn Dũng phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị bên nhà binh còn phải sang học hỏi kinh nghiệm của bác về truyền hình để chuẩn bị ra chương trình truyền hình quân đội, nhưng bác cũng phải để mắt đến tờ báo tí nhé.

27.12.2011

Nguyễn Thông

Đào Tuấn : Chạy danh dự (kiểu "chạy tang"!)

Nguồn tuanddk

Đăng ngày: 00:03 28-12-2011
Thư mục: Tổng hợp

Trong cuộc họp báo công bố quyết định từ chức, TTK Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) Trần Quốc Tuấn, khuôn mặt thất thần, nhắc đi nhắc lại rằng ông không từ chức (chỉ) vì sức ép của dư luận.
Thôi, cứ chấp nhận rằng ông từ chức vì trách nhiệm chứ không vì sức ép. Bởi dẫu sao, quyết định xin từ chức của ông cũng là một hành động dũng cảm, dù muộn. Quyết định đó, ở thời này, là cực hiếm, không dễ có nếu VFF không phải là một tổ chức xã hội nghề nghiệp.
Nhắc lại chuyện từ chức, mấy năm qua dư luận chỉ nhớ đến "vụ từ chức" của Bộ trưởng Bộ GTVT Đào Đình Bình năm 2006. Vào ngày 3-4-2006, Bộ trưởng Bộ GTVT đã viết đơn "xin từ nhiệm" sau hàng loạt các bê bối "tắm bùn trong ngày tàu E1 bị lật", "Cầu chui kém chất lượng như Văn Thánh", và đặc biệt là vụ "Con  bạc triệu đô" ở PMU 18. Điều đáng nói là lá đơn của ông Bình được đưa ra sau khi Thủ tướng đề nghị đình chỉ chức vụ Bộ trưởng Bộ GTVT. Ngày ông Bình "từ nhiệm" 3-4, cũng là ngày Bộ Chính trị họp xem xét đình chỉ chức vụ của ông Bình.
Về sau, có bình luận rằng: Nói ông Bình "từ nhiệm" nhưng hoàn toàn không phải là "từ chức" là bởi bản chất của lá đơn là một quyết định "chạy danh dự", trước khi bị cách chức.
Cách thức "từ chức chạy danh dự", giống y vị thẩm phán ở Cà Mau xin từ chức để "hạ cánh an toàn", sau khi bị phát hiện "tư vấn luật" cho vợ đương sự trong nhà nghỉ.
Trở lại với TTK Trần Quốc Tuấn. Đây là những cái tít báo sau thất bại của đội tuyển tại Sea Games 26. "Không ăn cắp cũng làm được trưởng đoàn bóng đá"; "Trưởng đoàn bóng đá, thua trận là...biến".
Còn đây là phản ứng dư luận sau quyết định "trảm Goezt, giữ Tuấn": "Phần ba của vở kịch vụng"; "Cứ cờ bí là dí HLV"; "Như cái lũ giật đồ".
Bỏ qua những lời lẽ không thương tiếc, nặng nề, những bình luận, thái độ, và cách sử dụng từ ngữ của báo chí cho thấy bóng đá đang là khu vực không có "vùng cấm", mà nhiều người gọi là "cái bịch bông" đối với truyền thông, dư luận.
Người ta, sau này, thế nào cũng nhắc đến ông Tuấn, và chuyện từ chức của ông hôm nay, như một người đàn ông quân tử, can đảm, dù sự quân tử giống với chiếc khăn trùm đầu mà báo chí cưỡng bức bắt ông phải chụp trước khi lên đoạn đầu dài, và sự can đảm, giống hơn với sự lỳ lợm. Ông Tuấn phải điếc bẩm sinh, phải vô cũng "can đảm" mới có khả năng chịu đựng sức ép của dư luận kể từ sau thất bại thảm hại của U23 Việt Nam tại Sea Games và vụ bất ngờ lật kèo sa thải HLV Falko Goezt.
Cũng ngày hôm qua, phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ 4, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh đến việc cần có một nghị quyết về "Xây dựng, chỉnh đốn Đảng" như một công việc rất phức tạp, "nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ". Và "Để củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân".
TBT nhấn mạnh đến nhân tố cán bộ. "Ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp".
Chưa bao giờ lại cùng lúc xuất hiện nhiều "tấm gương tha hóa" như bây giờ. Ngoài vụ thẩm phán "tư vấn luật" với vợ đương sự trong nhà nghỉ, các Phó Chánh án cafe võng với vợ người để "an ủi chuyện gia đình". Các quan công tố áo xám rủ các cô gái đi tắm sông. Quan chức ngành GTVT "tập luyện" cờ tướng với độ hàng tỷ đồng mỗi ván... Thật khó để tin đây là những công bộc của dân.
Nhưng đạo đức chỉ là một khía cạnh dễ nhận thấy, dễ bị phát hiện.
Số liệu của Bộ Nội vụ về thực trạng đội ngũ cán bộ, công chức (năm 2010) cho hay: 33% cán bộ, công chức không làm gì, 33% gọi là có việc làm.
Rất khó để nhớ được một trường hợp từ chức vì không hoàn thành nhiệm vụ, như trường hợp ông Tuấn, tại các cơ quan công quyền.
Và lý do, rất đáng nói, không phải vì cán bộ nào cũng hoàn thành nhiệm vụ.

Vụ cờ quan bạc tỉ - Quan nhỏ (mà) đã ăn bẫm, vậy... (quan lớn ...?)

Nguồn nguyenvinh

Quan nhỏ đã ăn bẫm, vậy...

Nói quan nhỏ bởi ông Lèo (Nguyễn Thanh Lèo) mới cỡ phó giám đốc sở tỉnh nhỏ, còn ông Tân (Trần Văn Tân) chỉ đứng đầu chòm của một trung tâm đào tạo lái xe trực thuộc sở. Vậy mà các chân dung "quan nhỏ" như thế này thôi - nếu so với các "đại quan" trên trung ương thì họ chỉ đáng xếp vào hàng nha lại, là quan nhép - thế mà họ chắc phải sở hữu cả chục, cả trăm tỉ gia sản gì đó trở lên. Nói được thế bởi vì họ dám đánh bạc, dám thua được bạc tới cả chục tỉ đồng cứ như... một trò đùa bỡn. Theo thông tin báo chí đã loan, chỉ riêng một ván cờ tướng thắng thua họ chơi với nhau là đã sát phạt tới cả tỉ đồng bạc, thậm chí có ván lên đến 5 tỉ đồng - theo chính lời khai của ông Lèo với cơ quan công an khi họ bị bắt quả tang đang chơi cờ tướng ăn tiền như đã dẫn ở trên.

Vụ việc ra sao các cơ quan chức năng đang điều tra làm rõ. Nhưng chỉ với thế thôi cũng quá đủ để  thấy mức độ nghiêm trọng như thế nào ở tư cách phẩm chất hết sức sa sút trong một bộ phận (chắc là cũng không nhỏ đâu) của đám quan lại gian tham sống ngay bên cạnh ta, hằng ngày hít thở va đập chung với môi trường xã hội chúng ta đang sống! Nghĩ mà thấy ớn và lợm giọng khi chính chúng ta đang sinh sống bên chúng, đôi khi còn được nghe chính từ miệng chúng nói ra những lời đạo đức... hão.  

Tuy nhiên cái nghịch lý là ở chỗ, những ông Tân ông Lèo chỉ là những ông quan nhỏ "nghĩa lộ" thì ta biết thôi, chứ cái lũ này đang ở dạng "anh hùng núp" thì các địa phương - tỉnh huyện nào, phường quận nào - phỏng có thiếu gì các loại sâu mọt đó! Chúng khéo léo che đậy hoặc được các ông quan to hơn bao biện đậy điệm nên chúng cứ mặc sức hoành hành. Lâu lâu công an choảng cho một vụ như ở Sóc Trăng vừa rồi thì mới lòi ra mặt chuột. Chứ nếu lặng lờ để yên, công an nghỉ ngơi không động thủ thì ôi thôi, bọn chúng cứ thả cửa thu vén đục khoét - thậm chí như là kiểu cướp giật không chút xấu hổ, từ đất đai nhà cửa, từ tiền phần trăm dự án, hoa hồng, hoặc những khoản tiền hối lộ tham nhũng... không kể đâu cho xiết. Và tất nhiên khi bọn chúng bộn tiền rực của lên thì sinh hư bày ra ăn chơi, thả cửa bài bạc lô đề sát phạt lẫn nhau, hoặc giả vung phí tiền của vô tội vạ vào những cuộc chi tiêu sắm sanh vô hạn độ, bao tiền cho bồ bịch cho gái đẹp... Chúng tiêu phí phạm không hề tính toán vì đồng tiền chúng kiếm ra - đúng hơn là tước đoạt được - thật là quá dễ...

Tất cả những hiện tượng và thực tế quá bất thường này đã và đang trở thành một thực trạng quá nhức nhối trong xã hội chúng ta. Cái ung nhọt này nhất định phải được cắt bỏ nếu không sẽ hậu họa khôn lường, ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ xã hội như chính nội bộ Đảng cầm quyền vừa nói tới trong phiên khai mạc hội nghị trung ương 4 khóa 11 đang họp.

... Trở lại chân dung quan nhỏ, quan nhép ở địa phương là Sóc Trang, mời bạn bè vào đọc bài viết dưới đây trên chính trang báo Lao Động, cơ quan của Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam chứ không phải là các trang tin trang mạng tự do. 

Đọc lên thấy nó vô lý quá. Một cỡ quan nhỏ quan bé tí ti thế mà đã giầu sụ. Tất cả thường là từ đất đai, dự án mà ra cả... Vấn đề đặt ra là các ông quan lớn hơn ở địa phương đó, tức những người đang quản lý trực tiếp đám này thì họ đang ở đâu vậy? Hay là quan nhỏ đã ăn bẫm vậy thì quan lớn...? Có phải đã chót có miếng to hơn nên giờ tất cả trở nên "há miệng mắc quai"?...

Dư luận chờ các cơ quan chức năng vào cuộc và đi đến những kết luận thích hợp, đáp ứng lòng dân mong chờ.

Vệ Nhi g-th

------- 

Bài viết trên báo Lao Động: 

Vụ 2 "quan" đánh cờ bạc tỉ: Khó hiểu với kiểu ăn thua kỳ lạ

Thứ Hai, 26.12.2011 | 07:32 (GMT + 7)

Dư luận mấy ngày qua hết sức bất bình và khó hiểu trước sự việc 2 quan chức trong ngành GTVT tỉnh Sóc Trăng chơi cờ tướng ăn thua mỗi ván có lúc lên đến 5 tỉ đồng. Một cán bộ Ban chỉ đạo phòng, chống tham nhũng tỉnh cho rằng đây là chuyện khó tin.

Khó tin, nhưng là thật

Ngày 25.12, Công an tỉnh Sóc Trăng xác nhận đang tạm giữ hình sự 2 kỳ thủ cờ tướng có máu ăn thua lớn. Đó là ông Nguyễn Thanh Lèo (thường gọi Sáu Lèo) - Phó Giám đốc Sở GTVT tỉnh và ông Trần Văn Tân - Giám đốc Trung tâm Đào tạo lái xe loại 3 trực thuộc Sở GTVT. Hai ông bị tạm giữ để điều tra về hành vi đánh bạc.

Cũng theo nguồn tin trên, ngày 22.12 ông Sáu Lèo đến cơ quan công an trình báo việc bị một đối tượng giang hồ hăm dọa, nếu không trả nợ cho ông Tân thì giết cả nhà. Ông Sáu Lèo báo rõ toàn bộ sự thật với cơ quan điều tra. Theo đó, gần đây, ông cùng ông Tân thường đánh cờ tướng ăn tiền. Ban đầu chỉ đặt cược mỗi ván vài chục triệu đồng, nhưng sau đó, mức cược tăng dần và đỉnh điểm lên tới 5 tỉ đồng mỗi ván. Sau những ván cờ "giải trí", ông Sáu Lèo thiếu nợ ông Tân tổng cộng 22 tỉ đồng.

Tối 22.12, ông Sáu Lèo rủ ông Tân đến quán càphê - bida - cờ tướng máy lạnh Thy Tài 2, đường Phú Lợi, phường 2, TP.Sóc Trăng đấu cờ. 

Đấu khoảng hơn nửa giờ thì bị cơ quan điều tra ập vào bắt quả tang. Ngày 24.12, đối tượng từng được ông Tân nhờ đòi nợ đã ra trình diện với cơ quan điều tra.

Biệt thự của ông Nguyễn Thanh Lèo cập bên Ban quản lý dự án các công trình GTVT bị tố cáo chiếm đất bất hợp pháp.     Ảnh: N.H
Biệt thự của ông Nguyễn Thanh Lèo cập bên Ban quản lý dự án các công trình GTVT bị tố cáo chiếm đất bất hợp pháp. Ảnh: N.H

Giàu sang khó hiểu

Người dân Sóc Trăng xôn xao bàn tán về 2 quan chức cùng ván cờ 5 tỉ bạc. Người ta đặt câu hỏi đó có phải thực sự là những ván cờ bạc tỉ, hay là cái gì khác. Bởi 2 quan chức GTVT này đều là "đại gia" của tỉnh Sóc Trăng. Ông Sáu Lèo sở hữu một biệt thự nằm cặp QL1A khi còn làm ở Ban quản lý dự án tỉnh Sóc Trăng, có giá trị hơn 10 tỉ đồng. Ngoài ra, ông còn là chủ doanh nghiệp chuyên sản xuất vật liệu xây dựng cung cấp cho ngành GTVT tại huyện Mỹ Xuyên.

Còn ông Trần Văn Tân, dù chỉ là GĐ Trung tâm Đào tạo lái xe trực thuộc Sở GTVT, nhưng đi xe đắt tiền, có giá hơn 2 tỉ đồng, sở hữu nhiều khu đất "đẹp" nhất Sóc Trăng. Một trong những khu đất đẹp đó được ông Tân xây dựng nhà hàng khách sạn karaoke Cánh Buồm Đỏ trên đường Lê Duẩn và quán càphê Cánh Buồm Xanh trên đường Nguyễn Văn Linh.

Chiếm đất dân

Trước khi về giữ chức Phó GĐ Sở GTVT, ông Sáu Lèo từng làm GĐ Cty GTVT thị xã (nay là TP) Sóc Trăng; Trưởng ban Quản lý dự án các công trình xây dựng; rồi làm Bí thư Đảng ủy phường 6, TP.Sóc Trăng.

Ông Lâm Văn Tú - ngụ phường 1, TP.Sóc Trăng - tố cáo: gia đình ông có trên 5.000m2 đất cặp QL1A thuộc phường 2, TP.Sóc Trăng, do cha mẹ ông bà mua với đầy đủ giấy tờ hợp lệ. Năm 1981, gia đình ông cho ông Lê Văn Điều (cán bộ Cty GTVT thị xã Sóc Trăng) mượn. Cũng khoảng thời gian trên, ông Sáu Lèo làm đơn và được UBND thị xã Sóc Trăng ra Quyết định số 51/QĐ.UBND, ngày 23.6.1989 với nội dung: "Tạm cấp 250m2 đất (cho ông Lèo - PV) đến khi có quyết định mới" ngay trên khu đất của gia đình ông Tú.

Theo ông Tú, với diện tích "đất bao chiếm được", ông Lèo đã bán lại hơn 300m2 cho chính cơ quan mình sau này, là Cty GTVT thị xã Sóc Trăng làm trụ sở. Vợ chồng ông Tú khiếu nại, ngày 28.10.1994, UBND tỉnh Sóc Trăng ban hành Quyết định số 545/QĐ.HC về việc "công nhận quyền sử dụng (QSD) đất của ông Lâm Văn Tú tọa lạc ven quốc lộ 1, tại khóm 4, phường 2, thị xã Sóc Trăng, bao gồm toàn bộ đất của các hộ Phạm Hồng Thắm, Phạm Hồng Sơn, Trang Ngọc Dung, Nguyễn Thanh Lèo hiện đang sử dụng". Quyết định ghi rõ: "Các hộ đang ở phần đất nói trên có trách nhiệm thỏa thuận về việc đền bù với ông Lâm Văn Tú".

Tuy nhiên, chỉ có các hộ Thắm, Sơn, Dung đã trả lại cho ông Tú 2.378m2, còn hơn 1.600m2 đất trong diện tích của ông Tú vẫn bị ông Lèo bao chiếm. Quá trình bao chiếm, ông Sáu Lèo cất biệt thự trên đất tranh chấp và làm chủ quyền cho đến ngày nay.

Lừa cả ban chỉ huy quân sự

Ông Trần Văn Tân cũng bị tố cáo là lừa đảo. Theo hồ sơ do Ban CHQS TP.Sóc Trăng cung cấp, ngày 30.6.2005, đại diện DNTN Lộc Thành do bà Trương Khắc Huệ (vợ ông Tân) ký hợp đồng thuê đất của Ban CHQS với diện tích 95.000m2 tọa lạc tại khóm 2, phường 5 để "đào ao nuôi cá, chăn nuôi và trồng trọt". Thời hạn thuê là 15 năm, tính từ ngày 30.6.2005 với mức giá cho thuê là 350.000 đồng/1.000m2/12 tháng. Nhưng sau đó, DNTN Lộc Thành lại cho xây dựng lò mổ với quy mô lớn.

Qua kiểm tra, cơ quan chức năng phát hiện DNTN Lộc Thành có nhiều vi phạm về vệ sinh thú y, môi trường, không có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và giấy phép xây dựng... Ngày 2.5.2010, UBND tỉnh Sóc Trăng ra văn bản "Yêu cầu Ban CHQS TP.Sóc Trăng khẩn trương thanh lý hợp đồng cho thuê đất với DNTN Lộc Thành". Ngày 11.11.2010, Ban CHQS TP cho lực lượng xuống tiếp quản thì DNTN Lộc Thành ngăn cản, đưa hàng chục đối tượng là dân có số má ở Sóc Trăng xuống gây sự với cán bộ, chiến sĩ. Sự việc đến nay vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.

Nhật Hồ

Song Chi. Năm 2011-Những chuyện chỉ có ở Việt Nam!

Nguồn rfablog

Cuối năm, điểm lại một số sự việc chỉ có thể xảy ra ở một nước như nước VN ta:

1. Người dân vì lòng yêu nước, xuống đường biểu tình phản đối chính sách hung hăng gây hấn và đường lưỡi bò của Trung Quốc trên biển Đông bị đối xử như bọn tội phạm hoặc không phải là người:

Hoặc bị vác xốc lên vai như một con vật, bị khiêng giang hai tay hai chân giữa đường, bị giằng lấy cờ, nón xé nát, đỉnh cao là bị đạp thẳng vào mặt (trường hợp anh Nguyễn Chí Đức). Hoặc bị bôi nhọ trên Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội bất kể họ là những trí thức, văn nghệ sĩ có tiếng, như nhà văn Nguyên Ngọc, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải… Hoặc bị bắt cóc đưa thẳng vào…trại giáo dục cải tạo, không cần luật lệ gì, như trường hợp chị Bùi thị Minh Hằng chẳng hạn.

2. Tất bật chữa bệnh cho "Cụ" Rùa Hồ Gươm.

Một con rùa già bị bệnh, chính xác là bị ghẻ lở, trở thành một sự kiện quan trọng suốt một thời gian dài. Chính quyền Hà Nội phải đau đầu nghĩ đủ cách cứu chữa hơn cả cứu người, thậm chí cả một ban bệ hơn 10 sở, ngành và một kế hoạch đã được lập ra để lo về vụ này. Cứ như cả nước không có việc gì khác đáng phải lo nữa. Báo chí ròng rã hơn tháng trời chỉ toàn đưa tin viết bài về "Cụ" Rùa. Người dân cũng nhốn nháo theo. Con rùa được nâng lên thành biểu tượng, thành linh vật, được trân trọng gọi bằng "cụ" và viết hoa là "Cụ Rùa"! Mới đây người ta lại còn bàn phải nhân bản vô tính hoặc tìm cách cho phối giống với rùa Trung Quốc để "Cụ" Rùa không bị tuyệt chủng!

Cũng như sự kiện hàng ngàn người chen lấn nhau để giành giật những lá ấn tại lễ khai ấn đền Trần, Nam Ðịnh vào đêm 14 tháng 1 Âm lịch, hai sự việc nhưng cùng cho thấy bản chất của một vấn đề: Sự mê tín nặng nề trong xã hội. Có cái gì đáng buồn hơn khi một dân tộc mà đến tận thế kỷ XXI này vẫn còn lao theo những niềm tin như vậy. Nhưng nghĩ cho cùng, lỗi không thuộc về người dân. Ai đã nảy ra sáng kiến phát ấn, ai đã tôn con rùa Hồ Gươm lên thành linh vật?

3. Vụ nhắn tin bầu chọn cho vịnh Hạ Long: sự háo danh, gian và tham được cổ vũ công khai.

Dưới sự vận động hô hào của nhà nước VN nhân danh lòng yêu nước, tự hào về đất nước, cộng với sự tuyên tuyền hết cỡ của bộ máy truyền thông báo chí quốc doanh, người dân VN thuộc mọi thành phần, mọi lứa tuổi, đã tự nguyện hoặc buộc phải lao vào cơn nhắn tin bình chọn cho vịnh Hạ Long được lọt vào "7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới" của một tổ chức tư nhân không mấy tên tuổi New Open World.

Khi cuộc thi bầu chọn vào giai đoạn nước rút, không thiếu những chuyện hài cười ra nước mắt như các tỉnh thành, các cấp đoàn hội, các cơ quan…phát động tập trung bầu chọn, các giải thưởng khác nhau được đưa ra để khuyến khích người dân nhắn tin ("Nhắn tin bầu chọn Vịnh Hạ Long để nhận thưởng 30 triệu đồng", Quảng Ninh). Thậm chí ông Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân còn giao nhiệm vụ cụ thể cho Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ đạo trong toàn hệ thống vào các buổi sáng thứ hai, thứ sáu hàng tuần giáo viên, học sinh dành thời gian bầu chọn cho Vịnh Hạ Long. Ông Bộ trưởng Văn hóa-Thông tin-Du lịch Hoàng Tuấn Anh qua tận Indonesia huy động VĐV gà nhà bầu chọn, vận động cả đứa cháu mới 5 tháng tuổi của mình… "bấm" bầu chọn…vịnh Hạ Long. Ông chúa đảo Tuần Châu đã tự tay (?) nhắn hơn 110.000 tin nhắn bình chọn và còn lệnh cho nhân viên, in thành pano to tướng treo ở giữa đảo, phải nhắn 100 tin, nếu không sẽ bị đuổi việc. Một người dân thường, anh Hoàng thợ cơ khí làm việc ở Đà Nẵng với mức lương 150.000 đồng/tháng đã bỏ ra 7 triệu đồng tiết kiệm, thậm chí cả tiền mua quà sinh nhật cho con gái 5 tuổi, để nhắn gần 12.000 tin nhắn trong gần 1 tháng (theo VTCNews) v.v….và v.v…

Không có một quốc gia nào hăng hái đến như vậy. Một kỷ lục của sự háo danh, và gian lận dược cổ vũ công khai.

Rốt cuộc, vịnh Hạ Long tạm thời được lọt vào danh sách "7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới". Còn tổ chức New Open World được hưởng gần 50% từ 24 triệu tin nhắn của người dân Việt Nam, với 630 đồng/tin nhắn, ước tính số tiền mà NOW thu được khoảng 7,5 tỷ VN đồng một cách khỏe re! ("NewOpenWorld thu được bao nhiêu tiền từ bầu chọn Vịnh Hạ Long?" Bee.net.vn). Và sau đó thì giá vé tham quan vịnh Hạ Long được tăng lên cho xứng với danh hiệu!

Ngẫm ra hai cái vụ nhắn tin bầu chọn hay xót thương cho "cụ" rùa kia có khác gì chuyện khóc tập thể của dân Bắc Hàn trước cái chết của ông Kim Jong-il? Hai câu chuyện khác nhau, mức độ khác nhau, nhưng về bản chất, cũng là người dân bị nhà nước cộng với bộ máy truyền thông tuyên truyền, xỏ mũi dắt dây thôi.

4. Nghị trường VN lắm chuyện bi hài.

Quốc hội, lẽ ra phải là nơi góp mặt của các đại biểu nhân dân, những con người xứng đáng nhất, có tài và có đức, nhưng lại trở thành một nơi với rất nhiều nhân vật…không xứng đáng. Hoặc bị tố cáo về tư cách, nhân thân như bà nghị Đặng Thị Hoàng Yến (đại biểu tỉnh Long An), bị tố cáo khai man bằng cấp như bà nghị Châu Thị Thu Nga (Hà Nội). Hoặc dốt nát, kiến thức có lỗ hổng nặng nề như ông nghị Nguyễn Bá Thuyền (Lâm Đồng), ông nghị Đỗ Văn Đương (TP.HCM), ông nghị Nguyễn Minh Hồng- bác sĩ kiêm nhà văn, đại biểu tỉnh Nghệ An….Hoặc hoang tưởng, có vấn đề về tâm thần như ông nghị Hoàng Hữu Phước (TP.HCM)...

Những câu phát biểu "hoành tráng" của các vị này tiếp tục chứng minh quan trí VN không đi đôi với bằng cấp mà họ có và cái ghế họ đang ngồi!

5. Thủ tướng "được báo chí nước ngoài ca ngợi" và "vụ Vinashin, tôi không ra quyết định nào sai".

Tác giả Nguyễn Tôn Hiệt đã làm một cú "lật tẩy hoành tráng" khi phát hiện ra sự thật của việc Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng được báo chí nước ngoài, cụ thể là nhật báo báo Firmenpress của Đức ca ngợi là "xuất sắc nhất châu Á". Hóa ra không hề có cái gọi là báo Firmenpress mà chỉ có trang firmenpresse.de là một trang chuyên đăng các bài tự quảng cáo tiếp thị trong mọi lĩnh vực do các khách hàng tự viết gửi đến. Và khách hàng gửi 2 cái quảng cáo tiếp thị về Nguyễn Tấn Dũng là "RES-Resources, Ecology, Services GmbH" chuyên về các dịch vụ chế biến rác rưởi và vệ sinh môi trường! Toàn bộ vụ việc này xin mời đọc lại"Báo chí nước ngoài" ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng? Thật ra chỉ là một trò lừa bịp!" trên Tiển Vệ.

Như tác giả bài viết nhận xét, trò bịp bợm diễn ra ngay trong những ngày trước Đại Hội Đảng CSVN lần thứ XI khi cuộc chọn lựa vào các vị trí chủ chốt đang hồi gay cấn, vậy ai đạo diễn, ai được hưởng lợi?

Cũng ông Thủ tướng này, người đứng đầu chính phủ, chịu trách nhiệm chính về điều hành quản lý kinh tế, vậy mà trong năm qua kinh tế VN rơi vào tình trạng khó khăn nhất kể từ năm 1991, lạm phát cao nhất châu Á, nhì thế giới, hàng trăm doanh nghiệp phá sản hoặc thua lỗ, vỡ nợ…điển hình là vụ Vinashin. Nếu ở bất cứ một quốc gia dân chủ pháp trị nào khác, ông Thủ tướng ấy sẽ bị cách chức hoặc tự động từ chức từ lâu, thậm chí còn đối mặt với tù tội. Nhưng ở VN, ông Thủ tướng ấy không bị gì, lại được ngồi thêm một nhiệm kỷ 5 năm nữa, và lại còn phát biểu như sau: "Xảy ra chuyện như Vinashin, cuối cùng Thủ tướng đứng ra nhận trách nhiệm. Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai". ("Thủ tướng: Vụ Vinashin, tôi không ra quyết định nào sai", VietnamNet)

6. Ngành điện: Lương, lỗ, nợ và giá.

Một tập đoàn điện lực năm nào cũng thấy than lỗ nặng và đang nợ ngập đầu nhưng công nhân viên, cán bộ quan chức ngành này lại có mức lương khủng so với mặt bằng chung của xã hội. Khi ông Tổng giám đốc Tập đoàn điện lực VN (EVN) công bố mức lương bình quân 7,3 triệu đồng/tháng, dư luận đã sốc. Nhưng càng sốc hơn khi Kiểm toán Nhà nước "khui" ra trong năm 2010 thu nhập bình quân toàn công ty mẹ là 13,7 triệu đồng/tháng, khối cán bộ cơ quan văn phòng thuộc tập đoàn còn cao gấp hơn 2 lần, tức xấp xỉ 30 triệu đồng/tháng, riêng cấp lãnh đạo cao hằng tháng thu nhập trên 100 triệu đồng, trong khi tập đoàn này lỗ gần chục nghìn tỉ đồng!( "Sốc với lương ngành điện", Báo Thanh Niên). Và khi thua lỗ thì cứ vô tư tăng giá điện, bắt dân gánh để bù vào! Tình trạng này không còn mới lạ gì nhưng người dân vẫn cứ phải cắn răng mà chịu đựng!

7. Năm nào cũng lũ và năm nào cũng có số lượng người chết cao.

Năm 2011, "từ tháng 10 đến đầu tháng 11/2011, tại Đồng bằng sông Cửu Long xảy ra đợt lũ lớn nhất trong một thập kỷ qua, làm 85 người chết, tổng thiệt hại vật chất lên tới trên 4.000 tỷ đồng." ("10 sự kiện nổi bật của VN trong năm 2011", VietnamPlus).

Một đất nước với bờ biển dài hơn 3.300 km, năm nào cũng phải đương đầu với bão lụt, năm nào cũng có hàng trăm người chết và mất tích,hàng ngàn người bị mất nhà cửa, tài sản, thiệt hại không nhỏ cho nền kinh tế của đất nước. Bao nhiêu ý kiến đóng góp tâm huyết của người dân về việc phải có một giải pháp quy hoạch tổng thể phòng chống lũ lụt để những tai họa tương tự không xảy ra hoặc bớt thiệt hại hơn, nhưng rồi mọi chuyện vẫn giậm chân tại chỗ. Năm sau lũ lại xảy ra, lại kêu gọi nhân dân đóng góp, lại mì gói. Lãnh đạo lại đi thuyền xuống vùng lũ, tự tay trao cho người dân thùng quà, báo chí chụp hình, TV quay phim, v.v. mọi người cảm động!

Những việc đó nếu biết xây dựng một xã hội dân sự tốt, những hội đoàn, tổ chức phi chính phủ... sẽ đảm nhiệm. Việc mà người dân cần ở nhà nước là những biện pháp mang tính chiến lược cộng với quyết tâm thật sự để ngăn ngừa, hạn chế được thiệt hại do bão lũ.

8. Khi dịch tay chân miệng đã làm chết hàng trăm trẻ em, Bộ trưởng Y tế vẫn cho rằng chưa đến mức…công bố dịch.

Theo Báo Tuổi trẻ ngày 23.11, dịch bệnh tay chân miệng trong năm 2011 lan rộng tại tất cả 63 tỉnh, thành, với trên 90.000 ca mắc bệnh, 153 trường hợp tử vong. Cao gấp chín lần so với năm 2010, vào loại cao nhất ở châu Á.

Trước đó, trong buổi họp về phòng chống dịch ngày 25.10, khi tình hình đã rất nghiêm trọng, vậy mà bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn cho rằng chưa đến mức phải công bố dịch, và "đã có nước nào công bố dịch đâu mà chúng ta công bố" ("Bộ trưởng Y tế:"Chưa đến mức công bố dịch tay chân miệng", VNExpress).

Và khi Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải dùng anolyte (nước ozôn, tạo ra từ quá trình điện phân muối) để chữa trị bệnh và đạt được kết quả tốt ở tỉnh Ninh Thuận, Bộ Y tế đã không tích cực xem xét, hỗ trợ ông để cùng thử nghiệm ngay xem có nên áp dụng phương pháp này không. Mà phải mất rất nhiều thời gian sau, khi Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải như một quả bóng bị đá qua đá lại giữa sự ủng hộ của dư luận và sự phê phán, bác bỏ, thậm chí miệt thị của nhiều nhà chuyên môn, cán bộ ngành y tế, bộ Y tế mới chỉ đạo Viện Pasteur Nha Trang tiến hành đánh giá về hiệu quả điều trị, phòng tránh bệnh tay chân miệng bằng phương pháp của ông. Cuối cùng, các bác sĩ và các nhà khoa học đều nhất trí dung dịch này có tính sát khuẩn mạnh, nhưng chưa đủ cơ sở để nói nó "chữa" được bệnh tay chân miệng! Trong khi đó thì 147 đứa trẻ đã chết, và bệnh dịch vẫn lan tràn!

147 đứa trẻ chết, vậy mà bà Bộ trưởng và các quan chức ngành Y tế chẳng ai bị gì, càng không có ai đứng ra từ chức vì lòng tự trọng!

9. Ngày càng nhiều những vụ nữ sinh đánh nhau, làm nhục nhau rồi quay thành clip tung lên mạng.

Năm 2010 cũng đã có những hiện tượng như vậy. Nhưng sang năm 2011, số vụ việc và clip được tung lên mạng nhiểu hơn, mức độ dã man cũng tăng lên, khiến dư luận vô cùng bức xúc. Chỉ trong một bài "Những clip nữ sinh làm tan tành áo bạn", VTCNews đã thống kê nào là Nữ sinh Thái Nguyên đánh bạn gục tại chỗ, Nữ sinh rạch áo bạn bằng dao lam tại Bắc Ninh, Nữ sinh Bắc Giang đánh bạn tại phòng trọ, Nữ sinh Lạng Sơn bị đánh hội đồng, Nữ sinh Hà Tĩnh đánh nhau tập thể…Còn nếu search trên google "nữ sinh đánh nhau 2011" sẽ cho ra khoảng 7,060,000 kết quả trong 0, 22 giây!

Chúng ta thấy gì từ hiện tượng này? Xin để cho các nhà giáo, nhà tâm lý học, xã hội học…phân tích. Nhưng chắc chắn hiện tượng này có liên quan nếu không muốn nói là hệ quả của một môi trường xã hội, giáo dục mà đạo đức con người đã bị tha hóa, nhân cách con người bị méo mó, mọi giá trị đều bị đảo lộn… khiến các em học sinh bị khủng hoảng niềm tin vào nhà trường, xã hội, luật pháp…

10. VN đón tiếp Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình với lá cờ thừa một ngôi sao.

Nhầm lẫn, sai sót về mặt kỹ thuật? Hay sự cố tình để làm đẹp lòng Trung Quốc? Dù sao, dư luận vẫn nghiêng về phía cố tình nhiều hơn, nhất là khi đây không phải lần đầu tiên xảy ra sự cố lá cờ "lạ", và chuyến đi của Tập Cận Bình ít nhất đã mang đến cho VN 300 triệu đô la tín dụng cho vay.

Thật ra sự cố cờ thừa sao này cũng đã từng xảy ra ở Pakistan và Ấn độ, nhưng do mối quan hệ "đặc biệt", bất tương xứng giữa VN và TQ, quá khứ 1000 năm đô hộ xa xưa cộng với những cuộc chiến, thực tế mất đất mất đảo mất biển vào tay TQ… khiến cho người VN trở nên nhạy cảm hơn. Lá cờ lạ, thêm vào đó là thái độ không rõ ràng, sự lên tiếng bào chữa một cách vụng về của Bộ ngoại giao càng khiến cho dư luận bàn tán.

Còn rất nhiều những chuyện khác như công an tiếp tục lập thành tích là hung thần của dân, sử dụng bạo lực đánh chết dân chỉ vì những lý do nhỏ nhặt như quên đội mũ bảo hiểm, vi phạm luật giao thông hay đang trong quá trình tạm giam để điều tra một vụ việc nào đó. Điển hình là vụ anh Nguyễn Công Nhựt bị chết trong trụ sở CA huyện Bến Cát (Bình Dương) sau 5 ngày bị bắt giữ trái pháp luật, ông Trịnh Xuân Tùng bị công an phường Thịnh Liệt, Hà Nội đánh gãy cổ và chết sau đó 1 tuần trong bệnh viện…Hay việc nhà nước VN tiếp tục lập thành tích về vi phạm tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng qua các vụ đàn áp giáo xứ Thái Hà, giáo phận Vinh v.v…và v.v…

Nhưng những chuyện như thế thì có thể xảy ra ở bất kỳ một quốc gia độc tài toàn trị nào, không riêng gì Việt Nam, nên không tính vào đây!

Hoàng Hường : 2011: Những kỷ lục mới và ‘choáng’, ‘sốc’, ‘giật mình’

Nguồn tuanvietnam

Những ngày cuối cùng của năm 2011 đang đi qua, đây là thời điểm các cơ quan ban ngành bận rộn với những cuộc tổng kết, báo cáo cuối năm. Tuần Việt Nam xin cùng nhìn lại những hỉ nộ ái ố suốt một năm qua trên các phương tiện truyền thông nhìn từ lĩnh vực văn hóa.

Cơn choáng của bà bộ trưởng và sự hào phóng của đại gia yêu cái đẹp

Trong khi Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn chưa hết 'choáng', 'sốc' trước tình trạng quá tải ở các bệnh viện, nơi bà đã có thâm niên mấy chục năm, và vẫn chưa tìm ra giải pháp gì thấu đáo, thì may thay, những người yêu cái đẹp đã kịp thời giúp dân xoa dịu hay chí ít là tạm quên những đau đớn, stress  vì ốm đau bệnh tật, vì kinh tế khó khăn ... khi liên tiếp tổ chức những cuộc thi người đẹp, hoa hậu.

Những năm gần đây, Việt Nam luôn vinh dự là quốc gia đăng cai những cuộc thi sắc đẹp quốc tế, và gần như cứ mỗi cuộc thi lại có thêm một nhà hát, trung tâm văn hóa 'xứng tầm' được xây dựng.

Năm 2008, để chuẩn bị cho việc tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ 2008 (Miss Universe) tại Nha Trang, Khánh Hòa, công ty Hoàn Cầu đã đứng ra xây dựng nhà hát Crown Convention Center có quy mô 8.000 chỗ ngồi với tổng kinh phí 9,8 triệu USD.

Với tiến độ xây dựng gấp gáp đáng ngạc nhiên, và quy mô hoành tráng, nhiều người nghi ngại về chất lượng công trình, nhưng đã 3 năm trôi qua nhà hát Crown Convention Center vẫn... còn nguyên chờ hoa hậu, thì một công trình 'xứng tầm' khác, Nhà hát San Hô có kinh phí 10 triệu USD chuẩn bị được mọc lên tại Ninh Thuận chờ đón các thí sinh Miss Earth.

Mô hình Nhà hát San Hô mới được khởi công ở Ninh Thuận

Còn nhớ năm 2010, cuộc thi Hoa hậu Thế giới cũng 'suýt' được tổ chức tại Việt Nam. Sau những tuyên bố tài trợ đao to búa lớn của đại gia Hoàng Kiều và những kế hoạch của ông ở Vịnh Nha Trang bất thành, 'đại gia yêu cái đẹp' lại rầm rộ chuyển dự án đến Tiền Giang, nhưng một lần nữa tâm huyết với cái đẹp của vị đại gia phải dừng lại.

Chẳng biết vui hay buồn, nếu Hoa hậu Thế giới 2010 được tổ chức suôn sẻ, người dân Thới Sơn, Tiền Giang đã có một công trình văn hóa 'xứng tầm', được ngắm người đẹp thế giới, dù cho sau đó những nông dân mất ruộng có thể căng mùng màn ngủ ở sảnh nhà hát.

Tại sao trong khi những công trình phúc lợi công cộng như bệnh viện - trường học ngày càng gây 'đau đớn' từ người dân đến những lãnh đạo đầu ngành, thì những công trình nhiều tỷ mọc lên chỉ để dùng một lần rồi bỏ đấy lại liên tiếp được xây dựng, kèm theo những dự án đất đai đắc địa nhất; chắc chỉ các... hoa hậu trả lời được.

Hoặc nói cách khác, Việt Nam rất yêu cái đẹp và các đại gia Việt đặc biệt hào phóng với sắc đẹp.

Từ thiện 'ăn chực' và 1001 chiêu trò 'nhân ái'

Đẹp là vẻ đẹp từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong, từ hình dáng đến tâm hồn, điều đó ai chả biết, cô nào đi thi hoa hậu mà chẳng nằm lòng mấy câu trả lời cho trước ấy; và người đẹp thì phải năng nổ làm từ thiện - đương nhiên - chứ không lấy lý do gì mà xuất hiện trên báo, doanh nghiệp - nhà tổ chức làm gì với những nguồn tiền tài trợ, và cớ nào để hô hào lòng trắc ẩn của các nhà hảo tâm rủng rẻng?

Thôi thì dù làm nền để các cô xúng xính lên báo, để các doanh nghiệp rộng cửa làm ăn, thêm nhiệt huyết tổ chức nhiều cuộc vui khác, thì người nghèo cũng đã được hưởng lợi, và phải cảm ơn các người đẹp rất nhiều, dù một gói mỳ tôm cũng là giúp đỡ.

Nhưng chuyện kéo cả mấy chục người đến ăn chầu cơm của các trẻ mồ côi, rồi chìa cho người ta hơn triệu bạc, chưa đủ tiền đi chợ, thì quá lắm thưa các doanh nhân yêu cái đẹp.

Khi hoa hậu đi thăm trại trẻ mồ côi..
... và ca sĩ đi làm từ thiện.

Cái gì cũng có giới hạn thôi, cả sự tính toán lẫn giả tạo.

Tội nghiệp mấy người đẹp mặt hoa da phấn, dù cười tươi lắm choán hết cả phần chụp ảnh các em bé, thì vẫn phải giơ mặt ra cho thiên hạ ném đá.

Cũng giống anh ca sĩ Lương Bằng Quang hùng dũng thuê cả đoàn vệ sĩ khênh mỳ tôm theo anh đi làm việc thiện thôi!.

Đến con trẻ cũng biết không nên cười đùa nơi đám ma, thì anh và người đẹp cũng phải biết làm trò tùy nơi,  thay vì múa may xát muối thêm vào sự bất hạnh của người!

Đại sứ du lịch và 'chơi trội như bộ trưởng'

Sau sự kiện 'đóng phim cùng Củng Lợi' ầm ĩ báo chí, rồi màn khoe ngực rổn rảng trong vở kịch về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, kiều nữ Lý Nhã Kỳ lại một phen nữa làm thiên hạ lác mắt với việc trở thành đại sứ du lịch, đột ngột không kém cách danh xưng này sinh ra.

Cách người đẹp phân trần "với vòng 1 tự nhiên không chỉnh sửa như của Kỳ thì mặc áo nào cũng hở", một blogger đã bình luận "bom đạn như thế, ăn nói như vậy làm Đại sứ du lịch là đúng rồi".

Chưa biết những đóng góp của Lý đại sứ cho ngành du lịch có tác động đến đâu, nhưng ít nhất giới truyền thông được dịp reo hò ầm ĩ.

'Người trẻ tuổi nhất bình chọn cho Vịnh Hạ Long' và Đại sứ Du lịch Lý Nhã Kỳ

Cùng Đại sứ Lý Nhã Kỳ, Bộ trưởng Văn hóa - Thể thao - Du lịch Hoàng Tuấn Anh cũng được xuất hiện thường xuyên trên phương tiện thông tin, đặc biệt với chiến dịch quảng bá cho Vịnh Hạ Long, trong đó cháu gái 5 tháng tuổi của ông là 'người trẻ tuổi nhất bình chọn cho Vịnh Hạ Long"

Vịnh Hạ Long đã tạm được vào danh sách 7 kỳ quan thế giới, từ nay đến lúc danh hiệu được công bố chính thức còn nhiều câu chuyện liên quan đến bản quyền, tiền phí, cách thức... hứa hẹn sự đóng góp của Bộ trưởng và Lý đại sứ nhiều hơn nữa.

Nhà và tượng đài của mẹ anh hùng

Khúc ruột Miền Trung nhiều bão tố, Miền Trung khó khăn và nghèo túng... những cụm từ quen thuộc đó dường như đã trở nên lỗi thời, giờ người ta biết nhiều hơn đến Miền Trung chơi sang, đặc biệt sau vụ xây tượng đài Mẹ anh hùng 420 tỷ đồng ở Quảng Nam.

Ở một nơi thường xuyên 'được' lên các bản tin thời tiết về những cơn bão khẩn cấp sắp đổ bộ, địa danh thường được nhắc đi nhắc lại trên các báo cáo thiệt hại về người và của sau sự giận dữ của thiên nhiên... mà  vẫn sẵn sàng chi vài trăm tỷ đồng để xây tượng đài thì không thể nói gì khác ngoài việc 'chơi sang'.

Theo lời của các lãnh đạo Quảng Nam trên báo chí, tượng đài được xây dựng từ hình tượng Mẹ Thứ, mẹ anh hùng đã hy sinh 9 người con cho cách mạng. Lúc sinh thời Mẹ Thứ đã rất cảm động khi dự án được xây, chỉ tiếc Mẹ đã không còn để được nhìn 'hình tượng' mình hoàn thiện.

Và để tường tận hơn đẳng cấp chơi sang của Quảng Nam, phóng viên một tờ báo đã tìm về với những Mẹ anh hùng còn sống làm cả một loạt phóng sự dài: Tượng mẹ đặt ở đâu?

Câu trả lời đây: mẹ Trần Thị Sua ở ấp Thạnh Trị 2, xã Thạnh Trị, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre phải ở trong bụi tre vì căn nhà tình nghĩa của mẹ được xây hơn 15 năm đã xập xệ, sắp đổ, mẹ phải căng tấm bạt ở bụi tre ở vì 'ở đó an toàn hơn'.

Tượng của mẹ...
... và nhà của mẹ

Mẹ Nguyễn Thị Sơn, xã Long Định, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre mù lòa phải dò dẫm trong căn nhà tình nghĩa đã dột nát xập xệ, phụ thuộc vào sự giúp đỡ của người cháu họ.

Mẹ Võ Thị Thuận, xã Mỹ Lâm, huyện Hòn Đất, Kiên Giang có chồng, hai con (một cháu hy sinh), cả tuổi thanh xuân của mẹ cũng dành cho cách mạng, mà những ngày cuối đời mẹ vẫn đang phiền não, canh cánh tấm giấy chủ quyền nhà 'để lúc nằm xuống có chỗ thờ cúng' mà vẫn chưa biết khi nào được.

Đã hơn một lần, Tuần Việt Nam đã đặt lại câu hỏi này: Tượng mẹ nên để ở đâu?

Siêu kế toán của Cục điện ảnh và văn hóa từ chức

Nhà báo Cát Khuê, một người cũ của làng điện ảnh đưa ra hình ảnh so sánh vừa ngồ ngộ, vừa cay cay giữa một người đàn bà trung tuổi bị hiếp dâm, nhưng cả ba lần bị hiếp chị đều... đưa bao cao su cho hung thủ; với Phạm Thanh Hải, người được công luận đặt biệt danh "siêu kế toán".

Với thành tích thụt két 42 tỷ đồng, Phạm Thanh Hải (được cho là) đã qua mặt cả Cục điện ảnh để tự tung tự tác với số tiền lớn gấp 10 lần kinh phí được cấp cho một dự án phim (phim Tâm hồn mẹ của đạo diễn Nhuệ Giang gần đây có kinh phí 4 tỷ từ nguồn vốn Nhà nước).

Hai vị cựu Trưởng, Phó Cục điện ảnh và 'siêu kế toán' Phạm Thanh Hải (giữa)

Chuyện vì sao một mình Thanh Hải có thể làm xiếc với bao nhiêu chứng từ và các thủ tục khắt khe của ngân hàng để nhiều lần rút tiền công quỹ vào túi riêng của mình, mà các sếp ở Cục điện ảnh của anh 'không hề hay biết', vẫn là câu hỏi còn để ngỏ.

Cũng như chuyện dù vụ thụt két này đã lộ ra từ nhiều tháng vẫn chưa ai tìm ra "siêu kế toán" này đang ở đâu, để các sếp của anh thổn thức ở bao cuộc họp báo; "chúng tôi bị lừa" "chúng tôi vô can"...

Chỉ đến khi 'tài năng' của "siêu kế toán" được báo chí lẫn cả người trong ngành điện ảnh và tài chính mổ xẻ ghê quá; khi Liên hoan phim vốn càng ngày càng thiếu muối với cung cách cũ nhưng kiểu tốn tiền không mới sắp diễn ra; khi các sếp Cục trưởng, Cục phó của anh sắp đường hoàng ngồi vào ghế BTC, đẩy sự ngạc nhiên và bức xúc của dư luận đến cực điểm, để họ không thể nhẫn nhịn được nữa mà lên tiếng quyết liệt, thì hai sếp anh mới bùi ngùi từ chức, khi chỉ còn cách quyết định cách chức vài bước chân.

Mới thấy tội nghiệp cho hai từ "từ chức" quá.

"Dù sao mất chức mà không phải đi tù cũng là tốt lắm rồi", một blogger chia sẻ với hai vị cựu trưởng, phó Cục điện ảnh.

Thưa "siêu kế toán" Phạm Thanh Hải, giờ này anh ở đâu, để lại nỗi niềm này biết tỏ cùng ai cho hai vị (cựu) sếp?

Luật nhà văn và xì xụp giải thưởng

Nhà văn, nhà thơ và những nghệ sĩ làm công việc sáng tác nói chung thường được 'mặc định' là  những người chuyên 'cưỡi mây đón gió', sống đời phóng khoáng, thơ  mộng và lãng mạn; không nặng lòng những bon chen trần tục. Ấy thế mà cứ đến mỗi kỳ giải thưởng, họ lại đáp từ ngọn cây xuống, phang nhau linh đình với những giải thưởng danh hiệu.

Chẳng thế mà năm vừa rồi, kỳ trao Giải thưởng Hồ Chí Minh, Giải thưởng Nhà nước, thiên hạ lại được dịp mắt tròn mắt dẹt khi các tài nhân thể hiện "các ông bà đây" giỏi giang thế nào, giải thưởng không vào tay ông, thì toàn thiên hạ dù có mắt cũng đều là hạng mù lòa cả.

ĐBQH Nguyễn Minh Hồng

Dù sao cũng phải cảm ơn họ, nhờ có mấy vụ inh ỏi đó, thiên hạ có trò hay để xem; và được biết thêm một góc trần tục của những chuyên gia cưỡi mây đạp gió, để khỏi rơi vào tình huống của một cô bé thiếu nhi năm nào: cô bé viết thư đến tòa soạn báo Nhi Đồng xin lời khuyên khẩn cấp để cứu bạn thân của cô, một cô bé khác đang suy sụp sau khi bắt gặp thần tượng ngồi vỉa hè ăn ốc luộc và chửi bậy.

Thêm nữa, thiên hạ cũng phải cảm ơn đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Hồng, nếu không có đề xuất Luật nhà văn gây sóng gió của ông, thì sao các nhà văn được nhắc đến nhiều như thế trong thời gian qua; trong khi những nhà giáo dục và xã hội học đang kêu ời ời rằng văn hóa đọc đang bị mai một.

Dù sau đó ông Hồng có kết lại: "Tôi đề xuất thế thôi, chứ thực lòng cũng chả biết vì sao cần Luật nhà văn", thì người dân vẫn cảm ơn ông lắm lắm, vì không có bác, ai biết xã hội cần nhà văn, và ai biết đến sự tồn tại của đại biểu quốc hội?