Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

NGUYỄN TRỌNG TẠO : HỌ THƯƠNG DÂN THƯƠNG VIỆT NAM ?

Nguồn nguyentrongtao

Khi ta biết thương yêu một ngọn cỏ dưới chân, là ta biết thương yêu tổ quốc mình. Bảo vệ một ngọn cỏ cũng là bảo vệ tình yêu tổ quốc. Một đất nước mà không có cỏ thì nó sẽ là gì? Là không có gì mọc lên được. Là một đất nước không còn gì để yêu.

Nếu ta nghĩ cỏ cũng là  dân, ta sẽ thương yêu dân. Vì không có dân thì sẽ chẳng ai cần đến quan. Vì không có dân thì có vua để làm gì? 

Chợt thương quan không dân chợt thương ngai không chủ 
thương những đời người chung thân trong áo mão cân đai

Nhưng có vua quan đó mà sao dân khổ thế? Vua quan để làm gì nếu không nói là để làm cho dân sướng.

Thời này ở ta vua quan đã hết thời, chỉ còn lại lãnh đạo. Lãnh đạo mà làm cho dân sướng thì lãnh đạo cũng mệt lắm. Cho nên, nhiều vị lãnh đạo không chọn dân sướng mà chọn mình sướng. Mình sướng là được. Dân khổ kệ dân.

Nổi lên cái sự khổ đó là phong trào cưỡng chế thu hồi đất. "Dân có đất dập dìu hợp tác" đã qua rồi. Bây giờ luật lệ chả biết làm thế nào mà đất của dân thành đất nhà nước. Đất hương hỏa bao đời của dân lại trở thành của công. Một cú "sở hữu tập thể" (nhà nước) ngoạn mục đến nỗi dân cứng lưỡi vì mấy dòng luật đất đai do "con dân" dựng lên. Một cú "chia quả thực" mới thay cho "dân cày có ruộng" đã khiến nhiều nhà dân mất trắng hàng mẫu đất. Đến đất nhà thờ bao đời cũng là của nhà nước? Và nếu cần, nhà nước sẽ cưỡng chế luôn cả nhà thờ!!!

Nhưng dân lại cứ tưởng đất mình thừa kế, đất mình khai hoang "theo tiếng gọi" là của mình. Đến khi mở luật ra mới biết là không phải. Một cái luật thật lạ, luật biến đất tư thành đất công, biến người chủ đất phải làm thuê trên đất của mình. Vậy nên, khi nhà nước cưỡng chế thu đất thì dân phải bó tay.

Phản ứng về cái điều luật đó, là phản ứng tự phát của dân khi bị dồn vào thế mất đất. Một loạt súng hoa cải ở Tiên Lãng, Hải Phòng làm thức tỉnh cả người dân lẫn chính quyền. Một cuộc rào làng giữ đất ở Văn Giang, Tiên Lãng khiến cả lực lượng chuyên chính xác định sai kẻ thù, đứng hẳn về nhóm lợi ích  để tấn công dân. Và gần đây nhất là câu chuyện nhói lòng: những người phụ nữ chân yếu tay mềm ở Cần Thơ phải dùng đến "vũ khí khỏa thân" để bảo vệ đất.

Tất cả những hình ảnh đó được đưa lên truyền thông, khiến hình ảnh Việt Nam yêu dấu bị thay đổi một cách tồi tệ. Không ai cho đó là những hình ảnh đẹp để quảng bá Việt Nam, mà đó là những hình ảnh bôi bẩn cả nghìn năm lấp lánh.

Đàng sau những hình ảnh bẩn đó là một dãy những hình ảnh bẩn nối tiếp. Đó là chính quyền loanh quanh chạy tội với mục đích "thắng dân". Những "chiến thắng" nhục nhã và đê tiện đổi trắng thay đen, đổi tội thành công, đổi yêu thành ghét. Tôi ngồi uống rượu với Tướng công an Phạm Chuyên nghe anh than thở về sự dã man của những hành động đê tiện đó, và anh nói, "Thua dân thì có gì mà xấu hổ?". Nhưng người ta chỉ muốn thắng dân mới "oai hùng". Và theo đó, hàng loạt những mưu mô bỉ ổi đã hiện hình.

Tôi nói với Tướng Phạm Chuyên: "Công an và côn đồ đánh nhà báo, đánh dân… có cả video trưng lên cho bàn dân thiên hạ thấy, thế mà mấy tháng liền công an không xác định được ai là tội phạm, sao lạ vậy? Chả lẽ nghiệp vụ công an lại kém đến thế sao?" Anh Chuyên im lặng và tôi thấy mắt anh chực ứa lệ.

Giọt nước mắt của Tướng công an đã nghỉ hưu thương cho những người dân vô tội bị đánh hay thương cho những người lính nhà nước, từng là quân của anh?

Đã có ai đánh dân dám nói một lời xin lỗi?

Đã có ai phát ngôn sai dám nói lại cho đúng?

Đã có ai dám nghe sự tố cáo trung thực của người dân?

Có! Một tiếng có yếu ớt cất lên đâu đó. Và chưa kịp được hoan hô thì nó đã chìm vào trong tiếng sấm sét của trời cao.

Đất! Vâng, nếu không có đất người ta vẫn có thể sống trên các căn hộ chung cư cao tít tầng trời. Nhưng tại sao tiếng kêu xé ruột lại là đất? Là vì đất không bình yên. Đất nước cũng đang rùng mình vì những tiếng kêu ai oán.

Giáo sư Đặng Hùng Võ nói với tôi:" Trung ương XI đã quyết chủ trương về luật đất đai như thế rồi, chỉ còn cách tăng cường tính ưu việt cho các điều luật cụ thể sẽ sửa đổi mà thôi". Tôi biết, nói thế là anh đang buồn. Anh vẫn thấy thương dân quá, vì có thể, dân vẫn tiếp tục bị thiệt thòi vì luật đất.

Tôi thiếu hiểu biết trong phạm vi này, nhưng hiện tượng dồn dân vào chân tường, dồn dân vào bước đường cùng để dân phải phản kháng một cách tự phát quái đản chưa từng thấy trong chế độ XHCN thì thật là một điều "cần xem lại mình", xem lại luật đất, và xem lại sự tham lam lẫn hèn hạ, trí trá lẫn ngu dốt của mình trong ứng xử với dân.

Nếu lãnh đạo không thương yêu dân, cũng có nghĩa là họ không thương yêu tổ quốc của mình. Đó là một phán xét mà lương tâm không thể chối bỏ.

31.5.2012

Thùy Linh : HỐ ĐEN

Nguồn buudoan

Mấy tháng gần đây chân dung Thủ tướng của chúng ta ngày càng trở nên "yếu đuối" trong mắt thiên hạ. Ông "nhu hoà" đến mức không thể điều khiển được đám bầy tôi quá ư lộn xộn và ngang ngược chăng? Không biết điều đó khiến ông trở nên đáng thương hay đáng trách? Không khéo có người còn thấy ông dễ thương từ khi ông tuyên bố "3 năm nay tôi không kỷ luật một ai". Thử kể từ khi tiếng súng Đoàn Văn Vươn vang trên bầu trời đầy mây giông, chớp loé mà không có nổi tiếng sấm động.
Câu chuyện Tiên Lãng ai cũng biết sau khi có tiếng súng hoa cải của anh em nông phu họ Đoàn. Còn trước đó đơn thư thưa kiện từ huyện lên tỉnh không ai lắng nghe và giải quyết. Dư luận không đủ thông tin để được đánh động. Luật pháp không đứng về dân đen, kẻ thất thế, không quyền lực. Trong khi chính quyền được bảo trợ rất nhiều bởi các nghị định, kể cả luật pháp. Các quyết định ở cấp nào cũng có thể sáng tác và thực thi, từ TW, tỉnh, huỵên, thậm chí là xã dựa trên cái gọi là pháp luật, cụ thể là sở hữu toàn dân về đất đai. Và người ta coi đó là làm đúng pháp luật. Thuyết phục, giải trình không được, kịên cáo cũng không xong, thân cô thế cô đành dùng súng để đáp trả. Âu cũng là lẽ thường tình. Khi vụ việc rúng động cả nước thì Thủ tướng mới xuất đầu lộ diện để phân xử. Việc này đáng lẽ phải xử ở toà thì nay cả chính quyền, toà án các cấp phải chờ chỉ thị của Thủ tướng. Rồi thủ tướng kết luận vụ cưỡng chế là sai, cần giảm nhẹ tội cho anh em họ Đoàn…Và: "Thủ tướng yêu cầu giải quyết dứt điểm vụ Tiên Lãng"…Dứt điểm cái gì khi một việc đơn giản nhất là ai phá nhà anh Vươn sau nhiều tháng điều tra vẫn chưa chỉ ra được? Giám định ngôi nhà bị phá vẫn chưa công bố? Mọi việc vẫn ầm ì trong bóng tối.

Chưa xong vụ Tiên Lãng thì xảy ra vụ Văn Giang còn đang làm đau nhức tâm can mọi người. Không những huyện mà cả tỉnh, bộ Công an vào cuộc giúp đỡ cuộc cưỡng chế. Bỗng thành hai bên chiến tuyến không cân sức: một bên là chính quyền từ huyện, tỉnh đến TW được nhân danh pháp luật bảo trợ cùng vũ khí, bên kia là những người dân nghèo chỉ có đất đá, gậy gộc, chai xăng cộng thêm những…câu chửi tuyệt vọng. Cưỡng chế thành cuộc đàn áp đầy màu sắc bạo lực và tất nhiên nhân dân thua. Tỉnh báo cáo thành tích cưỡng chế diễn ra tốt đẹp đúng pháp luật. Những nhà báo bất đắc dĩ quay lén được cảnh công an, dân phòng đánh dân đưa tràn lan trên mạng, thế là thành chuyện. Vì tại cuộc họp báo trước khi có vụ cưỡng chế, báo chí đã bị khuyến cáo là không nên đến nơi đó. Và: "Thủ tướng yêu cầu lãnh đạo Hưng Yên tường trình về vụ Văn Giang". Tường trình của Văn Giang chắc chắn vẫn bắt đầu từ câu: "Việc cưỡng chế làm đúng theo pháp luật" và "dự án Ecopark đã được Thủ tướng phê duyệt" mà họ lấy làm khiên đỡ lâu nay để đối phó với dư luận…Không lẽ để xử lý, Thủ tướng phải bắt đầu từ việc nhìn lại bản thân mình?
Còn đang nóng trên các mặt báo là vụ Dương Chí Dũng (cục trưởng cục Hàng hải) bị khởi tố và bỏ trốn. Chánh văn phòng chính phủ Vũ Đức Đam khẳng định bổ nhiệm ông Dũng là đúng qui trình. Ai cũng hiểu ông Đam đại diện cho Thủ tướng để phát ngôn. Bộ trưởng Bộ GTVT cũng khẳng định không sai, thậm chí còn cứu nguy cho Vinalines khỏi sụp đổ vì mâu thuẫn kéo dài giữa mấy ông đứng đầu tập đoàn. Thậm chí Bộ trưởng GTVT còn nói rằng: ông Dương Chí Dũng hàng năm đều được nhận xét đánh giá là cán bộ "rất tốt", từng được bầu vào thường vụ Đảng ủy doanh nghiệp TƯ, đại biểu đi dự ĐH Đảng toàn quốc và "đây là đánh giá chính thống nhất của tổ chức về năng lực, đạo đức cán bộ". Một cán bộ chủ chốt không thể hoá giải những mâu thuẫn cá nhân ở một tập đoàn kinh doanh lớn, làm ăn thua lỗ đang bị thanh tra mà vẫn bổ nhiệm vào chức vụ cao ở một bộ để đưa ra những quyết sách có tính chiến lược cho một ngành, mà ông Bộ trưởng vẫn nói là đúng thì hiểu cách dùng người của chính quyền là thế nào? Hơn nữa, Chủ tịch tập đoàn một thành viên (Dương Chí Dũng) là do Thủ tướng kí quyết định đề bạt dựa vào đề nghị của Bộ Nội vụ và Bộ GTVT, vậy mà khi Bộ GTVT điều cán bộ đó sang chức vụ khác (theo ông Thăng là chức vụ đó nhỏ hơn Chủ tịch tập đoàn) mà không hề thông qua Thủ tướng hay sao để đến giờ "Thủ tướng yêu cầu báo cáo việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng"???
Nói đến hiện tượng Dương Chí Dũng thì theo ông Thăng: "Cuối năm 2010, tại đại hội Đảng khối doanh nghiệp Trung ương, ông Dũng vẫn được bầu vào Ban chấp hành Đảng uỷ và được Ban chấp hành bầu vào thường vụ Đảng uỷ khối đồng thời còn được bầu là đại biểu đi dự Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI. Đây là đánh giá chính thống nhất của tổ chức về năng lực, đạo đức cán bộ", cho đến lúc vỡ chuyện xấu xa bỗng làm mình nhớ sự kiện Bạc Hy Lai bên Trung Quốc tuy qui mô nhỏ hơn. Nhưng bản chất không thay đổi: cái xấu xa được che đậy kỹ càng trên ghế cao quyền lực cho tới khi mặt nạ bị bóc trần mới chịu thừa nhận…Việc bổ nhiệm Dương Chí Dũng mấy hôm nay báo chí đã vào cuộc khiến Văn phòng chính phủ, Bộ GTVT, Bộ Nội vụ đã giãi bày khá chi tiết trước bàn dân thiên hạ. Không biết các chức sắc sẽ giãi bày thêm cái gì với Thủ tướng? Liệu còn gì chưa thể bạch hoá với dư luận ở phía sau việc bổ nhiệm này mà chỉ có thể báo cáo riêng với Thủ tướng? Và quan trọng hơn Thủ tướng sẽ giải quyết sự vụ này theo hướng nào khi chính ông là người ký quyết định đưa Dương Chí Dũng ngồi vào ghế Chủ tịch Hội đồng thành viên Vinalines, nơi bắt đầu con đường phạm tội của ông ta?
Những vụ việc tiêu cực đều được Thủ tướng yêu cầu báo cáo như rơi vào "hố đen". Sự phản hồi từ Thủ tướng sau các báo cáo thì cũng nằm trọn trong "hố đen" đó.
Sự kêu gào, đề nghị khẩn thiết, kịên cáo tuyệt vọng của người dân trước sự bất công khủng khiếp mà họ phải gánh chịu, cụ thể là những vụ khiếu kiện kéo dài nhiều tháng năm, thậm chí cả tự tử và lột truồng trước mắt thiên hạ trong tuyệt vọng điên cuồng cũng không làm chính quyền động lòng và cũng bị "hố đen" vô hình nuốt chửng.
Cái tốt đẹp lạc lõng bơ vơ gắng gượng quay quanh "hố đen" để không bị nó cuốn vào cõi mịt mùng tối tăm, và chả đủ sức cứu giúp những thân phận người bé nhỏ bị "hố đen" lấn lướt nhấn chìm vào lòng sâu của nó.
Không có gì thoát khỏi "hố đen" đó chăng?
Không có gì giữ được vẹn nguyên nếu có ngày thoát được "hố đen" đó chăng?

Bài kiểm tra truyền thông báo chí – lớp Truyền thông: Sự thật - Vài lời khuyên cho đảng

Nguồn danlambao

Người không mang họ (Danlambao)  -Với đường lối dẫn dắt đất nước hiện nay chính phủ Cộng sản đang làm nên những bước đi chậm chạp, yếu đuối của Dân tộc Việt Nam. Đất nước lớn mạnh hay yếu hèn là nhờ sự khôn ngoan của tầng lớp lãnh đạo, mà tại Việt Nam đó là sự lãnh đạo độc quyền của chế độ Cộng sản. Các lĩnh vực Kính tế - Chính trị - Quân sự - Văn hóa - Xã hội là những mặt nổi bật của một quốc gia, nó đại diện cho sự hùng cường, giàu mạnh hay yếu đuối, đớn hèn của dân tộc đó, chính phủ phải có trách nhiệm với nhân dân, đất nước, mà người có liên quan trực tiếp dẫn dắt đó chính là Thủ tướng chính phủ.

Với những gì đang diễn ra với dân tộc VN hiện nay chẳng lẽ ông Thủ tướng Việt Nam và chính phủ cộng sản VN không hề hay biết? Nếu ông không hề hay biết hoặc giả vờ làm ngơ thì chúng tôi cũng xin đề cập cho ông và chính phủ của ông nhìn nhận lại rõ hơn, và chúng tôi mạo muội đưa ra những lời khuyên – giải pháp cho các ông vì chúng tôi là "Chủ" của các ông và các ông là "đầy tớ trung thành" của chúng tôi, theo lời ông Hồ Chí Minh đã nói (chắc các ông còn nhớ?). 

 
Về kinh tế: Từ những thập kỷ 90 trở lại đây kinh tế Việt Nam đã có những sự tiến bộ và đổi mới, chúng tôi ghi nhận sự tăng trưởng và phát triển kinh tế của đất nước, chúng tôi vui mừng vì các ông đã biết gỡ rối cho cái mô hình kinh tế "XHCN" tập trung, quan liêu, bao cấp mà các ông học đòi anh cả Liên xô, thay bằng cụm từ "Kinh tế thị trường định hướng XHCN". Và thật là nực cười khi các ông coi đó là những thành tựu vĩ đại để ngồi đó ca ngợi bằng truyền thông, phát thanh, truyền hình, sách vở, khẩu hiệu, tuyên truyền tới cho nhân dân của các ông biết rằng tất cả đó là "Nhờ ơn Đảng" mà các ông quên rằng trách nhiệm của các ông không dừng lại ở đó. Một chính phủ biết quan tâm nhân dân là một chính phủ có tầm nhìn về kinh tế, chính trị, quân sự. Tại sao các ông để cho tình trạng kinh tế đất nước trì trệ như hiện nay? 

Cũng thoát ra từ chiến tranh có những tấm gương sáng để chúng ta học hỏi và noi theo như Nhật Bản, họ là đất nước đại bại sau thế chiến thứ 2, thế mà trong 30 năm thoát khỏi chiến tranh Nhật đã trở thành cường quốc hàng đầu thế giới về kinh tế với tốc độ thần kỳ. Còn chúng ta có gì sau gần 40 năm? Phải chăng các ông đã đưa đất nước ta ra khỏi danh sách các nước "kém phát triển"?. Thật buồn, chính phủ luôn tuyên truyền, nhồi sọ, đề cao kinh tế quốc doanh, chê bai nền kinh tế tư bản thế mà giờ đây chạy theo họ thì gần như phải chấp nhận đi sau 40 năm. Đúng là một đảng bảo thủ và thiếu tầm nhìn, một nhà nước quân phiệt độc tài không biết học hỏi, không chấp nhận cái sai của mình, hệ lụy là nền kinh tế trì trệ, nhân dân đói khổ thua thiệt các cường quốc trên khắp thế giới. Với tình cảnh hiện nay Đất nước chúng ta cần những sự thay đổi lớn! 

 
Về chính trị: Trên trường quốc tế chính phủ cộng sản đang co cụm lại trước sức mạnh của phương bắc, một chính phủ lỗi thời, ô hợp với cách lãnh đạo độc đoán chuyên quyền và đầy tham nhũng vụ lợi cho những cá nhân trong đảng. Từ khi thành lập đến nay đảng đã đi từ những sai lầm này đến sai lầm khác. Chính phủ cộng sản là một chính phủ "làm ít nói nhiều", quanh năm suốt tháng đi tuyên truyền, nhồi nhét vào đầu dân chúng những "cổ hủ" của chế độ, những bình phong cho sự tồn tại của 1 đảng phái độc tài. 

Về Quân sự-An ninh: Một quân đội khá hùng hậu được dựng lên nhằm bảo vệ đảng và bảo vệ chế độ. Quân đội gánh vác trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ Tổ Quốc khỏi xâm lăng, bảo vệ biển đảo và bầu trời của Tổ Quốc. Nhưng quân đội hiện nay của cộng sản thì không như thế, biển đảo vẫn bị xâm lăng, 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang mất dần vào tay Trung Cộng, quân đội vẫn ngồi im. Ngư dân Việt Nam đang từng ngày kêu cứu trong vô vọng khi bị tàu Trung Quốc bắt bớ, tấn công, đánh chìm mà chính phủ Việt Nam gọi đó là "tàu lạ". Quân đội Hải quân Việt Nam vẫn ngồi im. Hầu như quân đội được phát huy sức mạnh tối đa khi chiến đấu, cưỡng đoạt tài sản với nhân dân hiền lành. Quân đội, công an hầu như được huy động tối đa để thực hiện cưỡng chế nhân dân, bắt bớ, đánh đập nhân dân, đặt lợi ích của đảng lên hàng đầu… 

 
Về xã hội: Nhân dân không ngừng than vãn vì chi phí, giá cả tăng cao, đồng lương rẻ mạt? Giao thông rối loạn trong các thành phố. Trong khi tầng lớp lãnh đạo các ông "ngồi mát ăn bát vàng". Các ông luôn tuyên truyền "Dân giàu, nước mạnh, Xã hội công bằng, Dân chủ, văn minh" mà trên đất nước Việt Nam này có đến quá nhiều kẻ ăn xin khắp đường phố, trẻ em lang thang không được học hành. Những mảnh đời bất hạnh vương vấn khắp đó đây trên chiều dài đất nước không được quan tâm, trẻ em vùng cao, sâu, xa đang thiếu đói, nhuốc nhơ. Trong sự thiếu thốn của các em dân tộc thiểu số đó, chính phủ chẳng giải quyết được gì nhiều lại còn nhồi nhét vào đầu nhân dân 3 chữ "Cảm ơn Đảng" vì "Đảng đã cho em nụ cười". Trên đất nước này còn bao bà mẹ còm cõi tuổi đã xế chiều với bóng dáng gầy guộc, đầu tóc bạc phơ vẫn đang tảo tần bươn chải kiếm sống trên những con đường, vỉa hè từ tinh mơ tới tối mịt của một ngày dài. Bao nhiêu bất bình trong xã hội chưa có lời giải, toàn thể tầng lớp lãnh đạo quyền hành, quan liêu, giàu sang, ngược lại bao nhiêu kẻ lầm than, bần hàn đói khổ khốn cùng đang ngấp ngoe dưới đáy nhuốc nhơ của xã hội… 

HƯỚNG ĐẾN MỘT ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM PHÁT TRIỂN HÙNG MẠNH– CẦN CÓ NHỮNG SỰ THAY ĐỔI LỚN 

Lời khuyên thứ 1: 

 
HÃY TRỞ THÀNH ĐỒNG MINH CHẶT CHẼ VỚI HOA KỲ, NHẬT BẢN, CHÂU ÂU. 

Nền kinh tế thị trường sẽ được phát huy mạnh mẽ, với nội lực của mình cùng với sự kết hợp sức mạnh đồng minh Dân tộc Việt Nam sẽ có nhiều khởi sắc, chỉ có như thế vị trí của Việt Nam mới thay đổi nhanh chóng trong tương lai về mặt kinh tế, xã hội, quân sự. Ta thấy Nhật Bản bại trận nặng nề ở thế chiến thứ 2 còn bị Hoa Kỳ ném 2 quả bom nguyên tử mà vẫn trở thành đồng minh số 1 của Mỹ, tại sao chúng ta – Việt Nam lại không thể?? Hãy bỏ qua quá khứ, mở đường cho tương lai! Chính phủ đang rêu rao bản chất của CNTB là "bóc lột" tại sao chúng ta lại xuất khẩu lao động sang các nước Tư bản để họ "bóc lột" nhân dân chúng ta? Hãy sửa sai và thay đổi cách nhìn! 

Hãy kết hợp với Hoa Kỳ, Nhật Bản và phương Tây về kinh tế, quân sự. Từ đó, chúng ta sẽ nhanh chóng học hỏi được những tiến bộ của họ, đồng thời nhận được sự chuyển giao công nghệ tiên tiến, sự giúp đỡ của các cường quốc trên thế giới kết hợp với nội lực của mình, từ đó chúng ta có thể xây dựng một đất nước Việt Nam hùng mạnh có thể sánh ngang với các nước phát triển, chúng ta đã có liên minh quân sự và không sợ bọn "Tư bản đỏ" phương Bắc. Đời sống nhân dân được nâng cao khi đó mới có thể tự hào tuyên truyền câu khẩu hiệu: "Dân giàu – Nước manh – Xã hội công bằng – Dân chủ văn minh". 

Lời khuyên thứ 2: 

 ĐỪNG SỢ TRUNG QUỐC – ĐỪNG TỎ RA ĐÀN EM KHIẾP NHƯỢC NÚP DƯỚI BÓNG TRUNG HOA 

Một nhược điểm mà chính phủ cộng sản Việt Nam mắc sai lầm là luôn coi đất nước mình là đàn em Trung Quốc, nhược điểm này có từ khi ông Hồ Chí Minh thành lập nước VNDCCH, và tôn thờ Trung Quốc như một ông anh thứ hai sau Liên Xô. Liên Xô sụp đổ, Việt Nam núp dưới bóng Trung Quốc và Trung Cộng trở thành thầy và là anh cả của Việt Nam, Trung Cộng không ngừng ra sức bành trướng thế lực, xâm phạm lãnh thổ Việt Nam. Lòng tự tôn của dân tộc Việt Nam đang bị xúc phạm bởi thù trong (CP Cộng Sản hèn nhác), giặc ngoài (Trung Cộng). Nhân dân Việt Nam căm phẫn vô cùng, chỉ có một con đường là tự mình đứng lên chống lại sự bành trướng của Trung Quốc, huy động sức mạnh của toàn dân tộc, đất nước ta mới có thể vươn ra thế giới. Hãy thoát khỏi cái bóng Trung Cộng! Cái quyền cơ bản của nhân dân là biểu tình phản đối kẻ thù xâm lược mà chính phủ cũng cấm thì thử hỏi chính phủ đó bạc nhược đến nhường nào? Một chính phủ hèn nhác và ngu dốt không xứng đáng với thời đại ngày nay, nếu không có sự thay đổi nó sẽ tự diệt vong, và dân tộc ta đứng trước đại họa mất nước. 

Lời khuyên thứ 3: 

 
PHÁT HUY QUYỀN LÀM CHỦ CỦA NHÂN DÂN. MỞ RỘNG NHÂN QUYỀN CHO NHÂN DÂN CẢ NƯỚC 

Quyền làm chủ của nhân dân đang bị đảng trói buộc, "Đảng là đầy tớ trung thành của nhân dân" vậy mà đầy tớ quay lại cắn chủ. Lòng trung thành của đảng đối với dân không bằng một con chó so với chủ. Con chó không bao giờ quay lại cắn chủ nhưng đảng cộng sản sẵn sàng quay lại đàn áp nhân dân mà họ gọi là giai cấp nền tảng "Công – Nông" tiên phong của đảng. Đảng do chính nhân dân xây dựng nên nhưng nhân dân lại không có quyền chỉnh đốn đảng, nhân dân không có tiếng nói đối với đảng, ngược lại đảng đang thực hiện chính sách ngu dân và đàn áp nhân dân. Đảng sử dụng lũ chó săn côn đồ công an, quân đội như một công cụ để cưỡng hiếp nhân dân, trong khi đó bọn chúng được gọi là "Quân đội nhân dân" và "CAND", chúng không ngừng bóp chẹt nhân dân, bóp chẹt dân chủ và nhân quyền của dân, chúng đàn áp những tiếng nói bất đồng chính kiến. Đảng chỉ lo tập trung làm giàu cho những cá nhân trong đảng bằng việc bán đất, bán biển cho Trung Cộng. Mặt khác đảng còn cướp đất trắng trợn của nhân dân băng cưỡng chế vũ lực. Nếu khôn ngoan đảng sẽ được nhân dân ủng hộ bằng cách phục vụ nhân dân, đặt lợi ích nhân dân lên trên lợi ích của đảng, ghi nhận những tiếng nói đấu tranh, bất đồng để rút ra bài học xây dựng và củng cố đảng. Thực hiện hòa giải dân tộc, kêu gọi kiều bào quay về nước góp sức xây dựng đất nước, phát huy nền kinh tế nội lực tư nhân của chính đất nước mình với sự đầu tư từ bên ngoài nhằm xây dựng đất nước. 

Lời khuyên thứ 4: 

 
ĐA NGUYÊN, ĐA ĐẢNG 

Sau khi có những tiến bộ về kinh tế, quân sự, sức mạnh của đất nước được thay đổi đảng sẽ tự nhận ra con đường độc tài sẽ không tồn tại được và họ sẽphải tự thay đổi cho phù hợp, điều cần thiết là chấm dứt chế độ cai trị độc tài, và chuyển sang thể chế dân chủ. Nếu không thay đổi hợp lý thì Đảng CS sẽ tự diệt vong, nhân dân sẽ đào mồ chôn đảng vì đó là "quy luật của sự chọn lọc tự nhiên", đấu tranh và tồn tại! 

Đó là những lời khuyên chân thành của một công dân Việt Nam giành cho đảng cộng sản Việt Nam – chính đảng duy nhất đang lãnh đạo đất nước. Nhân dân hy vọng có sự sáng suốt từ chính phủ, biết chấp nhận sự thật để thay đổi vì sự phát triển của đất nước trong tương lai, và tương lai bắt đầu từ hôm nay chứ không phải ngày mai. 



 
Người không mang họ  Sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền 

Vi Toàn Nghĩa : Chú Cuội

Nguồn danlambao

Vi Toàn Nghĩa (Danlambao)  - Tôi đã viết "Vài lời cuối cùng với Bộ trưởng Đinh La Thăng" (*). Những tưởng "thanh thoát được tý tâm hồn". Vậy mà ông trả lời phỏng vấn của "việt nam ếch pờ rét" lại làm tôi cáu. Sao ông chẳng khôn ngoan "im lặng là vàng" trong lúc đời ông đang gặp "bước bĩ bực thế này". Rõ ràng tôi viết thế này là do ông bắt buộc. Phải viết chứ nhỡ 3 hôm nữa ông thôi bộ trưởng thì nói với ai?.

Từ lâu mọi người đều biết nhà nước này bổ nhiệm lãnh đạo có tiêu chí rõ ràng theo các bậc ưu tiên sau: 

 
ƯU TIÊN MỘT:  HẬU DUỆ 
ƯU TIÊN HAI:    TIỀN TỆ 
ƯU TIÊN BA:     QUAN HỆ 
ƯU TIÊN BỐN:  TRÍ TUỆ 

Vậy thì việc bổ nhiệm ông làm bộ trưởng là ưu tiên 2 và 3. Vì ông họ Đinh (khác với gốc đa ông đang dựa). Ông bổ nhiệm DŨNG CON cũng vậy thôi - không khác được - giữa đàn quạ mà lông ông màu trắng ông sẽ bị tiêu diệt ngay (ngạn ngữ nga: "đồ quạ trắng"). Về cái này thì tôi thông cảm với ông. Ông đã bổ nhiệm "rất đúng quy trình", "rất đúng tiêu chuẩn" - và hơn nữa là "RẤT ĐÚNG CHỦ TRƯƠNG"

Cái mà tôi muốn nói với ông là: ông không tỉnh táo. 

Ở một tập đoàn lớn của nhà nước kia, người ta bổ nhiệm một cháu gái mới 23 tuổi làm chủ tịch hội đồng quản trị dù cháu trái ngạch chuyên môn - cháu tốt nghiệp báo chí mà tập đoàn là xây dựng. Dù cho cháu chưa 1 ngày kinh nghiệm làm lãnh đạo - nhưng cháu lại có ƯU TIÊN MỘT. Nhưng việc bổ nhiệm này khác hẳn ông bổ nhiệm tên "tội phạm DŨNG CON".

 Cháu gái này sẽ được giả lương rất hậu và công việc chuyên môn lãnh đạo của cháu nó là: thỉnh thoảng cầm kéo đi cắt băng khánh thành, cầm xẻng xúc 3 xẻng cát ở lễ khởi công... rồi hội nghị... rồi vỗ tay... rồi liên hoan. Hơn nữa nhiệm vụ chính của cháu nó là LÀM CON TIN. Với nhiệm vụ này cháu nó sẽ đảm bảo cho tập đoàn luôn thắng ở các vụ đấu thầu - kể cả khi phải đối địch với các tập đoàn mạnh nước ngoài trong các cuộc đấu thầu quốc tế. Và rõ ràng với cương vị này cháu chẳng bao giờ mắc sai lầm. 

Ông thấy chưa? 
Ông hiểu chưa? 

Giá có vị trí nào như thế - ông bổ nhiệm DŨNG CON vào ông đã ung dung ngồi hưởng lộc. 

Trước một tên có "lịch sử lãnh đạo mờ ám" như DŨNG CON mà ông bổ nhiệm vào vị trí "mỡ màng" như thế - ông đã tự đem họa về cho mình. 

Đây là những lời khó nghe nhưng chân tình. 

Nếu dũng cảm ông nhận tội (tôi khẳng định đây là tội) - còn không thì "im lặng là vàng" trước "tập đoàn gật" cho xong. Tôi đồ rằng tình thế này "tập đoàn gật" sẽ không thể không "gật" để ông thôi giữ chức bộ trưởng giao thông vận tải. 

"Mỗi bước ngã là mỗi bước khôn". Mong ông đừng buồn để còn tính "làm ăn quả khác"

Kính chào ông. 


 

___________________________________

 
(*) Vài lời cuối cùng với ông Bộ trưởng Đinh La Thăng

Vi Toàn Nghĩa (Danlambao)  - Thật ra là tôi rất bận – tưởng đã "rứt lòng" với ông được rồi, sau những bài viết vừa cổ vũ, thán phục, rồi đến nghi ngờ cuối cùng là THẤT VỌNG về ộng Lẽ đương nhiên thôi – tuổi thơ lặp lại -nhầm hình ảnh con "kỳ lân " trong những hội hè và hình ảnh con sư tử thật – rất buồn!. 

Thế mà cuối cùng tôi vẫn phải viết cho ông những dòng này khi nghe tin ông phải bán cả trụ sở làm việc để lấy tiền phục vụ cho "sự nghiệp giao thông " của mình – một con người tâm huyết!. 

Thưa ông! tôi không dám chắc là các bài viết của tôi đã được ông đọc, vậy mong ông hãy sai thư ký truyền đạt lại cho ông – ông sẽ thấy tôi đã biết được "tình cảnh" của ông lúc này từ rất lâu rồi. 

Những "sáng kiến có tính đột phá – có tính chiến lược" của ông trong ngành giao thông vận tải (gtvt) đã được thực tế trả lời – đây là "thực tế khách quan – không có lực lượng thù địch nào hại ông" cả. Sao ông không dám tổng kết thành tích đạt được sau từng "sáng kiến" ấy?. 

Này! sao ông rỗi rãi thế? ông đi HOÀNG SA làm gì? Biển thì rộng mênh mông – lại không có đèn xanh đèn đỏ – làm sao tắc đường được? – đường ra đấy chỉ sợ tắc do "tàu nước lạ" thôi. Mà tắc do "tàu nước lạ" thì ông làm gì phải chịu trách nhiệm?. 

Trong khi đó HÀ NỘI đang" khốn nạn "về giao thông. Sài Gòn đang đợi ông về để tổng kết "thắng lợi" của "phân làn" – vậy mà ông vẫn bình tĩnh ôm gi ta để "cuộc đời là một khúc quân hành" quân hành của ông đi đâu đấy?. 

Thật lòng mà nói tôi đã hiểu ông rồi! vấn đề ở đây không phải là tài năng, nhiệt huyết, lòng yêu tổ quốc v..v… 

MÀ VẤN ĐỀ CƠ BẢN CỦA ÔNG LÀ: TIỀN- TIỀN -TIỀN và TIỀN!. 

Thưa ông lần nữa! tôi rất biết khi ông nhậm chức thì người "tiền nhiệm" của ông đã "nhẳm" hết ngân sách của chính phủ (dân) giao cho bộ giao thông vận tải năm 2012 thế nhưng sao hôm trình bày trực tuyến trước thường vụ quốc hội ông không đứng dậy nói thẳng ra?. Như thế này này: 

- Cái thằng đi trước ăn hết sạch gạo rồi – nó quẳng cho tôi cái niêu đất không với vài que diêm – tôi lấy cái đếch gì ra nuôi lính mà làm việc?. 

Tiếp nữa là: 

- Tôi không chia lợi nhuận với TKV vậy tôi không phải chi tiền làm đường chở quặng cho nó – nó nợ tôi bao nhiêu phải trả tôi để tôi làm đường cho dân đi. 

Tiếp: 

- Có thằng (doanh nghiệp) nó tặng "BỘ" tôi cái xe 3 tỷ đây này. Quốc hội nhờ công an rà soát lại các dự án người tiền nhiệm đã ký với nó xem nó có bị thần kinh không- để tôi còn có thể ký tiếp với nó. 

Tiếp: 

- 5 tỷ usd trong vụ VNASHIN là tiền thuế của dân đóng góp cho gtvt. Vụ này không phát hiện ra tham nhũng. Vậy tiền vẫn còn (nằm ở đâu đó) nhờ quốc hội tìm lại hộ để chi cho hạ (thượng) tầng cơ sở giao thông – không bộ giao thông vận tải sẽ mang tiếng với dân với nước. 

- Thịt chó thì phải có mắm tôm – thịt bò phải có cần tây và gừng. Không ai cho mắm tôm vào nấu với thịt bò. Vậy mặt cầu THĂNG LONG phải bóc ra làm lại – không sửa chữa nữa mất thời gian và tốn kém. Ai ký quyết định kỹ thuật lai căn này phải bồi thường toàn bộ chi phí (ở đây không dùng "kiểm điểm nghiêm khắc"). 

……………….. 

Lại thưa ông! tôi sắp viết một bài dài về gtvt chỉ là suy nghĩ và đóng góp của tôi thôi. Nhưng chẳng phải để nói với ông – ông thì biết quái gì về gtvt? Ngay cả bây giờ tôi còn chẳng biết ông học trường nào ra.Trông ảnh thì biết ông có biết "bật bông"- cũng đã đọc bản nhạc, lời của ông trong "người đi tìm lửa". Vì không am hiểu âm nhạc tôi chỉ dám nói thế này: 

So với cụ VĂN CAO hay bác PHAN HUỲNH ĐIỂU – thì thực sự ĐINH LA THĂNG ở trường phái khác. 

À! mà cái thư tôi gửi cho ông cách đây 6 tháng sao ông không trả lời cùng gửi cho ông tôi gửi cho cả TRẦN ĐẠI QUANG bộ trưởng bộ công an. Hắn trả lời tôi rồi còn ông thì không?. Không xong đâu nhé! hãy xem: GOOGLE:"DON KHIEU NAI VE HANH VI THIEU TRACH NHIEM CUA THANH VIEN CHINH PHU". 

Tôi rất buồn phải viết bài này – nhưng đó là tại ông. 

Ông nên tham khảo ý kiến của các bậc tiền nhân (ở trên các báo cánh phải) trước khi quyết định bán nhà.(vì đây không phải nhà của ông đâu). 

Mong ông hiểu rằng CẦN TIỀN khác với THÈM TIỀN. 

Cho tôi gửi lời hỏi thăm KHƯƠNG KIM TẠO và CHU MẠNH HÙNG đều là đệ của anh – tôi sắp viết về họ. 

Cũng mong dân tộc này đừng có bộ trưởng nào như ông nữa. 

Chúc ông khỏe. 

Đây là những lời cuối cùng viết đến ông. 

Kĩ sư 


0982269462 

___________________________________

Bài liên quan đã đăng:

Đúng!
 
Một bác lãnh đạo RẤT TO của chúng ta nói:
Bổ nhiệm ông DƯƠNG CHÍ DŨNG làm cục trưởng cục xyz là ĐÚNG QUY TRÌNH!
Vậy thì không thể có ý kiến gì thêm việc bổ nhiệm này.
Có chăng chỉ thêm:
 

Đơn đề nghị công khai xử lý các quan chức vi phạm GT được bao che bởi ông Nguyễn Đức Nhanh - GĐ Công an Hà Nội

Nguồn danlambao

Dân Làm Báo  - DLB nhận được lá đơn sau đây của ông Nguyễn Xuân Minh - Trung tá, cán bộ Phòng Cảnh sát Giao thông - Công an thành phố Hà Nội với lời nhắn: Tôi xin gửi Ban Biên Tập lá đơn của tôi. Mong BBT cho đăng công khai để vạch trần sự thật, không để các vụ án bị chìm xuồng bởi ông Nguyễn Đức Nhanh - Giám đốc Công an Hà Nội. (Tôi đã gửi cho báo chí trong nước, nhưng vụ việc vẫn bị chìm trong im lặng)Nay DLB xin trích đăng lại nội dung đơn được gửi dưới đây để rộng đường dư luận.


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
**********
Hà Nội, ngày 4 tháng 5 năm 2012
Kính gửi: 

- Đ/c Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
- Đ/c Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
- Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng
- Đ/c Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
- Đ/c Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang

Đồng kính gửi: Ban Biên Tập báo Ban Thanh niên, Tuổi Trẻ, Tiền Phong

Tôi là: Nguyễn Xuân Minh, Trung tá, cán bộ Phòng Cảnh sát Giao thông - Công an thành phố Hà Nội.

Kính thưa các đồng chí! 

Tình hình trật tự an toàn giao thông, tai nạn giao thông cả nước nói chung và Hà Nội nói riêng diễn biến rất phức tạp. 

Bên cạnh đâu đó vẫn có những cán bộ cảnh sát giao thông tiêu cực, nhận tiền mãi lộ, còn tuyệt đại đa số chúng tôi vẫn giữ được phẩm chất của người công an cách mạng, hết mình vì sự bình yên của nhân dân. 

Hàng ngày chúng tôi phải thường xuyên đối mặt với hiểm nguy, nhất là hành vi chống người thi hành công vụ của các loại đối tượng. 

Nhưng thật đáng tiếc, việc xử lý các đối tượng chống người thi hành công vụ, đặc biệt là chống lại cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ lại không được xử lý nghiêm minh, thậm chí được sự bao che, che chắn của người đứng đầu Công an thành phố Hà Nội. 

Điển hình như:

- Vụ ông Cầm Kế Cường, phó cục trưởng của Thanh tra Chính phủ vi phạm Luật giao thông đường bộ: 

9h, ngày 24/3/2012, trên tuyến Quang Trung – Trần Hưng Đạo, Cầm Kế CườngCục phó của Thanh tra Chính phủđi xe ôtô, biển kiểm soát 29A-171.89 đỗ xe bên trái đường một chiều, bị cảnh sát giao thông (các đ/c Lê Đức Kỳ, Nguyễn Diện Sơn) lập biên bản, đã xé biên bản, thách đố, đe dọa, điều khiển xe hất tung đ/c Kỳ lên nắp ca bô chạy hàng trăm mét, bất chấp tính mạng của người cảnh sát giao thông đang thi hành công vụ. Anh em đã đưa Cầm Kế Cường, phương tiện đưa về Công an phường Trần Hưng Đạo lập biên bản để xử lý về hành vi chống người thi hành công vụ, thì nhận được lệnh thả người, phương tiện, chỉ xử lý hành chính. 

Khi lãnh đạo Bộ biết được sự việc, yêu cầu xử lý nghiêm, đ/c Nguyễn Đức NhanhGiám đốc Công an thành phố Hà Nội mới chỉ đạo chuyển hồ sơ cho cơ quan cảnh sát điều tra Công an quận Hoàn Kiếm, nhưng ra lệnh phải bỏ hết các tình tiết tăng nặng tội ra khỏi hồ sơ, cấm cung cấp thông tin cho báo chí, đề nghị tòa án xử án treo với thời gian ngắn nhất.

- Vụ Vũ Lê Hoàng, cán bộ Cục lãnh sự, Bộ Ngoại giao đâm thẳng vào cán bộ cảnh sát giao thông Hà Nội: 

Ngày 7/3/2012, tại ngã tư Trường Chính – Giải phóng, Vũ Lê Hoàng điều khiển xe mô tô không đội mũ bảo hiểm, không chấp hành hiệu lệnh của Cảnh sát Giao thông liên tiếp 02 tuyến, rồi đâm thẳng vào đ/c Nguyễn Đức Chúng,đội phó đội 1 ở tuyến 3, làm đ/c Chung bất tỉnh, phải đưa vào bệnh viện Bạch Mai cấp cứu. Đồng chí Nguyễn Đức Nhanhgiám đốc Công an thành phố Hà Nội đã yêu cầu anh Chung không được trả lời phỏng vấn, nếu trả lời thì nói Hoàng không cố tình đâm anh Chung. Đ/c Nhanh cũng chỉ đạo chỉ xử lý hành chính, phong tỏa thông tin không cung cấp cho báo chí. 

Chỉ đến khi lãnh đạo Bộ có ý kiến chỉ đạo, đ/c Nhanh mới buộc phải chỉ đạo xử lý hình sự, nhưng cũng yêu cầu loại bỏ các tình tiết tăng nặng và chỉ xử án treo.

Còn nhiều vụ việc tương tự, lãnh đạo Bộ không biết nên đã bị chìm xuồng, chỉ xử lý hành chính, thậm chí không xử lý. 

Đồng chí Nhanh liên tục phát biểu, trả lời phỏng vấn là sẽ kiên quyết, nghiêm trị các đối tượng chống người thi hành công vụ, nghiêm cấm cán bộ can thiệp vào quá trình điều tra, xử lý các vụ án chống người thi hành công vụ, nhất là chống lại lực lượng công an, nhưng chính đồng chí lại là người chỉ đạo, can thiệp hoặc dung túng cho việc tha bổng, xử lý hành chính nhiều vụ chống người thi hành công vụ, chống lực lượng công an. 

Phải chăng các đối tượng vi phạm đã "chạy" đồng chí giám đốc?

Nếu như vậy, rồi đây ai sẽ là người bảo vệ anh em cảnh sát giao thông chúng tôi khi làm nhiệm vụ? Ai dám tận tậm, tận lực, ngăn chặn, truy bắt, xử lý nghiêm minh các đối tượng vi phạm, hay chỉ làm cho qua chuyện để giữ gìn bản thân?

Vì vậy, tôi làm đơn nay kính mong các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Bộ Công an quan tâm, sâu sát, chỉ đạo công an Hà Nội xử lý nghiêm minh mọi hành vi chống lại lực lượng cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ, dù người vi phạm là bất kỳ ai. 

Rất mong các cơ quan truyền thông hãy sát cánh với lực lượng cảnh sát giao thông chúng tôi, phanh phui sự thật, không để các vụ án chống người thi hành công vụ như vụ ông Cầm Kế Cường, ông Vũ Lê Hoàng chìm xuồng, góp phần để chân lý, pháp luật được thực thi.

Nguyễn Xuân Minh
Cán bộ PC67 - Công an thành phố Hà Nội

Lê Tuấn Huy : Về việc so sánh cải cách chính trị giữa Việt Nam và Trung Quốc

Nguồn procontra

Tháng 5 29, 2012

Bài So sánh cải tổ chính trị ở VN và TQ mới đây của Trình Ánh Hồng đã đem lại những thông tin và nhận định có giá trị. Từ việc so sánh hiến pháp, tác giả truyền đạt cái nhìn lạc quan hơn về cải cách chính trị ở Việt Nam so với Trung Quốc. Điều này không sai nhưng vẫn cần xét thêm.

Như được biết, khởi thủy của hiến pháp Việt Nam là văn bản được ban hành năm 1946, do Hồ Chí Minh làm trưởng ban soạn thảo. Nhiều năm sống và hoạt động cách mạng trong chính môi trường của đất nước có cuộc Đại Cách mạng 1789, lý tưởng tự do – bình đẳng – bái ác và pháp quyền không thể không đi vào nhận thức của ông. Ngoài ra, nước Việt Nam mới ra đời trong bối cảnh kết thúc Thế chiến II, mà người Mỹ đóng vai trò lớn trong việc đánh bại phát xít Nhật, thế lực thực dân trực tiếp cai trị Việt Nam khi ấy. Và việc đưa ngôn từ chính trị của Hợp Chúng quốc vào văn kiện của nước mình, từ Tuyên ngôn Độc lập đến Hiến pháp, là cách mà nhà cách mạng Việt Nam tranh thủ lực lượng quốc tế cho nền độc lập còn non yếu.

Tinh thần dân chủ và pháp quyền mà Hồ Chí Minh tiếp thu đó, vốn mang ý nghĩa thời đại và nhân loại, nên việc những câu chữ mang giá trị phổ quát của Hiếp pháp 1946 được giữ lại hoặc chỉnh lý và hiện diện ở những hiến pháp ngày càng đậm chất chủ nghĩa xã hội sau này, là điều chỉ vinh danh thêm chứ không gây hại cho nội dung xã hội chủ nghĩa, và càng không thể triệt tiêu sợi chỉ đỏ này, nên không nhất thiết phải bị "phủ định sạch trơn".

Có thể nói, những yếu tố dân chủ và pháp quyền (xuất xứ tư bản chủ nghĩa) thể hiện trong hiến pháp Việt Nam (xã hội chủ nghĩa), dù cũng chính là nguyện vọng về phía người dân, thì về mặt tiến trình và trong điều kiện chủ nghĩa xã hội, chỉ là vấn đề của bối cảnh lịch sử,"phương pháp cách mạng", và kế thừa ngôn từ.

Trong khi đó, hiến pháp đầu tiên của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời sau Hiến pháp 1946 của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến tám năm (1954), khi mà cuộc Chiến tranh lạnh đã định hình và Trung Quốc kết thúc cuộc nội chiến (1927-1950) chưa lâu, nên ngôn từ sắt đá kiểu "ai thắng ai" là không thể tránh khỏi. Ngoài ra, sự chi phối của văn hóa Khổng giáo vai trò của lãnh tụ họ Mao là những nhân tố không thể bỏ qua.

Trên tinh thần này, các hiến pháp sau (1975, 1978, 1982), trong bối cảnh của chủ nghĩa xã hội đặc trưng Trung Hoa – từ chủ nghĩa xã hội kiểu nông dân của Mao Trạch Đông đến cải tổ của Đặng Tiểu Bình, từ Cách mạng Văn hóa đến Thiên An Môn, từ tách khỏi khối xã hội chủ nghĩa thế giới đến "trỗi dậy hòa bình" – đất nước này luôn mang sự hãnh tiến của riêng mình, nên sự sắt lạnh của ngôn từ cũng là kết quả hợp lý.

Bên cạnh yếu tố bối cảnh và kế thừa, tính hiện thực của hiến phápcũng là vấn đề không thể bỏ qua. Những hiến pháp thiếu xác thực đã được gọi bằng nhiều cách, như "hiến pháp hư cấu" (Fictive Constitution), "hiến pháp (trên) giấy" (Paper Constitution), hay "hiến pháp giả hiệu" (Façade Constitution), là khái niệm được nhắc đến nhiều hơn về mặt học thuật, do lý thuyết gia chính trị Giovanni Sartori (1924 –) đưa ra.

Ở các quốc gia toàn trị hoặc dân chủ nửa vời, bằng nhiều cách, ở nhiều cấp độ và trên nhiều phạm vi, các nội dung dân chủ trong hiến pháp có thể dễ dàng không được hiện thực hóa. Cả người Việt Nam và Trung Quốc đều không thiếu kinh nghiệm và trải nghiệm trong việc này.

Trình Ánh Hồng đã thận trọng một cách xác đáng, nhấn mạnh "về tiềm năng tương lai" khi cho rằng "thảm cỏ dân chủ" Việt Nam có phần nhỉnh hơn Trung Quốc. Nhưng vấn đề còn ở chỗ tiềm năng này có sẽ là hiện thực hay không, và hiện thực đó sẽ là phát triển tự thân – của hiến pháp và từ hiến pháp – hay phải qua con đường khác.

Như tác giả cũng đã thể hiện, không chỉ ở tiềm năng hiến pháp, mà trên tổng thể, cả tiềm năng văn hóa và tiềm năng xã hội, Việt Nam cũng có chút nhỉnh hơn Trung Quốc trong cải cách chính trị. Tuy nhiên, khi xét thực tế cụ thể, các tiềm năng này dường như cân bằng lại.

Chính thức, cải tổ tại Trung Quốc bắt đầu từ Hội nghị Trung ương 3 khóa XI (1978), tại Việt Nam từ Đại hội VI (1986). Trong văn bản, ngoài cách dùng từ và diễn đạt riêng của mỗi nước, đã có sự tương đồng trong nhận định về những khuyết tật mà từ đó cần cải cách chính trị[1].

Ba năm sau sự kiện Thiên An Môn, Đảng Cộng sản Trung Quốc họp Đại hội XIV (1992). Tại đây, ngoài nền "kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa", họ cũng tuyên bố về nền "chính trị dân chủ xã hội chủ nghĩa", xác định cải cách thể chế nhưng "không phải là thực hiện chế độ đa đảng và chế độ nghị viện của phương Tây"[2]. Tuy vậy, chế độ hợp tác nhiều đảng vẫn tiếp tục được duy trì, theo phương châm được nêu lên tại Đại hội XV (1997): "chung sống lâu dài, giám sát lẫn nhau, chân thành với nhau, vinh cùng hưởng, nhục cùng chịu"[3].

Đến thời kỳ của Đại hội XVII (2007), Sách trắng về Hệ thống chính đảng tại Trung Quốc (White Paper on China's Political Party System) đã lần đầu tiên được công bố (15/11/2007)[4], trong đó có những phần nhấn mạnh đến quan hệ của hệ thống hợp tác đa đảng với việc xây dựng quyền lực nhà nước và hiện đại hóa.

Như vậy, sau hơn 30 cải tổ, các đảng nhỏ tại Trung Quốc, dù không thực chất chăng nữa, thì cũng không những không mất đi mà còn được xác quyết cả về lý luận lẫn thực tiễn.

Trong khi đó, tại Việt Nam, chưa đầy hai năm đổi mới, dạng "đa nguyên" hình thức nhất đã bị triệt tiêu. Vào lúc mà Đông Âu chỉ mới bắt đầu có những biến động, Đảng Xã hội và Đảng Dân chủ đều tuyên bố "kết thúc sứ mạng lịch sử" và giải thể (lần lượt, 07/1988 và 10/1988).

Hệ thống đa đảng tại Trung Quốc được cho là do truyền thống chung sống và hợp tác lâu dài của Đảng Cộng sản với các đảng khác. Nhưng phải chăng tại Việt Nam không có một truyền thống tương tự? Căn cứ vào chính lịch sử cách mạng mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo và viết nên, câu trả lời là "không".

Sự khác biệt về hệ thống đảng phái có thể còn được biện giải bằngđiều kiện cụ thể của mỗi nước, nhưng kỳ thực, tận cùng thì vấn đề chỉ là "phương pháp cách mạng" mà việc nhận thức, đề ra và thực hiện phần nhiều xuất phát từ chủ thể.

Cũng với vai trò ấy của chủ thể mà sau vụ Thiên An Môn, sau sự sụp đổ Đông Âu, và trước (cả) khi Liên Xô tan rã (12/1991), tại Hội nghị Trung ương 8 khoá VI (03/1990), Đảng Cộng sản Việt Nam đã đưa ra thuật từ ổn định chính trị. Thực tế, ý niệm này giữ vai trò chỉ đạo trong toàn bộ tiến trình cải cách chính trị – xã hội ở Việt Nam, nhưng được hiểu và vận dụng theo hướng bảo thủ.

Dù sao, sau hội nghị ấy, quá trình vẫn tiếp tục, đi đến chỗ nhìn nhận nhà nước pháp quyền, cả ở văn kiện Đảng[5] và hiến pháp[6]. Việc đó như một động lực mới tiếp tục thúc đẩy cải cách. Hội nghị Trung ương 4 khóa X (01/2007) đã đề ra những chủ trương lớn nhằm tách bạch hơn giữa Đảng và nhà nước, qua việc giảm bộ máy trung ương Đảng trong lĩnh vực kinh tế và nội chính, đồng thời cải tổ quân đội trong hoạt động kinh tế.

Tưởng chừng cải tổ sẽ tăng tốc, nhưng sự khập khễnh quá lâu giữa cải cách chính trị với cải cách kinh tế đã đến lúc làm biến dạng môi trường cải tổKiểu chính trị quyền-tiền-nhóm, được sự hậu thuẫn của bạo lực và biện minh của giáo điều, đã bóp méo và cản trở tiến trình đổi mới. Từ sau hội nghị vừa nói, khó mà ghi nhận bước đi nào tạo thay đổi thực chất. Hai Hội nghị Trung ương 4 (12/2011) và 5 (05/2012) vừa rồi của khóa XI, dù nhận thức được mức độ nghiêm trọng của những vấn đề nội tại, nhưng chủ yếu vẫn lặp lại những giải pháp và cơ chế cũ chứ không đưa ra được cái hữu hiệu để thay đổi.

Nếu nhận định "Kể từ năm 2006, cải tổ chính trị ở Việt Nam đã được thực hiện theo cách tương tự ở Trung Quốc trong nửa cuối thập niên 1980 trước khi tàn sát Thiên An Môn năm 1989 làm mọi sự chựng lại" có hàm ý rằng từ thời điểm của Đại hội X (04/2006), cải cách ở Việt Nam càng được đẩy mạnh, thì e rằng không đủ cơ sở. Những nỗ lực tự phát của các lực lượng cấp tiến phi định hình hay những biểu hiện tích cực đơn lẻ trong sinh hoạt chính trị, dù không thể không có vai trò nhưng cũng không thể thay thế cho những thay đổi tự giác, có hệ thống, cả trên lý luận và thực tế, của những chủ thể thực quyền đã định hình.

Về mặt pháp quyền, ở những nơi thiếu vắng cơ chế thực thi và phúc quyết, thì rốt lại, văn bản hay phát biểu cũng chỉ là những điều được viết sẵn cho người cầm quyền, nên giữa ngôn từ với ý chí và việc thực hiện là một khoảng cách không thể vượt qua hoặc không muốn vượt qua về phía chủ thể.

Chẳng hạn, Việt Nam và Trung Quốc, dù có lý luận và hiến pháp "dân chủ" hơn Miến Điện, cũng không tạo được bứt phá như nước này. Thực tế của Miến Điện cho thấy mọi biện minh về lựa chọn lịch sử, bối cảnh đặc thù, ổn định xã hội… xem ra đều phá sản (và nực cười), nhường chỗ cho nhân tố chủ thể.

Bởi nhân tố đó mà Trung Quốc đã cải tổ từ năm 1978 còn Việt Nam phải đến năm 1986, trong khi xuất phát lý luận và mô hình, cũng như thời gian trải nghiệm chủ nghĩa xã hội của hai nước là gần như nhau. Hơn thế, từ năm 1975, Việt Nam đã có điều kiện khách quan về chính trị, kinh tế, xã hội thuận tiện hơn Trung Quốc trong việc thay đổi. Chung quy, cũng từ nhận thức và ý chí của chủ thể quyền lực, trên nền văn hóa truyền thống.

Cái văn hóa đa dạng tư tưởng nhưng cũng lắm tranh đoạt và xưng hùng xưng bá của phương Bắc đã sinh ra được cái gọi là Tư tưởng Mao Trạch Đông rồi Lý luận Đặng Tiểu Bình, tự giác từ chủ thể nó mang tên. Trong khi ở Việt Nam, phải đến cuối những năm 1980, vấn đề Tư tưởng Hồ Chí Minh mới được đặt ra, nhằm tạo một nền tảng tư tưởng bổ sung, trước cuộc khủng hoảng lý luận và thực tiễn của chủ nghĩa xã hội.

Phương Bắc có thể sinh ra Đặng Tiểu Bình: nhiều lần bị "trù dập" nặng nề nhưng kiên trì và kiên quyết thay đổi. Phương Nam, đến nay, chỉ có thể sinh ra Nguyễn Văn Linh: không có thách thức nội bộ nhưng lại nhất quyết nhường bước khi đổi mới bắt đầu chẳng bao lâu. Phương Bắc có thể sinh ra Triệu Tử Dương hay Ôn Gia Bảo: dám có hành động hay quan điểm ngược chiều ngay khi tại vị. Phương Nam, hiện giờ, chỉ có thể sinh ra Võ Văn Kiệt hay Nguyễn Văn An: lên tiếng mạnh hơn về chuyển đổi chính trị khi đã về hưu[7].

Trung Quốc dám nhanh chóng thoát khỏi cái bóng của Liên Xô, tự mình xưng hùng. Việt Nam thì chỉ khi thực thể của cái bóng thể chế sắp đổ mới (và lại) tìm đến một cái bóng mới. Trung Quốc tính toán và triển khai chiến lược quốc tế từ rất sớm. Việt Nam thì đến khi tình thế cấp bách mới nhận ra vấn đề.

Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể dung chấp hình thức đối với những đảng khác, Đảng Cộng sản Việt Nam thì tuyệt đối không. Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể cứng rắn nhất trong nội bộ, Đảng Cộng sản Việt Nam thì không (hoặc chưa). Đảng Cộng sản Trung Quốc dám thua dân, Đảng Cộng sản Việt Nam thì không (hoặc chưa)[8].

Cải tổ tại Trung Quốc có thể tạo nên "sự bừng nở trí thức", cải cách tại Việt Nam lại khiến trí thức phải tự thoái lui[9].

Những sự thể đó không phải là ngẫu nhiên, mà tương quan qua lại với những điều ít nhiều có tính đặc trưng của chủ thể thực quyền ở hai nơi. Trung Quốc cải cách với tư duy đi trước và tiến công, Việt Nam cải cách bằng tư tưởng ứng phó và phòng thủ. Người Trung Quốc nhạy với thay đổi từ vấn đề khách quan, người Việt Nam nhạy với nguy cơ từ thái độ chủ quan. Đảng Cộng sản ở phương Bắc có cả tự tin và tự đại, Đảng Cộng sản ở phương Nam thiếu cái trước mà thừa cái sau…

Bởi thế, cho dù bất kỳ yếu tố đột biến nào cũng có thể tạo thay đổi bước ngoặt ở nước này hay nước kia, nhưng khi xét vấn đề rộng hơn tiến trình hiến pháp, có thể sẽ thấy tiềm năng của cải tổ chính trị nghiêng hơn một chút về phía Bắc.

Thật ra, cả ý kiến của tôi và nhận định của Trình Ánh Hồng đều không ra khỏi quỹ đạo "ai ngưỡng mộ ai" mà trí thức mỗi nước nhìn sang bên kia, với mong muốn thấy tiến bộ bên đấy để thúc đẩy tiến bộ bên mình.

Nhưng với giới bảo thủ, có thể ngược lại, thấy được cái chậm trễ bên kia là cơ hội để kìm hãm cái tiến bước bên này. Ở những chủ thể thiếu tự tin mà tâm thế chất đầy những diễn biến nguy cơ, sự "vận dụng" đó có nhiều khả năng hơn.

Gần sáu năm trước, khi những cải tổ tại Trung Quốc vẫn là niềm khích lệ nóng hổi để giới cấp tiến Việt Nam nhân đó tiến bước[10], chắc hẳn cả phía bảo thủ lẫn cấp tiến, theo hướng riêng của mỗi bên, đều cảm thấy "lạnh lưng" khi có thông tin nói rằng cải cách chính trị tại nước mình đi nhanh hơn Trung Quốc, qua cuộc phỏng vấn của Trình Ánh Hồng dành cho BBC Việt ngữ.

Ông cho hay rằng vào thời gian đó, nhiều trí thức Hoa lục đã kêu gọi học tập Việt Nam mở rộng dân chủ, rằng Hồ Cẩm Đào không hài lòng trước những chuyển biến ở phương Nam. Vị giáo sư này không nhân đấy cho biết rằng Trung Quốc có một hệ thống "hợp tác đa đảng", điều mà đại đa số người đọc và bộ máy ở Việt Nam không biết đến, mà tiết lộ rằng Trung Quốc có thể chấp nhận Việt Nam phát triển theo mô hình Singapore, tức cho tồn tại những đảng đối lập cực yếu trước một đảng cầm quyền cực mạnh.

Vậy mà thời gian qua, trong toan tính của Trung Quốc, ngay cả cái dự phóng tối thiểu và kiềm tỏa đó cho Việt Nam cũng không hề có bước đi nào. Ngược lại, những giật lùi lại thấy rõ: việc luật hóa hóa các định chế dân chủ liên tục bị đình hoãn, đạo đức chính trị và đạo đức công vụ thoái hóa, bạo lực lên ngôi, báo chí giảm dần uy lực, trí thức thì lui về với sự phản biện tự phát…

Phải chăng những người bảo thủ đã dùng chiếc phanh Trung Quốc để phanh đà cải cách Việt Nam, với cái cớ đã đi quá nhanh? Điều này, cộng hưởng với những tố chất nội tại của nền chính trị và chủ thể thực quyền, là một thảm họa.

Người nước ngoài nhìn vào Việt Nam ở một khía cạnh nào đó, có thể lạc quan trước những ngôn từ và diễn biến hình thức, nhưng chính chúng ta thì cần nhìn vấn đề thấu đáo hơn, để qua đó ghi nhận đúng với thực tế và thực chất, tránh lạc quan đến ảo tưởng, mà cũng đừng bi quan đến bế tắc.

Tháng Năm 2012

© 2012 pro&contra


[1] Xem: Nguyễn Thế Tăng (chủ biên): Trung Quốc cải cách và mở cửa (1978-1998), Nxb Khoa học Xã hội, Hà Nội, 2000, tr. 113-117; Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu Toàn quốc lần thứ VI, Nxb Sự Thật, 1987, Hà Nội, tr. 109-123.

[2] Nguyễn Thế Tăng: Sđd, tr. 131.

[3] Nguyễn Thế Tăng: Sđd, tr. 135. Cũng xem: Doãn Trung Khanh:Chế độ chính trị Trung Quốc (Nguyễn Mạnh Sơn dịch), Nxb Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, TP. HCM, 2012, tr. 115-122.

[4] Xem bài giới thiệu và toàn văn (bản tiếng Anh) tại website của chính quyền trung ương Trung Quốc: http://www.gov.cn/english/2007-11/15/content_806309.htm

[5] Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Hội nghị đại biểu giữa nhiệm kỳ khoá VII, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 1994, tr. 56.

[6] Trần Gia Thắng (biên tập): Hiến pháp Việt Nam và các luật về tổ chức bộ máy nhà nước, Nxb Lao động – Xã hội, Hà Nội, 2002, tr. 177.

[7] Trường hợp Trần Xuân Bách không nằm trong tốp cao nhất.

[8] Sự việc tại Ô Khảm, rõ ràng đã có hành động "chống chính quyền nhân dân", "chống người thi hành công vụ" và "gây rối trật tự công cộng" ở quy mô lớn, có tổ chức, nhưng những người "chống" đó đã vô can. Còn ở Tiên Lãng, nhiều khả năng Đoàn Văn Vươn và những người liên quan khó mà thoát tội trong bối cảnh cần "giữ vững kỉ cương, phép nước".

[9] Việc tự giải thể của Viện Nghiên cứu Phát triển IDS (09/2009) sau chỉ hơn hai năm thành lập, là lựa chọn không thể khác được.

[10] Xem: Kiệt Minh, Trương Tây Ninh, Trương Thao, Khúc Khắc Mẫn:Mười hai mối quan hệ lớn: Con đường cất cánh của Trung Quốc (nhóm dịch Trần Xuân Nhiễm…), Nxb. Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 1999; Nguyễn Thế Tăng, Sđd; Bộ biên tập Tạp chí Cầu Thị: Cái gốc để xây dựng Đảng, nền tảng để cầm quyền, ngọn nguồn của sức mạnh (nhóm dịch Lê Toan…), Nxb. Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2001; Đỗ Tiến Sâm (chủ biên): Cải cách thể chế chính trị ở Trung Quốc (1978 – 2003), Nxb. Khoa học Xã hội, Hà Nội, 2003.


*********************************************

Đọc bài của Tiến Sĩ Trình Ánh Hồng trên BBC
Nguồn BBC

So sánh cải tổ chính trị ở VN và TQ



Nhiều trí thức Trung Quốc cho rằng nước họ phải học Việt Nam về cải tổ chính trị

Kể từ năm 2006, cải tổ chính trị ở Việt Nam đã được thực hiện theo cách tương tự ở Trung Quốc trong nửa cuối thập niên 1980 trước khi tàn sát Thiên An Môn năm 1989 làm mọi sự chựng lại.

Đặc biệt, một cơn sốt truyền thông còn mô tả Việt Nam là đi trước Trung Quốc về cải tổ chính trị, sau khi Quốc hội Việt Nam bác bỏ đề nghị của chính phủ về hệ thống đường sắt cao tốc năm 2010. Giới cải cách Trung Quốc xem vụ này là tiến bộ rất đáng kể trong quá trình xây dựng cơ chế kiểm tra ở tầng mức cao nhất trong chính trị Việt Nam. Nhiều người Trung Quốc tin rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ sớm cho phép để hai người nắm chức Tổng Bí thư và Chủ tịch nước, giống như ở Việt Nam.

Trước đó, người Trung Quốc còn ca ngợi tiến bộ của Việt Nam trong nhiều lĩnh vực cải tổ lớn: tranh đua chức Tổng Bí thư, bầu trực tiếp Đại biểu Quốc hội (người Trung Quốc được cho hay một số ứng viên độc lập đã giành được ghế trong Quốc hội), và Quốc hội Việt Nam bác bỏ một số ứng viên bộ trưởng do Thủ tướng đưa ra. Báo chí Trung Quốc nói với độc giả rằng các phiên họp Quốc hội Việt Nam có thể xem trực tiếp, và không phải chuyện hiếm khi các quan chức cao cấp lúng túng, toát mồ hôi trước câu hỏi khó của dân biểu.

Ai ngưỡng mộ ai?

Mặt khác, một số người Việt lại có thể nói rằng thay đổi chính trị ở Trung Quốc đáng được Việt Nam ngưỡng mộ. Trung Quốc đã bỏ tù vài thành viên Bộ Chính trị và tử hình nhiều cán bộ ở cấp bộ trưởng, cấp tỉnh vì tham nhũng. Suốt nhiều thập niên, nông dân Trung Quốc được phép bầu trưởng thôn và bí thư xã cũng được chọn một cách cạnh tranh, trong khi ở Việt Nam, những việc như thế chỉ mới được thí điểm.

Một người bạn Việt Nam bảo tôi rằng sự ngưỡng vọng lẫn nhau như thế có thể xem là hội chứng "cỏ nhà người khác xanh hơn". Tôi đồng ý, vì ở cả hai nước, đảng cộng sản không tỏ ra có dấu hiệu sẵn sàng chia sẻ quyền lực với người khác. Một dấu hiệu cho thấy cả hai đảng sẵn sàng ở lại nắm quyền vĩnh viễn là sự hình thành "thái tử đảng" ở cả Hà Nội và Bắc Kinh. Một lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc nói ngay từ thập niên 1980, trước khi Liên Xô sụp đổ, rằng "chúng ta chỉ có thể tin con cháu của mình". Sự thách thức mang tính tổ chức chống lại Đảng bị loại hẳn ở hai nước và thường bị trừng phạt nhanh chóng. Nghề báo cũng là nghề nguy hiểm nhất. Kết quả là, ở cả hai nước, khủng hoảng xã hội đã hằn sâu thêm như các vụ tranh chấp đất gần đây ở Ô Khảm và Tiên Lãng.

Dân làng Trung Quốc đã có thể tự bầu trưởng thôn

Với những sự tương tự căn bản như trên, có vẻ hài hước khi bàn nước nào "tiến bộ hơn" về cải tổ chính trị. Nhưng tôi vẫn phải nói rằng thảm cỏ dân chủ ở Việt Nam dường như xanh hơn Trung Quốc một chút, đặc biệt khi xét về tiềm năng tương lai. Niềm tin này chủ yếu được củng cố bằng việc so sánh hiến pháp hai quốc gia.

Cải tổ chính trị ở Việt Nam gặp ít hạn chế hiến pháp hơn, nếu ta so sánh những điều quan trọng nhất trong phần đầu của hai bản hiến pháp. Tôi ngạc nhiên khi biết câu nói "Của dân, do dân và vì dân" của Abraham Lincoln được nhắc lại y chang trong Hiến pháp Việt Nam. Nó cũng nói "Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật". Hiến pháp Việt Nam còn nhấn mạnh "Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công và phối hợp giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp", mở ngỏ để có thể giải thích rõ hơn về tam quyền phân lập. Những từ này không hề có trong Hiến pháp Trung Quốc.

So sánh Hiến pháp

Hiến pháp Việt Nam không nhấn mạnh bản chất "xã hội chủ nghĩa" của nhà nước". Nhưng Hiến pháp Trung Quốc, ngay điều đầu tiên, không chỉ tuyên bố Trung Quốc là "nhà nước xã hội chủ nghĩa" mà còn cảnh cáo ngăn cấm việc "phá hoại hệ thống xã hội chủ nghĩa". Hiến pháp Trung Quốc đòi hỏi nhân dân Trung Quốc "chiến đấu chống lại các thế lực, ở cả trong nước và nước ngoài, thù địch và có ‎ định phá hoại hệ thống xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc". Trong khi đó, điều đầu tiên của Hiến pháp Việt Nam chỉ nói "Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ". Ở điều Ba, Việt Nam chỉ nói "nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ quốc và của nhân dân" mà không nhắc đến "chủ nghĩa xã hội".

"Hiến pháp Trung Quốc nhấn mạnh đấu tranh giai cấp sẽ tồn tại thời gian dài, còn của Việt Nam không thấy nhắc đến từ này. Việc đưa cụm từ này vào hiến pháp cho thấy Đảng Cộng sản cố tình đặt tiền đề cho việc đàn áp lớn ở trong nước."

Một điều khác có thể so sánh là quan niệm "đấu tranh giai cấp dưới chế độ xã hội chủ nghĩa". Hiến pháp Trung Quốc nhấn mạnh đấu tranh giai cấp sẽ tồn tại thời gian dài, còn của Việt Nam không thấy nhắc đến từ này. Việc đưa cụm từ này vào hiến pháp cho thấy Đảng Cộng sản cố tình đặt tiền đề cho việc đàn áp lớn ở trong nước.

So sánh hai hiến pháp, ít nhất về mặt ngôn từ, có vẻ như ở Việt Nam, những nguyên tắc cơ bản của chủ nghĩa lập hiến và bản chấp trung lập của nhà nước được tôn trọng nhiều hơn – vì thế có nhiều khoảng trống hơn cho cải tổ chính trị tiếp theo. Hiến pháp Trung Quốc phản dân chủ hơn. Ở Trung Quốc gần đây, một số trí thức đề nghị lập ra "chính thể một đảng lập hiến", rõ ràng lấy cảm hứng từ "chế độ quân chủ lập hiến" để thỏa hiệp giữa chế độc độc đảng và dân chủ. Nếu thực sự có một chính thể lạ đời như vậy, Việt Nam có thể sẵn sàng hơn một chút và Bắc Kinh chắc chắn sẽ học gì đó từ Hà Nội.

Ngoài ra, tôi lạc quan về Việt Nam hơn một chút khi so sánh sự biến đổi xã hội hậu cộng sản ở hai nước. Ở đây, "hậu cộng sản" ám chỉ việc từ bỏ các học thuyết Stalin-Mao-it, cải tổ kinh tế và mở cửa với thế giới. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã vượt qua điểm bế tắc năm 1989 cùng khủng hoảng chính thể kèm theo sau đó, và nay tự tin hơn khi Trung Quốc nhanh chóng trở thành tân siêu cường. Đảng Cộng sản Trung Quốc công khai nói với thế giới rằng họ đã tìm ra con đường hiện đại hóa mới bằng cách bác bỏ dân chủ và tự do. Ôn Gia Bảo – thủ tướng ít quyền lực – là lãnh đạo duy nhất còn cổ vũ "cải tổ chính trị". Chẳng ai nói theo ông. Trong phiên họp gần đây của Quốc hội Trung Quốc, "cải tổ chính trị" gần như trở thành cấm kị.

Nhiều người dễ nói với bạn rằng ở Trung Quốc hôm nay, có nhiều tự do trí thức hay thậm chí tự do ngôn luận. Nó thể hiện qua các tranh luận trái chiều trên và ngoài mạng. Thậm chí có cả cổ vũ chính trị - cả chủ nghĩa tự do, tân tự do, tân tả, tân Mao, cựu Mao, chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa hiếu chiến, tân phát xít, tân Nho giáo. Nhưng sẽ là sai lầm khi nghĩ rằng một nền văn hóa lành mạnh sẽ sinh ra từ sự bừng nở trí thức này. Phần nào đó, Trung Quốc hôm nay rất giống nước Đức (1919-1933), hay Nhật Bản thập niên 1920 và 1930. Ở hai nước giai đoạn đó, trên bề mặt là sự cạnh tranh của nhiều hệ tư tưởng, nhưng rốt cuộc chủ nghĩa phát xít hay chủ nghĩa dân tộc quá khích đã chiến thắng.

"Ở Việt Nam, tình cảm bài phương Tây, bài Mỹ không thu hút như ở Trung Quốc. Chủ nghĩa tự do phương Tây cũng có đôi chút ảnh hưởng trong lịch sử Việt Nam, như thể hiện qua Tuyên ngôc Độc lập của Hồ Chí Minh. "

Tại Trung Quốc, xu hướng này đã phát triển cùng tình cảm chống phương Tây, đặc biệt là bài Mỹ, mặc dù sự thăng tiến của Trung Quốc là nhờ giao thiệp với phương Tây. Chủ nghĩa dân tộc mới này không chỉ phản dân chủ mà còn mang tính bành trướng. Theo nó, lịch sử hiện đại Trung Quốc là "100 năm ô nhục". Nó xem nhiều nước là kẻ thù của Trung Quốc mà Việt Nam là kẻ gây rối khu vực. Việt Nam bị cho là vô ơn cho dù Trung Quốc đã giúp đỡ trong thập niên 1950 và 1960. Việt Nam đã quên béng "bài học" mà Trung Quốc đã dạy trong chiến tranh Việt – Trung 30 năm trước, không biết về khả năng quân sự hiện nay của Trung Quốc mà lại mong Hoa Kỳ hỗ trợ. Theo những người dân tộc chủ nghĩa bàn luận trên mạng, mà cũng được ủng hộ của nhiều trí thức, viên chức dân sự, quân sự, cuộc chiến đầu tiên khi Trung Quốc đã trở thành quyền lực toàn cầu sẽ có thể là giữa Trung Quốc và Việt Nam. Nhật Bản và Ấn Độ cũng nằm trong danh sách trả thù, nhưng đó là kẻ thù khó hơn và chiến tranh sẽ có hậu quả quốc tế nghiêm trọng hơn.

Chính thể Việt Nam chưa gặp khủng hoảng nghiêm trọng như Trung Quốc 1989. Chúng ta không rõ liệu những cải tổ chính trị hiện nay sẽ tiếp tục để chính thể hạ cánh nhẹ nhàng, hay cải tổ sẽ đi đến mức khiến Đảng đối diện tình hình tương tự như Trung Quốc năm 1989. Nhưng ta biết từ năm 2006, Việt Nam đã thảo luận và thí điểm cải tổ theo một cách chưa hề có ở Trung Quốc.

Ở Việt Nam, tình cảm bài phương Tây, bài Mỹ không thu hút như ở Trung Quốc. Chủ nghĩa tự do phương Tây cũng có đôi chút ảnh hưởng trong lịch sử Việt Nam, như thể hiện qua Tuyên ngôc Độc lập của Hồ Chí Minh. Thật không thể hình dung một chính khách Mỹ, dẫu là Lincoln, lại được Hiến pháp Trung Quốc trích dẫn. Ở Việt Nam, chủ nghĩa dân tộc không đi chung với tư tưởng phản dân chủ như ở Trung Quốc. Thái độ đó với Mỹ và phương Tây chắc chắn có tác động đến những nỗ lực vì dân chủ.

Để kết luận, chính thể cộng sản ở Trung Quốc phản dân chủ hơn và khuyến khích chủ nghĩa dân tộc bài phương Tây hung hăng hơn. Không có nghĩa là Trung Quốc sẽ không dân chủ hóa. Nhưng tôi chỉ muốn nói rằng Việt Nam có vị thế tốt hơn để tiến hành thêm cải tổ chính trị.

Tác động qua lại về dân chủ hóa giữa Trung Quốc và Việt Nam là thế này. Cải tổ ở Việt Nam cho phép những thảo luận hay thậm chí cổ vũ chính trị vốn không dễ xảy ra ở Trung Quốc. Nếu Trung Quốc có những cải tổ nghiêm túc, nó sẽ tạo ra môi trường quốc tế thuận lợi hơn cho Việt Nam. Nhưng nếu Trung Quốc không cải tổ, Việt Nam sẽ đối diện một láng giềng bành trướng và dân tộc quá khích. Dĩ nhiên, chúng ta chỉ nhận biết được tương lai khi nó đã xảy ra.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả Trình Ánh Hồng (Yinghong Cheng) một sử gia người Mỹ gốc Hoa, Phó Giáo sư tại Đại học Delaware State, Hoa Kỳ.