Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến : Cuối Năm Nói (Chơi) Về Chuyện Cuối Đời

Nguồn rfa
Sun, 02/08/2015 - 20:07 — tuongnangtien

S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến

Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già
Tố Hữu

Có bữa, đang ngồi hớt tóc, tôi chợt nhìn thấy vài đốm tóc trắng (li ti) chen lẫn với tóc đen trên chiếc khăn choàng. "Cái ông thợ cúp này làm biếng, không thay khăn mới, cũng không rũ sạch cái cũ nên nên mới còn sót lại tóc tai tùm lum của người khách trước – một khứa lão (mắc dịch) nào đó," tôi nghĩ vậy.

Vài phút sau, tôi hốt hoảng nhận ra rằng: những vụn tóc đen, lấm tấm cùng với tóc trắng xuất hiện mỗi lúc một nhiều. Té ra, đó là tóc bạc của chính mình chớ còn "khứa lão" (mắc dịch) nào vô đó nữa! 

Chèn ơi, vậy mà tui cứ tưởng là mình còn trẻ. Mái tóc của tôi, cách đây chưa lâu, chừng vài tuần hay vài năm gì đó, vẫn còn xanh (xanh) mà. Chớ tụi nó bạc hồi nào vậy, Trời? Sao kỳ cục vậy, mấy cha? Khi khổng, khi không cái tất cả chúng ta đều già cái rụp, và già (ngang) hết như vậy sao?

Mà tuổi già thì như chuối chín, càng chín nó càng mềm. Muốn cương cũng không được nữa, đành phải yên phận chịu (già) thôi.

- Ủa, mà già thì đã sao kìa? Làm gì mà nẫy giờ cứ chối đây đẩy, và cứ rẫy nẩy lên – như đỉa phải vôi – vậy cha nội?

- Ý, đừng có tưởng chuyện giỡn chơi à nha. Già thì lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và lôi thôi (luôn) cho đến chết. Coi: tuổi già đâu có khi nào chịu tới mình ên. Nó đi cặp kè với đủ thứ những chuyện (rất) bà rằn và lằng nhằng khác nữa: bệnh tật, chán chường, cô đơn, thiếu hụt...

Đã vậy, cuối năm, ông bạn Huy Phương kể chuyện (nghe) sao mà rầu muốn chết luôn:

"Trước ngày Giáng Sinh tôi có dịp vào viếng thăm một người bạn sắp qua đời trong một nursing home. Trên hành lang dẫn vào phòng người bạn, và ngay trước chỗ làm việc của nhân viên ở đây, tôi thấy nhiều ông bà cụ ngồi trên những chiếc xe lăn, nhìn những người qua lại. Các cô y tá đã sắp xếp cho các cụ ra ngồi trên hành lang đối điện với văn phòng làm việc, một phần để trông chừng các cụ, một phần cho các cụ đỡ buồn. Nhưng các cụ nhìn sự vật một cách dửng dưng, đôi mắt đờ đẫn, có người đã gục đầu xuống ngủ..."

Thiệt là ớn chè đậu!

Tui biết chắc là ông Huy Phương không đặt chuyện để hù em út nhưng, cùng lúc, tôi cũng biết rõ rằng cái cảnh "tầng đầu địa ngục" – vừa được mô tả – không phổ biến lắm ở Hoa Kỳ hay Gia Nã Đại. Cách phân chia chia tuổi già, và những công trình nghiên cứu khoa học, ở hai quốc gia này, cho chúng ta những con số tương đối  khả tín và khả xác hơn – về vấn đề này.  

Người ta chia ra tuổi già làm ba loại:

  • Chớm già (young - old) là nhóm lớn nhất, chiếm 70 %.
  • Già (old-old) 20 %, kém hơn năng động hơn lớp trên thấy rõ.
  • Già quá cỡ thợ mộc (oldest-old) chừng 10 %. Trong số này chỉ có 4 %  – chớ không phải là 20 %, như nhiều người vẫn nghĩ – đang sống ở nursing home hay bệnh viện (Palmore et al. 2005 Encyclopedia of ageism, Binghamton, NY: Haworth).

Như vậy, chính xác, chỉ có 4 % người già – thuộc nhóm cuối cùng – sống ở viện dưỡng lão thôi. Đa phần còn lại đều có cuộc sống bình thường trong cộng đồng. Nhưng khách quan mà nói thì sống ở đâu chăng nữa thì khi đời đã về chiều cũng khó mà vui.

Xã hội, rõ ràng, chưa bao giờ chuẩn bị chu đáo cho những công dân lão hạng để họ bước vào giai đoạn (hụt hẫng) còn lại của kiếp người. Đến  tuổi nghỉ hưu, chúng ta bỗng dưng trở nên một người nào khác, không còn vai trò gì rõ rệt nữa trên cuộc đời này. Và hoàn cảnh sống (rồi) cũng khác luôn, thời giờ thì dư mà tiền thì thường thiếu. Đôi khi, lơ ngơ không biết làm gì cho nó hết một ngày. Nói chi tới một tuần, một tháng, hay cả một (hay hai) ... chục năm sắp tới!

Làm sao sống an vui và có ý nghĩa, cho những năm tháng còn lại, là một câu hỏi khó – đối với phần lớn những công dân lão hạng – ở những quốc gia phú túc. Những định chế xã hội hiện hữu không có câu trả lời, và cũng không có những chức năng hổ trợ, cho sự an lạc của tuổi già.

Đây là chuyện riêng của từng cá nhân. Vị tha hay vị kỷ? Thủ cho nó chắc ăn hay xả láng, sáng về sớm là tùy ý mỗi người. Không có tổ chức, cũng không có cá nhân nào – kể cả vợ chồng con cái – có thể đóng góp gì nhiều, cho bất cứ ai, vào giai đoạn cuối cùng của kiếp nhân sinh.

Ở nước ta thì khác. Câu hỏi thiết thân của tuổi già không phải là sống ra sao mà làm sao để sống? Vấn đề, xem chừng, có vẻ giản dị hơn nhưng vẫn là một câu hỏi khó đối với rất nhiều người dân cao tuổi – ở Việt Nam.

Những định chế xã hội (cơ quan, ban ngành, đoàn thể, hội hè ... thổ tả gì đó) thì có rất nhiều và cũng rất thừa. Chúng hoàn toàn vô can, cũng như vô trách nhiệm, với cuộc sống của những công dân lão hạng.

Đảng, Nhà Nước và Nhân Dân là ba phạm trù luôn luôn đi liền, và gắn bó mật thiết với nhau, khi có nhu cầu tuyên truyền hay đóng góp. Đâu cần nhân dân có, đâu khó có nhân dân. Khó trăm lần, dân liệu cũng xong. Nhưng chuyện sống còn và an sinh của mỗi công dân – vào lúc cuối đời – lại là chuyện thuần túy có tính cá nhân. Đảng và Nhà Nước tuyệt đối không dính dáng gì (ráo) vào chuyện đời của Nhân Dân khi trăm họ đến giai đoạn sức cùng, lực kiệt.

Cách đây chưa lâu, báo chí trong nước đồng loạt đăng tin (Cụ ông gần trăm tuổi đạp xích lô) của phóng viên Văn Nguyễn:

"98 tuổi, cụ Đặng Huyền vẫn được người dân quen gọi là cụ Huần, ngày ngày vẫn đạp xích lô chở khách kiếm sống. Cụ thường bắt đầu một ngày làm việc từ khi trời còn mù sương.Trong hội thi diễu hành xích lô ở Festival làng nghề truyền thống Huế 2007, cụ Huần được vinh danh là người lái xích lô có tuổi nghề nhiều nhất tại Huế."

"Con trai duy nhất bỏ quê vào Nam làm ăn, hơn 30 năm nay mất liên lạc, giờ cuộc sống gia đình cụ chỉ biết nhờ vào đồng công đạp xích lô và sự đùm bọc của làng xóm...Ngoài kiếm tiền nuôi bản thân, cụ Huần còn nuôi cụ bà Trần Thị Lặc, 86 tuổi, thường xuyên đau ốm."

Cụ Đặng Huyền. Nguồn:vnexpress

Kiểu "vinh danh" của những vị tổ chức Festival làng nghề truyền thống Huế 2007,  xem ra, hơi lạ. Phản hồi của độc giả Lê Thu Hiền, dưới bài báo thượng dẫn, cũng lạ lùng không kém:

Cụ Huần thực sự là người đáng khâm phục vì sức khỏe, sự bền bỉ và dẻo dai của mình. Cuộc sống thêm lần nữa được minh chứng rằng không cần sự giàu sang phú quý, nghèo mà vẫn bền bỉ lao động vẫn tạo ra cuộc sống có ý nghĩa, sức khỏe niềm tin và hạnh phúc cho riêng mình."

Cụ Phạm Đờn, một công dân Việt Nam lão hạng khác, lại ở vào một hoàn cảnh sống khác, kém "ý nghĩa" hơn. Bà cụ, xem chừng, đã không có khả năng tạo được "niềm tin và hạnh phúc cho riêng mình" – theo như tường thuật của ký giả Hải Luận:

"Đêm mùa đông rét như cắt da cắt thịt, cụ Phạm Thị Đờn, 76 tuổi, thôn Quảng Hội, xã Vạn Thắng, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa, cơ thể chỉ như da bọc xương, thức dậy từ 1 giờ khuya, lọ mọ xuống ngâm mình dưới biển mò cua bắt ốc kiếm gạo ăn qua ngày...   Từ 1 giờ sáng đến gần 11 giờ trưa trong bụng không có hột cơm, ngâm mình trong giá rét... nhưng chỉ bán được 17.000 đồng. Giá trị cả ngày lam lũ chỉ thu được 10.000-20.000 đồng, gặp lúc sóng to gió lớn chỉ được 5.000-7.000 đồng."

Cụ Phạm Đờn cũng không được đoàn thể, hay tổ chức nào, "vinh danh" hết trơn hết trọi. Lý do, có lẽ, vì "mò cua bắt ốc" không phải là loại hình lao động được coi là vinh quang – theo tiêu chuẩn văn hoá của dân làng Ba Đình, Hà Nội.

Cụ Phạm Đờn. Nguồn: Tuổi Trẻ Online

Ông Nguyễn Văn Thành, còn có tên gọi là Lão Thành – một người mù, đang bán vé số để làm kế sinh nhai – cũng rơi vào trường hợp (không nằm trong tiêu chuẩn được vinh danh) tương tự. Phóng viên Giang Uyên –  báo Bưu Điện Việt Nam – đã không quá lời khi dùng từ ngữ "quăng quật" để mô tả cuộc sống vất vả (ngoài sức tưởng tượng) của người đàn ông khuyết tật, xấu số này:

 "... đến giờ tên tuổi của cụ cũng chỉ còn là ký ức... mỗi ngày ông vẫn phải tự đi kiếm ăn qua tấm vé số và cuộc sống 'tự lập'nơi đầu đường xó chợ... Dù đã già yếu lắm rồi nhưng ngày ngày lão Thành vẫn phải lê bước đi khắp nơi để bán vé số tự nuôi thân. Có những hôm lão ốm nằm một chỗ nhiều ngày liền. Bụng đói không chịu đựng nổi, lão lại lọ mọ dậy bước liêu xiêu ra đường tìm đến đại lý vé số lấy vé đem bán."

Ông Nguyễn Văn Thành. Nguồn: ictnews.

Tương tự như hai bài phóng sự viết về cuộc đời của cụ Phạm Đờn và cụ Đặng Huần, bên dưới bài viết về ông Thành cũng có những dòng chữ cuối – chỉ dẫn cách giúp đỡ đương sự – như sau:

"Mọi sự hỗ trợ của cộng đồng, độc giả đối với trường hợp ông Nguyễn Văn Thành có thể chuyển đến tận tay ông trước cửa Trung tâm tư vấn pháp luật công đoàn, thuộc Liên đoàn lao động tỉnh Đồng Nai, địa chỉ số 14, Bùi Văn Hòa, phường Hòa Bình - TP Biên Hòa."

Không thấy ông nhà báo gì đến sự hổ trợ của Đảng, Nhà Nước, hay những ban ngành hội hè vớ vẩn gì đó – của Mặt Trận Tổ Quốc. Trong cả ba bài phóng sự thượng dẫn cũng đều có không một chữ nào đề cập đến nguyên nhân, và trách nhiệm – của bất cứ ai – về những mảnh đời te tua và bầm dập của những công dân lão hạng kể trên. Cứ như thể họ là những người thuộc một quốc gia hay hành tinh nào khác, chứ không phải là những công dân của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Tôi chợt nghĩ: lỡ sáng mai bà Phạm Đờn hay ông Nguyễn Văn Thành khi mở mắt ra và (bỗng) thấy mình đang sống trong một cái nursing home ở California – giường êm nệm ấm, cơm bưng nước rót, cam tươi sữa hộp cạnh bên, cả đống y tá bác sĩ lăng xăng kế cận – mà không dưng muốn... rơi nước mắt! Hai vị dám tưởng là mình đã lên tới thiên đường dù thực sự là họ vừa lạc vào tầng đầu địa ngục, theo như cách nhìn của nhiều người đang sống ở những quốc gia không có Độc Lập -Tự Do - Hạnh Phúc – như ở Việt Nam.

Thomas A. Bass : việt nam nỗ lực giữ quyền kiểm soát quá khứ

Nguồn damau

 
♦ Chuyển ngữ: 



 5.02.2015


Nguồn: Vietnam's concerted effort to keep control of its past 
Washington Post 01 tháng 2, 2015

Thomas A. Bass là một phóng viên điều tra và là giảng viên Anh ngữ tại State University of New York, thành phố Albany.

Thomas Bass

Thomas A. Bass

Năm năm trước đây, tôi bắt đầu một cuộc thí nghiệm – không phải do chính mình thực hiện – để nghiên cứu tình hình kiểm duyệt ở Việt Nam. Vào năm 2009, tôi đã ký hợp đồng xuất bản một trong những cuốn sách của tôi ở Hà Nội. Được gọi là "The Spy Who Loved Us," cuốn sách nói về Phạm Xuân Ẩn, nhà báo Việt Nam danh tiếng nhất trong chiến tranh Việt Nam. (Ông kết thúc sự nghiệp báo chí của mình với chức vụ trưởng phòng của tạp chí Time ở Sài Gòn). Chỉ sau chiến tranh chúng ta mới biết được rằng Ẩn là một điệp viên Cộng Sản đã nhận được hàng chục huy chương quân sự và đã phục vụ chế độ Bắc Việt như là một vũ khí bí mật chết người!

Người ta có thể nghĩ rằng một cuốn sách nói về một "Anh hùng Quân đội Nhân dân" sẽ không gặp phải khó khăn nào khi xuất bản tại Việt Nam, nhưng sự thật là không có gì xuất bản tại Việt Nam mà không bị kiểm duyệt. Trong vòng năm năm qua, tôi đã chứng kiến việc người ta cắt xén cuốn sách của mình. Sau cùng, khi bản dịch được công bố vào năm 2014, tôi đã bay ra Hà Nội để gặp gỡ những người đã kiểm duyệt [sách của] tôi – hoặc ít nhất nửa tá người trong số họ chịu nói chuyện với tôi. Đây là những người tốt, những người dũng cảm, những người sẵn sàng thừa nhận hiện trạng [kiểm duyệt]. Đứng đằng sau họ là đạo quân vô hình hoạt động bao trùm xã hội Việt Nam.

Các nhà kiểm duyệt [sách] của tôi, nhiều người trong số họ đồng thời giữ vai trò biên tập viên và nhà xuất bản, tạ lỗi vì những gì họ đã phải thực hiện. Họ hy vọng mọi việc sẽ được cải thiện trong tương lai, nhưng khi mà Việt Nam và Trung Quốc đang ném vào tù ngày càng nhiều các nhà báo, blogger, và các nhà văn khác, ngọn triều đang chảy ngược! Đây chính là lý do tại sao tôi đã quyết định cho thực hiện một bản dịch chính xác của cuốn sách và xuất bản song song cả hai phiên bản kiểm duyệt [của Việt Nam] và bản không kiểm duyệt [trên liên mạng]. Những văn bản liên hệ đã được phát hành trực tuyến vào tháng 11 năm 2014 (trên mạng Pro & Contra), cùng với các tài liệu bổ túc do tổ chức quốc tế Chỉ số về Kiểm Duyệt (Index on Censorship) phát hành trong tuần này.

Các nhà kiểm duyệt cắt xén những gì từ sách của tôi? Phạm Xuân Ẩn không được phép "yêu" Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ hoặc quãng thời gian ông theo học ngành báo chí ở California. Ông chỉ được phép "hiểu" Hoa Kỳ. Tên tuổi và ý kiến của những người Việt lưu vong bị loại bỏ. Bất cứ những chỉ trích nhắm vào Trung Quốc hay đề cập đến các hành động hối lộ, tham nhũng hoặc phi pháp của viên chức nhà nước cũng bị cắt bỏ. Thậm chí Võ Nguyên Giáp, vị tướng vĩ đại đã đưa Việt Nam đến chiến thắng ở Điện Biên Phủ năm 1954 và đã bị thất sủng trước khi ông qua đời vào năm 2013, cũng bị loại bỏ khỏi nội dung cuốn sách.

Những sự kiện phổ biến đã bị cắt ra khỏi lịch sử Việt Nam: "Chiến dịch vàng" năm 1946 (1), khi Hồ Chí Minh trả một khoản hối lộ lớn cho Trung Quốc để họ rút lui khỏi miền Bắc Việt Nam; chiến dịch cải cách ruộng đất thất bại trong thập niên 1950; cuộc di tản của các "thuyền nhân" sau năm 1975; chiến tranh năm 1978 tại Campuchia; chiến tranh biên giới chống Trung Quốc năm 1979. Nam tiến, hành trình lịch sử về phía Nam của người Việt, trong đó họ phấn đấu dọc dãy Trường Sơn, xâm chiếm các lãnh thổ của người Thượng, người Chăm, người Khmer và của các "dân tộc thiểu số," cũng đã bị cắt. Ước muốn cuối cùng của Ẩn, là được hỏa táng và tro cốt của ông rải trên sông Đồng Nai, đã biến mất. Chúng được thay thế bởi một đoạn mô tả khung cảnh lễ quốc táng với bài điếu văn do người cầm đầu ngành quân báo đọc.

Ngoài ra còn có một danh sách dài các "lỗi" trong bản dịch của Hà Nội, trong đó các nhà biên tập người Việt của tôi hoặc đã một cách thành thật hoặc cố ý hiểu lầm, chẳng hạn như "người viết mướn," "phản bội," "hối lộ," "phản quốc," "khủng bố," "tra tấn," "các tổ chức bình phong," "dân tộc thiểu số" và "những trại cải tạo." Người Pháp không được phép dạy dỗ người Việt bất cứ điều gì. Người Mỹ cũng không. Việt Nam chưa bao giờ sản xuất dân tị nạn; nó chỉ tạo ra người định cư. Những qui chiếu xem chủ nghĩa cộng sản như một "thần tượng sụp đổ" đều bị cắt. Việc Ẩn mô tả mình như một trí óc Mỹ ghép vào cơ thể Việt  đã bị cắt. Thật ra, tất cả các lời đùa cợt của ông đều bị cắt, đó là chưa kể đến những phân tích của ông về cách người cộng sản thay thế nhà nước cảnh sát trị của Ngô Đình Diệm với một nhà nước công an trị của chính họ. Cho tới phần cuối cuốn sách, toàn bộ các trang ghi chú và các nguồn dẫn cũng biến mất.

Trong thực tế, những thay đổi quỉ quyệt nhất đã xảy ra ở cấp độ ngôn ngữ. Ẩn được sinh ra ở vùng ngoại ô Sài Gòn. Ông ta là người miền Nam. Nhưng ngôn ngữ miền Nam và các đặc ngữ văn hóa khác đã bị cắt tỉa ra khỏi văn bản và thay thế bởi ngôn ngữ của những người miền Bắc lấn chiếm Sài Gòn vào năm 1975. Chế độ kiểm duyệt liên quan đến việc kiểm soát chính trị và khẳng định quyền lực, nhưng trong trường hợp này, nó đồng thời liên quan đến việc kiểm soát ký ức, lịch sử, và ngôn ngữ [của một dân tộc].

Bằng cách ghi nhận những sự kiện này, tôi không có ý phàn nàn là mình đã gặp phải những khó khăn đặc biệt nào. Các tác giả Việt Nam bị đẩy vào im lặng và lưu vong đã phải chịu đựng thống khổ gấp bội phần. Tôi chỉ tô đậm những thực tế của một chế độ kiên quyết bảo vệ đặc quyền của mình. Ở Việt Nam, quá khứ và cung cách bạn đề cập đến nó đều là tài sản của nhà cầm quyền.

 

(1) Có lẽ tác giả Thomas Bass lầm với Tuần lễ Vàng do Hồ Chí Minh phát động vào năm 1945? (chú thích của người dịch)

Nguyễn Khắc Mai : Ý kiến về hai phát biểu của quan chức cao cấp nhân 85 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam

Nguồn boxitvn

08/02/2015

Đọc những bài phát biểu trên báo Tuổi Trẻ của một số quan chức cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi chú ý hai luận điểm sau. Xin có đôi lời trò chuyện. (Sở dĩ tôi gọi họ là quan chức là vì ông F. Ăngghen đã dùng từ quan chức của đảng để chỉ những người mà sau này được gọi là lãnh đạo. Tôi nhớ nguyên văn câu ấy, và đã chép vào sổ tay từ 30 năm trước. Ăngghen viết: "Phải chấm dứt ngay một tình hình tế nhị, cớ sao các đảng viên thường, thay cho coi những quan chức của mình là đầy tớ để bảo ban, phê bìnhthì lại quay ra coi họ như một đám quan liêu không bao giờ mắc sai lầm". Thật thú vị là cái định nghĩa ấy của Ăngghen đã hơn 150 năm nay lạithật chính xác!).

1. Luận điểm thứ nhất là của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư: "Ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách cam go để đưa dân tộc đến bến bờ vinh quang."

Nhìn bề ngoài thì có vẽ đúng là như vậy. Hiện nay Đảng Cộng sản Việt Nam đang một mình một chợ, tha hồ "buôn bán", người ta còn cho là đã có lúc bán rẻ non sông, một mình ra giá. Đúng như Lênin từng chủ trương, phải xây dựng chế độ độc quyền – độc quyền chính trị, độc quyền kinh tế, độc quyền văn hóa, tư tưởng… Vào năm 1960, Hồ Chí Minh tuyên bố "Tôi từ chủ nghĩa yêu nước sang chủ nghĩa Lênin" nhằm khẳng định về mặt tư tưởng cáí chủ trương xóa bỏ Hiến Pháp 1946, một hiến pháp dân tộc, dân chủ, đa nguyên chính trị, để xây dựng Hiến pháp 1959 "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội".

Bây giờ thì tôi hiểu là ông Hồ nói rất thâm là đã bỏ tư tưởng dân tộc để sang chủ nghĩa quốc tế, đấu tranh giai cấp. Từ đó cho đến nay Đảng Cộng sản đã một mình cầm quyền đất nước. Rồi đến nay thì lai đưa vào Hiến pháp 2013 điều 4, để khẳng định sự độc quyền này. Tuy đã có một điều hiến định, nhưng tổ chức và hoạt động của Đảng vẫn là bất hợp pháp. Vì kể cả với Hiến pháp 2013 thì mọi thiết chế xã hội, từ cá nhân cho đến cộng đồng, đều phải tồn tại và hoạt động với hai điều: Hiến định và Luật định. Ngay đứa trẻ con trong bụng mẹ, ra đời, đi học, đi lính, đi buôn, đi làm công chức, thậm chí đi tu đều có hiến định và luật định. Riêng Đảng Cộng sản Việt Nam là chỉ có một điều hiến định mà thôi. Như thế, Đảng Cộng sản đang hoạt động cũng ngoài luật pháp, chẳng khác gì các tổ chức bị gán cho là đối lập. Quan niệm tư pháp của Đảng Cộng sản Việt Nam khẳng định rằng bất cứ tổ chức chính trị xã hội nào hoạt động không theo luật định đều bị coi là phi pháp. Thành ra Đảng Cộng sản Việt Nam đang đứng trước một vấn đề tư pháp lớn, thách đố tính hợp pháp của mình.

Vì sao không có lực lượng chính trị nào ở Việt Nam có thể tham gia chính trường? Đó không phải vì một lẽ đương nhiên là họ không tồn tại, mà chính là vì hoặc bị thủ tiêu như hai đảng Dân Chủ và Xã hội (có người biện hộ là do họ tự nguyện giải tán; thực tế là do có một chỉ thị không cho kết nạp mới, các cụ Nghiêm Xuân Yêm và Nguyễn Xiển mới dỗi, đòi giải thể), hoặc bị cấm hoạt động, bị truy lùng với tội danh phản động. Nếu Việt Nam có tự do và công bằng để cho các đảng dân tộc, dân chủ đăng ký hoạt động, qua thử thách trong thực tiễn chính trị dân chủ, cớ chi lại không có ai đáng mặt anh tài. Điều này càng chứng tỏ ban lãnh đạo của Đảng kể cả Hồ Chí Minh đều rập khuôn mô hình xô viết toàn trị, với học thuyết Lênin, nay đã phá sản ở Nga. Bởi chính Mác và Ăngghen trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản (năm 1848), đã khẳng định: "Các đảng cộng sản phải phấn đấu để đoàn kết và hợp tác với các đảng dân tộc dân chủ ở tất cả các nước". Ít ra về lĩnh vực xây nền dân chủ, với cách nói "lập quyền dân, tiến lên Việt Nam", như trong bài hát năm xưa, Đảng Cộng sản đã không thành tâm và tròn trách nhiệm với Dân Nước.

Dẫu quá muộn, nhưng còn hơn không. Tại Đại hội XII này, Đảng Cộng sản nên bỏ tên "cộng sản" và đưa ra tuyên bố nói như Mác là phấn đấu xây dựng nền dân chủ đa nguyên cho dân tộc. Nói như Mác, phấn đấu, đoàn kết, hợp tác để cùng nhau chấn hưng đất nước có phải là đạo lý, văn minh hơn không? Ở đời này mà cứ duy trì phương thức "quân chủ chuyên chế" thì có gì trớ trêu và phản động bằng.

2. Ông Vũ Ngọc Hoàng, theo tôi nghĩ, cũng có những tư tưởng cấp tiến, cũng muốn đổi mới hơn nữa, và tôi cũng đoan chắc là anh "kẹt", nên nói nước đôi, lấp lửng, nữa chừng.

Vấn đề tôi quan tâm là ý kiến "kiểm soát quyền lực". Anh nói: "Tôi rất mong Đảng ta có một nghị quyết chuyên đề kiểm soát quyền lực". Về nghị quyết, thật sự tôi chẳng mấy tin sẽ có một nghị quyết kiểm soát quyền lực đúng nghĩa, nếu không từ bỏ mô hình toàn trị và cái "chủ nghĩa Mác Lênin".

Thứ nhất là phải tuân thủ thành tâm nguyên lý cơ bản của nền Dân quyền hiện đại là "quyền tối thượng của Dân" (La suprématie du peuple). Thử hỏi đã bao giờ các ban lãnh đạo của Đảng đã chịu trưng cầu ý dân về những vấn đề then chốt, như thể chế chính trị, tên nước, kể cả quyền phúc quyết Hiến pháp 2013? Cùng với nguyên lý này, phải thật sự tôn trọng xã hội dân sự. Không có nó làm sao nhân dân có thể giám sát được Nhà nước? Như Mác nói "dân chủ nghĩa là Chính phủ được đặt dưới sự kiểm soát hoàn toàn của xã hội dân sự", mà trong cái hệ thống chính trị này, Đảng là thành tố lãnh đạo. Như thế để thực sự kiểm soát quyền lực, việc đầu tiên là có cho Dân kiểm soát Đảng hay không, hay Đảng vẫn cứ đứng ngoài vòng pháp luật không cho ai thậm chí được bày tỏ sự phê phán nghiêm túc. Hiện nay dù không có một đạo luật nào quy định chức năng nhà nước và của Đảng, nhưng Đảng đang mặc nhiên lãnh đạo nhà nước. Thế mà Đại hội Đảng không để cho dân bàn. Nếu không có vai trò lãnh đạo nhà nước thì chính cương, đường lối, cương lĩnh sẽ chỉ là việc riêng của Đảng, ai quan tâm thì góp ý. Đằng này một tổ chức xưng là lãnh đạo quốc gia nhưng lại không công khai mời gọi sự tham gia góp ý của nhân dân. Ban lãnh đạo của Đảng thực chất là ban lãnh đạo quốc gia, nhưng bầu bán, nhân sự thế nào chỉ là bí mật riêng của nhũng người lãnh đạo với nhau mà thôi, thậm chí cũng không cho toàn Đảng được cùng bàn bạc thảo luận.

Thứ hai, là muốn cho kiểm soát quyền lực thực chất, đúng nghĩa với với bộ máy nhà nước theo cái nghĩa là hệ thống quản trị đất nước và xã hội, thì phải nghiêm túc tuân thủ nguyên lý "tam quyền phân lập". Đằng này, ban lãnh đạo Đảng quan niệm một cách đơn giản, vì thế mà sai, coi nó "chỉ là sự phân công, phối hợp, và kiểm soát giữa các cơ quan trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp" (nguyên văn phát biểu của ông Vũ Ngọc Hoàng). Giữa "tam quyền phân lập" với cái quan niệm "chỉ là sự phân công…" thì ý nghĩa đã vênh nhau như trời với vực. Không có sự đánh tráo khái niệm nào "tinh xảo" như vậy. Không có tam quyền phân lập, chỉ có đánh tráo khái niệm, thì chỉ có trời mới biết kiểm soát thế nào.

Lâu nay các ban lãnh đạo của Đảng vẫn coi "tam quyền phân lập" là pháp quyền tư sản, nên đưa ra khái niệm "pháp quyền xã hội chủ nghĩa". Xin lưu ý chính Mác đã nói vấn đề này rất hay như sau: "Khi chưa có con người phát triển toàn diện, chưa có nền sản xuất hàng hóa, vật phẩm dồi dào, trên cơ sở kỹ thuật cao, thì pháp quyền tư sản dẫu hạn hẹp, cúng không thể vượt qua". Kỹ thuật cao cũng chỉ là "high tech", ngày nay dẫu khoa học đang trở thành lực lượng sản xuất, công nghệ mới ra đời, nhưng vẫn chưa có con người toàn diện, hàng hóa cũng chưa dồi dào… lại có thể đánh tráo khái niệm để bỏ qua những nguyên lý cơ bản của pháp quyền tư sản, túc là của thời đại đương đại, thử hỏi làm sao mà không ông chẳng, bà chuộc. Cũng xin lưu ý là lâu nay, người ta vẫn giải thích tư sản là bọn nhà giàu bóc lột. Thật ra nghĩa tư sản là những con người của văn minh công nghiệp và đô thị! (Bourg trong từ bourgeois "tư sản" nghĩa là thành thị).

Phải trả lại quyền của dân, thực sự và chân thành thi hành tam quyền phân lập, nói như người xưa "cha ra cha, con ra con, vua ra vua" và nay thì Đảng ra Đảng, Chính phủ ra Chính phủ, Quốc hội ra Quốc hội, Tư pháp ra Tư pháp. Khi đó, hẵng nói đến kiểm soát quyền lực trong thế giới văn minh.

Ông Các Mác cũng có câu rất hay: "Nếu sám hối thành tâm thì có cơ cứu rỗi". Liệu có dám hối lỗi và từ bỏ "sai lầm hệ thống "như cách nói Việt Nam, hay nói kiểu Cuba là "lỗi cấu trúc" hay không? Voilà la question!

N. K. M.

Tác giả gửi BVN.

Nguyễn Thượng Long : Tân Xuân 2015: "Bài ca tôi đã hát..." (Phần I)

Nguồn danlambao

Nguyễn Thượng Long (Danlambao) - "Nay đời sống xã hội Việt Nam về tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do biểu tình, tự do lập hội, tự do ứng cử, phân hóa giầu nghèo, công bằng xã hội còn tệ hơn cả thời là thuộc địa của thực dân Pháp. Con đường đi lên XHCN chỉ là "Đường chạy vòng quanh - Một vòng tiều tụy". Sau ngót 70 năm đất nước độc lập, thống nhất đất nước cũng ngót 40 năm... những tác giả đời đầu của con đường vô vọng này đã ra đi hết. Họ để lại các thế hệ F2-F3 quyền dẫn dắt cả một dân tộc có 4000 năm lịch sử mà nay cả dân tộc vẫn luẩn quẩn đối diện với hối thúc nhận đường... vì ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mới dọa là "Không biết đến hết thế kỷ này đã có CNXH hoàn chỉnh ở Việt Nam chưa?" Con đường đó nay ĐCS chỉ rụt rè gọi là "Định Hướng XHCN" thôi và chỉ thế thôi cũng đủ để phần lớn của cải xã hội rơi vào túi của cộng đồng quan tham trong biết bao nhóm lợi ích do đảng tạo nên, biến những người cộng sản giả hiệu thành những tên tư bản đỏ đích thực cưỡi trên đầu trên cổ nhân dân..."

*

"Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt"

Một lần... HT, một Ni Cô rất trẻ hỏi tôi: Thưa thầy "Vì sao nhiều người yêu thích bài "Một Cõi Đi Về" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đến thế, và khi viết những ca từ "Từng lời tà dương là lời mộ địa…" TCS muốn nói điều gì? Mặc dù cũng đã từng nhiều lần tự ru mình bằng bài hát phảng phất chất thiền ca này, tôi cũng không khỏi lúng túng rồi nói đại với Ni rằng:

"Bài hát đó được nhiều người yêu thích vì trong đó, có bóng tôi, bóng Ni, thấy cả bóng dân tộc mình đang cô đơn lạc bước giữa những: "Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy", đang mê man vì bị huyễn và tự huyễn bởi những "Vầng Nhật Nguyệt rọi suốt trăm năm", đang u mê vì "Mây che trên đầu và nắng trên vai" suốt từ "Non cao đến biển rộng" , đang trầm luân trong "Bốn mùa mưa nắng" đến nỗi "Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ/Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà"...

Tà Dương - Mộ Địa là những lời gì mà khi nghe phải, con người bị xô đẩy, bị trôi dạt đến như vậy? Tự Điển tiếng Việt đã giúp tôi hoàn thiện việc trả lời cho câu hỏi này:

"Dương là từ đa nghĩa có gốc Hán-Việt. Trong bài này Dương có nghĩa là mặt trời, biểu tượng của chân lý và trạng thái mãnh liệt, nhưng Tà Dương thì lại là ánh sáng hấp hối lúc chạng vạng hoàng hôn. Những tín điều mang tính Tà Dương khác gì đâu những âm thanh nơi tha ma Mộ Địa rất thiếu sức sống".

Một thế giới ngự trị là những "VỪNG NHẬT NGUYỆT" đã hết sức sống, sự hiện diện quá lâu của một thể chế chính trị đã quá lỗi thời, không có đối trọng là nguyên nhân trực tiếp làm quyền lực bị tha hóa không có giới hạn. Để mãi mãi duy trì đặc quyền đặc lợi, qua đường lối độc tài toàn trị, ĐCS Việt Nam đã chủ động tạo ra một "Từ Trường" sợ hãi và cam chịu phủ kín xã hội. Phải sống trong một môi trường xã hội như thế thì mặc cảm "Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ/Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà" là đương nhiên. Ca khúc của Trịnh trước 30-4-1975 đã đề cập được phần nào những nỗi đau đời này. Giờ đây, nếu thực sự là trí thức chân chính, đồng hành cùng dân tộc thì người trí thức phải sớm cùng dân tộc bước ra khỏi "Đường chậy vòng quanh một vòng tiều tụy" đầy oan nghiệt đã làm tan nát nhiều thế hệ người Việt Nam sau ít nhất là 7 thập kỷ.

Trước một tín điều đã không còn giá trị...

Hãy thử một lần đối diện với một giả định: "Chủ nghĩa Mác-Lê không vào được Việt Nam!" thì điều gì sẽ xảy ra? Tôi nghĩ một dân tộc có lịch sử 4000 năm đã 13 lần đánh thắng giặc phương Bắc, sớm hay muộn cũng sẽ tìm ra được đường đi, đích đến cho dân tộc mình. Cái đêm nào đó năm 1923, trong một căn phòng giữa ngõ nhỏ Compoaint Paris, chàng trai Nguyễn Tất Thành lúc đó mới 33 tuổi đầu, tay ôm luận cương giải phóng thuộc địa bằng bạo lực của Lenin, mắt đẫm lệ, la hoảng lên giữa đêm giá lạnh: "Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta"... Thực ra, đây chỉ là một trong muôn nẻo lối đi cho nhân loại. Sự sụp đổ của Liên Xô cùng các nước cộng sản Đông Âu trong thế kỷ trước là minh chứng không thể chối cãi cho kết luận, con đường này không phải là con đường lý tưởng. Theo tôi ngay trong cái đêm định mệnh đó, ông Nguyễn đã là người Marxitst-Leninist chính hiệu muốn nhuộm "đỏ" dân tộc mình rồi. Một chọn lựa hết sức chủ quan và đậm chất "Ngẫu Hứng Lý Qua Cầu" như thế mà thật tiếc không hề vấp phải sự phản biện nào là đáng kể của trí thức cùng thời. 

Để dân Việt cùng theo mình đến với lý tưởng cộng sản, ông Nguyễn quá biết dân Annamis giầu lòng yêu nước sẵn sàng hy sinh tất cả vì nền độc lập, vì quyền bình đẳng, quyền tự quyết... lúc đó muốn được nghe những điều gì? Và nhờ thế, ông và các đồng chí cộng sản của ông đã thành công xuất sắc trong việc loại trừ các đảng phái chính trị yêu nước khác như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt... để dành quyền độc tôn lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Nếu như ngay sau cách mạng tháng 8, ĐCS Việt Nam tổ chức trưng cầu ý dân về tương lai nào cho Việt Nam, chắc chắn nhân dân Việt Nam không bao giờ lựa chọn con đường của đệ tam quốc tế cộng sản đầy phiêu lưu khi lấy hận thù giai cấp "Trí Phú - Địa - Hào đào tận gốc trốc tận rễ", bạo lực vũ trang, chuyên chính vô sản, kinh tế tập thể, xã hội bầy đàn, lấy vinh dự được làm tiền đồn này, chiến lũy nọ cho ngoại bang làm lý tưởng... hoàn toàn là xa lạ với truyền thống dân tộc. Càng bất ngờ hơn khi không biết từ lúc nào và bối cảnh nào lại có biến tấu thiếu thuyết phục đến thế, rằng "Yêu nước là yêu CNXH" và "Đi lên XHCN là sự lựa chọn của toàn dân!". Một cú phủi tay, một động tác qua cầu rút ván... thật ngoạn mục. Vậy mà cho đến lúc này, không chỉ người dân mà quá nhiều trí thức vẫn đua nhau ca hát "Đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng" (Phạm Tuyên)... và cứ mỗi lần xuân về tết đến là một lần rợp trời đất là khẩu hiệu hết sức vô lý, hết sức trái chiều là "Mừng Đảng - Mừng Xuân...". Mùa Xuân muôn thuở của tạo hóa đất trời cũng không thoát khỏi bàn tay bức hại của một đảng chính trị đã hoàn toàn sơ cứng và biến chất ở tuổi 85.

Nay đời sống xã hội Việt Nam về tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do biểu tình, tự do lập hội, tự do ứng cử, phân hóa giầu nghèo, công bằng xã hội còn tệ hơn cả thời là thuộc địa của thực dân Pháp. Con đường đi lên XHCN chỉ là "Đường chạy vòng quanh - Một vòng tiều tụy". Sau ngót 70 năm đất nước độc lập, thống nhất đất nước cũng ngót 40 năm... những tác giả đời đầu của con đường vô vọng này đã ra đi hết. Họ để lại các thế hệ F2 - F3 quyền dẫn dắt cả một dân tộc có 4000 năm lịch sử mà nay cả dân tộc vẫn luẩn quẩn đối diện với hối thúc nhận đường... vì ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mới dọa là "Không biết đến hết thế kỷ này đã có CNXH hoàn chỉnh ở Việt Nam chưa?" Con đường đó nay ĐCS chỉ rụt rè gọi là"Định Hướng XHCN" thôi và chỉ thế thôi cũng đủ để phần lớn của cải xã hội rơi vào túi của cộng đồng quan tham trong biết bao nhóm lợi ích do đảng tạo nên, biến những người cộng sản giả hiệu thành những tên tư bản đỏ đích thực cưỡi trên đầu trên cổ nhân dân.

Cũng cần phải nói thẳng với nhau rằng, chẳng phải vì chủ nghĩa nào, ý thức hệ nào cả, tất cả là nhờ lòng yêu nước thuần thành truyền thống của giống nòi mà chúng ta đã tìm lại được hình hài đất nước nhưng cho đến nay, đất nước vẫn chỉ là một giang sơn không vẹn toàn, ở đó "Độc Lập thì chưa - Tự Do thì thiếu - Hạnh Phúc thì không" (NVL). Chúng ta cũng hết sức bình thường thôi khi thoát khỏi tay ngoại bang Âu – Mỹ thì lại nhanh chóng rơi vào cạm bẫy mềm của ngoại bang phương Bắc. Qua nội chiến tương tàn 1945-1975 đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào, qua CCRĐ, Cải tạo tư bản tư doanh sau 1954 ở miền Bắc, sau 30-4-1975 ở miền Nam, qua các biến cố xã hội như "Nhân Văn Giai Phẩm", "Xét lại chống đảng", tẩy não cho tàn dư của VNCH sau 30-4- 1975 và đang đối xử thô bạo với những tiếng nói đòi dân chủ, đòi công bằng... đảng cũng đã "Đánh cho dân tộc tan hoang / Trận đánh đẹp đã đi vào lịch sử" (Hà Sĩ Phu). 

Giờ đây thử một lần đặt Việt Nam bên cạnh các nước trong khu vực cùng cảnh ngộ là thuộc địa nhưng không có Mác-Lê, làm một test đối chứng thì không một học sinh trung học nào là không nói: "Dạ thưa... Luận cương Lenin không phải là con đường tối ưu và duy nhất". Con đường theo Mác-Lê đi tìm CNXH đó đã làm Việt Nam tụt hậu toàn diện không chỉ với thế giới, mà tụt hậu đáng xấu hổ ngay với các lân bang vốn chỉ là những nhược tiểu trong khu vực và đến nay Việt Nam vẫn chỉ là quân tốt đen trên bàn cờ của các siêu cường. Trong khi đó ám ảnh "Bắc Thuộc"lại chưa bao giờ rõ rệt như lúc này. Nỗi đau này lại kéo quá dài đến nỗi không ít người đã đặt ra một nghi vấn: "Hình như sau 85 năm theo đảng, 70 năm sống với độc tài toàn trị, dân tộc đã bị liệt kháng, còn trí thức vì cơm áo, vì danh vọng, vì một chữ cầu an mà đã mất hết khả năng tỉnh thức, mất hết khả năng làm đầu tầu".

Trí thức Việt Nam hèn hay không hèn...?

Tôi nghĩ những biểu hiện của nghi vấn trên là có cơ sở, nhưng chỉ là nhất thời, một dân tộc có văn hiến 4000 năm, đã 13 lần đập tan giặc phương Bắc, một dân tộc có những bậc Minh Quân lỗi lạc như Thánh Gióng, Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung... dân tộc đó không dễ mà bị liệt kháng. Còn trí thức Việt Nam, họ có yếu hèn không? Câu trả lời là tùy thuộc nhận thức của mỗi người, nhưng cũng có những hiện thực không thể phủ nhận: Ngay sau ngày giải phóng miền Bắc 1954 đã xảy ra vụ đàn áp "Nhân Văn Giai Phẩm", với những tên tuổi văn nghệ sĩ lớn như Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán, Thụy An, Văn Cao, Đặng Đình Hưng..., vụ bỏ tù không xét xử nhóm "Xét lại chống đảng" gắn liền với cha con Vũ Đình Huỳnh, Vũ Thư Hiên, Võ Nguyên Giáp, Đặng Kim Giang, Chu Văn Tấn, Hoàng Minh Chính, Lê Liêm, Văn Doãn... muộn hơn là sự kiện Ủy Viên BCT Trần Xuân Bách, tướng Trần Độ... vì cổ súy cho một Việt Nam đi vào quỹ đạo Dân Chủ - Đa Nguyên như những gì mà các nước cộng sản Đông Âu đã thành tựu được, ông Bách, ông Độ bị đối xử như những kẻ trở cờ, phản bội... còn nhân dân mãi mãi coi họ là những Sĩ Phu tuẫn tiết, "Tử Vì Đạo". Cũng trong giai đoạn này không thể không nhắc đến những tên tuổi lớn, chính khách lớn như Trường Chinh (1907-1988), Nguyễn Cơ Thạch (1921-1998), Võ Văn Kiệt (1922-2008)... với những khát vọng lúc cuối đời là muốn có một VN thay đổi căn bản về chính trị nhưng tất cả đã ra đi, không hẹn mà cuộc ra đi nào cũng phảng phất là những nghi án chính trị kiểu"Lệ Chi Viên" với Đại Công Thần triều Lê là Nguyễn Trãi (1380-1442). Những cái chết đó, mãi mãi là những dấu hỏi đen cho lịch sử. Những năm gần đây, qua Kiến Nghị 72, Kiến Nghị 61, sự xuất hiện của nhóm Bauxite, các hội đoàn xã hội dân sự, cùng các Blogger, các nhà báo tự do trong "Lề Dân" cho thấy khát vọng có một Việt Nam - Dân Chủ - Nhân Quyền - Tam Quyền Phân Lập vẫn không ngừng âm ỉ và sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào. Những cứ liệu trên cho chúng ta thấy, trí thức Việt Nam không hèn, nhưng nói trí thức Việt Nam hôm nay đã vịn được vào vai các bậc Sĩ Phu thức giả trong các thế kỷ trước, đã xứng tầm là giới tinh anh, là nguyên khí của dân tộc chưa? Câu trả lời có lẽ là chưa... vì hình như ở Việt Nam chưa thực sự ra đời một tầng lớp trí thức chính trị đúng nghĩa thì phải.

...Thế thì mấy ai còn nhớ trong các ngày 11,12,13-1-2005 tại Hà Nội đã diễn ra Hội Nghị UBTWMTTQ lần thứ hai. Ở đó giáo sư Trần Quang Hà đã đọc một tham luận hết sức bất ngờ. Trong tham luận có đoạn:

"Cho đến đầu năm 1991, kể từ khi đổi mới 1986, tôi đã thu thập được khoảng 4000 tình huống được phân loại có liên quan đến 4 vấn đề lớn ABCD.

- A: Đảng và Nhà Nước mất uy tín nghiêm trọng.

- B: Mất đoàn kết nội bộ từ Bộ Chính Trị, đến các cơ sở.

- C: Việt Nam trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, nghèo nhưng được kính trọng. Trong hòa bình thống nhất đất nước nghèo nhưng bị khinh rẻ

- D: Toàn bộ đạo đức xã hội xuống cấp, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, phi pháp...

Phân tích các tình huống ABCD theo phương pháp luận duy vật biên chứng và theo 5 quy luật của Dịch Lý thì thấy nguyên nhân của các nguyên nhân là: Chế độ toàn trị của Đảng cầm quyền là đứng trên Hiến Pháp - Luật Pháp và đứng trên nhân dân."

Bất ngờ hơn nhiều, tham luận của giáo sư Trần Văn Hà còn cho chúng ta biết chủ nghĩa Mác Lê đã được các trí thức hàng đầu của đất nước hôm đó hạ bệ và giải thiêng triệt để đến thế nào. Xin đọc:

"Đến đây cho phép tôi mở một dấu ngoặc vì có liên quan đến một sự kiện lớn đã diễn ra vào đầu năm 1991 ở Hà Nội. ông Đỗ Mười - Nguyên Tổng Bí Thư Đảng, nhân sự kiện Liên Xô sụp đổ đã triệu tập một hội nghị gồm một trăm nhà khoa học, trí thức tham vấn, ông Mười hỏi: "LX sụp đổ! Liệu ta sẽ thế nào? Tuyệt đại bộ phận ý kiến cho rằng, Việt Nam không thể sụp đổ và hiến nhiều kế hay có liên quan đến những đổi mới đã diễn ra trong 15 năm qua. Tôi nhớ 2 ý kiến chân thành khá độc đáo: Anh Đào Xuân Sâm giảng viên Học Viện Chính Trị Quốc Gia HCM nói: "Thưa TBT, tôi xin báo cáo cái bục giảng về chủ nghĩa Mác-Lê nin không còn thiêng liêng nữa rồi". Anh Minh cũng là giảng viên Học Viện CTQG HCM nói: "Thưa TBT, tôi xin nói thật, nay tôi không thuyết phục nổi vợ con tôi về chủ nghĩa Mác-Lê nin được nữa rồi". (Hết Trích)

Về sự kiện này, xin lưu ý người đọc mấy mốc thời gian quan trọng sau: Giữa lúc rừng núi biên giới phía Bắc chưa hoàn toàn im tiếng súng, biển Đông chưa nhạt phai màu máu của 64 chiến sĩ HQND chết tức tưởi bởi bàn tay giặc Tầu ở Gạc ma 1988, nhưng vì quá lo sợ sụp đổ, đặt nhân dân và đất nước qua một bên, ngày 3-4/9/1990 Ban Lãnh Đạo Việt Nam lúc đó gồm Nguyễn Văn Linh (TBT), Đỗ Mười (CTHĐBT), Phạm Văn Đồng (Cố vấn tối cao) đã lén ký thỏa hiệp Thành Đô với Trung Quốc. Với thỏa hiệp đó trong tay, cả thầy lẫn tớ hoan hỉ mỗi bên một kiểu. BLĐ Trung Quốc hoan hỉ có một Việt Nam nhu nhược tự nguyện làm phên giậu cho mình. BLĐ Việt Nam nhờ thỏa ước đó mà tránh được cái chết chùm tất yếu cùng với Liên Xô và Đông Âu cộng sản... Nhưng, cái giá đớn đau mà người Việt Nam phải trả là quá lớn. Bức hình dưới đây làm đau lòng người Việt Nam nào giàu lòng tự trọng và "Một thời kỳ Bắc Thuộc mới, rất nguy hiểm đã bắt đầu"(Nguyễn Cơ Thạch).

Theo tôi, nếu là trí thức chính trị chân chính không ai có thể nói rằng mình không có lỗi khi hoàn toàn không báo động được cho dân tộc biết trước những gì về hiểm họa tồi tệ này.


Hà Đông 3-2-2015.

Nguyễn Thượng Long
- Nơi ở: Số nhà 4 - Đường Văn La – Phường Phú La – Hà Đông – Hà Nội - ĐT: 0433521066 & 01652323836.

Đón đọc: Phần II - NGHĨ VỀ ĐẢNG…

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Tâm sự của một người trẻ gửi các bác, anh chị qua việc Khối 8406 kêu gọi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp

Nguồn danlambao

Em Bụi (Danlambao) - Từ nhiều năm qua Bụi là độc giả trung thành của Danlambao. Qua trang báo này Bụi đã học hỏi rất nhiều từ các ông, bà, các bác, cô, chú và anh chị về tình hình đất nước và vấn nạn của dân tộc. Tuy nhiên, học mãi vẫn không bao giờ hết vì đầu của Bụi thì nhỏ mà biển học thì bao la, nên ngày hôm nay, qua tâm sự này Bụi xin được nêu ra một số điều để được các bác và anh chị chỉ dạy thêm. Những điều Bụi viết, hỏi có thể "đắng" và "chát" làm một số bác khó chịu, nhưng Bụi nghĩ rằng nếu chúng ta đã khó chịu với ách độc tài, dối trá mấy mươi năm qua bởi đảng cộng sản đến mức như nhà thơ Bùi Minh Quốc viết"Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa" thì những điều Bụi viết nếu có nghịch nhĩ chắc cũng không đến nỗi nào.

Để đơn giản trong việc xưng hô, Bụi xin phép được tự xưng là Bụi và gọi chung các ông, bà, bác, cô, chú, anh chị là các bác. 

Đứa con gái đội nón đỏ trong tấm hình trên là Bụi biểu tình tại Hà Nội chống Tàu cộng xâm lược. Bụi muốn mở đầu tâm sự của mình bằng hình ảnh của mình mặc áo màu cờ máu chỉ để thưa với các bác một điều: nhờ các bác mà Bụi, từ một sinh viên từng tự hào về "lá cờ Tổ Quốc thân yêu" bây giờ đã hiểu rõ nguồn gốc của lá cờ nô lệ đã được đem về từ Phúc Kiến bên Tàu và dưới lá cờ đó tội ác đã được diễn ra như thế nào.

Những cuộc biểu tình chống Tàu cộng xâm lược ấy đã để lại trong lòng Bụi nhiều điều khó quên. Những cảm giác về lòng yêu nước, về sự tự hào lâng lâng trên đường phố Hà Nội khi Bụi cùng bạn bè hét lớn HS-TS là của Việt Nam vào những ngày hôm ấy sẽ ở lại trong Bụi cho đến cuối cuộc đời. Nhưng một câu hỏi vẫn cứ quanh quẩn trong đầu của Bụi cho đến ngày hôm nay: Những lúc ấy các bác ở đâu?

Bụi tự nghĩ hay là lúc đó tại mình ngu, mình mặc áo màu cờ máu cho nên các bác thấy... ghét, không tham dự?! Vì vậy mà khi hiểu ra nguồn gốc của lá cờ, Bụi đã bỏ nhiều công sức để nói với bạn bè về cái màu ác ôn đó, nhiều bạn cũng từ từ hiểu được chuyện đó qua nhiều bài viết trên các mạng lề dân về màu cờ máu. Và 1, 2 năm trở lại đây chúng ta đã không còn thấy nhiều màu cờ đỏ trên thân thể những người yêu nước, rõ nhất là trong cuộc biểu tình do 20 tổ chức độc lập kêu gọi và sau đó Thành đoàn HCM cũng tổ chức nhập nhằng để phá rối. Từ Sài Gòn ra Hà Nội trong lúc biểu tình cứ thấy nơi nào có nhiều màu đỏ là anh em nói với nhau đó là "chúng nó". Tuy nhiên, những lúc ấy Bụi cũng không thấy các bác ở đâu!?

Có bác nói rằng phải đánh đổ đảng cộng sản trước, còn đảng độc tài bán nước thì chống Tàu xâm lược cũng vô ích. Đó cũng là điều mà Bụi học hỏi được và Bụi đồng ý hoàn toàn. Sau những lần chứng kiến các bạn của Bụi bị chính an ninh Việt Nam đánh, bắt vào đồn, tống cả nhóm về trại phục hồi nhân phẩm chỉ vì biểu tình chống Tàu khựa cắt cáp, bắt giết ngư dân Việt Nam là Bụi biết rõ rằng phải dẹp bỏ độc tài thì mới có dân chủ, có dân chủ thì toàn dân mới có thể bảo vệ độc lập, mới bầu ra những người lãnh đạo xứng đáng để chống ngoại xâm, chứ nếu với một đảng và nhà nước mà trong đó người đứng đầu quân đội như ông Phùng Quang Thanh lại lo lắng về xu thế dân Việt ghét Tàu thì đúng là chúng ta có đứng lên chống Tàu bao nhiêu đi nữa thì nước cũng mất.

Nhưng làm cách nào để đánh đổ một đảng độc tài đã cai trị đất nước hơn 70 năm qua, có trong tay bộ máy công an, quân đội, tòa án, truyền thông... hùng hậu? Làm thế nào để tiêu diệt độc tài như các bác muốn khi chỉ mới viết blog, tọa kháng tại nhà thì đã bị cầm tù như trường hợp của chị Phạm Thanh Nghiên, chú Nguyễn Ngọc Già... và nhiều người khác nữa!?

Có bác nói rằng chỉ cần toàn dân Việt Nam đứng lên đánh đổ bạo quyền là cộng sản sẽ tiêu ngay. Bụi đồng ý! nhưng câu hỏi trong lòng Bụi là làm thế nào để toàn dân nổi dậy trong khi chính nhiều bác cũng nói rằng dân tộc Việt Nam bây giờ rất là vô cảm, hèn nhát!? Và những bác ngày ngày viết còm kêu gọi toàn dân nổi dậy thì những khi anh em tụi Bụi xuống đường - lúc ấy các bác ở đâu?

Có bác khẳng định rằng chỉ cần dân Việt biết rõ sự thật về Hồ Chí Minh thì chế độ cộng sản sẽ tan. Bụi vẫn luôn mong ngóng những bác đó ở tượng đài Lý Thái Tổ trong những lần xuống đường nhưng Bụi chưa bao giờ được may mắn gặp. Vừa rồi nhìn các cô chú, anh chị Hà Nội tổ chức tưởng niệm các chiến sỹ VNCH hy sinh bảo vệ Hoàng Sa làm Bụi rất cảm động. Những người đó Bụi biết ngày xưa cũng quen miệng gọi những người lính miền Nam là nguỵ nhưng bây giờ họ thắp nén hương tưởng niệm và thành kính ghi ơn. Nhưng rồi Bụi lại buồn đau nhói trong lòng! Những chú bác ở Sài Gòn, những con cháu hậu duệ VNCH lúc nào cũng viết còm nói lên niềm hãnh diện VNCH thì làm gì vào ngày tưởng niệm những người lính hải quân, những chiến hữu anh dũng của mình đã hy sinh vì Tổ quốc?

Có bác nói rằng phải hợp lực biểu tình đòi quyền sống, quyền làm người, phải tổ chức tổng đình công trên toàn quốc, phải đoàn kết tổng bãi thị, học sinh sinh viên tổng bãi khóa, thầy cô tổng bãi dạy... thì chỉ trong vòng một tuần là chế độ toàn trị sẽ sụp đổ. Nhưng!!! Làm thế nào để có được chuyện bác muốn? Các bác nghĩ rằng chỉ cần đưa ra một lời hiệu triệu là ngay lập tức công nhân bỏ việc để ào ra đường, học sinh không đến trường, thầy cô bỏ dạy? Ngay cả bây giờ nếu Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Hưng Đạo Vương... sống lại liệu có hiệu triệu được không nếu các bác nói rằng chỉ cần có lãnh tụ? Và nếu có một vài công nhân, học sinh, thầy cô nghe theo lời hiệu triệu nào đó, liệu các bác có mặt để đồng hành cùng họ? Bụi rất mong có được câu trả lời của các bác để biết mình còn có chút niềm tin vì Bụi rất băn khoăn, có lúc tuyệt vọng khi nhìn lại trong những năm qua, đã có rất nhiều lời kêu gọi xuống đường nhưng quanh đi quẩn lại chỉ chừng đó những khuôn mặt quen thuộc, vẫn chừng đó những người bị đánh đập, bắt giam, bầm dập nhưng vẫn ráng có mặt để giữ lửa đấu tranh. Không biết những lời kêu gọi đó, mục tiêu của nó tệ hại và dỡ đến mức nào để rốt cuộc vẫn chỉ có vài trăm người tham gia! Phải có một hiệu triệu như thế nào để các bác, chứ chưa nói đến "toàn dân", nhập cuộc? Hay là các bác có một lý do, nguyên nhân thầm kín nào đó mà không tiện nói ra?

Bụi là người đã từng thờ ơ, hèn nhát và đến bây giờ vẫn còn sợ hãi. Điều này không phải chỉ xảy ra với Bụi mà ngay cả với những người đang tranh đấu mà Bụi biết. Khi nói chuyện riêng với nhau, Bụi nghe được tâm sự của các anh chị, họ vẫn luôn luôn lo lắng nếu bị bắt ai sẽ nuôi con của các anh chị ấy còn nhỏ, lấy gì để mẹ già ở nhà sống, bị đuổi việc thì lấy gì mà ăn... Nhiều người nghĩ họ là anh hùng, là can đảm nhưng Bụi biết họ cũng là những người bình thường, như con trai, con gái của các bác chứ không khác gì!

Bụi đọc một phản hồi của vài bác mà cảm thấy buồn. Có bác viết về chuyện các anh chị bị côn an đánh đập và lên tiếng vừa mắng vừa dạy bảo rằng: sao hèn thế, sao cứ để chúng đánh đập mãi vậy, sao không đánh lại, đem theo hơi cay xịt vào mặt chúng... Khi các chị bị côn an vây quanh nhà, có bác "khuyên" rằng phải kêu giang hồ "làm thịt" chúng. Có bác nói rằng phải như Đặng Ngọc Viết mới được... Bụi đọc và nghĩ thầm: nếu các chị ấy là con gái của bác thì bác có "khuyên" như vậy không? Bụi ước ao có được một ngày chứng kiến tận mắt một bác nói với con gái, con trai của bác ấy là: con ơi, hãy trở thành Đặng Ngọc Viết.

Trong 2, 3 năm qua, Bụi chứng kiến nhiều cuộc xuống đường, chiến dịch tranh đấu. Sau mỗi lần như vậy khi về lại nhà Bụi vào Danlambao thấy rất nhiều phản hồi, nhiều lời khen ngợi những bạn đã can đảm vượt vòng vây côn an để đến dự phiên tòa của chị Phương Uyên, cô Bùi Hằng... và rất nhiều còm chửi chế độ bạo tàn, côn an ác ôn khi đàn áp người tham dự. Bụi đọc thì cũng có phấn khởi đôi chút nhưng cảm giác chua chát thì nhiều hơn khi nhận ra rằng những bác căm thù chế độ nhất, có nhiều ý kiến nhất, bày tỏ lòng yêu nước dữ dội nhất... thì vẫn ngồi nhà xem bạn bè Bụi đang lẻ loi, đơn độc đối diện với bầy sói dữ như là đang xem phim, hay thì các bác vỗ tay, dỡ thì các bác chê, diễn viên anh hùng các bác ca ngợi, diễn viên ác độc các bác lên án, chưởi té tát. Các bác có biết nếu các bác cùng đến thì chính các bác đã giải quyết dùm việc các bạn của Bụi bị côn an canh giữ trước nhà từ nhiều ngày trước không cho đi đến địa điểm biểu tình hay phiên toà xử! Các bác có biết chỉ vì các bác không tham gia nên côn an chỉ cần tập trung vào một số người là xem như vô hiệu hóa cả một phong trào đấu tranh?

Mấy tháng trước, khi các anh chị trong Mạng Lưới Blogger Việt Nam phát động phong trào Chúng Tôi Muốn Biết, kêu gọi mọi người tham gia thì Bụi thấy hết 99% tham gia... bàn thảo. Có vài bác còn lên tiếng Chúng tôi biết hết cả rồi, không cần phải đòi để biết! Có thật các bác biết không? Các bác biết gì đã xảy ra ở Thành Đô? Và ngay cả các bác biết thì liệu tất cả dân Việt có biết không? Bụi biết chắc chắn là bản thân Bụi và bạn bè Bụi không biết gì cả. Đó là chưa nói đến phong trào Chúng tôi Muốn biết chỉ là một chiến thuật để kêu gọi mọi người lần đầu tiên tham gia vào việc vạch trần tội bán nước của đảng cộng sản qua cách đặt câu hỏi, đặt vấn đề.

Trong tuần qua Khối 8406 kêu gọi biểu tình trên mạng đòi xóa điều 4 hiến pháp. Tại sao các cô chú trong khối 8406 không kêu gọi xuống đường biểu tình, cầm bảng và hô to khẩu hiệu chống và đòi xoá bỏ điều 4?Vì theo Bụi hiểu và biết chắc rằng trong lúc này sẽ không có nhiều người dám xuống đường để chống điều 4. Đó là thực tế tại Việt Nam. Bụi hiểu rằng để một ngày nào đó có được chuyện đó thì cần làm chuyện nhỏ hơn, thí dụ như biểu tình trên mạng. Cho dù chỉ như vậy nhưng không phải ai cũng tham gia, vì chỉ cần lộ diện hình ảnh cũng là nỗi sợ của nhiều người.

Vậy mà Bụi vẫn đọc được những lời trên DLB như tôi không tham gia vì tôi... khinh chuyện chỉ dám đưa hình lên mạng. Có bác còn cho rằng các ông bà 8406, trong đó có Linh mục Phan Văn Lợi đáng kính, có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa vừa ở tù ra, là muốn xóa điều 4 HP để có đa nguyên nhằm sau đó mưu đồ bắt tay chia ghế với cộng sản!!! Bụi tự nghĩ nếu khối 8406 phát động một cuộc xuống đường, mang khẩu hiệu Xóa bỏ độc tài, tiêu diệt cộng sản, mỗi người là một Đặng Ngọc Viết... liệu bác ấy sẽ có mặt nếu bác ở Việt Nam, hay bác sẽ tham gia bằng một hình ảnh của bác với những khẩu hiệu đó như là một sự đồng hành cùng người trong nước!? Hay là bác lại sẽ có những "góp ý vận động" chống cộng kiểu khác mà bác cũng chẳng tham gia vào chính những gì mà bác đề nghị.

Kính thưa ông, bà, các bác, cô chú, anh chị...

Các bác là những người hiểu rõ và căm ghét cộng sản hơn ai hết, lên án Hồ Chí Minh, lãnh đạo đảng từ đầu đời đến cuối đời và những người ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản mạnh mẽ nhất. Theo những gì Bụi đọc được thì các bác là những người đang lo lắng hơn ai hết về việc nước ta sẽ trở thành một tỉnh của Trung cộng. Nhưng các bác chưa bao giờ đứng cạnh Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Phương Uyên, Bùi Hằng, Trần Thị Nga, Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh... những người phụ nữ tay yếu chân mềm, để cùng họ bày tỏ lòng yêu nước, tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Các bác chỉ đứng từ xa để cổ võ, khen ngợi lẫn phê bình, chê trách.

Đến lúc nào Bụi mới hân hạnh thấy được hình ảnh các bác cầm biểu ngữ viết Tôi ghét đảng CSVN, Chúng tôi Muốn biết Hội nghị Thành Đô, Xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp...? Nếu các bác cho rằng chuyện chụp hình đưa lên mạng là còn sợ hãi, còn hèn thì đến bao giờ Bụi mới được thấy các bác ở đường phố Sài Gòn, Hà Nội với những biểu ngữ ấy. Và sẽ hạnh phúc, phấn khởi biết bao khi ở đó có một số bác mặc áo vàng, giương cao cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng thiêng liêng của Tự do và hô lớn "đả đảo cộng sản bán nước hại dân", "đảng cộng sản đi chết đi"... Ngày đó, Bụi nghĩ thôn Danlambao sẽ không còn nhộn nhịp nữa vì các bác đang bận chuyện khác - chuyện mà cô Bùi Hằng đã làm, chị Phương Uyên đã làm và những cô gái đáng tuổi con cháu của các bác đang làm. Và đó là điều đáng mừng!!!

Bây giờ Bụi chỉ mong các bác đã phản hồi ủng hộ lời kêu gọi của 8406 chụp một bức ảnh hưởng ứng lời kêu gọi của Khối. Bụi nghĩ đó là chuyện nhỏ, trừ khi như có bác nói: làm vậy chẳng khác gì tự cho an ninh cộng sản nó biết mình là ai. Bác đó nói cũng... bị đúng! Nhưng cũng may mắn có nhiều người đã không làm theo ý đúng của bác chứ nếu không thì Việt Nam chỉ thuần những con người cả đời không thấy mặt như bác chứ đời nào lại có những Nghiên, Hằng, Uyên, Hạnh... và bao nhiều khác đang "dại dột" lộ diện công khai để an ninh nó biết.


LS Lê Công Định tranh luận về luật với 8 cán bộ CA

Nguồn danlambao

Lê Công Định - Sáng nay tôi lại đến trụ sở ủy ban nhân dân phường trình diện theo định kỳ hàng tháng. Sau thủ tục chào hỏi thông thường, đại diện chính quyền địa phương xuất hiện, nhưng lại là một anh Phó Chủ tịch phường. Bắt tay anh mà mắt tôi cứ nhìn ra ngoài cửa phòng như tìm ai khác. Ngoài phố một màu trắng xóa, không thấy ai. Bỗng tôi nhớ mấy câu trong bản nhạc bất hủ của nhạc sĩ Trường Sa: "Phố vẫn hoang vu từ lúc em đi …" Rồi tự nhủ, "lời nào gian dối cũng xin qua rồi!"

Quay trở về thực tại…, trước mặt tôi là 8 người đàn ông, 2 dân sự và 6 công an. Khi tôi đưa ra bản "Báo cáo chấp hành án tháng 1/2015" theo thường lệ, bầu không khí của căn phòng trở nên căng thẳng, vì lời lẽ tôi viết như sau chăng (?):"Vào ngày 22/1/2015, từ 23g15 đến 23g45, công an khu vực thuộc phường Tân Phú đã đến kiểm tra việc "chấp hành án quản chế" của tôi tại nhà riêng một cách vô lối mà không dựa trên bất kỳ văn bản pháp lý nào. Thêm vào đó công an khu vực lại tự ý lập biên bản và mời tôi lên trụ sở công an phường làm việc một cách không cần thiết vào sáng ngày 26/1/2015. Theo tôi đó là sự lạm quyền và cần phải chấm dứt."

Hầu như suốt buổi làm việc, tôi và các anh công an tranh luận về cách diễn giải luật. Tôi mang theo hai văn bản luật pháp về cư trú và quản chế để "nói có sách mách có chứng", nhưng các anh lại hiểu theo cách khác mà tôi không đồng ý. Vì các anh không nêu ra được văn bản luật biện minh cho cách hiểu của mình, nên chúng tôi đành kết thúc tranh luận và tôi nói rõ: "Tôi ghi nhận ý kiến của các anh, nhưng trừ phi các anh đưa ra quy định luật pháp nào nêu cụ thể cách diễn giải đó thì tôi chấp hành, bằng không tôi sẽ làm theo văn bản luật tôi có!" Các anh đáp lại rằng: "Chúng tôi chỉ có ý nhắc nhở, chứ không phạt anh, từ "xử lý" không có nghĩa là "xử phạt" nên anh không cần nhạy cảm như thế (!)" Tôi trình bày, "tôi là công dân và không thích công an khám nhà mình vào ban đêm, nên trừ phi có bằng chứng tôi vi phạm pháp luật, các anh không nên làm như vậy."

Một anh an ninh ở Bộ Công an cùng dự khán, tỏ vẻ giận dữ rằng: "Anh viết như vậy khác nào chửi chúng tôi!" Tôi ngạc nhiên, "câu nào trong bản báo cáo đó được hiểu là "chửi" thế?" Anh ấy đáp, "anh có chửi hay không tự anh hiểu!" Tôi nói một cách thẳng thắn rằng: "Thứ nhất, không câu nào hàm ý chửi các anh. Thứ hai, rõ ràng các anh không quen nghe lời góp ý thẳng của dân, nên ai nói như vậy đều hiểu ngay là chửi." Anh ấy đề nghị tôi viết lại bản báo cáo và bỏ đoạn nêu trên, tôi hơi cao giọng: "Tôi không việc gì phải viết lại, nhận hay không là chuyện của các anh. Nó thể hiện thái độ của tôi, chứ không phải là sự khiếu nại để có thể tách ra thành một văn bản khác."

Một anh an ninh ở quận chuyển sang đề tài khác, hỏi rằng: "Trong một lần bình luận câu nói của Tổng thống Obama về Bắc Triều Tiên trên facebook, anh bảo các chế độ độc tài rồi sẽ sụp đổ. Ý anh là gì?" Tôi đáp, "mọi chế độ độc tài trên thế giới đều sẽ phải thay đổi, kể cả Việt Nam." Anh ấy nói, "vậy chế độ ở Việt Nam sẽ thay đổi hay sụp đổ?" Tôi giải thích, "sụp đổ là một trong hai hình thức của thay đổi, nếu chuyển đổi như Myanma thì đó là sự thay đổi tốt đẹp, còn sụp đổ như các nước Đông Âu lại là sự thay đổi tệ hại." Anh an ninh ở Bộ Công an gật gù, "tôi đồng ý với anh rằng sụp đổ là một hình thức của thay đổi, nhưng tùy theo cách nhìn của mỗi người mà nó tốt hay xấu thôi." Tôi quay sang cám ơn anh vì đã hiểu đúng ý tôi muốn nói.

Một anh an ninh ở Sở Công an hỏi: "Nhóm 8406 kêu gọi xóa bỏ Điều 4 của Hiến pháp, anh nghĩ sao?" Tôi trả lời ngay rằng tôi hoàn toàn ủng hộ lời kêu gọi đó. Anh ấy hỏi lại, "tức là anh cũng muốn xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng?" Tôi giải thích, "Điều 4 duy trì sự độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản, bỏ Điều 4 là xóa sự độc quyền đó, chứ không phải xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản; trong một thể chế đa đảng nếu tranh cử công bằng và nhận được sự tín nhiệm của toàn dân thì Đảng Cộng Sản hoàn toàn có thể cầm quyền và tôi sẽ ủng hộ điều đó bởi tôi cổ súy một nền dân chủ thật sự."

Các anh an ninh hỏi tại sao tôi ca ngợi tuyên ngôn của nhóm Rapper Nah-Sơn, tôi đáp rằng tôi mong giới trẻ ngày nay nhìn nhận đa chiều các vấn đề xã hội, chứ không chỉ một chiều theo lời tuyên truyền của nhà nước, bởi lẽ thời đại ngày nay đã khác mươi năm trước, thông tin nhiều hơn, những giáo điều không còn phù hợp với thực tiễn của một nền kinh tế đang phát triển, tuổi trẻ dễ và cần tiếp nhận cái mới để góp phần phát triển đất nước.

Các anh an ninh tỏ vẻ khó chịu khi nhắc đến việc tôi tham gia hội luận trên mạng truyền thông của BBC vào ngày 22/1/2015, rồi giả vờ hỏi tôi đã nói gì trên đó. Tôi đáp khi được phóng viên BBC hỏi về các video clip "nhận tội" trong quá trình điều tra vụ án năm 2009, tôi đã nêu rõ rằng các đoạn chiếu trên truyền hình không phản ánh chính xác toàn bộ nội dung và mạch ý tưởng trong phần tường trình của tôi với cơ quan điều tra, vì đã bị cắt dán với mục đích tuyên truyền. Các anh giải thích rằng, "cắt dán là bình thường, giống như anh viết trên facebook vậy thôi (?)" Tôi không đồng ý và trả lời, "biên tập các bài viết trên facebook khác với việc tường thuật sai lệch có chủ đích." 

"Hơn nữa, tôi nói tiếp, lúc tôi phản đối việc đặt camera trong quá trình thẩm vấn, điều tra viên đã giải thích rằng việc thu hình là để báo cáo cấp trên chứ không nhằm chiếu trên phương tiện truyền thông đại chúng, nên tôi chấp nhận, nhưng cuối cùng các video clip đó vẫn xuất hiện mà tôi không biết." 

"Đó là sự man trá không thể chấp nhận," tôi kết thúc. 

Anh an ninh ở Bộ Công an bảo, "quay phim lúc điều tra là bình thường."

Tôi đành bật cười, chẳng lẽ tôi phải giải thích với anh rằng quay phim là bình thường thật, nhưng tiết lộ các thước phim ấy trong quá trình điều tra vụ án chính là sự tiết lộ hồ sơ vụ án, một hành vi vi phạm luật tố tụng hình sự rõ ràng và công nhiên của cơ quan điều tra. Sau này, tôi còn biết, một nhà ngoại giao châu Âu, sau khi xem video clip về tôi năm 2009, từng bày tỏ quan ngại rằng hành động đó đã vượt khỏi các chuẩn mực văn minh và quan niệm pháp lý được thừa nhận rộng rãi trên toàn thế giới. Làm sao giải thích cho các anh hiểu đây? Tôi thầm cầu Chúa ban phép mầu giúp tôi.

Buổi làm việc kéo dài từ 9 giờ đến quá 11 giờ mới kết thúc. Tôi bước ra khỏi cổng đến nơi đỗ xe và chợt nghe văng vẳng một giọng hát não nề từ đĩa nhạc phát to của quán cà phê phía đối diện: "Đời là vạn ngày sầu, biết tìm vui chốn nào?" Ái chà, tôi bỗng nhẩm đếm, còn đúng một năm nữa mới hết thời gian quản chế. Vậy là còn 365 ngày sầu nơi chốn này!

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

Bill Gertz : Chiến lược bí mật của Trung Quốc bị phơi bày

Nguồn basam


n February 5th, 2015

Washington Free Beacon

Tác giả: Bill Gertz

Người dịch: Trần Văn Minh

2-2-2015

Hình chụp binh sĩ trong ngày Biểu diễn Không quân đầu tiên tại thành phố Trường Xuân, phía đông bắc tỉnh Cát Lâm của Trung Quốc, ngày 1-9-2011 / AP

Hình chụp binh sĩ trong ngày Biểu diễn Không quân đầu tiên tại thành phố Trường Xuân, phía đông bắc tỉnh Cát Lâm của Trung Quốc, ngày 1-9-2011 / AP

Bắc Kinh lập kế hoạch để qua mặt Hoa Kỳ trong thập niên sắp tới

Trung Quốc tiến hành một chương trình bí mật hiện đại hóa 100 năm và đã lừa dối chính quyền Mỹ nhiều nhiệm kỳ liên tiếp trong việc vô tình thúc đẩy chiến lược của Bắc Kinh để thay thế trật tự thế giới do Mỹ dẫn đầu với một hệ thống kinh tế và chính trị do cộng sản Trung Quốc thống trị, theo cuốn sách mới của một chuyên gia kỳ cựu của Ngũ Giác Đài về Trung Quốc.

Trong hơn bốn thập niên, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã ru ngủ tổng thống, bộ trưởng, các nhà phân tích của chính phủ và các nhà hoạch định chính sách vào việc đánh giá sai lầm về Trung Quốc là một quyền lực ôn hòa, đáng nhận được sự hỗ trợ của Mỹ, ông Michael Pillsbury, một nhà phân tích nói tiếng Quan Thoại và làm việc trên lãnh vực chính sách và tình báo Trung Quốc cho chính quyền Mỹ từ thời Richard Nixon, cho biết.

Chiến lược bí mật, dựa trên phương cách quản lý quốc gia của Trung Quốc cổ đại, đã tạo ra một sự di chuyển tiền mặt, kỹ thuật và chuyên môn trên quy mô lớn, điều đã hỗ trợ các phần tử "diều hâu" trong đảng Cộng sản Trung Quốc, là kẻ hiện đang tiến hành các bước để bắt kịp và cuối cùng qua mặt Hoa Kỳ, Pillsbury kết luận trong cuốn sách được xuất bản tuần này.

Các chương trình chiến lược lừa đảo của Trung Quốc đã được Mao Trạch Đông khởi động vào năm 1955 và rêu rao khắp nơi ý tưởng sai lầm rằng Trung Quốc là một nước nghèo, lạc hậu, hướng nội. Pillsbury cho biết trong một cuộc phỏng vấn: "Và do đó Hoa Kỳ phải giúp đỡ và cho họ nhiều thứ, để bảo đảm rằng họ vẫn thân thiện. Điều này hoàn toàn sai lầm".

Chiến lược của Trung Quốc cũng nhằm mục đích đạt được sự thống trị kinh tế toàn cầu, ông nói, lưu ý rằng sự tăng cường sức mạnh quân sự của Trung Quốc là một phần trong đó. Việc kết hợp sức mạnh kinh tế, chính trị, quân sự là để Trung Quốc trở thành một bá chủ mới của thế giới, và họ sẽ xuất khẩu hệ thống chính trị phi dân chủ và kiểu hành xử kinh tế cá lớn nuốt cá bé trên toàn thế giới.

Trong cuộc phỏng vấn, ông Pillsbury hiện là giám đốc của Trung tâm [nghiên cứu] chiến lược Trung Quốc thuộc viện Hudson, cho biết chi tiết mới chứa đựng trong cuốn sách đã được FBI, CIA và Bộ Quốc phòng thông qua và cho phép xuất bản, bao gồm chi tiết về các chỉ thị mật của các tổng thống trước đây, lời chứng từ những người đào tỵ Trung Quốc không được biết tới trước đây, và các chi tiết đáng báo động về các bài viết của phái diều hâu quân sự và chính trị có quyền hành của Trung Quốc.

Cuốn sách cũng tiết lộ lần đầu tiên rằng việc mở cửa cho Trung Quốc vào năm 1969 và năm 1970, được coi là một trong những bước mở đường chiến lược có ý nghĩa nhất của Hoa Kỳ, đã không phải do Cố vấn an ninh Henry Kissinger của Tổng thống Nixon thời đó khởi xướng. Thay vào đó, Pillsbury cho thấy rằng chính các tướng lãnh Trung Quốc đã mượn tay Hoa Kỳ chống lại Liên Xô, trong sự lo ngại bị Moscow tiến chiếm.

Một số chi tiết nhạy cảm đã bị chính phủ [Mỹ] loại bỏ khỏi bản thảo. Tuy nhiên, toàn bộ cuốn sách chứa đựng một công bố được cho phép về chiến lược bí mật của Trung Quốc, là một trong các phiên bản quan trọng nhất về các thông tin nội bộ của chính quyền Mỹ trong hơn một thập niên, Pillsbury nói.

Pillsbury cho biết trong một cuộc phỏng vấn: "Điều đó nhấn mạnh tầm quan trọng của cuốn sách. Và cuốn sách sẽ gửi một thông điệp đến Trung Quốc: Chúng tôi không ngớ ngẩn như bạn nghĩ".

Pillsbury cũng tiết lộ cách thức mà một người đào tỵ của chính phủ Trung Quốc diễn tả về chiến dịch vận động hành lang thành công của Bắc Kinh từ năm 1995 đến năm 2000, đã dẫn tới việc Quốc hội [Mỹ] chấp thuận cơ chế thương mại Tối Huệ Quốc cho Trung Quốc, nhiều năm sau khi Trung Quốc bị trừng phạt về vụ thảm sát đẫm máu của quân đội đối với những người biểu tình không vũ trang tại quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh.

Các hoạt động bí mật để gây ảnh hưởng được thực hiện tại một thời điểm khi mối quan tâm của Mỹ về các vi phạm nhân quyền của Trung Quốc ở mức cao. Tuy nhiên, Trung Quốc đã có thể khuyến dụ thành công các lãnh đạo Mỹ phải có những nhượng bộ thương mại chiến lược trọng yếu.

Chương trình gây ảnh hưởng bí mật đó đã được tiết lộ bởi một trong sáu người Trung Quốc đào tỵ do Pillsbury dò hỏi trong những năm qua, bao gồm một người được khám phá là một người đào tỵ giả – người này làm tai mắt cho FBI, Katrina Leung, đã bị bắt vào năm 2003.

"Tôi cố gắng đặt một cuộc phỏng vấn người đào tỵ vào đầu mỗi chương sách," Pillsbury nói, với ghi chú rằng những người đào tỵ này vẫn ở trong chương trình bảo vệ nhân chứng và "nỗi lo sợ cho cuộc sống của họ" do khả năng trả thù của Trung Quốc.

Những người đào tỵ tiết lộ chi tiết về "những điều Trung Quốc đang cố gắng làm đối với nước Mỹ trong cách thức mà họ gọi là cuộc chạy đua đường dài 100 năm", ông nói.

Về phần giới diều hâu Trung Quốc, Pillsbury cho biết các bài viết nội bộ của các nhà lãnh đạo quyền lực về chính trị và quân sự tiết lộ "họ rút ra bài học từ quá khứ xa xưa của Trung Quốc như thế nào… và làm cách nào họ có thể vượt qua mặt nước Mỹ mà người Mỹ không phản ứng".

Pillsbury có chức cấp cao nhất trong chính quyền, là trợ lý thứ trưởng quốc phòng về hoạch định chính sách trong chính quyền của Tổng thống Ronald Reagan, ông cũng từng làm việc cho nhiều thượng nghị sĩ và từng là nhà tư vấn về chính sách Trung Quốc trong nhiều thập niên.

Trong cuốn sách, Pillsbury thừa nhận rằng ban đầu ông là một trong số những người ủng hộ mạnh mẽ nhất chính sách "tiếp cận xây dựng" của Mỹ đối với Trung Quốc được phát động hồi đầu vào năm 1969 như là một cách để ngăn chặn sự tiến chiếm Bắc Kinh của Liên Xô.

Được hỏi khi nào ông từ bỏ quan điểm "ôm gấu panda", ủng hộ chính phủ Trung Quốc, ông cho biết: "Dần với thời gian … chủ yếu sau sự kiện Thiên An Môn" – ám chỉ sự đàn áp tàn bạo của quân đội [Trung Quốc] năm 1989 đối với những người biểu tình ủng hộ dân chủ tại quảng trường chính ở Bắc Kinh.

"Chúng ta tin rằng viện trợ của Mỹ cho một Trung Quốc yếu đuối mà các nhà lãnh đạo của họ suy nghĩ giống như chúng ta sẽ giúp Trung Quốc trở thành một cường quốc dân chủ và hòa bình, không có tham vọng thống trị khu vực hoặc thậm chí toàn cầu", Pillsbury viết.

"Từng mỗi giả định đằng sau niềm tin đó là sai, nguy hiểm như thế", ông nói, lưu ý rằng sức mạnh của phe cánh đang thắng thế ở Trung Quốc với chủ trương dân tộc cực đoan chống Mỹ đã bị đánh giá thấp.

Cuốn sách của Pillsbury, Cuộc chạy đua đường trường một trăm năm, tiết lộ chi tiết mới về sự hợp tác của CIA với Trung Quốc trong chương trình hành động bí mật tại Afghanistan và Angola, cũng như cuộc chuyển giao vũ khí trị giá gần 1 tỷ USD trong suốt thập niên 1980.

Sự hỗ trợ bí mật cho Trung Quốc, cùng với một dòng chảy liên tục của kỹ thuật Mỹ và tình báo trong vòng 45 năm qua, một thời từng là một trong những bí mật được bảo vệ chặt chẽ nhất của chính phủ Mỹ.

Cuốn sách cũng giải mã các chi tiết của một số bản ghi nhớ của tổng thống đằng sau các chính sách bí mật của Mỹ hỗ trợ Trung Quốc, mà Pillsbury cho rằng, đã tạo nên một trong những sai lầm chiến lược quan trọng nhất của Hoa Kỳ.

Các tài liệu và báo cáo tình báo được lén lút đưa ra khỏi Trung Quốc sau vụ thảm sát đẫm máu Thiên An Môn, khi xe tăng được gọi đến để giải tán hàng chục ngàn người biểu tình ủng hộ dân chủ không vũ trang, tiết lộ rằng các nhà lãnh đạo cao cấp Trung Quốc bị chia rẽ nghiêm trọng về việc hỗ trợ lời kêu gọi của sinh viên đối với cải cách chính trị dân chủ, theo cuốn sách.

Các đảng viên Cộng sản diều hâu quá khích trong quân đội và giới lãnh đạo đảng đã tìm cách đánh bại và cuối cùng bắt giữ những quan chức cao cấp của Đảng ủng hộ cải cách dân chủ.

Cuốn sách cũng cung cấp những tiết lộ mới [được liệt kê] dưới đây về chiến lược của Trung Quốc đối với Hoa Kỳ:

  • Phe cứng rắn Trung Quốc cổ súy cuốn sách của Đại tá Lưu Minh Phúc, "Giấc mơ Trung Quốc", là nguồn cảm hứng đằng sau chính sách ngày càng ngã theo chủ nghĩa Mao của lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình hiện nay. Các bài viết khác của phe diều hâu tiết lộ một ý muốn về thế giới với Trung Quốc chiếm ưu thế trong tương lai, sẽ đặt giá trị của "trật tự cao hơn tự do, đạo đức cao hơn luật pháp và quản trị chính quyền của giới ưu tú cao hơn dân chủ và nhân quyền".
  • Các cơ quan tình báo Mỹ trong nhiều thập niên đã đánh giá thấp ảnh hưởng của diều hâu Trung Quốc và tiếp tục chối bỏ quyền lực và ảnh hưởng họ như yếu tố bên lề.
  • Các nhận định tình báo hồi cuối thập niên 1980 đã không nhận ra bầu không khí ủng hộ dân chủ bên trong Bộ Chính trị cầm quyền đang lên mạnh cho đến khi bị nghiền nát sau cuộc đàn áp bất đồng chính kiến năm 1989.
  • Sau Thiên An Môn, chính quyền Trung Quốc đã tạo ra một lịch sử giả để che giấu sự hợp tác bí mật trong quá khứ với Hoa Kỳ.
  • Vũ khí "chùy sát thủ" của Trung Quốc – tên lửa và các vũ khí kỳ lạ khác – đang được chế tạo để đánh hạ các vệ tinh và tiêu diệt tàu sân bay, sử dụng vũ khí công nghệ cao, bao gồm cả vũ khí điện từ trường.
  • Như một phần trong việc cung cấp bí mật trợ giúp của Mỹ cho Trung Quốc trong thập niên 1970, CIA cắt viện trợ cho nhà lãnh đạo Tây Tạng lưu vong, Đức Đạt Lai Lạt Ma, và hủy bỏ các cuộc tuần tra của Hải quân Mỹ qua eo biển Đài Loan. Thay vào đó, CIA bắt đầu cung cấp thông tin tình báo về Liên Xô cho Trung Quốc.
  • Reagan đã đồng ý bán sáu hệ thống vũ khí lớn cho Trung Quốc, nhưng đòi hỏi rằng sự tiếp tục viện trợ được đặt dưới điều kiện Trung Quốc phải không về phe với Moscow và tự do hóa hệ thống cộng sản. Cuộc chuyển giao vũ khí bị dừng lại sau Thiên An Môn.
  • Sự hỗ trợ của Ngân hàng Thế giới cho Trung Quốc đã không áp đặt điều kiện vào việc Trung Quốc tiến dần tới cải cách thị trường tự do. Kết quả là, chính phủ Trung Quốc ngày nay tiếp tục kiểm soát hầu hết các ngành công nghiệp.
  • Trung Quốc sẽ làm suy yếu Liên Hợp Quốc và Tổ chức Thương mại Thế giới để "phá bỏ tính chính đáng" của trật tự thế giới do Mỹ dẫn đầu nhằm cổ động cho hệ thống toàn cầu của họ.
  • Một cuộc họp bí mật nội bộ của cán bộ Trung Quốc thảo luận về ưu tiên chính sách đối ngoại quan trọng nhất của Trung Quốc về chủ đề "làm thế nào để quản lý sự suy thoái của Hoa Kỳ", cho thấy rằng Trung Quốc đang cố gắng chống lại lợi ích của Mỹ bằng cách hỗ trợ các quốc gia hiếu chiến và bán vũ khí cho kẻ thù của Mỹ.

Để chống lại những gì Pillsbury mô tả như là chiến lược "thời đại chiến quốc" của Trung Quốc để thống trị thế giới, là một phương pháp vạch ra cách thức làm thế nào để một thế lực yếu hơn có thể đánh bại một kẻ thù mạnh hơn, Hoa Kỳ cần phải nhận ra mối đe dọa này và khẩn cấp thực thi các bước để ngăn chặn Trung Quốc thống trị thế giới.

Pillsbury cho biết như là một phần trong nỗ lực chống lại sự tăng cường quân sự của Trung Quốc, ngân sách sắp tới của Ngũ Giác Đài nên bao gồm tài khoản lên tới 100 máy bay ném bom tầm xa mới, ngân quỹ để củng cố các vệ tinh của Mỹ chống lại các cuộc tấn công của Trung Quốc, và tiền bạc cho một chương trình của Hải quân để bảo vệ các tàu sân bay của Mỹ trước tên lửa đạn đạo chống tàu DF-21D, sát thủ tàu sân bay của Trung Quốc.