Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Phạm Trần - Chính trị Việt Nam và Hội đồng Nhân quyền

Nguồn danlambao

Phạm Trần - Chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, cơ quan theo dõi và bảo vệ quyền con người là một trò cười mỉa mai bôi nhọ tên nước Việt Nam. Có những lý do sau đây để nói như thế: 

Thứ nhất, chế độ độc tài đảng trị của đảng Cộng sản Việt Nam không do dân bầu mà tự ý viết ra Điều 4 Hiến pháp để hợp pháp hóa quyền cai trị dân. 

Điều này viết rằng: "Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. 

Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật." 

Bây giờ Quốc Hội do đảng cầm quyền dựng lên đang thảo luận sửa đổi bản Hiến pháp năm 1992, theo đó Chủ tịch Nước có quyền đề nghị với Quốc Hội miễn nhiệm và bãi nhiệm từ Phó Chủ tịch Nước trở xuống.

Theo lời Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội Phan Trung Lý trình bày tại Quốc hội ngày 29-10 (2012) thì Chủ tịch Nước có quyền: "Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Thủ tướng, Bộ trưởng và các thành viên khác của Chính phủ; bãi bỏ văn bản của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ và các thành viên Chính phủ trái với lệnh, quyết định của Chủ tịch nước." 

Ngoài ra, Chủ tịch Nước còn có quyền: "Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh; quyết định phong hàm, cấp sĩ quan cấp tướng, đô đốc, phó đô đốc, chuẩn đô đốc hải quân; bổ nhiệm Tổng tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam. 

Căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Ủy ban thường vụ Quốc hội, công bố quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh. Căn cứ vào nghị quyết của Ủy ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố tình trạng khẩn cấp; trong trường hợp Ủy ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, công bố tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương." (Báo Người Lao Động, 29-10-2012)

Hiến pháp 1992 sửa đổi dự trù được Quốc hội thông qua trong năm 2013 sẽ dành cho đương kim Chủ tịch Nước, ông Trương Tấn Sang, một đối thủ chính trị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhiều quyền quan trọng, trong đó có quyền đề nghị Quốc hội "miễn nhiệm" hay "bãi nhiệm" ông Nguyễn Tấn Dũng, nếu ông Sang có đủ lý do. 

Tuy nhiên, việc bất tín nhiệm một người có chức vụ quan trọng như Thủ tướng không phải là việc dễ dàng vì phải làm theo những quy định của Nghị quyết "lấy phiếu tín nhiệm" và "bỏ phiếu tín nhiệm" sẽ được Quốc hội thông qua trong kỳ họp 5, dự trù cuối năm 2012 hay đầu năm 2013. 

Theo các cuộc thảo luận tại Quốc hội thì việc "lấy phiếu tín nhiệm" chỉ là cuộc bỏ phiếu đánh giá khả năng phục vụ của một người xem có đạt tiêu chuẩn cao, trung bình hay thấp trong 2 năm liên tiếp. Sau đó, nếu người bị đánh giá chỉ được tín nhiệm dưới 50% hay thấp hơn thì sẽ bị đề nghị "bỏ phiếu tín nhiệm". 

Tiến trình "lấy phiếu tín nhiệm" cũng sẽ được thực hiện bên phía đảng vì tất cả các chức vụ lãnh đạo quan trọng, hiện nay là 49 người, đều do đảng đề nghị cho Quốc hội biểu quyết chấp thuận. 

Do đó, các nguồn tin từ Việt Nam cho hay, quy chế "lấy phiếu tín nhiệm" sẽ được thực hiện song song giữa Đảng và Quốc hội và sau khi hoàn tất, việc bỏ phiếu tín nhiệm sẽ thi hành từ năm 2013. 

Thời điểm 2013 rơi đúng vào giai đoạn "đánh giá giữa nhiệm kỳ" đối với Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng và Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XI. 

Do đó, rất có thể vai trò lãnh đạo của ông Nguyễn Tấn Dũng, người đã bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật sẽ được đặt lên bàn cân vào lúc đó.

Ông Dũng đã thoát bị kỷ luật trong kỳ họp 6 của Ban Chấp hành Trung ương đảng kết thúc hôm 15/10/2012 với số phiếu 129/175 ủy viên chính thức không tán thành đề nghị kỷ luật cả Bộ Chính trị và Nguyễn Tấn Dũng mà theo các tin từ Việt Nam, để tránh chia rẽ và gây ra khủng hoảng chính trị vào lúc Việt Nam cần có sự ổn định nội bộ. 

Ủy ban Chấp hành Trung ương có tổng cộng 200 Ủy viên, trong đó có 25 Ủy viên dự khuyết. 

Tuy nhiên ngay sau đó, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói với cử tri tại Sài Gòn ngày 17/10 (2012) rằng "không thi hành kỷ luật không có nghĩa là Bộ chính trị không có lỗi không phải là cá nhân đồng chí 'X' không có lỗi.". Nhiều người coi lời nói của ông Sang là nhắm vào cá nhân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. 

Tuy nhiên điều quan trọng cần thay đổi trong Hiến pháp mới không phải là chuyện tăng thêm quyền hành cho ông Sang hay giảm thanh thế của ông Dũng, sau khi Luật phòng, chống Tham nhũng sửa đổi đang được Quốc hội thảo luận đã chính thức tước mất chức Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương phòng, chống tham nhũng của ông Dũng. 

Ban này đã thuộc về tay Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và từ nay đảng sẽ trực tiếp điều hành Ban Chỉ đạo.

Điều mà rất nhiều người Việt Nam trong và ngoài nước trông đợi là việc "hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp" và chấm dứt vai trò độc quyền lãnh đạo đất nước của đảng CSVN để nhân dân tự quyết định lấy vận mệnh chính trị của đất nước và được tự do bỏ phiếu chọn người lãnh đạo theo thể thức dân chủ tiến bộ. 

Vì vậy, chừng nào Điều 4 Hiến pháp hay vai trò lãnh đạo độc tôn, độc đảng vẫn được duy trì thì dù Quốc hội có viết mới tất cả mọi điều khoản thì bản Hiến pháp mới cũng vô giá trị và tiếp tục làm cho Việt Nam chậm tiến, tụt hậu hơn, và quyền làm chủ đất nước của dân vẫn còn là chiếc bánh vẽ!

NHÂN QUYỀN HAY BÔI NHỌ? 

Thứ hai là chuyện Chính phủ CSVN ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 3 năm từ 2014 đến 2016. Cuộc bỏ phiếu của Liên Hiệp Quốc sẽ diễn ra vào năm 2013.

Hội đồng này có 47 nước được chia cho từng châu lục của Thế giới. Khu vục Á Châu có 13 ghế, nhưng không phải các Quốc gia được bầu vào Hội đồng đều có thành tích tốt về việc cổ võ và bảo vệ nhân quyền như tiêu chuẩn đã đề ra. 

Thủ tục bỏ phiếu kín, trực tiếp chỉ cần đa số của các nước thành viên Liên Hiệp Quốc nên chuyện có nhiều quốc gia nổi tiếng vi phạm nhân quyền nghiêm trọng vẫn đắc cử vào Hội đồng này, như trường hợp Trung Cộng, Cuba và Nga Sô. 

Vì vậy việc Việt Nam có thể đắc cử vẫn có cơ hội xảy ra, nhưng không vì thế mà có thể xóa tan đi hình ảnh xấu xa của nhà nước CSVN về những vi phạm quyền con người từ xưa đến nay.

Việt Nam, dưới quyền lạnh đạo của đảng CSVN, đã bắt người vô cớ; đàn áp và bỏ tù những người bất đồng quan điểm chính trị; ngăn cấm tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do cư trú; đàn áp và bóc lột công sức lao động của công nhân, nông dân; tham gia có tổ chức buôn người; gian lận và lạm dụng xuất khẩu công nhân lao động; dung túng nạn mại dâm; cưỡng chế lao động người bị nghiện để thủ lợi; kỳ thị các tổ chức Tôn giáo không chịu đi theo nhà nước; kỳ thị có chủ trương và đối xử bất công đối với người của Chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ ở miền Nam trong các lĩnh vực việc làm, nhà ở, tiện nghi sức khỏe-xã hội và giáo dục; đàn áp đồng bào dân tộc không muốn đi theo và làm theo lệnh của nhà nước trong lĩnh vực Tôn giáo và di dân; cưỡng chế thanh-thiếu niên học Chủ nghĩa Cộng sản, đường lối của đảng và buộc phải gia nhập các tổ chức đoàn Thanh-Thiếu niên Cộng sản Hồ Chí Minh để phục vụ đảng, nếu muốn có công ăn việc làm v.v…

Do đó, Nhà nước Việt Nam đã vi phạm các tiêu chuẩn của Hội đồng Nhân quyền là bảo vệ quyền con người và theo dõi việc thi hành quyền này của các nước hội viên Liên Hiếp Quốc để phục vụ cộng đồng nhân loại tốt đẹp hơn.

Căn cứ vào những vi phạm nhân quyền của chính phủ Việt Nam trong quá khứ và hiện tại, thật đáng xấu hổ khi tên nước Việt Nam và nhân dân Việt Nam với truyền thống nhân bản của dân tộc đã bị chính quyền lợi dụng khi ứng cử vào Hội đồng nhân quyền nhằm che giấu những vi phạm của mình. 

BẰNG CHỨNG NHÃN TIỀN

Bằng chứng mới nhất vi phạm nhân quyền của Chính phủ Việt Nam đã xảy ra với Phóng viên Huyền Trang của Truyền Thông Chúa Cứu Thế trong ngày xử hai Nhạc sỹ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình hôm 30/10 (2012). 

Cô Huyền Trang đã bị bắt vô cớ tại khu vực gần Tòa án. 

Cô tường thuật lại: "Vào lúc 10:30, ngày 30.10.2012, tôi, Anna Huyền Trang, và một người bạn trên đường đi từ công viên Bách Tùng Diệp về lại công viên Tao Đàn, nơi bạn tôi đã gửi xe, khi đến công viên (đối diện Dinh Độc Lập) thì bị một nhóm hơn 30 người, gồm công an mặc sắc phục, an ninh mặc thường phục, dân phòng, CSGT vây quanh chúng tôi và bắt chúng tôi, họ đòi kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi. Tôi hỏi: "Lệnh đâu mà kiểm tra giấy tờ của chúng tôi. Nếu kiểm tra giấy tờ của chúng tôi thì các anh phải kiểm tra giấy tờ tất cả những người đang có mặt tại công viên này? Tôi sẽ gọi cho cậu tôi để làm việc với các anh", nhưng họ đã giật lấy điện thoại của tôi. 

Họ lôi chúng tôi lên xe bít bùng nhưng tôi không chịu, tôi đã vịn thật chặt vào thành xe. Họ cố lôi kéo tôi vào xe nhưng không được. Cuối cùng, 3 – 4 người trong nhóm đẩy thật mạnh tôi vào xe. Họ không đóng cửa xe được vì chân tôi chắn cửa xe. Họ loay hoay mãi bằng cách 3 – 5 người ở ngoài đẩy cánh cửa xe và một người ngồi giữ tôi trong xe kéo chân tôi ra thì mới đóng cửa xe được. 

Khoảng hơn 11 giờ, tôi và bạn tôi bị đưa về đồn công an phường Cầu Kho, Q.1, Sài Gòn. 

Bạn tôi và tôi mỗi đứa bị giam một nơi."

Sau đó là những màn tra khảo và nhục mạ rất hỗn xược và thô bỉ của đám Công an điều tra xúc phạm cả đến đạo Thiên Chúa mà cô Huyền Trang là một tín đồ. 

Cô kể lại những giây phút hãi hùng nhất trong bài viết phổ biến công khai:

- "Họ thấy tôi nằm ì ra bàn nên thỉnh thoảng họ dùng những lời lẽ có ý làm nhục tôi như: "mày hiếp dâm nó cho tao", người khác trả lời: "mày làm đi, sao bắt tao làm?", người nào đó trong phòng nói: "mày lột đồ nó ra cho tao", "hay là đêm qua làm nhiều quá nên mệt, bây giờ về đây ngủ bù", sau đó họ phá lên cười. Còn tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. 

Một lúc sau, một người an ninh, người đã tra vấn tôi lúc đầu, 3 lần liên tiếp, túm tóc tôi và lôi tôi lên để nói chuyện nhưng tôi vẫn nhắm mắt, im lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Thấy thế, anh an ninh này, lại 3 lần liên tiếp nữa, túm tóc và lôi đầu tôi dậy nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Anh an ninh này nói: "cho một công an viên nữ làm việc với nó, nhưng phải mặc sắc phục thì nó mới hợp tác…"

- "…Ở đây làm gì có Chúa, Chúa ở nhà thờ ấy, mày đọc kinh cũng vô ích thôi. Ở đây, Chúa không cứu được mày đâu! Mày chỉ cho tao biết Chúa là ai đi…!".

- "…Do chị không hợp tác nên tôi mới bóp cổ chị" nói rồi chị ấy bóp cổ tôi 3 lần liên tiếp, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Ngay sau đó, họ liền lôi tôi dậy và nói chị công an khám xét người tôi. Tôi nhìn thẳng anh an ninh đối diện và nói: "Ai cho các anh khám xét người tôi, lệnh đâu?". Họ trả lời: "Ở đây, là đồn công an, ở đây là pháp luật nên có quyền làm điều này." Họ xốc nách tôi lên, nắm lấy tay tôi, tôi vùng vẫy vì không chấp nhận hành vi của họ… nhưng họ vẫn khám xét áo quần tôi thì có 76.000 đồng trong người, cái khẩu trang, cái mũ và cái áo khoác." 

- "… Tiếp theo, họ sỉ nhục Lm Giuse Đinh Hữu Thoại và các Cha DCCT: "Các Cha có lấy vợ và sinh con không mày?, Chắc là mày là vợ hay con của ông Thoại chứ gì? Một lũ phản động…". Họ nói tiếp: "Nhìn mặt mày sáng sủa lắm mà, sao ngu thế! Chúng nó cho mày tiền, hay hứa cho mày đi nước ngoài phải không, nên mày mới đi với lũ phản nước? Chúng mày muốn chống cộng à! Không chống được đâu, chỉ có Mỹ mới chống được thôi, em à!…". Nghe mà cay đắng trong lòng nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện…."

- "… Khoảng 14:15, một nhân viên công an phường mặc thường phục, áo sơ mi ngắn tay, áo bỏ trong quần, hỏi: "có thông tin gì về nó chưa?" Một người nói: "con này nó lì, nó câm, nó điếc và nó lang thang vì nó không cho biết tên…", người khác nói: "kêu một đứa bị sida vào đây, chích cho nó một mũi, cho nó bị sida luôn, phường này xì ke và sida nhiều lắm."

- "… Sau đó, chú công an viên liền nói: "gọi chị ấy lên (người đàn bà to con, tôi không biết tên) để làm việc với nó". Người đàn bà này "chào hỏi" tôi bằng cách lay cho tôi mở mắt nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Một người trong nhóm nói: "Nó bị câm và điếc từ khi vào đây, không chịu nói và không chịu mở mắt." Cô ta liền búng vào lỗ tai tôi 3 cái, sau đó lấy tay kẹp chặt lỗ mũi của tôi, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện…"

- "… Trong phòng tắm, cô ta yêu cầu tôi "cởi quần áo ra", tôi nói: "cô không có quyền gì khám xét người cháu. Lệnh đâu?", tôi hỏi tiếp: "nếu là con gái cô thì cô sẽ làm gì?", cô ta trả lời: "do cô xem cháu là con của cô nên chính tay cô khám xét người cháu, nếu là người khác, sẽ kêu mấy thằng kia vào khám…".

- "… Khoảng 18 giờ, có 6 người đàn ông to con và lực lưỡng, trong đó gồm: anh an ninh trẻ, 2 anh dân phòng và 3 người nữa, không biết rõ họ là ai, nói với tôi: "từ sáng đến giờ, cô không khai cô là ai, làm gì và ở đâu nên chúng tôi cần lấy vân tay của cô". Tôi trả lời: "các anh không có quyền lấy vân tay của tôi". Một trong số họ ngồi lăn mực và nói: "nếu cô không hợp tác cho chúng tôi lấy vân tay, thì làm sao chúng tôi biết cô ở đâu, tên là gì, làm gì… Nói nhẹ nhàng cô không nghe, chúng tôi sẽ cưỡng chế cô". Tôi kiên quyết: "các anh không có quyền lấy vân tay của tôi". 3 người đàn ông xông đến, bẻ hai bàn tay của tôi ra, họ càng cố gắng bẻ hai bàn tay của tôi thì tay tôi càng nắm chặt. Họ không thể bẻ tay tôi ra được. Một lúc sau, anh chàng lăn mực nói: "Không thể dùng cách này với nó được, bỏ nó ra". Họ chụp hình tôi, tôi cho chụp. Trong khi họ bẻ tay tôi, tôi đã cầu nguyện với Thiên Chúa, xin Chúa giúp con, Chúa ơi! 

Họ lại ngồi thương lượng với tôi nhưng tôi nhìn họ chằm chằm và kiên quyết không đồng ý cho họ lấy vân tay. Họ nói: "Cô tên là gì". Tôi trả lời: "Tôi là phóng viên Truyền thông Chúa Cứu Thế". Một an ninh mắng xối xả vào mặt tôi: "Ai công nhận chúng mày là nhà báo hả? Thẻ tác nghiệp của chúng mày đâu? Một lũ ăn không ngồi rồi, rồi rủ nhau phản động hả?…". 

"…Ngay lúc đó, hai bàn tay tôi vẫn nắm chặt, anh an ninh trẻ lại bẻ hai tay tôi ra đằng sau, tôi liền lấy chân đạp bàn đang để mực và giấy tờ, cho nó rớt xuống đất. Liền đó, ba bốn người gì đó cùng nhau, dùng sức, bẻ hai bàn tay tôi ra, tôi bị ngã xuống đất và cầu xin Chúa: "Xin Chúa đừng cho họ hại con, Chúa ơi!". Họ càng dùng sức nhưng vẫn không thể nào bẻ hai bàn tay tôi ra được. Ngay sau đó, anh dân phòng đeo mắt kính, không phải anh dân phòng tôi đã trò chuyện, hét lên: "đéo mẹ mày, Chúa của mày à, thì này Chúa của mày nè, vứt mẹ nó đi…" Anh ta liền giựt lấy tràng hạt của tôi, tôi đã đeo vào cổ tay mấy vòng trước khi họ cưỡng chế tôi, tràng hạt của tôi đã bị đứt rồi, nên tôi yêu cầu: "Các anh phải tìm lại cho tôi dây tràng hạt đã đứt. Nếu anh không tìm lại cho tôi, Thượng Đế sẽ trừng phạt gia đình các anh. Tôi tìm tràng hạt là để cứu gia đình các anh đấy. Tìm lại cho tôi!". Anh an ninh trẻ vội vàng đi tìm lại tràng hạt cho tôi. Tràng hạt đủ cả nhưng Thánh Giá đã bị đứt rồi!

Cuối cùng, theo lời Huyền Trang kể, đám Công an nói: "Trả mày điện thoại, mày về đi". Tôi lấy áo khoác, mũ và quần áo trên người tôi phủi bụi những sự ác đã diễn ra tại đồn công an, vì của ai cái gì thì trả lại cho người đó cái ấy. Tôi chào anh dân phòng, mà tôi đã trò chuyện, chúc anh và gia đình anh luôn hạnh phúc mà ra về lòng đầy bình an trong sự quan phòng đầy tình yêu thương của Chúa."

Với nhân chứng Huyền Trang còn rất mới, liệu Chính quyền CSVN có đường nào cãi không vi phạm quyền con người và nhân phẩm của người nữ phóng viên tự do cản đảm này không? 

Huyền Trang là người may mắn còn sống sót và có phương tiện để viết lại những khổ nhục mà cô đã trải qua dưới nanh vuốt của những Công An mang nhiều tính không phải của loài người.

Nhưng còn cả vạn người dân vô tội khác đã bị giày xéo trong ngục tối lao tù CSVN không ai biết đến từ xưa đến nay thì sao? 

Những oan hồn ấy bây giờ đang ở đâu hay họ cũng loanh quanh đâu đó trong các phòng tra tấn Công An của một Nhà nước đang hớn hở chờ ngày được bước vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc mà không hề biết liêm sỉ và tư cách của mình ở đâu trong lương tâm nhân loại và con người Việt Nam? 

11/012


Hoàng Thanh Trúc - Công “khai ngấy”

Nguồn danlambao

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) Phiên tòa tuyên bố là xét xử "công khai" Nhưng nhìn khung cảnh, chúng ta thấy "lực lượng an ninh" đang "công khai tè" lên sự "công khai" khiến nó như tỏa ra cái mùi xú uế "bịp bợm, khai ngấy"!?.
"Nhân vô thập toàn", có thể vì vậy mà nguyên lý và mục đích cao đẹp cuối cùng của Pháp Luật trong sứ mạng xét xử là hướng đến "Giáo Dục" chứ không phải chủ tâm để "trừng trị". Tất cả nền Pháp Lý văn minh nhân loại và mọi quan tòa đều thuộc lòng khái niệm "nhân bản" mặc định này. Khi nghĩ đến giá trị và tác dụng của "giáo dục" thì người ta liên tưởng đến sự thẩm thấu lan tỏa phổ biến công khai sâu rộng của nó; vì vậy ở các quốc gia văn minh tự do dân chủ mọi cánh cửa pháp đình trong các phiên xét xử hầu như thường xuyên rộng mở cho cộng đồng công luận tự do tham dự chứng kiến, chỉ trừ một vài trường hợp cá biệt có thể bất lợi cho nạn nhân hay can phạm vì liên quan đến phạm trù đạo đức mà phải "xét xử kín" (đều có công bố lý do theo luật định). 

Xã hội hình thành bởi cộng đồng dân tộc, sự chứng kiến giám sát từ cộng đồng xã hội trong các phiên xét xử của tòa án có tác dụng rất tốt đẹp cho lý tưởng của một nhà nước Pháp Quyền - Bởi dưới ánh mắt phán xét trực tiếp của công luận, các quan tòa phải vận dụng năng lực đạo đức của chính mình thể hiện bản chất "chí công vô tư" của Pháp Luật. Mọi sai sót trong xét xử, vô tình hay cố ý trái pháp luật sẽ bị phát hiện tức thời, từ rất sớm, thông qua "đa kênh công luận" phản ảnh khiến kẻ cầm cân nảy mực thiếu "vô tư" phải điều chỉnh lại mình hoặc sẽ phải trả giá và điều này củng làm giảm thiểu, bớt "rủi ro" áp đặt duy ý chí do các hành vi vô tình hay cố ý bất lợi cho can phạm trước vành móng ngựa. 

Đối chiếu với nguyên lý và nguyên tắc nói trên, nhân dân đồng bào và công luận trong cũng như ngoài nước đã từng theo dõi cũng như bỏ công trực tiếp đến tham dự các phiên tòa của "nhà nước, đảng" CSXH/CNVN xét xử những công dân Việt Nam "bất đồng chính kiến, tù nhân lương tâm" từ trước đến nay chúng ta đã thấy toát lên những điều gì? Khi mà truyền thông của "nhà nước, đảng" này vẫn hay công bố rộng rãi trong nước và quốc tế sẽ xét xử những người "bất đồng chính kiến" ấy "công khai" trước pháp đình??. 

Công Khai là gì? (nghĩa giản đơn) Công: mọi người - Khai: mở rộng – Có nghĩa: Mở rộng một sự việc cho mọi người cùng nghe, nhìn thấy hiểu được. 

Vậy chúng ta, đã nghe và thấy những gì? quá khứ và hiện tại? từ các phiên tòa gọi là "công khai" ấy? Gần như tất cả, từ phóng viên quốc tế, đại diện ngoại giao đoàn – nhân dân đồng bào mọi thành phần, trong, ngoài nước đều có chung một nhận xét: Nghe "Bịp bợm" và Thấy "Dối trá" rất "công khai" từ các cơ quan liên quan của nhà nước CSXH/CNVN. 

Gần đây, mới nhất (xin nhìn ảnh trên) 30/10/2012 phiên tòa xét xử 2 nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình - Cũng mai mỉa và hài hước y hệt như các phiên tòa trước đây, phiên tòa này cũng gần như là "công khai" chỉ với chính họ - các quan tòa - và nhân viên an ninh, CA – ngoài ra đồng bào nhân dân từ công luận không có ai được phép vào tham dự chứng kiến? 

Một câu hỏi trong "quang minh chính đại" phải được đặt ra cho quan tòa và "nhà nước, đảng" này. Nếu nói rằng 2 nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình can tội "tuyên truyền chống nhà nước" cần phải xét xử trừng phạt để làm gương giáo dục các đương sự cũng như rất cần thiết "giáo dục" cho cộng đồng xã hội để răn đe cho bất cứ ai đừng nên "bắt chước" hành động theo, thì tại sao không cho các nhân tố cộng đồng xã hội tham dự để tiếp thu? Nếu không muốn nói là nên truyền thanh, truyền hình toàn bộ diễn tiến trung thực của phiên xét xử, tạo lan tỏa sâu rộng cho cộng đồng xã hội học tập "thẩm thấu"? Nếu quan tòa thực sự xét xử trong quang minh chính trực, đúng qui định Pháp Luật? Một câu hỏi mà đồng bào nhân dân thắc mắc chờ đợi rất lâu nhưng không thấy nhà nước và ngành xét xử trả lời là tại sao phải "công khai cách ly" với đồng bào nhân dân khi xét xử như vậy? mà điều này là trái với qui định của Luật Pháp?. 

Đất nước, quốc gia không của riêng ai. Về nguyên tắc, Hiến Pháp có đề cập nhân dân được phép tham gia giám sát "quản lý" xã hội bằng nhận thức và quyền hạn của mình và vì vậy có quyền chứng kiến tham dự các phiên tòa để rút ra kinh nghiệm làm bài học cho riêng mình mà thượng tôn pháp luật – Hiến Pháp, Pháp Luật không cấm điều này thì tại sao "nhà nước, đảng" ngang nhiên vi phạm cấm đoán người dân? Tái diễn công khai nhiều lần. 

Có điều gì bất cập thiếu quang minh chính trực ở đây? Vì sao họ lại sợ hãi, ngăn cấm triệt để đồng bào nhân dân tham dự các phiên tòa xét xử như các anh chị Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải tháng trước và 2 nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình mới đây? một hành vi mà không một quốc gia nào trong Asean hay Châu Á hoặc thế giới hành xử như vậy trừ 4 quốc gia CS trong đó cụ thể là chế độ CS/Việt Nam?? Thật là kỳ quặc – cứ rêu rao 2 nhạc sĩ này "tuyên truyền chống nhà nước" nhưng lại cấm mọi người vào chứng kiến xét xử để biết cụ thể can phạm chống nhà nước như thế nào - công khai minh bạch ở đâu? Vô tình hay cố ý hành vi ấy của các quan tòa như nói lên sự "hèn mọn" ném đá dấu tay, một mình một chợ, cả vú lấp miệng 2 người dân yêu nước trong phiên xét xử. 

Như nói ở trên – Nguyên tắc, trừ trường hợp đặc biệt phải thông báo diễn giải lý do, còn lại mọi phiên tòa phải được mở rộng cho quần chúng vào dự khán, bởi vì, hơn tất cả - Sự thật là chân lý của mọi chân lý - Cộng đồng thế giới khẳng định - Pháp Luật phải được soi rọi, tương tự như việc điều hành nhà nước, phải trong sáng dưới ánh mặt trời (government in sunshine) mọi phiên xét xử phải đúng luật qui định như một cuộc họp rộng mở "công khai" (law of open meetings) mà mọi người có thể nghe, thấy, hiểu được tất cả mọi tranh luận phân tách của can phạm, luật sư và quan tòa để khẳng định đâu là sự thật và chân lý, đó là sự trong sáng tất yếu của Văn Minh Công Lý trên toàn thế giới. 

Trái với những nguyên tắc trên thì chắc chắn, đó chỉ có thể là một nhà nước độc tài, bóp nghẹt nhân quyền và tự do dân chủ của toàn dân để dễ bề thao túng độc quyền cai trị - Những chế độ độc tài như vậy thường "bóp méo" Pháp Luật tự đặt ra một thứ Pháp Chế khuyết tật, bệnh hoạn, theo cái tư duy "luật là tao, tao là luật" đặc thù của riêng chế độ đó, một thứ pháp luật "chai lì" vô "liêm sỉ" như chính nhân cách của các quan tòa ngồi ghế xét xử - 

Những quan tòa - Họ trơ mặt, không dám giải thích vì sao một thằng ăn cướp, ăn trộm, họ có thể mở phiên tòa "lưu động" mang ra phường, khu phố, huy động đông đúc dân cư đến để xem xét xử gọi là lấy can phạm "làm gương" để trấn áp đe dọa tội phạm tương lai. 

Nhưng tuyệt nhiên họ không dám làm điều này với những anh chị em "tù nhân lương tâm, bất đồng chinh kiến"? (như 2 nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình mới đây chẳng hạn) - Đơn giản, hơn ai hết – Những quan tòa và "nhà nước, đảng" thừa biết rất rỏ, dù không dám nói ra, 2 nhạc sĩ này cũng như các anh chị em tù nhân "bất đồng chính kiến" là những công dân "yêu nước mẫu mực", hoàn toàn khác biệt với tội phạm xã hội, và quan trọng là trong trái tim đa phần đồng bào nhân dân chẳng những họ là nhạc sĩ mà còn là những "Tráng Sĩ" biết yêu nước, thương dân, cất cao lời ca tiếng hát phản kháng chế độ độc tài vong bản bạo quyền – Vì thế - Những quan tòa không dám mang họ ra cộng đồng xét xử - Bởi vì, nhà nước CSVN và các quan tòa cũng nhận thức rất rỏ, "chân lý và lẽ phải thuộc về các "can phạm" những người "bất đồng chính kiến" ấy", chứ không phải họ, họ sợ mọi người "tiếp cận" các "Tráng Sĩ" của nhân dân này để noi gương "nhân bản thêm lên" nhiều Tráng Sĩ khác trong xã hội vốn dĩ độc tài đầy bất công và tham nhũng này – Và vì vậy họ rêu rao là "xét xử công khai" để lừa bịp công luận, thế giới, nhưng thực tế ai cũng thấy họ tốn rất nhiều "Công" sức ngăn cản công luận tham dự phiên tòa, chính hành vi "hạ đẳng" ấy làm cho cái từ "công khai" của họ như ô uế, bẩn thỉu, bốc mùi "công, khai ngấy" thêm lên là chính vì vậy! 


THƯ KHẨN CỦA 144 NHÂN SĨ TRÍ THỨC KÍNH GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG

Nguồn anhbasam

02/11/2012

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Ngày 30 tháng 10 năm 2012

Kính gửi: Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang

Tiếp theo thư của các cháu sinh viên trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh gửi Chủ tịch Nước ngày 20.10. 2012 và nhằm hậu thuẫn cho đề nghị chính đáng của sinh viên, chúng tôi, những người ký tên dưới đây, trân trọng kính gửi đến Chủ tịch Nước những ý kiến và kiến nghị sau đây.Vừa qua, theo dõi thông tin trên mạng, chúng tôi hết sức bức xúc về tin nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm, bị công an bắt. Công an chỉ mới thừa nhận bắt giữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên dù trước đó họ phủ nhận. Bạn học của Phương Uyên cho biết khi tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10, công an chỉ nói lý do là "để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc" mà không hề có bất kỳ một lệnh bắt hay một văn bản nào. Sau 10 ngày kể từ khi sinh viên này bị bắt, gia đình Phương Uyên mới chính thức nhận được thông báo của công an tỉnh Long An về việc bắt giữ người để điều tra về hành vi "tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88".

Hầu hết bạn bè đều nói rằng, Phương Uyên, Ủy viên Ban Chấp hành Chi đoàn Thanh niên Lớp 10CDTP1 của trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh là "một người bạn tốt, hiền ngoan và học giỏi, rất năng động trong những hoạt động của trường lớp, hòa đồng với bạn bè…". Mẹ của Phương Uyên thì cho biết đã được công an thông báo lý do bắt giữ cô là vì tội "tuyên truyền chống Nhà nước". Bà nói: "Theo lời thuật lại của cháu Phương ở chung phòng với nó nói là Uyên bị bắt vì làm bốn câu thơ chốngTrung Quốc. Nói vậy chứ không biết rõ ràng, nhưng thực chất cháu Uyên ghét Trung Quốc thì khi tôi lên công an phường Tây Thạnh thì tôi mới biết. Người ta kể lại là cháu Uyên trả lời mấy chú công an là nó rất ghét Trung Quốc. Nếu như cháu Uyên ghét Trung Quốc thì tôi nghĩ nó không sai trái gì hết."

Những bạn cùng lớp của Nguyễn Phương Uyên tại trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh đã viết một đơn cầu cứu khẩn cấp gửi Chủ tịch Nước để xin can thiệp giúp cho Nguyễn Phương Uyên sớm trở về với gia đình, với trường lớp và thầy cô. Bức thư viết: "Về việc làm của bạn Nguyễn Phương Uyên xét cho cùng tất cả đều xuất phát từ tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Đã là tuổi trẻ thì luôn thể hiện tinh thần và thái độ của mình một cách trong sáng dù đôi khi bồng bột, luôn muốn thử sức mình và đôi khi phải chịu đựng sự vấp ngã trong cuộc sống. Tuy nhiên, dù với cách thức thể hiện như thế nào, chúng cháu luôn luôn tin rằng tận trong thâm tâm của bạn Nguyễn Phương Uyên vẫn mang tinh thần giống như những gì mà bác đã gửi đến chúng cháu nhân ngày Quốc Khánh 2 tháng 9: "Phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi."

Trong chúng tôi cũng có những người đã từng đứng trên bục giảng và hiểu được tâm trạng của tuổi trẻ. Có những người từng là tù Côn Đảo trước 1975,vốn từng trải qua tâm trạng của tuổi thanh niên bị kẻ thù giam cầm khủng bố khi tham gia cách mạng, có người bị chính quyền của chế độ cũ bắt không cho gia đình biết theo kiểu cách như công an ta vừa bắt cô sinh viên 20 tuổi Phương Uyên cũng trạc tuổi chúng tôi dạo ấy, nhằm lung lạc tinh thần tuổi trẻ và gây hoang mang cho gia đình. Tâm trạng của chúng tôi khi ấy là chỉ thầm mong sao cha mẹ mình biết tin, chứ bản thân mình vốn đã xác định "dấn thân vô là phải chịu tù đày, là gươm kề tận cổ, súng kề tai, là thân sống chỉ coi còn một nửa",vì vậy"Dù ai ngon ngọt nuông chiều, cũng không nói yêu thành ghét. Dù ai cầm dao dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu" như những dòng thơ mà chúng tôi đã thuộc nằm lòng từng giục giã tuổi trẻ có lương tri, biết sống cuộc sống có ý nghĩa, không chỉ "hiền ngoan" để trở thành phường "giá áo túi cơm", khuất phục trước cường quyền, áp bức và bất công.

Trên bục giảng cũng như trong cuộc sống gia đình và trên đường phố, đường làng, chúng tôi từng dạy dỗ con cháu mình phải sống có hoài bão cao đẹp, biết rèn luyện phẩm chất và trí tuệ để trở thành người hữu ích cho xã hội. Chừng nào Biển Đông còn dập dồn những con sóng xâm lược của các thế lực hiếu chiến trong giới cầm quyền Bắc Kinh thì tuổi trẻ Việt Nam phải nung nấu và tỏ rõ tinh thần yêu nước, khí phách quật cường của Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Lê Lợi, Nguyễn Huệ từng viết nên những trang sử vàng của dân tộc, từng khắc trên cánh tay hai chữ Sát Thát, đánh tan tác quân xâm lược "ra đến biển chưa thôi trống ngực, về đến Tàu còn đổ mồ hôi" như Nguyễn Trãi từng viết trong "Bình Ngô Đại cáo"! Phải thường xuyên nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết căm ghét, phỉ nhổ những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống do "úy tử tham sinh", muốn "ngôi cao, lộc lớn" đã hèn nhát cúi đầu theo giặc, treo một tấm gương nhơ bẩn trong lịch sử, muôn đời bị nhân dân nguyền rủa.

Chính vì thế, khi cháu Phương Uyên vì lòng yêu nước, ghét kẻ thù xâm lược, không chịu "hiền lành, ngoan ngoãn" như bản tính vốn có của cháu, mà dám dấn thân vào chuyện "mạo hiểm", thì những người làm cha chú như chúng ta, trong đó có Chủ tịch Nước, cần phải ứng xử như thế nào với cháu, người cùng trang lứa với Võ Thị Sáu, Quách Thị Trang trước đây? Phải chăng cháu Phương Uyên đã thực hiện mơ ước mà nhiều người trong số chúng tôi, khi đứng trên bục giảng, đã từng giải thích cho sinh viên "Nếu tôi không cháy lên, Nếu anh không cháy lên, Nếu chúng ta không cháy lên, Thì làm sao / Bóng tối / Có thể trở thành / Ánh sáng?".

Hành động của Phương Uyên biểu tỏ khí phách của tuổi trẻ, cho dù có bị quy kết thế nào, thì trước hết cũng phải thấy rằng cô đã biểu thị một phẩm chất đáng quý, có tác dụng cổ vũ, động viên thanh niên biết sống vì mục đích cao đẹp, yêu nước chống xâm lược, sao lại bắt giam và hành hạ cháu? Cũng như vậy, với những thanh niên yêu nước khác đang bị bắt giam và kết án rất nặng, và mới đây thôi, người viết các bài hát nói lên nỗi phẫn nộ trước việc Trung Quốc gây hấn tại Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông đã bị quy tội là chống nhà nước để xử tù người nhạc sĩ yêu nước Việt Khang, thì như vậy có phải là đã làm xấu gương mặt của đất nước trước thế giới không?

Chẳng phải Chủ tịch Nước, trong các cuộc tiếp xúc cử tri vừa rồi cũng đã nói đến những bức xúc của dân về vấn đề Biển Đông và nhấn mạnh rằng "chủ quyền đất nước là thiêng liêng, chúng tôi không bao giờ lơi lỏng vấn đề này", đó sao? Khi cháu Phương Uyên cũng như nhiều thanh niên cùng trang lứa với cháu thực hiện ý nguyện đó bằng hành vi cụ thể của mình chứ không bằng những lời nói suông, thì chúng ta phải động viên, khuyến khích và tạo mọi điều kiện cho họ hành động, nếu cần thì đối thoại với họ chứ sao lại dung dưỡng cho sự trấn áp thô bạo nhằm khủng bố và triệt tiêu những tư tưởng và hành vi yêu nước của tuổi trẻ?

Chẳng lẽ bao nhiêu xương máu của nhiều thế hệ Việt Nam đổ ra để rồi đất nước sẽ lại phải chứng kiến những sự kiện Quách Thị Trang, Trần Văn Ơn mới với những hành vi trấn áp bạo tàn mới theo kiểu phát xít hóa đời sống xã hội?

Kính thưa Chủ tịch Nước,

Bức xúc trước thời cuộc, trong chúng tôi đã có những người ký tên vào Thư Ngỏ ngày 6.8.2012, trong đó đã nói rõ: "Nhân dân đang đòi hỏi khẩn trương xây dựng luật bảo đảm thực hiện quyền biểu tình của công dân đã ghi trong Hiến pháp. Chúng tôi cho rằng chính quyền nước ta cùng với ý thức làm chủ của nhân dân ta hoàn toàn có đủ khả năng bảo đảm các cuộc biểu tình phản đối hành động xâm lược, bành trướng của Trung Quốc diễn ra ôn hòa, trật tự, đúng mục đích. Điều có thể làm ngay để biểu thị quyết tâm cải cách chính trị hợp lòng dân là chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước; trả tự do cho những người bị giam giữ vì bất đồng chính kiến, chỉ công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình mà đã và đang bị kết án hình sự". Cũng trên tinh thần đó, một số trong chúng tôi đã ký vào Đề nghị ngày 27.7.2012 của 42 nhân sĩ trí thức gửi đến Thường trực Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, Thường trực Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị có chủ trương tổ chức biểu tình để biểu thị tình cảm, ý chí của người dân thành phố trước hành động gây hấn mưu toan độc chiếm Biển Đông của thế lực hiếu chiến trong giới cầm quyền Bắc Kinh. Thế nhưng, cho đến nay, ngoài việc một vị Phó Chủ tịch UBNDTPHCM tiếp ba trong số 42 nhân sĩ, trí thức ký tên vào văn bản đề nghị nói trên với những lời giải thích loanh quanh không cho thấy một hướng giải quyết nào, thì hiện chưa có thêm bất cứ hồi âm cụ thể nào.

 Chúng tôi nhắc lại ý kiến này nhằm biểu tỏ ý chí của chúng tôi trước họa xâm lược, đòi hỏi cần phải có hành động mạnh mẽ để nhà cầm quyền Trung Quốc hiểu rằng, bất cứ mưu ma chước quỷ quen thuộc hay nham hiểm mới mẻ nào cũng không thể lừa bịp được nhân dân Việt Nam, trong đó có giới trí thức và tuổi trẻ Việt Nam. Chúng tôi biểu tỏ quyết tâm sát cánh với tuổi trẻ yêu nước với bản lĩnh kiên cường không nao núng trước cường quyền và bạo lực của con cháu chúng ta, mà cháu Phương Uyên là một ví dụ, nhằm động viên cổ vũ họ rèn luyện và phấn đấu để xứng đáng với cha anh đã kiên cường, quật khởi trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Chính vì thế, chúng tôi nhắc lại một lần nữa những điều đã nêu trong các Thư ngỏ ngày 6.8.2012 và Đề nghị ngày 27.7.2012: "chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước", đặc biệt là chấm dứt hành động đàn áp, khủng bố những thanh niên yêu nước đã dám dấn thân vào các hành động cứu nước một cách cụ thể, trong sáng và mạnh mẽ.

Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật. Cũng đã từng có những vụ bắt bớ không theo đúng quy định của pháp luật mà vụ này là thô bạo và trắng trợn nhất, gây phẫn nộ trong công luận trên cả nước và thế giới. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Chủ tịch có chỉ thị cụ thể cho việc xử lý có tình, có lý đối với hành vi yêu nước của một cô gái 20 tuổi đã dám biểu tỏ bằng hành động cụ thể tinh thần dân tộc và lòng căm thù quân xâm lược cho dù hành động đó có bị quy kết vào bất cứ tội trạng nào.

Thực hiện điều đó chính là một biểu hiện cụ thể khiến cho bất cứ người dân nào, đặc biệt là đối với con cháu chúng ta đang ngồi trên ghế nhà trường đều hiểu được rằng: đoàn kết, hòa hợp dân tộc, đặt Tổ quốc lên trên hết là đòi hỏi sống còn của đất nước ta trong bối cảnh mới của thế giới với những biến động khó lường trong khi họa ngoại xâm lại đang rình rập đất nước ta từng phút, từng giờ.

Vì những lý do đã trình bày ở trên, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước, với trọng trách của mình, chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do ngay cho cháu Nguyễn Phương Uyên để cháu nhanh chóng trở lại nhà trường, tiếp tục nhiệm vụ học tập như mong muốn của các bạn cháu trong thư gửi Chủ tịch Nướcđể cháu "tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi" mà Chủ tịch đã phát biểu.

Chúng tôi cũng đề nghị Chủ tịch xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của Nhà nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới hơn bất cứ hành động phá hoại nào mà công an đang ra sức truy lùng và đàn áp.

Chúng tôi nghĩ, bạo lực và trấn áp không thể nào là phương thuốc chữa trị những yếu kém của tình hình đất nước hiện nay thay vì thực hiện một cách trung thực lời dạy của Nguyễn Trãi, người anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa của thế giới, nhà chính trị lỗi lạc bậc nhất của nước ta: "việc nhân nghĩa cốt ở yên dân".

Càng quay cuồng với bạo lực và trấn áp càng bộc lộ tính phi nhân nghĩa và không thể nào an dân khi mà lòng dân đang hết sức bất an trước họa xâm lăng, trước bầy sâu tham nhũng đang nhung nhúc đục khoét cơ thể đất nước, khi một "bộ phận không nhỏ những người cầm quyền đang thoái hóa biến chất" chưa bị xử lý để lấy lại lòng tin của dân. Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật và nói lên sự thật đau xót đó để có những quyết sách an dân khi lòng dân đang phẫn nộ, đặc biệt là thế hệ trẻ, chứ không thể bằng biện pháp "phát xít hóa" đã từng là giải pháp bế tắc mà lịch sử đã cho thấy đó là cách giải khát bằng thuốc độc!

Kính gửi đến Chủ tịch lời chào trân trọng và kính chúc Chủ tịch dồi dào sức khỏe để tiếp tục những điều mà Chủ tịch đã bộc bạch và hứa hẹn với cử tri trong những cuộc tiếp xúc vừa qua.

Sao kính gửi:

Văn phòng Thủ tướng Chính phủ

Văn phòng Chủ tịch Quốc hội

Văn phòng Trung ương Đảng

DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI CÙNG KÝ TÊN:

1.
Hoàng Tụy
GS TS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Viện IDS
Hà Nội
2.
Ngô Bảo Châu
GS TS, Đại học Chicago, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Cao cấp về Toán của Việt Nam (VIASM)
Hoa Kỳ
3.
Ngô Huy Cẩn
GS TSKH, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Hà Nội
4.
Trần Lưu Vân Hiền
PGS TS
Hà Nội
5.
Trần Việt Phương
Nguyên thành viên Viện IDS
Hà Nội
6.
Trần Đức Nguyên
Nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội, nguyên Trưởng Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ
Hà Nội
7.
Phaolô Nguyễn Thái Hợp
Giám mục Giáo phận Vinh
Nghệ An
8.
Nguyễn Đình Đầu
Nhà nghiên cứu
TP HCM
9.
Bùi Ngọc Tấn
Nhà văn
Hải Phòng
10.
Hồ Ngọc Nhuận
Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị nhật báo Tin Sáng
TP HCM
11.
Huỳnh Tấn Mẫm
Bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975
TP HCM
12.
Lê Hiếu Đằng
Nguyên Phó Tổng thư ký UBTƯ Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch UB MTTQ Việt Nam TP HCM, đại biểu HĐND TP. HCM khóa IV, V
TP HCM
13.
Lê Công Giàu
Nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng Công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist)
TP HCM
14.
Nguyễn Quang A
TS, nguyên Viện trưởng Viện IDS
Hà Nội
15.
Phùng Liên Đoàn
TS, chuyên viên an toàn điện hạt nhân, Oak Ridge, Tennessee
Hoa Kỳ
16.
Nguyễn Huệ Chi
Nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam
Hà Nội
17.
Phạm Toàn
Nhà giáo
Hà Nội
18.
Nguyễn Thế Hùng
GT TS, Đại học Bách khoa, Đà Nẵng, Phó Tổng thư ký Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam
Đà Nẵng
19.
Trần Văn Thọ
GS TS, Đại học Waseda, Tokyo
Nhật Bản
20.
Trần Quốc Thuận
Luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội
TP HCM
21.
Nguyên Ngọc
Nhà văn, nguyên thành viên Viện IDS
Hà Nội
22.
Nguyễn Trung
Nguyên thành viên Viện IDS, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan
Hà Nội
23.
Tương Lai
Nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Viện IDS, nguyên thành viên Tổ Tư vấn và Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ
TP HCM
24.
Chu Hảo
Nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, nguyên thành viên Viện IDS, Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức
Hà Nội
25.
Lê Đăng Doanh
TS, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương
Hà Nội
26.
Phạm Duy Hiển
GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Nguyên tử Đà Lạt, nguyên thành viên Viện IDS
Hà Nội
27.
Hoàng Dũng
PGS TS, Đại học Sư phạm TP HCM
TP HCM
28.
Tống Văn Công
Nguyên Tổng Biên tập báo Lao Động
TP HCM
29.
Đào Hùng
Phó Tổng biên tập Tạp chí Xưa & Nay, Hội Khoa học lịch sử Việt Nam
Hà Nội
30.
Huỳnh Công Minh
Linh mục
TP HCM
31.
Huỳnh Kim Báu
Nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh (nay là Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh)
TP HCM
32.
Phạm Xuân Phương
Đại tá, Cựu chiến binh
Hà Nội
33.
Nguyễn Thị Ngọc Toản
Đại tá, Giáo sư bác sĩ, nguyên Chủ nhiệm Khoa Sản, Quân y Viện 108
Hà Nội
34.
Tô Văn Trường
TS, nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thuỷ lợi miền Nam
TP HCM
35.
Nguyễn Xuân Diện
TS, Viện Hán Nôm
Hà Nội
36.
Kha Lương Ngãi
Nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng
TP HCM
37.
Trần Văn Long
Nguyên Phó Bí thư Thành Đoàn TP HCM, nguyên Phó giám đốc Công ty Du lịch TP HCM (Saigontourist)
TP HCM
38.
Trịnh Đình Ban
Luật sư, nguyên Phó Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM
TP HCM
39.
Hồ Ngọc Cứ
Luật gia, nguyên Phó Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
TP HCM
40.
Hạ Đình Nguyên
Nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc Tổng Hội Sinh viên Học sinh trước 1975
TP HCM
41.
Cao Lập
Cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới
TP HCM
42.
Tạ Duy Anh
Nhà văn
Hà Nội
43.
Hoàng Hưng
Nhà thơ
TP HCM
44.
Thanh Thảo
Nhà thơ, Phó Chủ tịch Hội đồng Thơ, Hội Nhà văn Việt Nam
Quảng Ngãi
45.
Lưu Trọng Văn
Nhà báo
TP HCM
46.
Lê Hiền Đức
Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế
Hà Nội
47.
Trần Thanh Vân
Kiến trúc sư
Hà Nội
48.
Trần Thị Băng Thanh
PGS TS, nguyên cán bộ Viện Văn học
Hà Nội
49.
Phạm Khiêm Ích
GS TS, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Thông Tin thuộc UBKHXHVN trước đây
Hà Nội
50.
Lê Văn Tâm
Cựu Chủ tịch "Tổ chức người Việt tại Nhật Bản đấu tranh cho Hòa bình và Thống Nhất đất nước", nguyên Chủ tịch Tổng hội Người Việt Nam tại Nhật Bản
Nhật Bản
51.
Đặng Đình Cung
ME, DS, DBA
Pháp
52.
Vo Van Giap
Kỹ sư, Toronto, Ontario
Canada
53.
Khương Quang Đính
Chuyên gia công nghệ thông tin, Paris
Pháp
54.
Đoàn Viết Hiệp
Pháp
55.
Trần Minh Khôi
Kỹ sư điện toán, Berlin
Đức
56.
Hà Sĩ Phu
TS
Đà Lạt
57.
Nguyễn Thanh Giang
TS
Hà Nội
58.
Nguyễn Đăng Hưng
GS TS, Giáo sư Danh dự Thực thụ Đại Học Liège, Bỉ
TP HCM
59.
Vũ Quang Việt
Nguyên chuyên viên cấp cao về thống kê kinh tế của Liên Hiệp Quốc
Hoa Kỳ
60.
Trần Hải Hạc
Nguyên PGS Đại học Paris 13
Pháp
61.
Lê Phú Khải
Nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam
TP HCM
62.
Nguyễn Quốc Thái
Nhà báo
TP HCM
63.
Huỳnh Ngọc Chênh
Nhà báo
TP HCM
64.
Phạm Đình Trọng
Nhà văn
TP HCM
65.
Tô Lê Sơn
Kỹ sư
TP HCM
66.
Nguyễn Lê Thu Mỹ
Nguyên chiến sĩ biệt động, quân báo khu Sài Gòn – Gia Định, cựu tù Côn Đảo
TP HCM
67.
Lê Thân
Cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Tổng thư ký Lực lượng nhân dân tranh thủ dân chủ Đà Lạt
Nha Trang
68.
Tuấn Khanh
Nhạc sĩ
TP HCM
69.
Vũ Hồng Ánh
Nghệ sĩ cello
TP HCM
70.
Phạm Xuân Yêm
Nguyên Giám đốc nghiên cứu thuộc Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu khoa học, làm việc tại Đại học Pierre & Marie Curie, Paris
Pháp
71.
Nguyễn Trường Tiến
GS TS, Chủ tịch Hội Cơ học Địa chất Việt Nam
Hà Nội
72.
Tran Van Binh
TS, Kỹ sư, Maintal / Frankfurt
Đức
73.
Ton That Hung
Kỹ sư Lâm nghiệp
Hoa Kỳ
74.
Trần Văn Cung
Kỹ sư luyện kim, Sulzbach-Rosenberg
Đức
75.
Trần Thu Thủy
Nội trợ, Sulzbach-Rosenberg
Đức
76.
Nguyễn Đức Hiệp
Chuyên gia khoa học khí quyển, Office of Environment & Heritage, NSW
Australia
77.
Tiêu Dao Bảo Cự
Nhà văn tự do
Đà Lạt
78.
Bùi Minh Quốc
Nhà thơ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng
Đà Lạt
79.
Trần Minh Thảo
Viết văn
Lâm Đồng
80.
Hà Dương Tường
Nguyên Giáo sư Đại học Compiègne
Pháp
81.
Ly Hoàng Ly
MFA Candidate 2013, Art in Studio - Sculpture Department School of the Art Institute of Chicago
Hoa Kỳ
82.
Hoàng Ngọc Biên
Nguyên Giáo sư thỉnh giảng, Phân khoa Giáo dục, Đại học Bách khoa Sài Gòn (73-75)
Hoa Kỳ
83.
Nguyễn Thế Quang
Nhà giáo, San Jose
Hoa Kỳ
84.
Phan Quốc Tuyên
Kỹ sư tin học, Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU), Geneva
Thụy Sĩ
85.
Hà Thúc Huy
PGS TS, Đại học Khoa học Tự nhiên TP HCM
TP HCM
86.
Nguyễn Viện
Nhà văn
TP HCM
87.
Nguyễn Hòa
Trang mạng Văn chương Việt
TP HCM
88.
Vũ Thế Khôi
Nhà giáo ưu tú
Hà Nội
89.
Vũ Thế Cường
TS, Kỹ sư Cơ khí, Munich
Đức
90.
Lê Mạnh Đức
Kỹ sư
TP HCM
91.
Đặng Thị Hảo
TS, nguyên cán bộ Viện Văn học
Hà Nội
92.
Nguyễn Tiến Dũng
TS, nguyên giảng viên Đại học Kỹ thuật Quân sự. Hiện là Ủy viên BCH Hội Tự động hóa Việt Nam
Hà Nội
93.
Nguyễn Hồng Khoái
Chuyên viên Tư vấn Tài chính, Hội viên CLB Kế toán trưởng toàn quốc, Hội viên hội Tư vấn Thuế Việt Nam
Hà Nội
94.
Nguyễn Thị Khánh Trâm
Nghiên cứu viên Viện VHNT Việt Nam – Phân viện TP HCM
TP HCM
95.
Nguyễn Đức Tường
GS TS, nguyên Giáo sư Đại học Ottawa, Canada, Quebec
Canada
96.
Đào Xuân Dũng
Bác sĩ
Hà Nội
97.
Triệu Xuân
Nhà văn
TP HCM
98.
Vũ Trọng Khải
PGS TS, Chuyên gia kinh tế nông nghiệp và phát triển nông thôn
TP HCM
99.
Xà Quế Châu
Đầu bếp
TP HCM
100.
Song Chi
Đạo diễn
Đan Mạch
101.
Nguyễn Đăng Nghĩa
TS, nguyên Đại biểu HĐNDTP/HCM Khóa VII, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đất, Phân bón và Môi trường phía Nam
TP HCM
102.
Nguyễn Thiện Công
Kỹ sư Cơ khí
Đức
103.
Nguyễn Lân Thắng
Hà Nội
104.
Lê Dũng
Hà Nội
105.
Nguyễn Chí Tuyến
Hà Nội
106.
Nguyễn Hồng Kiên
Hà Nội
107.
Lê Gia Khánh
Hà Nội
108.
Ngô Quỳnh
Hà Nội
109.
Phan Văn Phong
Hà Nội
110.
Lê Hồng Phong
Hà Nội
111.
Trương Minh Tam
Ninh Bình
112.
Nguyễn Hữu Khiêm
Bắc Ninh
113.
Bùi Tiến Hưng
Hà Nội
114.
Nguyễn Thế Anh
Hà Nội
115.
Hoàng Anh
Hà Nội
116.
Vũ Quốc Ngữ
Hà Nội
117.
Nguyễn Tường Thụy
Hà Nội
118.
Lê Hùng
Hà Nội
119.
Lê Anh Hùng
Hà Nội
120.
Từ Anh Tú
Bắc Giang
121.
Nguyễn Chí Đức
Hà Nội
122.
Ngô Thùy Trang
Hà Nội
123.
Đinh Trần Nhật Minh
Hà Nội
124.
Lê Thị Hồng Hạnh
Hà Nội
125.
Ngô Nhật Đăng
Hà Nội
126.
Vũ Triệu Bảo Ngọc
Hà Nội
127.
Bùi Thị Huệ
Hưng Yên
128.
Hà Thị Vân
Bắc Ninh
129.
Phạm Thanh Nghiên
Hải Phòng
130.
Hoàng Thị Hà
Hà Nội
131.
Bùi Thanh Hiếu
Hà Nội
132.
Bùi Việt Hà
Công ty Công nghệ Tin học Nhà trường
Hà Nội
133.
Nguyễn Mậu Cường
Nguyên giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội (từ 1966 đến 1995), PGS Đại học Agostinho – Luanda
Angola
134.
Nguyễn Văn Tạc
Nhà giáo, đã nghỉ hưu
Hà Nội
135.
Đặng Thị Hải Ninh
Hưng Yên
136.
Nguyễn Hữu Tùng
Hà Nội
137.
Nguyễn Thị Thanh Tâm
Hà Nội
138.
Nguyễn Thúy Hà
Hà Nội
139.
Phạm Vương Anh
Cựu sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, Kỹ sư kinh tế, đã nghỉ hưu
Nghệ An
140.
Hà Văn Thùy
Nhà văn
TP HCM
141.
Lê Mạnh Chiến
Hưu trí
Hà Nội
142.
Hà Dương Tuấn
Cố vấn công nghệ thông tin
Pháp
143.
Vũ Cao Đàm
PGS TS, nguyên Viện trưởng Viện Chính sách Khoa học và công nghệ, Bộ Khoa học và Công nghệ
Hà Nội
144.
André Menras – Hồ Cương Quyết
Chủ tịch Hiệp hội trao đổi sư phạm Pháp – Việt (ADEP)
Pháp

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Huyền Trang kể chuyện bị công an bắt cóc, ngày 30.10.2012

Nguồn chuacuuthe

VRNs (01.11.2012) – Sài Gòn – Tôi viết những hàng chữ này trước hết để ngợi ca sức mạnh và quyền năng của Thiên Chúa, tôi muốn tri ân và làm chứng về Đức Maria, Mẹ từ ái mà tôi biết tôi được Mẹ thương yêu vô cùng, tôi cũng muốn làm chứng về sức mạnh của chuỗi Mân Côi.

Vào lúc 10:30, ngày 30.10.2012, tôi, Anna Huyền Trang, và một người bạn trên đường đi từ công viên Bách Tùng Diệp về lại công viên Tao Đàn, nơi bạn tôi đã gửi xe, khi đến công viên (đối diện Dinh Độc Lập) thì bị một nhóm hơn 30 người, gồm công an mặc sắc phục, an ninh mặc thường phục, dân phòng, CSGT vây quanh chúng tôi và bắt chúng tôi, họ đòi kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi. Tôi hỏi: "Lệnh đâu mà kiểm tra giấy tờ của chúng tôi. Nếu kiểm tra giấy tờ của chúng tôi thì các anh phải kiểm tra giấy tờ tất cả những người đang có mặt tại công viên này? Tôi sẽ gọi cho cậu tôi để làm việc với các anh", nhưng họ đã giật lấy điện thoại của tôi.

Họ lôi chúng tôi lên xe bít bùng nhưng tôi không chịu, tôi đã vịn thật chặt vào thành xe. Họ cố lôi kéo tôi vào xe nhưng không được. Cuối cùng, 3 – 4 người trong nhóm đẩy thật mạnh tôi vào xe. Họ không đóng cửa xe được vì chân tôi chắn cửa xe. Họ loay hoay mãi bằng cách 3 – 5 người ở ngoài đẩy cánh cửa xe và một người ngồi giữ tôi trong xe kéo chân tôi ra thì mới đóng cửa xe được.

Khoảng hơn 11 giờ, tôi và bạn tôi bị đưa về đồn công an phường Cầu Kho, Q.1, Sài Gòn.

Bạn tôi và tôi mỗi đứa bị giam một nơi.

Tại phòng "làm việc", điều đầu tiên tôi nghĩ đến là lấy Chuỗi Tràng Hạt Mân Côi ra đọc kinh và cầu nguyện.

Có khoảng 10 an ninh, công an và dân phòng cùng "làm việc" với tôi. Một anh an ninh hỏi tôi: "Tên là gì, nhà ở đâu, làm nghề gì?… Tôi hỏi lại: "Anh là ai, sao hỏi tôi?, Tên anh là gì?" Anh an ninh này quát to: "Đây là đồn công an. công an đưa cô về đây thì có quyền hỏi cô", tôi nói lại: "công an phải mặc sắc phục chứ, anh đâu có mặc sắc phục?".

Một chú công an khác hỏi tôi: "Em về đây, em muốn gì?". Tôi trả lời: "Tôi không muốn gì cả, tự nhiên các anh đưa tôi về đây, rồi lại hỏi tôi như vậy?" Họ hỏi tiếp: Cô có phải là công dân VN không?". Tôi trả lời: "Tôi là người Việt Nam". Họ nói: "Nếu cô là người VN thì ít nhất phải có giấy tờ tùy thân trong người chứ!". Tôi trả lời: "Tôi đi tập thể dục vào buổi sáng thì đem đi làm gì?". Và câu họ cứ lặp đi lặp lại là "Cô phải hợp tác làm việc thì sẽ được về sớm… Tên cô là gì? Nhà ở đâu? Ra công viên Bách Tùng Diệp làm cái gì…?"

Họ không có lệnh đưa tôi về đồn công an nên không có lý do nào mà tôi cung cấp thông tin cá nhân của tôi cho họ. Tôi cứ nằm dài trên bàn, nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Thấy vậy, họ đập bàn liên tục, tạo tiếng ồn "khủng bố" lỗ tai tôi, nhưng tôi mặc kệ, làm thế, họ đau tay chứ tôi đâu có đau tay đâu! Một an ninh mặc thường phục cứ đập vào tay tôi, nói và lặp đi lặp lại: "chị ơi, chị dậy đi chứ, làm sớm về sớm…". Tôi không trả lời vì tôi có làm gì đâu mà "làm việc" với các anh.

Họ thấy tôi nằm ì ra bàn nên thỉnh thoảng họ dùng những lời lẽ có ý làm nhục tôi như: "mày hiếp dâm nó cho tao", người khác trả lời: "mày làm đi, sao bắt tao làm?", người nào đó trong phòng nói: "mày lột đồ nó ra cho tao", "hay là đêm qua làm nhiều quá nên mệt, bây giờ về đây ngủ bù", sau đó họ phá lên cười. Còn tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện.

Một lúc sau, một người an ninh, người đã tra vấn tôi lúc đầu, 3 lần liên tiếp, túm tóc tôi và lôi tôi lên để nói chuyện nhưng tôi vẫn nhắm mắt, im lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Thấy thế, anh an ninh này, lại 3 lần liên tiếp nữa, túm tóc và lôi đầu tôi dậy nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Anh an ninh này nói: "cho một công an viên nữ làm việc với nó, nhưng phải mặc sắc phục thì nó mới hợp tác."

Anh an ninh trẻ thấy trên tay tôi cầm chuỗi Mân Côi, kỷ vật của một người Cha đáng kính tặng cho tôi, anh an ninh trẻ liền nói: "Sao chúng nó, đứa nào cũng có cái này vậy?". Tôi thầm nhủ: "Tạ ơn Chúa vì họ đã nhận ra được sức mạnh của con." Anh an ninh trẻ đến gần tôi, tò mò xem tràng hạt, thấy chữ "JERUSALEM". Anh an ninh trẻ hỏi: "Chữ ấy nghĩa là gì vậy!". Sau đó, họ nói to với nhau: "Ở đây làm gì có Chúa, Chúa ở nhà thờ ấy, mày đọc kinh cũng vô ích thôi. Ở đây, Chúa không cứu được mày đâu! Mày chỉ cho tao biết Chúa là ai đi…!".

Lòng tôi uất nghẹn vì họ đã xúc phạm đến Chúa, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Và nghĩ đến gia đình mình, gia đình truyền thông VRNs, những người bạn đáng quý đang lo lắng cho mình, tôi được an ủi và nuốt nước mắt vào trong, nhưng vui, vì có Chúa, Đức Mẹ và Đức Cố Hồng Y Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận đang đồng hành với tôi.

Khoảng độ 10 phút sau, chị công an viên trẻ, xinh đẹp, có khuôn mặt hiền từ, nghe theo lệnh của cấp trên, lay tôi dậy, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện, chị nói: "do chị không hợp tác nên tôi mới bóp cổ chị" [luật pháp VN có cho công an quyền "không hợp tác nên tôi bóp cổ" không?], nói rồi chị ấy bóp cổ tôi 3 lần liên tiếp, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Ngay sau đó, họ liền lôi tôi dậy và nói chị công an khám xét người tôi. Tôi nhìn thẳng anh an ninh đối diện và nói: "Ai cho các anh khám xét người tôi, lệnh đâu?". Họ trả lời: "Ở đây, là đồn công an, ở đây là pháp luật nên có quyền làm điều này." Họ sốc nách tôi lên, nắm lấy tay tôi, tôi vùng vẫy vì không chấp nhận hành vi của họ… nhưng họ vẫn khám xét áo quần tôi thì có 76.000 đồng trong người, cái khẩu trang, cái mũ và cái áo khoác.

Người công an tra vấn kéo tay tôi nói: "Nếu mày là con trai thì chết với tao rồi đấy. Đồ lì, câm và điếc!". Tôi trả lời: "Anh nói đúng. Vì tôi biết, anh thương yêu vợ anh, mà vợ anh là đàn bà và tôi cũng vậy." Anh công an liền buông tay tôi ra, về sau anh ta hạn chế những hành vi thô bạo cũng như lời nói với tôi.

Ngay lúc đó, họ nói: "Con này nó không tên, không nhà, không nghề nghiệp, đi lang thang, kết nó vào nghị định 423 đi trại cải tạo Thanh Hà, Hà Nội, như bà Bùi Hằng, con này nó thân với Bùi Hằng lắm mà!".

Họ không cho tôi ngồi gần bàn nữa mà kéo ghế tôi xa ra chỗ bàn nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Một an ninh trẻ gợi ý, "phải tìm cho nó có cái ghế không có chỗ dựa xem nó có đọc kinh được không, con lì lợm". Một người khác tán thành, thằng này có ý kiến hay, thế là họ tìm được 1 cái ghế ngựa không có chỗ tựa lưng, người khác lên tiếng: "Nó mà ngã lăn ra đó thì rách chuyện đấy!", anh an ninh trẻ trả lời: "Ở đây có máy quay phim 24/24 thì lo gì, nó ngã, nó chịu, mình có làm gì nó ngã đâu!" nhưng chiếc ghế nhựa ấy vẫn thản nhiên, không người, bên cạnh chiếc ghế tôi ngồi.

Anh an ninh trẻ: "Chị kia, bị câm điếc à, sao nói mà chị không nghe vậy!". Tôi mở mắt ra và nhìn thẳng anh an ninh trẻ mà nói: "Tôi đang cầu nguyện". Anh ta hỏi tiếp: "Thế chị cầu nguyện đến khi nào xong?". Tôi trả lời: "Đến 10 giờ tối, tôi vẫn chưa cầu nguyện xong anh à!".

Tiếp theo, họ sỉ nhục Lm Giuse Đinh Hữu Thoại và các Cha DCCT: "Các Cha có lấy vợ và sinh con không mày?, Chắc là mày là vợ hay con của ông Thoại chứ gì? Một lũ phản động…". Họ nói tiếp: "Nhìn mặt mày sáng sủa lắm mà, sao ngu thế! Chúng nó cho mày tiền, hay hứa cho mày đi nước ngoài phải không, nên mày mới đi với lũ phản nước? Chúng mày muốn chống cộng à! Không chống được đâu, chỉ có Mỹ mới chống được thôi, em à!…". Nghe mà cay đắng trong lòng nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện.

Các chú công an, an ninh và dân phòng ơi. Các chú và cháu là người VN, là công dân VN sao lại quy kết và sỉ vả cháu như vậy! Nếu trong trường hợp cháu là con gái các chú, thì các chú sẽ cảm thấy như thế nào về những câu nói trên?

Khoảng 14:15, một nhân viên công an phường mặc thường phục, áo sơ mi ngắn tay, áo bỏ trong quần, hỏi: "có thông tin gì về nó chưa?" Một người nói: "con này nó lì, nó câm, nó điếc và nó lang thang vì nó không cho biết tên…", người khác nói: "kêu một đứa bị sida vào đây, chích cho nó một mũi, cho nó bị sida luôn, phường này xì ke và sida nhiều lắm". Sau đó, chú công an viên liền nói: "gọi chị ấy lên (người đàn bà to con, tôi không biết tên) để làm việc với nó". Người đàn bà này "chào hỏi" tôi bằng cách lay cho tôi mở mắt nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Một người trong nhóm nói: "Nó bị câm và điếc từ khi vào đây, không chịu nói và không chịu mở mắt." Cô ta liền búng vào lỗ tai tôi 3 cái, sau đó lấy tay kẹp chặt lỗ mũi của tôi, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện.

Chú công an vừa rồi ra lệnh: "Mang nó vào phòng tắm và khám xét xem trong người nó có gì không?" Tôi phản ứng lại: "Ai cho các chú khám xét người tôi, lệnh đâu?" Cô ta liền trả lời: "Đây là đồn công an, luật pháp ở đây, có quyền khám xét người cháu, khám xong sẽ viết biên bản…" Tôi cự lại: "Cô không có quyền gì khám xét người tôi hết"… "Không nói nhiều nữa, lôi nó vào phòng tắm", chú công an lại ra lệnh.

Trong phòng tắm, cô ta yêu cầu tôi "cởi quần áo ra", tôi nói: "cô không có quyền gì khám xét người cháu. Lệnh đâu?", tôi hỏi tiếp: "nếu là con gái cô thì cô sẽ làm gì?", cô ta trả lời: "do cô xem cháu là con của cô nên chính tay cô khám xét người cháu, nếu là người khác, sẽ kêu mấy thằng kia vào khám…".

Tôi nhìn qua chị công an trẻ hỏi: "nếu là chị, chị sẽ làm gì?". Tôi nói tiếp: "tôi không cần câu trả lời, nhưng lương tâm các người sẽ tự chất vấn các người."… Thêm một người phụ nữ to con nữa ôm lấy người tôi, tôi vùng vằng đẩy họ ra. Lúc ấy, cô ta la lên: "mấy thằng đâu vào khám xét người con này mau lên!". Người phụ nữ to con và cô ấy ôm chặt người tôi và… khám xét …

Lúc này, tôi uất ức với ánh mắt đầy uất hận vì tủi nhục, nhưng nhờ ơn Chúa Thánh Thần, Ngài cho tôi nhớ lại những lúc Chúa Giêsu bị bắt bớ, bị đánh đập và bị lột quần áo. Khám xong, cô ta nói: "trong người nó không có gì hết." Cô ta nói: "con này nó lì, cho nó vào trại 2 ngày xem nó còn lì nữa không? Xem ai hơn nó".

Ra khỏi phòng tắm, tôi ngồi trên ghế tiếp tục nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Viên công an điều động nãy giờ lập biên bản đại khái với nội dung thế này: "Một người trạc 20 tuổi, tóc dài… vi phạm những điều sau: Một, tụ tập nơi cấm, là công viên Bách Tùng Diệp. Hai, chống đối và không hợp tác người thi hành công vụ. Tôi hỏi viên công an: "chú có mặt ở hiện trường không mà chú lập biên bản cho cháu?", ông ta trả lời: "kệ nó!". Viết biên bản xong, viên công an hỏi: "Nhưng không có người dân nào chứng kiến nó chống đối?". Một người trong họ nói: "Cho thằng dân phòng này nó làm chứng." Một hồi sau, dân phòng, an ninh, chị công an trẻ… ký vào biên bản, ngoại trừ tôi. Công việc lập biên bản kết thúc khoàng 16 giờ.

Trong khoảng thời gian từ 16 giờ đến 17 giờ 30, họ không chất vấn tôi nữa. Nhìn chị công an thấy mà thương! Chị ấy khát khô cả cổ họng mà không dám đi lấy nước uống vì sợ tôi "chuồn" đi đâu mất tiêu. Chị ấy liền xin một nhân viên công an: "em khát nước, anh có thể cho em xin một chai nước suối được không?", anh ta hỏi: "chai lớn hay chai bé?", chị ấy trả lời: "dạ chai nhỏ"… Anh ta liền "chém" qua tôi "mày không uống nước, xem Chúa có cho mày uống nước không nhé?", tôi nhận ra: "đúng rồi, từ lúc vào đồn đến giờ mình chưa ăn chưa uống gì cả! Khát thiệt! Bụng kêu o o" Nhưng tôi vẫn tiếp tục nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Bỗng nhiên, anh dân phòng lên tiếng: "Này chị ơi, chị có nhu cầu ăn uống gì không thì nói, không thôi lại bảo không cho ăn cho uống". Tôi trả lời: "cám ơn anh", và lòng thấy vui, tự hỏi: "anh Dân Phòng ơi, một cách nào đó, tôi thấy anh cũng là người tốt đấy chứ! Nhưng điều gì đã cản trở anh phát triển hạt giống của lòng thương yêu vậy? Anh muốn con gái và con trai anh phát triển hạt giống yêu thương hay hận thù?

Thấy anh dân phòng hút thuốc liên tục, tôi hỏi: "một ngày anh hút bao nhiêu điếu thuốc vậy?". Anh trả lời: "2 bao thuốc". Tôi kêu lên: "trời! Anh hút thuốc nhiều vậy! Thế anh có mấy cháu rồi?". Anh trả lời: "một". Tôi hỏi: "cháu mấy tuổi rồi anh?". Anh trả lời: "3 tuổi". Tôi nói: "anh hút thuốc, anh không sợ bé hít khói thuốc vào rồi viêm phổi hay sao?". Anh trả lời: "tôi chỉ hút thuốc ở cơ quan thôi, về nhà, muốn hút thuốc, thì đi ra khỏi nhà". Tôi nói: "thế thì không được rồi, tội nghiệp mấy đứa trẻ hàng xóm quá!". Anh trả lời: "không, tôi hút thuốc khi không có trẻ con". Tôi nói: "chúc gia đình anh hạnh phúc và bé mạnh khỏe nhé". Anh trả lời: "cám ơn chị".

Tôi lại hỏi chị công an trẻ, xinh đẹp, chị ơi: "chị đi làm lâu chưa?". Chị đáp: "mới làm". Tôi hỏi: "chị đi làm có vui không?". Chị nói: "vui chứ!". Tôi đáp lại: "dạ, chúc chị có niềm vui thật sự trong công việc nhé!".

Khoảng 17 giờ, anh an ninh trẻ, "tiếp" tôi từ sáng đến giờ đến canh gác tôi, và tôi nói với anh ta: "tôi sẽ ấn tượng với anh vì anh đã bẻ hai tay tôi ra đằng sau, uýnh tôi, anh nhớ đấy nhé!". Anh ta trả lời: "tôi cũng ấn tượng với cô, vì cô quá lì". Tôi hỏi: "thấy anh đeo nhẫn, vậy anh có mấy cháu rồi?". Anh đáp: "chưa có cháu nào hết?". Tôi nói: "thế à! Chúc gia đình anh hạnh phúc nhé!". Anh ta trả lời: "cám ơn chị. Vậy chị đã có gia đình chưa?". Tôi hỏi lại: "anh hỏi để làm gì?". Anh ta trả lời: "để biết. Chị hỏi tôi được mà tôi không hỏi chị được sao?". Tôi trả lời: "anh à, tôi hỏi anh và chúc anh với một tấm lòng chân thành và thiện chí, còn anh hỏi tôi với tư cách điều tra thông tin của tôi". Một lát sau, anh ta hỏi tôi: "chị có khát nước không?". Tôi đáp: "nếu như anh mời tôi uống nước một cách chân thành thì tôi cám ơn anh và sẽ uống". Ngay sau đó, anh nói chị công an trẻ kế bên đưa cho tôi chai nước suối mà chị công an trẻ đang uống dở.

Anh an ninh trẻ ơi, cho tôi hỏi anh điều này nhé. Trong bữa cơm tối với gia đình, anh sẽ kể với vợ anh và con gái về công việc anh làm như thế nào? Nếu tôi là vợ anh hay con gái anh đang bị hành hạ trên đôi tay rắn chắc, khỏe mạnh của người đàn ông khác, thì anh sẽ làm gì ngay lúc đó?

Khoảng 18 giờ, có 6 người đàn ông to con và lực lưỡng, trong đó gồm: anh an ninh trẻ, 2 anh dân phòng và 3 người nữa, không biết rõ họ là ai, nói với tôi: "từ sáng đến giờ, cô không khai cô là ai, làm gì và ở đâu nên chúng tôi cần lấy vân tay của cô". Tôi trả lời: "các anh không có quyền lấy vân tay của tôi". Một trong số họ ngồi lăn mực và nói: "nếu cô không hợp tác cho chúng tôi lấy vân tay, thì làm sao chúng tôi biết cô ở đâu, tên là gì, làm gì… Nói nhẹ nhàng cô không nghe, chúng tôi sẽ cưỡng chế cô". Tôi kiên quyết: "các anh không có quyền lấy vân tay của tôi". 3 người đàn ông xông đến, bẻ hai bàn tay của tôi ra, họ càng cố gắng bẻ hai bàn tay của tôi thì tay tôi càng nắm chặt. Họ không thể bẻ tay tôi ra được. Một lúc sau, anh chàng lăn mực nói: "Không thể dùng cách này với nó được, bỏ nó ra". Họ chụp hình tôi, tôi cho chụp. Trong khi họ bẻ tay tôi, tôi đã cầu nguyện với Thiên Chúa, xin Chúa giúp con, Chúa ơi!

Họ lại ngồi thương lượng với tôi nhưng tôi nhìn họ chằm chằm và kiên quyết không đồng ý cho họ lấy vân tay. Họ nói: "Cô tên là gì". Tôi trả lời: "Tôi là phóng viên Truyền thông Chúa Cứu Thế". Một an ninh mắng xối xả vào mặt tôi: "Ai công nhận chúng mày là nhà báo hả? Thẻ tác nghiệp của chúng mày đâu? Một lũ ăn không ngồi rồi, rồi rủ nhau phản động hả?…". Lúc ấy, tôi nhìn họ trong sự thinh lặng, đọc kinh, cầu nguyện và tin một điều rằng: "Họ sẽ không thể làm gì được tôi vì Chúa đang hiện diện trong những lúc con cái Ngài bị bách hại".

Ngay lúc đó, hai bàn tay tôi vẫn nắm chặt, anh an ninh trẻ lại bẻ hai tay tôi ra đằng sau, tôi liền lấy chân đạp bàn đang để mực và giấy tờ, cho nó rớt xuống đất. Liền đó, ba bốn người gì đó cùng nhau, dùng sức, bẻ hai bàn tay tôi ra, tôi bị ngã xuống đất và cầu xin Chúa: "Xin Chúa đừng cho họ hại con, Chúa ơi!". Họ càng dùng sức nhưng vẫn không thể nào bẻ hai bàn tay tôi ra được. Ngay sau đó, anh dân phòng đeo mắt kính, không phải anh dân phòng tôi đã trò chuyện, hét lên: "đéo mẹ mày, Chúa của mày à, thì này Chúa của mày nè, vứt mẹ nó đi…" Anh ta liền giựt lấy tràng hạt của tôi, tôi đã đeo vào cổ tay mấy vòng trước khi họ cưỡng chế tôi, tràng hạt của tôi đã bị đứt rồi, nên tôi yêu cầu: "Các anh phải tìm lại cho tôi dây tràng hạt đã đứt. Nếu anh không tìm lại cho tôi, Thượng Đế sẽ trừng phạt gia đình các anh. Tôi tìm tràng hạt là để cứu gia đình các anh đấy. Tìm lại cho tôi!". Anh an ninh trẻ vội vàng đi tìm lại tràng hạt cho tôi. Tràng hạt đủ cả nhưng Thánh Giá đã bị đứt rồi!

Cuối cùng họ nói: "trả mày điện thoại, mày về đi". Tôi lấy áo khoác, mũ và quần áo trên người tôi phủi bụi những sự ác đã diễn ra tại đồn công an, vì của ai cái gì thì trả lại cho người đó cái ấy. Tôi chào anh dân phòng, mà tôi đã trò chuyện, chúc anh và gia đình anh luôn hạnh phúc mà ra về lòng đầy bình an trong sự quan phòng đầy tình yêu thương của Chúa.

Các anh an ninh, dân phòng ơi, tôi hỏi anh điều này nhé. Khi các anh cùng nhau cưỡng chế tôi thì bản chất nam nhi của các anh đâu rồi? Nếu vợ và các con anh nhìn thấy các anh ăn hiếp một đứa con gái yếu đuối như tôi, thì họ sẽ nghĩ gì về người bạn đời và người cha của mình đây, hả các anh?

Và tôi biết một điều rằng các anh rất thắc mắc tại sao con này nó lại khỏe đến như vậy? Bởi vì sức mạnh của tôi là ở chuỗi tràng hạt, nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Và, những lúc các anh bách hại tôi thì sức mạnh thiêng liêng của Chúa đã tỏ hiện ra nơi tôi. Các anh có muốn có sức mạnh phi thường ấy không, thì hãy đến xem Ông Giêsu là ai!

Con xin chân thành cảm ơn Quý Cha, Quý Thầy, các Bác, Cô, Chú, các anh chị, nhóm Fiat và Gia Đình VRNs đã hiệp thông cầu nguyện cho con. Xin tri ân.

Anna Huyền Trang, VRNs

Nguyễn Trọng Vĩnh : Thư gửi con gái

Nguồn boxitvn

Con yêu quý,

Nhận được điện của con, biết con và cháu vẫn khỏe mạnh, việc làm vẫn ổn định, bố vui. Còn tình hình ở nhà vẫn bình thường, bố vẫn khỏe, chú thím, các chị vẫn được bình thường. Xa quê lâu, con hỏi mọi thứ về tình hình đất nước, có lẽ thư này bố phải viết dài lắm đấy.

Cũng có nhiều thay đổi: đường sá, cầu cống được xây dựng khá, đi từ Lạng Sơn đến mũi Cà Mau không còn phải qua phà nào, nhiều khu đô thị mới được xây dựng, thành phố, thị xã đâu cũng thấy nhà cao tầng san sát, trụ sở cơ quan hoành tráng, nhìn chung thì cũng cho là đất nước có thay da đổi thịt, nhiều bãi biển, khu du lịch được chỉnh trang, thu hút được nhiều khách du lịch trong và ngoài nước.

Nhờ xuất khẩu được nông sản nhiều như gạo, cà phê, hồ tiêu, cao su, cá tôm, v.v. đóng góp cho nền tài chính nước nhà đáng kể. Ngoài ra cũng chỉ có ngành du lịch và khai thác dầu khí là có đóng góp. Da giày, may mặc tuy cũng xuất khẩu được nhiều nhưng phụ thuộc về nguyên vật liệu nước ngoài, chủ yếu là ta gia công nên thu lãi chả được bao nhiêu.

Trên đây tạm gọi là mặt phát triển, mặt được. Còn ra, nhìn vào thực tế đất nước thì còn lắm vấn đề, tình hình mọi mặt ngày càng xấu đi, chủ yếu từ mươi năm lại đây.

Công nghiệp phát triển chậm, hàng hóa nước ngoài tràn vào lũng đoạn thị trường, chủ yếu là hàng Trung Quốc. Hàng vài chục ngàn doanh nghiệp phá sản. Nhập siêu hàng năm hơn chục tỷ USD; rừng mất, mỏ mất, môi trường ô nhiễm nghiêm trọng.

Nhiều tập đoàn kinh tế nhà nước do Thủ tướng trực tiếp quản lý, chỉ đạo làm ăn thua lỗ, chủ yếu là Vinashin, Vinalines, thất thoát của nhà nước hàng trăm ngàn tỷ đồng; nợ xấu ngân hàng rất lớn, lạm phát cao làm tiền mất giá quá. Với một nước dân số gần 90 triệu mà dự trữ ngoại tệ quốc gia vài chục tỷ thì có nghĩa gì, trong khi đó thì nợ nước ngoài chồng chất. Ngân khố nhà nước không có tiền để tăng lương cho công nhân, viên chức! Về giáo dục thì không đào tạo được nhân tài, học vị không được nước ngoài công nhận, không đào tạo được nguồn lực có kỹ thuật, học sinh không được giáo dục đạo đức, đa số không biết sử của nước ta; Đại học tạo ra lớp người dở thầy, dở thợ ra trường khó kiếm được công ăn việc làm.

Con đã đọc báo nước ngoài nói về dân chủ dân quyền Việt Nam rồi mà con còn hỏi bố ư? Đúng là báo chí nước ngoài họ nói không sai mấy đâu. Chỉ có cấm và cấm thôi: cấm biểu tình yêu nước, cấm tụ tập đông người (từ 5 người trở lên), cấm dân oan không được khiếu kiện tập thể, cấm công nhân đình công, cấm trí thức phản biện, cấm báo tư nhân, cấm trang mạng Quan làm báoDân làm báo, mạng Biển Đông, cấm người quá tuổi không được ứng cử Quốc hội, cấm đảng viên không được tự do ứng cử Quốc hội, ngay cái quyền được bỏ phiếu bầu Hội đồng nhân dân Quận, Huyện, Phường cũng sẽ mất nốt, vì người ta sắp bỏ Hội đồng nhân dân mấy cấp ấy để các ông Chủ tịch rộng quyền độc tài, độc đoán, không ai còn giám sát, chất vấn. Thời gian vừa qua công an đánh đập nông dân bị cưỡng chế là chuyện bình thường, muốn bắt ai thì bắt bất chấp pháp luật, có người bắt rồi thả, có người bắt rồi bỏ tù, nói ra quan điểm của mình cũng có thể bị buộc tội chống nhà nước, v.v.

Còn tình hình xã hội thì sao? Tham nhũng, buôn lậu, mại dâm tha hồ phát triển. Thất nghiệp tăng nhiều, do doanh nghiệp phá sản mà thất nghiệp, nông dân do mất đất mà thất nghiệp, do hàng vạn lao động phổ thông Trung Quốc tự do tràn vào tranh công việc của người lao động nước ta… Tai nạn giao thông hàng năm chết cả vạn người, mê tín dị đoan phát triển, trộm cướp giết người hoành hành, mỗi ngày ít cũng có dăm bảy vụ, luân thường đạo lý đảo ngược: học trò đánh thầy, vợ giết chồng, chồng giết vợ, anh em tranh đất giết nhau, con nghiện xin tiền không được đánh mẹ, con chiếm nhà đuổi cha mẹ ra đường…

Về đời sống nhân dân ư? Chỉ những người giàu, những kẻ tham nhũng, những người nắm chức quyền là sống ung dung thừa mứa, còn thì tiền viện phí, tiền thuốc tăng, xăng dầu tăng, tiền điện tiền nước tăng, lạm phát cao, tiền mất giá, giá lương thực thực phẩm tăng hàng ngày, lớp người trung lưu phải thắt lưng buộc bụng, người thất nghiệp, người thu nhập thấp thì khổ, người nghèo thì kêu trời.

Có người bào chữa rằng tình hình kinh tế xã hội Việt Nam sa sút như thế là có nguyên nhân kinh tế thế giới suy thoái. Nhưng cũng trong bối cảnh thế giới như thế sao các nước xung quanh ta như Thái Lan, Malaysia, Singapore, Indonesia, v.v. vẫn phát triển, đặc biệt là Hàn Quốc, Nhật Bản, kể cả Trung Quốc phát triển vượt bậc bỏ lại nước ta tụt hậu quá xa, tồi tệ như thế này?!

Ở các nước, nếu Thủ tướng mắc sai lầm điều hành đất nước suy thoái tồi tệ như thế thì Thủ tướng đã phải từ chức hoặc miễn nhiệm rồi. Còn ở nước ta, trong hơn một nhiệm kỳ quản lý, điều hành mà mọi mặt xã hội chuyển xấu, kinh tế suy kiệt, tài sản nhà nước thất thoát nghiêm trọng mà Thủ tướng chỉ xin nhận trách nhiệm và xin lỗi là xong!

Con lại hỏi bố về quan hệ với Trung Quốc nữa ư?

Năm 1974 họ đưa quân đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của chúng ta, năm 1979 họ huy động 60 vạn quân xâm lược ta, giết hại đồng bào ta và tàn phá 4 tỉnh biên giới của ta thì con đã biết rồi.

Từ sau khi lập lại quan hệ bình thường, họ nêu phương châm "16 chữ" và "4 tốt", chỉ có phía ta thực hiện, họ có thực hiện đâu! Mỗi lần gặp gỡ với lãnh đạo của ta, lãnh đạo họ nói "kiên trì thực hiện phương châm 16 chữ" và nói rất nhiều điều "thân thiện", "hữu nghị", nhưng hành động của họ thì ngược lại. Ký kết về biên giới, họ chiếm của ta mất ½ thác Bản Giốc (Cao Bằng), đẩy ta từ Hữu Nghị Quan (ải Nam Quan xưa) xuống chợ Tân Thanh, lấn của ta mất đất bằng một tỉnh Thái Bình. Trên biển, họ tuyên bố chủ quyền gần hết biển Đông, bắt tàu cá, cướp ngư cụ, bắn giết ngư dân ta, phá cáp các tàu thăm dò của ta trong lãnh hải và thềm lục địa của ta, thành lập trái phép cái gọi là huyện Tam Sa, bao cả quần đảo Trường Sa của ta mà họ muốn nốt, lập căn cứ quân sự ở đó, thường xuyên uy hiếp ta, Hoàn cầu thời báo của họ thỉnh thoảng lại chửi bới Việt Nam ta, và đe dọa đánh, gần đây lại nghĩ ra thủ đoạn "đặt tên" cho hàng trăm bãi đá không người quanh vùng Trường Sa, hòng khẳng định chủ quyền của họ. Mới nhất là ngày 24 - 10 - 2012, tàu cá của ông Hoàng Văn Phúc ở Quảng Cư (thị xã Sầm Sơn) đương đánh bắt cá ở biển Đông thì bị một "tàu lạ" đâm vỡ rồi bỏ chạy làm 10 ngư dân suýt chết đuối. Chủ nghĩa bành trướng bá quyền Đại Hán của giới cầm quyền Trung Quốc đối với nước ta là như thế đấy con ạ. Đáng hận chưa?

Con hỏi nhiều quá, bố viết đến đây dài lắm rồi, thôi nhé.

Chúc hai mẹ con con khỏe, vui.

Hà Nội, 30-10-2012

Bố

N.T.V.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Thư Hà Nội: Ở đây cái gì cũng sẵn

Nguồn procontra

Tháng 10 31, 2012

Dưới đây là đoạn trích từ bức thư của một người bạn sống tại Hà Nội tôi nhận được hôm nay. Cảm ơn bạn đã cho phép tôi đem ra chia sẻ trên blog này.

Phạm Thị Hoài

______________________

Hơn một tháng qua tớ long tong, đầu bù tóc rối, toan tính những thứ vụn vặt tầm thường. Tâm trí lúc chìm lúc nổi. Xã hội xung quanh im lìm như thóc. Chết lặng. Khủng hoảng thực sự đã tràn về, mọi nơi mọi chỗ.Bài viết của bác Alan Phan hôm 23.10. vừa rồi đã nhấn chìm tia hi vọng cuối cùng còn sót lại của những đại gia lạc quan nhất. Nôm na nói nhanh cho vuông là đất nước đang chìm trong biển nợ. Sau gần hai mươi năm vay ăn béo bẫm, vẽ cho lắm hão huyền thì các vấn đề vĩ mô vẫn còn nguyên đó. Quan còn tiếp tục đánh nhau, chưa ai rỗi mà lo cho dân. Anh Kiên vẫn ngồi, anh Tâm vẫn đứng, anh Sang anh Dũng hai phe chưa phân thắng bại. Trâu chưa chết, bò chưa chết, ruồi muỗi là dân đen đã ngắc ngoải thoi thóp.

Vất vưởng ở đây gần tám năm nhưng cái không khí dở dở ương ương đậm mùi đói khát, lọc lừa như hiện tại tớ chưa thấy bao giờ. Có đồng bào nào xa quê hương, lâu lâu không về thì nên về ngay lập tức. Về mà trải nghiệm cái thanh lịch, hiếu khách, cần cù chịu khó, tính nhẫn nhục, thật thà dễ thương của người Việt. Hiếm khi nào mà người Hà Nội lại khiêm tốn như lúc này. Đại gia ngấp nghé bên bờ vỡ nợ, cửa hàng cửa hiệu thi nhau đóng cửa. Khách sạn 4-5 sao vắng như chùa bà đanh. Nếu giả sử có hứng mua nhà thì người bán đã dịu giọng. Trật tự trên thị trường nhà đất đang được thiết lập lại.

Đầu tiên như mọi khi tớ xin báo cáo tình hình học hành của con gái. Cục vàng của tớ. Con đi học được tròn hai tháng. Tháng đầu tiên thì học cả ngày, ăn ngủ trưa ở lớp, sụt mất ba cân. Tháng thứ hai do mẹ nài nỉ nhờ cô thông cảm con còi cọc nên con được phép tùy ý nghỉ ở nhà tự học lúc nào con muốn. Trong 7 môn học chính thì Toán, Văn, Anh đã ngoi lên top 3 trong lớp và các lớp học thêm. Còn bốn môn Sử, Lý, Sinh, Địa thì chưa có sức để mà học.

Sáng hôm qua bố sa sầm mặt mũi khi hỏi đến cái gì con cũng không biết, ngay lập tức đã có cuộc nói chuyện nghiêm túc. Gay gắt chỉnh đốn thói học hành cẩu thả của con gái và thói chiều con của mẹ. Nói là làm, đêm về vợ nghiên cứu sách môn Sinh, chồng nghiên cứu môn Địa. Hai vợ chồng vật vã nghĩ cách dạy con. Sau một hồi thì tá hỏa, hóa ra con học dốt một phần vì con chưa chăm, nhưng phần nhiều bởi sách viết toàn ngôn từ khó hiểu, câu cú văn phong lằng nhằng rối rắm. Bố mẹ cả đời ăn học, sách Tây sách ta đọc như gió còn chẳng thông. Thương con mà rơi nước mắt, trách ai, hận ai bây giờ?

Nói vậy thôi chứ tớ chẳng dám hé nửa lời chê trách thầy cô. Lương bổng thế tớ cũng chẳng kham nổi. Tuần qua xã hội nhao nhao ném đá ngành giáo dục. Từ "Canh gà Thọ Xương" đến học thêm, lớp VIP. Nghĩ mà chán. Lại cái bài đánh lạc hướng của quan đây mà. Thiên hạ cứ mải đi mà cãi nhau ba cái tầm phào, lãng nhách thì quan ta mới rảnh rang chia chác, trộm cắp, chấm mút.

Ngành giáo dục nói đi nói lại cũng chỉ là ngành cung cấp dịch vụ đơn thuần. Thị trường cầu cái gì thì cung cái đó. Đã mua được quan, bán được chức thì buôn bán in ấn bằng cấp thật giả có gì là sai. Tớ đã nghe có quan phán thẳng vào mặt tớ là cho con đi học làm gì cho mệt, đằng nào thì nó cũng có chân có suất trong Bộ rồi. Học lắm để dọa ai, biết nhiều chỉ tổ ế chồng!

Chỉ tội cho các bác nông dân nai lưng bán mặt cho đất để cuối tháng lo đủ 3 triệu gửi lên cho con đi mua cái chữ. Sau năm năm ăn học con lại bủng beo quay về nhờ bố chạy cho vào cái chức đi cày. Biết thế này ở nhà đi cày luôn cho xong. Mẹ cha đứa nào dụ con ông thi đỗ đại học. Con ơi là con, tao tưởng công thành danh toại mày mới về chứ ai biết đâu mày bị người ta lừa đi du lịch giá cao hả con!

Và tội cho những đứa trẻ. Biết chạy vào đâu để cống hiến tài năng trí tuệ? Ghế thì ít đít thì nhiều. Khắp nơi phá sản, giải thể, cưỡng ép tự thôi việc. Bố mẹ ở quê nào đã từng nghe bao giờ. Cứ tưởng ra gần trung ương là tốt. Hoài bão ước mơ con luôn canh cánh trong lòng, tâm niệm thương cha xót mẹ. Một lòng hiếu thảo. Một lòng theo thầy cô đèn sách. Tuổi trẻ, nhiệt huyết, niềm tin, hi vọng, trôi dạt về đâu?

Học xong bằng đỏ ra lấy đâu nửa tỉ bạc mà chạy vào ngân hàng? Lấy đâu ra 400 triệu để có chân được làm bác sĩ? Lấy đâu ra 20.000 $ để chạy làm tiếp viên hàng không Vietnam Airlines? Lấy đâu ra 160 triệu để chạy vào biên chế giáo viên cấp hai? Lấy đâu ra 60 triệu để chạy vào làm cô giáo mầm non? Rồi cách cuối cùng, muốn vào làm vợ hai, vợ ba, vợ hờ của đại gia thì cũng phải có tiền đầu tư phấn son giầy dép chứ có phải tay trắng mà được đâu!

Ở đây cái gì cũng sẵn, chỉ thiếu mỗi công ăn việc làm.

© 2012 pro&contra