Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Thư Phong trào Con đường Việt Nam chào mừng luật sư Lê Công Định

Nguồn conduongvietnam

by Lê Quốc Tuấn

Hôm nay là một ngày thật đặc biệt đối với phong trào Con Đường Việt Nam: ngày luật sư Lê Công Định bước ra khỏi nhà tù để trở về với vòng tay gia đình và bạn bè. Một ngày mà rất nhiều người chúng ta đã đón chờ từ lâu.

Trước đó vài ngày, chúng tôi nhận được tin anh sẽ về vào ngày 26 Tết. Trong tâm trạng chờ đợi, chúng tôi chỉ biết cùng nhau cầu mong cho điều này trở thành sự thực. Tất cả mọi người đã từng mừng hụt vào năm ngoái, khi nhà cầm quyền có ý định trả tự do cho anh Định nhưng sau đó rút lại quyết định này vào phút cuối.

Phong trào Con Đường Việt Nam mừng vui đón chào anh Định trở lại với gia đình, bạn bè và cộng đồng. Một phần vì chúng tôi mong ước rằng sẽ không còn một tù nhân lương tâm - cách gọi những người bị bắt giam chỉ vì bày tỏ ý kiến của mình một cách ôn hòa - nào nữa trên đất nước này. Một phần lớn hơn: Luật sư Lê Công Định là một người bạn, người anh em và là người khởi xướng ra phong trào Con đường Việt Nam. Nếu anh Định không được về với gia đình ngày hôm nay thì mục tiêu của Phong trào sẽ là đòi trả tự do cho anh, anh Thức và các tù nhân lương tâm khác trong năm nay.

Chúng tôi hiểu cái giá phải trả để mở ra con đường văn minh và nhân bản cho dân tộc Việt Nam là không hề rẻ đối với anh và những tù nhân lương tâm khác của chúng ta. Xin cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm.

Chúng tôi vẫn nhớ những tâm nguyện của anh:

"Vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách, nhũng nhiễu của lớp quan lại mới, chấp nhận dùng tiền vượt qua trở ngại. Đến khi nhìn lại, quốc nạn tham nhũng và quan liêu đã lan tràn, bất trị.

Vì nhu nhược, chúng ta che tai không dám nghe lời nói ngay thẳng, mặc nhiên dung túng sự dối trá và xu nịnh. Đến khi bừng dậy, đạo đức đã suy đồi, khó sửa.

Vì nhu nhược, chúng ta hài lòng với những gì đang có, cố tin vào sự ổn định giả tạo, đắm mình vào những lễ hội vô nghĩa liên miên. Đến khi nghĩ lại, xung quanh đã đầy dẫy ung nhọt, không còn thuốc chữa.

Vì nhu nhược, chúng ta bịt mắt trước những bước đi vũ bão của các dân tộc láng giềng. Đến khi tỉnh ngộ, sự tụt hậu quá rõ ràng, không còn cơ may rút ngắn khoảng cách.

Để che giấu mặc cảm do nhu nhược, khắp nơi người ta kể nhau nghe những bài vè châm biếm hoặc lớn tiếng dè bỉu chuyện cung đình tồi tệ, nhưng lại trong… quán nhậu! Chí khí kiểu "sĩ phu Bắc Hà" ấy liệu sẽ giúp ích được gì cho công cuộc chấn hưng đất nước đang lúc cần hào khí Diên Hồng năm xưa?

Muốn chấn hưng đất nước trong vận hội ngàn năm có một này cần phải rũ bỏ sự nhu nhược đó. Muôn người xin hãy nắm tay lại, chế ngự sự sợ hãi, cùng tiến về phía trước, may ra khát vọng Đại Việt mới có cơ may biến thành hiện thực. Xin đừng để sự nhu nhược của những cá nhân trở thành sự bạc nhược của cả một dân tộc."

- Trích "Lê Công Định - Trả lại Hào Khí Diên Hồng" -

Ngoài gánh nặng lao tù trói buộc được tháo gỡ khỏi đời sống cá nhân, việc anh được ra tù trước thời hạn còn mang một ý nghĩa sâu sắc đến tiến trình vận động dân chủ và tôn trọng quyền con người tại Việt Nam. Đặc biệt, khi đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) và Nhà nước đang lấy ý kiến Nhân dân để sửa đổi Hiến pháp, trong đó nổi bật các yêu cầu sửa chữa, các tranh luận để làm sáng tỏ về quyền con người và về điều 4 vốn dành cho ĐCSVN các lợi thế khiến gây ra những nghịch lý. Một chủ đề mà anh Định từng nêu lên trước khi bị bắt giam.

Và, khi mọi gia đình đang chuẩn bị đón Tết âm lịch với những ước vọng về một năm mới trong truyền thống văn hóa dân tộc, sự trở về của anh là niềm vui chung cho tất cả mọi người Việt Nam đang chờ đợi những thay đổi thực sự tốt đẹp cho tương lai đất nước.

Cuối cùng, trong những xúc động bồi hồi đón mừng anh về với gia đình và cuộc sống rộng rãi hơn nhà lao tù túng, chúng tôi không khỏi chạnh lòng nhớ đến người anh, người bạn, người khởi xướng đầu tiên của Phong trào - anh Trần Huỳnh Duy Thức và những tù nhân lương tâm khác còn đang chịu cảnh lao lý. Tất cả chỉ vì cái nhìn phiến diện của một nhóm người đương nhiệm đã tước mất quyền được nói lên suy nghĩ của nhiều người bằng con đường ôn hòa. Chúng ta hãy cùng nhau ước vọng cho năm 2013 sẽ là năm của Tự do và Quyền Con Người.

Chào mừng anh trở về trong vòng tay của mọi người!

TM. NKX Phong trào Con Đường Việt Nam 
Lê Quốc Tuấn
06/02/2013

Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng tập trung quyền lực để lách sự lũng đoạn trong Trung ương?

Nguồn caunhattan

05/02/2013

Dường như đã rút ra bài học sâu sắc từ vụ lấy phiếu tín nhiệm xử lý lãnh đạo cấp cao tại Hội nghị toàn Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 6 vừa qua, lần này, Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng được thiết kế rất tinh vi với mức độ tập quyền cao nhằm tránh sự lũng đoạn.

Về chức năng, quyền hạn: Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng được xây dựng để có thể hoạt động đầy đủ như một Ban Chấp hành Trung ương thu nhỏ. Nấc thang quyền lực được định rõ. Ngay cả Ban Cán sự Đảng của Chính phủ cũng là đối tượng chịu sự chỉ đạo. Khi có chuyện lớn, bây giờ ông Trọng không cần triệu tập toàn thể Ban Chấp hành như trước nữa mà Ban có toàn quyền chỉ đạo và ra quyết định một cách kịp thời, theo định hướng và ý đồ thống nhất. Ra quyết định hoặc chỉ đạo với danh nghĩa Trưởng Ban, ông Trọng cũng sẽ tránh được điều tiếng vốn rất dễ phát sinh nếu triệu tập họp Trung ương để giải quyết. Đó là chưa nói tới chuyện bày đặt ra họp hành ầm ĩ, có khi "chúng nó" lại mua đứt hết cán bộ như Hội nghị TW6 vừa rồi.

Về cơ cấu nhân sự: Ban có nhiều chức năng rất quan trọng nhưng cơ cấu thành viên lại vô cùng "gọn nhẹ" để Trưởng Ban và Phó Ban thường trực có thể dễ bề kiểm soát cũng như chỉ đạo thực hiện mệnh lệnh một cách trực tiếp. Sợi dây trách nhiệm bây giờ được xác định rất rõ hai đầu – bên chỉ đạo và bên chịu sự chỉ đạo, chịu trách nhiệm. Ngoài ra, cơ cấu nhân sự của Ban gồm nhiều cán bộ từ những thành phần mà "chúng nó" khó có thể lũng đoạn, hay nói nôm na là khó mua.

Tuy nhiên, quyền lực tập trung tại Ban Chỉ đạo chỉ thuần túy là quyền lực theo hệ thống Đảng (tức Đảng quyền). Ở những sự việc hoặc tình huống mà Đảng quyền có sự khác biệt với luật lệ, quy định pháp luật hiện hành thì rất dễ phát sinh xung đột. Đặc biệt, các văn bản pháp luật điều chỉnh hoạt động hiện nay trong lĩnh vực phòng chống tham nhũng thì không quy định rõ vai trò các cấp ủy đảng. Như vậy, để cho "thuận tiện" và hiệu quả, trong chừng mực nào đó, các quy định pháp luật hiện thời phải nhường chỗ cho các văn bản chỉ đạo của Đảng (vốn không phải văn bản quy phạm pháp luật). Đây là chỗ rất phức tạp, rất dễ phát sinh tình trạng lạm quyền, trái pháp luật, đưa pháp luật vào tay cá nhân, hành xử tùy tiện, cảm tính.

5 chức năng quan trọng nhất của Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng:

Chỉ đạo cấp ủy, tổ chức đảng trực thuộc Trung ương thông qua hoạt động thuộc phạm vi trách nhiệm của mình làm rõ nguyên nhân, điều kiện phát sinh tham nhũng, trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức để xảy ra tham nhũng; những sơ hở, bất hợp lý về cơ chế, chính sách, pháp luật để kiến nghị, yêu cầu các cơ quan, tổ chức, đơn vị và người có thẩm quyền đưa ra biện pháp ngăn ngừa, khắc phục.

Chỉ đạo các cấp ủy và tổ chức đảng trực thuộc Trung ương phối hợp kiểm tra, thanh tra, kiểm toán, điều tra trong phòng, chống tham nhũng; chỉ đạo đôn đốc điều tra, truy tố, xét xử đối với vụ, việc tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp hoặc dư luận xã hội đặc biệt quan tâm.

Chỉ đạo, đôn đốc, kiểm tra, giám sát các cấp ủy, tổ chức đảng trực thuộc Trung ương và cấp ủy viên, đảng viên có thẩm quyền trong xử lý khiếu nại, tố cáo về hành vi tham nhũng và xử lý các thông tin về vụ, việc tham nhũng do các cá nhân, tổ chức phát hiện, cung cấp.

Chỉ đạo định hướng thông tin tuyên truyền về phòng, chống tham nhũng; chỉ đạo xử lý vi phạm quy định về quản lý, cung cấp thông tin và những hành vi lợi dụng việc tuyên truyền về phòng, chống tham nhũng để vu khống, gây mất đoàn kết nội bộ.

Chỉ đạo Ban cán sự Đảng Chính phủ, Ban cán sự Đảng Tòa án nhân dân tối cao, Ban cán sự Đảng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Ban cán sự Đảng Thanh tra Chính phủ, Ban cán sự Đảng Kiểm toán Nhà nước, Đảng ủy Công an Trung ương, Quân ủy Trung ương và các cơ quan có liên quan báo cáo về công tác phòng, chống tham nhũng; việc xử lý những vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp hoặc dư luận xã hội đặc biệt quan tâm.

Thành viên Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng:

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng ban.

5 Phó Trưởng ban gồm:

Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư;

Ngô Văn Dụ, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương;

Nguyễn Xuân Phúc, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Chính phủ;

Uông Chu Lưu, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội;

Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng Ban Nội chính Trung ương (Phó thường trực, làm việc và báo cáo trự tiếp TBT)

Các ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng gồm:

- Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương;
- Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương;
- Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an;
- Ngô Xuân Lịch, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam;
- Trương Hòa Bình, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao;
- Nguyễn Hòa Bình, Ủy viên Trung ương Đảng, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao;
- Huỳnh Phong Tranh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Thanh tra Chính phủ;
- Đinh Tiến Dũng, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Kiểm toán Nhà nước;
- Vũ Trọng Kim, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam;
- Nguyễn Văn Hiện, Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội.

Chuyện Hiến Pháp

Nguồn 5xublog

Posted on Tháng Hai 6, 2013

Khi trang mạng "Cùng Viết Hiến Pháp" của GS Châu và GS Sơn ra đời, tôi cũng không ý thức được giá trị của trang web này ngay với cá nhân mình. Lúc đầu thì theo thói quen, thấy trang web có giá trị thì hì hụi đi phát tán. Sau thì tranh thủ những lúc trong máu không có cồn (đang tất niên hội hè miên man) đọc các bài viết trên đấy.

Bỗng giật mình nhận ra, lần duy nhất trong đời mà tôi học một thứ gọi là văn bản luật, là cái hôm thi bằng lái xe.

Còn thì không thể nhớ ra dù chỉ một lần được học, hay được giảng, hoặc thậm chí là được giới thiệu về hiến pháp trên lớp học.

Thậm chí, cũng chưa một lần có ý định tự  tìm cái bản hiến pháp của nước mình về rồi tự đọc.

Bỗng ngộ ra rằng, cái gì mà không có thực chất, chỉ là hình thức, thì sự tồn tại của nó có cũng như không.

Bỗng vì lý do gì đó, hiến pháp của nước mình bất ngờ không còn tồn tại, thì mọi thứ vẫn hoạt động bình thường, chả có gì suy chuyển.

Thế thì tức là nếu làm ngược lại, sửa nó cho thật hay, thì cũng chẳng suy chuyển được cái gì.

Chuyện Hiến pháp tự nhiên tréo nghoe ra như vậy, đành phải ôm sách về nhà tự nghiên cứu.

Không rõ từ nguyên chữ Hiến-Pháp trong tiếng Việt là gì, nhưng rất may là sách có nói chữ Constitution, là do chữ Constitutio của chữ Latin, đi qua tiếng Pháp, rồi mà thành. Chữ này có nghĩa là quy tắc (regulations and orders).

Về lý thuyết, ở một số nước, Hiến pháp là bộ luật gốc, từ đó tạo sinh ra nhà nước, mô hình và cách thức vận hành cái nhà nước ấy. Ở những nước này Hiến pháp là tối quan trọng.

Nhưng lại có những nước mà ở đó nhà nước, nếu thích, có thể tự soạn và ban hành hiến pháp bất cứ lúc nào. Tất nhiên là ở những nước như vậy, Hiến pháp không có vai trò gì cho lắm.

Hiến pháp không tự nhiên sinh ra, mà phải có ai đó viết. Hiến Pháp cũng không phải là một văn bản tập hợp các quy tắc gốc vô hồn, mà đằng sau nó phải có tinh thần, có chủ thuyết của những người lập ra hiến pháp. Hay nói theo kiểu Steve Jobs, Hiến Pháp là một sản phẩm mà đằng sau nó có triết lý (philosophy) của người làm ra nó. Philosophy có gốc là hai chữ Hy Lạp: philein và sophian. Chữ philein nghĩa là ước vọng, sophian là cái chân-thiện. Hiến-Pháp tốt đương nhiên phải có đạo lý sâu rộng ở phía sau văn bản ngữ nghĩa.

Bản Hiến pháp được coi là mẫu mực của thế giới, cũng đồng thời là hiến pháp thành văn đầu tiên, là hiến pháp Hoa Kỳ. Đây cũng là bản hiến pháp ngắn gọn nhất thế giới  khi chỉ có 7 điều và 27 tu chính án (7 điều và 27 điểm sửa chữa bổ sung).

Bản Hiến pháp  Hoa Kỳ ra đời năm 1787 và tồn tại đến tận bây giờ.

Chủ thuyết của Hiến pháp Hoa kỳ, như GS Wendy N Duong tóm tắt ở bài viết "Tổng quan về Hiến pháp Hoa Kì" rất đơn giản: (i) phân quyền lực (mối quan hệ giữa ba nhánh của chính phủ), (ii) chủ thuyết liên bang (mối quan hệ giữa chính phủ quốc gia trung ương và chính phủ các tiểu bang), (iii) cơ chế toà án bảo hiến ( cơ chế mà qua đó Hiến pháp được hiểu, áp dụng và tôn trọng), và (iv) Bản Tuyên ngôn Quyền (nói lên mối quan hệ giữa chính phủ và cá nhân).

Về chủ thuyết phân ba nhánh của Hiến Pháp Hoa Kỳ, nếu diễn giải nôm na thì: Lập Pháp là Quốc Hội gồm hai viện Thượng và Hạ không được phép hoạt động đơn phương. Hành pháp là Tổng thống. Tư Pháp là hệ thống tòa án liên bang. Trong đó có Tòa án tối cao liên bang, do chính Hiến Pháp tạo sinh ra để diễn giải và thực hành Hiến Pháp (vai trò như tòa án bảo vệ hiến pháp).

Nhân đây, cũng xin phép nhắc một chút về mốc thời gian: Năm 1787 là năm ở Mỹ bản Hiến pháp Mỹ ra đời, thì ở vùng đất gọi là VN bây giờ, đang là lúc Nguyễn Huệ đang đánh nam dẹp bắc loạn lạc binh đao. Năm 1787 là năm Nguyễn Huệ kéo quân về đánh Nguyễn Nhạc ở Quy Nhơn. Nước Việt Nam ngày nay, lúc đó chưa hình thành (tiền thân của nước Việt Nam hiện đại, đến năm 1802 mới xuất hiện).

Còn Hiến pháp của Việt Nam đang được góp ý sửa đổi, ra đời năm 1992, chủ thuyết là Nhà nước thống nhất (không phân chia quyền lực). Điều này ghi rõ trong Điều 2 của Hiến pháp.

Mặc dù nước ta có tới mấy ngàn năm văn hiến, nhưng nhìn vào thời điểm Hiến pháp Mỹ ra đời và so với lịch sử cận đại của Việt Nam, lại có thể thấy rằng chúng ta sinh sau đẻ muộn hơn nhiều.

Cho nên việc học hỏi cách người Mỹ làm ra bản Hiến pháp của họ là một việc nên làm và chả có gì phải xấu hổ khi bắt chước họ cái cách làm ra hiến pháp.
Việc bắt chước này, tất nhiên không phải là sự bắt chước máy móc, hoặc nhắm mắt sao chép hiến pháp Hoa kỳ. Bởi chính Alexander Hamilton, một trong những người tham gia kiến tạo bản Hiến Pháp Hoa Kỳ, có nói rằng: "Tôi đồng ý với Montesquieu rằng mỗi chính quyền cần phù hợp với một quốc gia, như mỗi cái áo phù hợp với một cá nhân. Điều kỳ diệu ở Philadelphia có thể sẽ là điều tồi tệ ở Paris và trở nên lố bịch ở Saint Petersburg".

Montesquieu là cha đẻ của tam quyền phân lập, là chủ thuyết đằng sau Hiến Pháp Mỹ. "Điều kỳ diệu ở Philadelphia" là cách các sử gia Mỹ gọi Hiến pháp Mỹ, do Hội nghị lập hiến diễn ra ở Philadenphia và kết quả của hội nghị này chính là bản Hiến pháp Mỹ.

Nước Mỹ giành độc lập vào ngày 4 tháng 7 năm 1776. Trong những năm đầu, chính quyền non trẻ của Mỹ hoạt động dựa vào sự hợp tác của các bang đầu tiên tham gia cách mạng, dưới một thỏa ước chung gọi là Articles of Confederation (Các điều khoản hợp bang). Cái "Các điều khoản hợp bang" này chính là hiến pháp đầu tiên của Mỹ (được phê duyệt năm 1781).

Lúc này nước Mỹ rất yếu, nghèo nàn, chính phủ kiệt quệ, không có hành pháp, không tòa án tối cao, không quân đội liên bang mà chỉ có quân đội tiểu bang, uy tín quốc tế bằng số không. Kinh tế suy thoái lao dốc, tiền tệ lạm phát, loạn lạc bên trong, ngoại bang đe dọa bên ngoài.

Nhưng những nhà lãnh đạo nước Mỹ lúc đó không yếu ớt. Năm 1787, khi tình hình đất nước khủng hoảng sâu sắc, một vài trong số họ, vốn là công thần lập quốc, thấy cần phải có một Hiến pháp mới để thay đổi nhà nước Mỹ và thay đổi tương lai của nước Mỹ. Họ đã vận động tổ chức Hội nghị Lập hiến. Từ Hội nghị lập hiến này  đã cho ra đời bản Hiến pháp Mỹ. Bản Hiến pháp Mỹ này đã làm thay đổi nước Mỹ, biến nước Mỹ thành siêu cường, và cũng rõ ràng đã góp  phần làm thay đổi cả thế giới.

Như vậy, sau hơn 200 năm, việc sửa đổi Hiến pháp năm 1787 đã và vẫn đang là một việc cực kỳ quan trọng đối với vận mệnh của nước Mỹ.

Năm 1787, tức là khá lâu sau khi Mỹ giành độc lập, mới có Hội nghị lập hiến này. Hội nghị diễn ra tập trung. Các đại biểu của các tiểu bang phải tự đi xe ngựa về Philadenphia, tự ăn tự ngủ suốt mấy tháng liền trong thời gian họp.

Có 74 đại biểu được triệu tập nhưng chỉ có 55 người có mặt. Trong số 55 người này chỉ có 39 người cuối cùng ký vào bản Hiến pháp mới.

Để bắt đầu, họ bầu ra một người rất có uy tín làm Chủ tịch hội đồng lập hiến: đó là tướng George Washington, vị tổng tư lệnh trong cuộc chiến với đế quốc Anh để dành độc lập cho Hoa Kỳ hơn 10 năm trước đấy. Bộ óc soạn thảo Hiến pháp Mỹ trong hội nghị lập hiến, và sau đó là các tu chính án (được biết với tên Tuyên ngôn nhân quyền) là của một ngôi sao trẻ 36 tuổi tên là James Madison. Ông này sau cũng làm tổng thống Mỹ (tổng thống thứ 4).

Như vậy, có thể học được một điều, là Hiến pháp cần một hội nghị lập hiến nghiêm túc, có người đứng đầu là một cá nhân có uy tín. Còn bộ óc soạn thảo, trong quá trình làm việc, sẽ tự xuất hiện.

Hội nghị Lập hiến họp kín, có các thư ký, có các chủ tọa, và thực tế là cãi nhau như mổ bò từ suốt 25 tháng 5 đến tận 24 tháng 7 mới đạt được một cái mà sau này gọi là Đại Thỏa Hiệp (Great Compromise): tức là chọn được một phương án chủ đạo từ các phương án (Virginia Plan, New Jersey Plan). Virginia Plan chính là một phiên bản sơ khởi quan trọng để soạn thảo Hiến pháp Mỹ. Đằng sau Virginia Plan là chủ thuyết dựa vào tư tưởng của các triết gia và chính trị gia: Montesquieu, Locke và Coke (hai tác giả đầu đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam).

Điều thứ hai có thể học hỏi ở đây, là rất cần các debate trực diện, mệt mỏi, trí tuệ và tốn thời gian. Đồng thời cũng cần các version khác nhau của Hiến pháp, với các chủ thuyết khác nhau, để các phe tranh cãi dùng để biện luận. Hiến pháp 1992 và dự thảo sửa đổi cũng có thể sẽ là một Plan tốt. Hiến pháp mà nhân dân "cùng viết hiến pháp" đề xuất, cũng cõ thể là một Plan tốt nữa. Đấy là chưa nói đến các bản Hiến pháp 1946 và hai bản Hiến pháp của Việt Nam Cộng Hòa (1956 và 1967).

Điều thứ ba có thể học hỏi, là cuối cùng phải có một cái Đại Thỏa Hiệp, chốt lại các điểm quan trọng nhất, có giá trị vững bền nhất, được đồng thuận cao nhất. Còn nếu ai cũng chỉ thấy mình đúng, cái mình viết ra, cái mình đề xuất là xuất sắc nhất, thì chắc chắn bản Hiến pháp có ra đời thì cũng rất ít giá trị.

Đến ngày 24 tháng 7, một tiểu ban gồm 5 đại biểu được giao cho viết soạn thảo Hiến pháp chi tiết.

Đến mùng 6 tháng 8 năm 1787 thì viết xong. Từ lúc đó đến mùng 10 tháng 9 các vị lại cãi nhau như mổ bò, nhưng lúc này là trên từng điều khoản.

Như vậy việc soạn thảo hiến pháp Mỹ, do các bộ óc lớn, am hiểu sâu sắc về chính trị, triết và luật, rất là gian nan như vậy. Trong đó có James Madison, lúc này mới có 36 tuổi, và trước khi tham gia hội nghị lập hiến đã bỏ vô cùng nhiều thời gian để nghiên cứu các trước tác từ cổ chí kim tính đến lúc đó.

Sau khi có bản Hiến pháp cuối cùng và được hội nghị lập hiến ký kết, bản hiến pháp này còn phải được các tiểu bang thông qua bằng cách bỏ phiếu ở từng tiểu bang. Việc này cũng rất gian nan do bị nhiều thế lực chống đối kịch liệt.
Các ông James Madison, Alexander Hamilton và Jay viết một loạt bài báo, nay được biết với tên Federalist Papers (Luận cương Người liên bang) để bẻ hết các lập luận của phe chống-liên bang. Madison cũng hiểu là cần các tu chính án thêm vào (về nhân quyền) thì các tiểu bang mới chịu thông qua, cho nên ông vận động ác liệt cho 12 tu chính án đầu tiên. Nay 10 trong số 12 tu chính án này được biết đến với tên Bill of Rights (Tuyên ngôn Nhân quyền).

Sau khi Hiến pháp được các tiểu bang thông qua, đến 30 tháng 4 năm 1789 thì Hoa Kỳ có tổng thống đầu tiên do bầu cử, chính là George Washington.

Với Federalist Papers, quá trình soạn thảo Hiến pháp Mỹ đã vô tình đẻ ra một tác phẩm được coi là chủ thuyết của chính quyền liên bang (nhận xét của John Stuart Mill) và là cuốn sách cho mọi chính khách của bất cứ nước nào (nhận xét của Alexis Tocqueville) và ngày nay được coi là cuốn sách lớn ngang với Cộng Hòa (Plato), Chính trị luận (Aristotle) và Leviathan (Hobbles). (Ngoại trừ Leviathan, và Federalist Papers, các cuốn sách được nhắc đến trong paragraph này đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam).

Các cuộc tranh luận cãi vã đều được thư ký hội nghị và đặc biệt là James Madison ngồi ghi chép kỹ lưỡng. Những người tham gia soạn thảo Hiến pháp của các nước khác, sau này đều phải tham khảo các ghi chép này, cũng như đọc Luận cương Liên Bang và bản gốc (chưa sửa đổi) của Hiến pháp Mỹ. Các nhà soạn thảo Hiến pháp của Việt Nam có lẽ cũng không nên làm những người ngoại lệ. Tài liệu về Hội nghị lập hiến Hoa kỳ có rất nhiều. Bản tiếng Việt có thể tham khảo là cuốn "Hiến pháp Mỹ được làm ra như thế nào" của Nguyễn Cảnh Bình. Đây là điều thứ tư cần học hỏi.

Thế rồi, dù có học hỏi đến thế nào, thì câu hỏi cũng vẫn sẽ là"Điều kỳ diệu ở Philadelphia" trở thành "Điều kỳ diệu ở Hà Nội" được không, sẽ tùy thuộc vào tầm nhìn, tư tưởng và sự cởi mở đầu óc của những người tham gia lập hiến.

Về chuyện Đảng. Hiến pháp Mỹ không đề cập gì tới đa nguyên hay đảng phái gì. Các chính đảng ở Hoa Kỳ hiện nay đều sinh sau đẻ muộn so với Hiến pháp Mỹ.

Về chủ thuyết, phải chăng chủ thuyết Nhà nước thống nhất (điều 2) và vai trò của Đảng cầm quyền (điều 4) của Hiến pháp Việt Nam vẫn có thể có Great Compromise với Hiến pháp tam quyền phân lập của Hoa Kỳ?

Phải chăng vẫn có cách để một Hiến pháp do nhà nước tạo ra, mà sau này hiến pháp ấy vẫn có thể tạo sinh vận hành ngược được nhà nước?

+ Hiến pháp sửa đổi sẽ mở ra cách để đưa mô hình Nhà nước vận hành bằng nghị quyết của TW Đảng cầm quyền thành Nhà nước pháp quyền? Sẽ có một giải pháp nào đó  để "nghị viện hóa" hoạt động của TW Đảng: ví dụ biến TW Đảng thành Thượng viện, nơi các Thượng nghị sỹ là TW Ủy viên đến từ địa phương và nội các. Và Tổng bí thư làm chủ tịch thượng viện. Ở đó các Thượng nghị sỹ – TW ủy viên có nhiệm kỳ 6 năm, được bầu 2 năm một lần, một phần ba được bầu lại, hai phần ba lưu nhiệm. Còn Quốc hội hiện nay trở thành Hạ viện, hai năm thay đồng loạt một lần. Sẽ đến lúc nào đó, các thượng nghị sỹ có thể đến từ một đảng bất kỳ, hoặc không từ đảng phái nào, mà hiến pháp sẽ không cần phải sửa đổi. Hay lúc đó chủ tịch thượng viện không nhất thiết phải là tổng bí thư nữa. (Xem Hiến pháp Hoa Kỳ kèm chú thích).

+ Hiến pháp sửa đổi sẽ đón nhận vào trong mình tinh thần chủ nghĩa hợp hiến? Chủ nghĩa hợp hiến (constitutionalism) hay còn gọi là Hiến pháp trị có nghĩa là quyền lực của những người lãnh đạo và của các cơ quan chính quyền phải được hạn chế. Chủ nghĩa hợp hiến, như một chủ thuyết về chính trị hay về luật pháp, nói về một chính quyền mà nhiệm vụ trước hết là nhằm phục vụ cho toàn thể mọi người và bảo vệ quyền cá nhân. Sẽ có giải pháp khả thi nào đó để đặt vào tay Chủ tịch nước quyền lực của tòa án tối cao, trong đó có nhữn thẩm phán tối cao do chính chủ tịch nước đương nhiệm hoặc các chủ tịch nước nhiệm kỳ trước bổ nhiệm, giống như tổng thống mỹ bổ nhiệm thẩm phán tối cao và các vị thẩm phán này không về hưu. Để tòa án tối cao này làm tòa bảo hiến, diễn giải và thực thi hiến pháp. (Xem Hiến pháp Hoa Kỳ kèm chú thích).

Tất cả những điều này không một cá nhân, một nhóm người nào có thể tự nghĩ ra được. Vẫn phải cần một hội nghị lập hiến chính thống, nghiêm túc, mà ở đó những nhà lập hiến ngồi với nhau, tranh luận với nhau và cùng viết. Để bản Hiến pháp mà họ viết ra khôngchỉ là một bản hiến pháp lời hay ý đẹp, mà còn phải viết để làm sao ngay khi nó được thông qua, nó sẽ lập tức đi vào cuộc sống, thực sự vận hành nhà nước và xã hội, và tất nhiên là nó sẽ tồn tại cả vài trăm năm mà rất ít cần sửa đổi.

BA SÀM PHÊ BÌNH HAI TỔNG BIÊN TẬP BÁO LỀ ĐẢNG

Nguồn huynhngocchenh

Lắng nghe ý kiến tâm huyết của trí thức (VNN). Nếu như ai theo dõi cuộc gặp gỡ này và một cuộc nữa với văn nghệ sĩ trên VTV-Thời sự tối qua (từ phút thứ 4'), thì sẽ thấy rõ hơn cái tựa bài như một lời mỉa mai. Cùng lúc, với hiện tượng mấy báo cố tình im tiếng trước sự kiện Đoàn đại biểu những người ký tên vào Bản kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 tới tận trụ sở Ủy bản sửa đổi Hiến pháp để trao bản Kiến nghịchúng tôi thấy cần phải vạch mặt chỉ tên những kẻ sẽ phải chịu trách nhiệm trực tiếp trong trò bưng bít thông tin này. Đó là hai tội đồ Bùi Sĩ Hoa, TBT VietNamNet và Phạm Đức Hải, TBT Tuổi trẻ.

Khác với tất cả các bản kiến nghị, tuyên bố khác trước đây của các nhân sĩ, trí thức, bản Kiến nghị này được đưa ra là hưởng ứng lời kêu gọi của ĐCS và Nhà nước VN, với một vấn đề hệ trọng bậc nhất của đất nước. Nội dung bản Kiến nghị cũng không nhắm vào phê phán, yêu cầu hủy bỏ một chủ trương hiện hành nào đó của nhà nước như một số bản kiến nghị trước đó. Cũng không như trước đây, chỉ đưa lên mạng, gửi qua đường bưu điện, bản Kiến nghị này đã được trực tiếp trao cho đại diện của nhà nước một cách trân trọng, bằng một đoàn đại biểu với thành phần là các đảng viên, cựu quan chức cao cấp, được thông báo trước và nhất là lại được người đại diện cao cấp của Quốc hội đón tiếp tương xứng.
4Phải nói ra các chi tiết như vậy để hình dung là chắc chắn các vị lãnh đạo cao nhất cũng như các cơ quan quản lý báo chí không "dại gì" đưa ra chủ trương nội bộ hoặc chỉ đạo trực tiếp cấm báo chí loan tải sự kiện này, nhất là với các báo đã được mời đích danh, đã cử phóng viên tới. Hiện tượng các báo Người Lao động, Pháp luật TPHCM, Dân trí đưa tin khá chi tiết là minh chứng rõ ràng nhận định đó.
Thế nhưng Bùi Sĩ Hoa và Phạm Đức Hải đã lợi dụng quyền lực cá nhân của mình để đưa ra quyết định vứt bỏ bài viết, hình ảnh phóng viên đem về, làm xấu mặt thêm những cấp lãnh đạo đảng, nhà nước, đẩy búa rìu dư luận chĩa vào các cơ quan quản lý, lâu nay thường bị cho là thủ phạm của tất cả tình trạng báo chí bị ngăn cấm, nhà báo chán nản, khó khăn từ cuộc sống tới tinh thần làm việc như hiện nay. Đưa ra quyết định này, hai TBT VNN và TT cũng một lần nữa làm nản lòng các nhà báo trẻ của mình, mỗi khi họ hào hứng lao vào một sự kiện quan trọng với tâm huyết và hy vọng giành được nhiều quan tâm của độc giả, lấy lại uy tín cho tờ báo của mình.
Chúng ta, các nhà báo trong các tòa báo đó, hãy dũng cảm đấu tranh,  các độc giả trên mạng, hãy vạch mặt những kẻ phá hoại nguy hiểm này! 
Một điều cần nói thêm, rành rẽ về VNN và TT. Đó là những tin bài có giá trị, sức cuốn hút còn lưu giữ được ít nhiều như hôm nay là nhờ những công sức, lòng nhiệt thành của các thế hệ đi trước và những nhà báo sắc sảo, can đảm hiện còn ráng giữ được tình yêu nghề, chứ không phải là công tích của hai vị TBT kia. Họ chỉ là những kẻ đang vừa gặm nhấm, vừa ngấm ngầm hủy hoại tất cả những thành quả đó. 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

LS Lê Công Định ra tù trước thời hạn (Dân Làm Báo)

Nguồn danlambao


Danlambao - Sáng nay, 6/2/2013, luật sư bất đồng chính kiến Lê Công Định đã rời khỏi trại giam Chí Hòa trở về với gia đình. Mặc dù được ra tù trước thời hạn, nhưng luật sư Lê Công Định vẫn còn bị quản chế 3 năm tại địa phương.

Theo tin từ người nhà, tinh thần luật sư Lê Công Định vẫn lạc quan và rất vững vàng.

Luật sư Lê Công Định (45 tuổi), phó chủ nhiệm đoàn Luật sư Sài Gòn bị bắt vào ngày 13/6/2009, với tội danh cáo buộc ban đầu là 'tuyên truyền chống phá nhà nước', nhưng sau đó bị đổi sang một tội danh khác nặng hơn là 'hoạt động lật đổ chính quyền' theo điều 79 Bộ luật hình sự. Tại cả hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, LS Định bị tuyên án 5 năm tù giam, 3 năm quản chế.

Hai người cùng bị bắt với luật sư Lê Công Định trong vụ án hiện vẫn đang bị giam giữ trong tù với những mức án hết sức nặng nề. Đó là anh Trần Huỳnh Duy Thức bị tuyên án 16 năm tù giam và anh Nguyễn Tiến Trung bị 7 năm tù giam. Người còn lại là anh Lê Thăng Long đã mãn hạn tù vào năm ngoái.

Được biết, bác Trần Văn Huỳnh và những người bạn của anh Trần Huỳnh Duy Thức hiện cũng đang nỗ lực hết sức để đấu tranh đòi tự do cho anh Thức và tất cả những tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

Thông tin về việc LS Lê Công Định ra tù trước thời hạn ngay lập tức đã được loan tải rộng rãi trên các mạng xã hội. Bên cạnh đó là rất nhiều lời tán dương, chúc mừng đối với sự trở về của người luật sư nổi tiếng này.

Dân Làm Báo cùng các bạn bè của anh thân mến chào anh trở về với gia đình và bằng hữu.

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Nguyễn Văn Thạnh – Nhật ký làm việc với PA61 – An ninh thành phố Đà Nẵng

Nguồn danluan

Từ khi đăng ký tham gia phong trào Con đường Việt Nam, tôi biết việc đó sẽ xảy ra.

15h30 ngày 15/01/2013:

- Cốc, cốc, cốc,….có anh Thạnh ở nhà không?

- Vâng, có tôi đây. Ai đó?

- Em là N công an phường An Hải T, có giấy mời cho anh.

- Mời anh vào nhà.

- Dạ.

Anh công an viên đến đưa giấy mời tôi còn khá trẻ, nhỏ hơn tôi, mặc thường phục chỉ có vớ màu xanh đặc trưng ngành công an.

- Anh là công an sao không thấy mặc quân phục, phù hiệu?

- Dạ, em đưa giấy mời cho anh thôi.

Tôi xem qua giấy mời:

…..

Kính mời: ông (bà) Nguyễn Văn Thạnh

….

Đúng 08 giờ 00 ngày 16.01.2013

Có mặt tại công an Tp ĐN, địa chỉ 80 L.L, quận H.C

Để làm rõ một số vấn đề liên quan đến Câu lạc bộ máu khó đông.

…..

Tôi hơi ngạc nhiên vì Câu lạc bộ Máu Khó Đông tôi và một số bạn thành lập từ năm 2006, lúc còn là sinh viên, để truyền bá thông tin về bệnh máu khó đông và kêu gọi một số chính sách cho bệnh nhân. Câu lạc bộ đã lâu không có sinh hoạt mà chỉ duy trì thông tin tại website: http://www.maukhodong.org.

- Câu lạc bộ này tôi thành lập đã lâu-gần 7 năm rồi- lâu nay không thấy công an làm việc, nay sao lại mời làm việc?

- Việc này em không biết, em chỉ đưa giấy mời cho anh thôi.

Sau khi mời anh công an ngồi, tôi xem lại giấy mời rồi nói:

- Hiện tại tôi không có thời gian để sáng mai đến trụ ở công an làm việc được.

- Anh là công dân, cơ quan nhà nước có giấy mời anh, anh phải có nghĩa vụ đến làm việc.

- Tôi nghĩ thế này: trong nhà nước pháp quyền-dân chủ, công dân với nhà nước phải bình đẳng. Công dân có công việc, cuộc sống của công dân, nhà nước có công việc nhà nước, công dân đóng thuế để thuê nhân viên nhà nước làm các công việc chung như giữ gìn trật tự, bảo đảm an ninh. Nhân viên nhà nước cũng phải có trách nhiệm với công việc, các anh không thể "thảy" một giấy mời là công dân phải chạy lên để "hầu chuyện", hình ảnh đó chỉ có thể có ở thời Vua chúa độc tài mà thôi.

- Công dân phải có trách nhiệm phối hợp với cơ quan nhà nước.

- Tôi nghĩ, tôi là công dân tự do, không phải là tên tội phạm, đây chỉ là giấy mời, tôi chỉ có thể phối hợp làm việc với tinh thần tự nguyện, thiện chí mà thôi. Hiện nay tôi không có thời gian nên không phối hợp làm việc được. Còn nếu các anh muốn tôi bỏ công việc lên để phối hợp với anh các làm việc, nghĩa là được việc cho các anh mà hỏng việc tôi thì các anh phải bồi thường thiệt hại do tôi nghỉ việc, số tiền bồi thường phải dựa trên sự thỏa thuận.

- Vậy anh cứ nhận giấy mời, sáng mai lên cơ quan báo cáo các anh là anh bận. Anh ghé đó 10 phút thôi.

- Không, tôi đang bận, tôi không đi được nên tôi không nhận giấy mời được.

Tôi với anh công an viên đã tranh cãi một lúc về vấn đề trên. Anh công an thì viện lý do anh là đại diện cơ quan nhà nước, đến gửi giấy mời, tôi phải nhận, không có thời gian thì lên hẹn lại. Tôi thì lấy lý lẽ tôi là người tự do, không phải tên tội phạm, trong nhà nước pháp quyền tôi bình đẳng với nhà nước, tôi không có thời gian để hợp tác với chính quyền thì tôi không đi và không nhận giấy mời. Cuối cùng anh an ninh đi về.

Chiều đó tôi có việc đi đến 9h tối mới về.

7h30 tối đó, vợ tôi được anh M, tuyên giáo quận S.T gọi điện mời đi uống café trao đổi một số việc. Trước đó, khi tôi mới tham gia vào phong trào CĐVN công khai tên tuổi thì công an tỉnh có về xã tôi ở Bình Định để tìm hiểu lý lịch tôi xem gia đình, dòng họ có ai theo Ngụy, theo phản động không, việc này gây sức ép rất lớn lên ba má tôi. Ba má tôi liên tục gọi điện cho tôi, thậm chỉ cử em tôi đến đòi tịch thu máy tính để tôi không có phương tiện liên lạc với "phản động". Không những gây sức ép lên gia đình ở quê, công an còn đến gia đình vợ tôi, đến cơ quan vợ để làm việc. Thời gian đó không khí rất căng thẳng, cả nhà làm như tôi là tên phản động chuyên nghiệp, tên ngu dại làm chuyện bao đồng lo thiên hạ để thiệt thân, sắp bị bắt đi tù tới nơi. Phải tốn một thời gian rất lâu mọi người trong gia đình mới phần nào yên tâm.

Vợ tôi là một giáo viên có năng lực, thuộc diện cảm tình Đảng, nhà trường có kế hoạch kết nạp vào Đảng. Anh M là tuyên giáo quận nên cũng đã nhiều lần làm việc với nhà trường và vợ tôi.

Đi uống café ngoài anh M còn có anh T, cán bộ công an Tp ĐN. Hai anh trao đổi với mục đích vợ tôi về thuyết phục tôi hợp tác làm việc với công an. Được mời đi uống café như thế vợ tôi rất lo lắng.

Tối đó vợ tôi, các em tôi đều rất lo lắng và sợ, cho rằng tôi chống lại lệnh của công an nên sẽ bị bắt. Tôi thì thuyết phục mọi người rằng chẳng việc gì phải sợ, nhà nước cũng phải làm việc theo luật, mình là người tự do, mình có quyền từ chối làm việc theo giấy mời, với lại mình phải làm thế để họ biết là nhà nước pháp quyền thời nay khác với thời vua chúa. Họ cần phải tôn trọng công dân, tôn trọng thời gian, cuộc sống, công ăn việc làm, lâu nay nhiều người sạt nghiệp vì bị mời đi làm việc mà không biết quyền từ chối của mình.

Tôi chẳng có gì phải sợ.

15h chiều ngày hôm sau 16.01.2013.

- Cốc, cốc,… có anh Thạnh ở nhà không?

- Có, ai đó.

- Chúng tôi là công an Tp, công an phường đến làm việc với anh.

- Mời các anh vào nhà, đợi tôi thay đồ xíu.

Tôi mời họ vào nhà, họ lần lược giới thiệu tên, gồm có công an phường, công an khu vực, công an phòng PA61, đại diện tổ dân phố. Trong đó công an phường, công an khu vực có mặc quân phục, mang số hiệu, một người tự giới thiệu là thượng tá thuộc phòng PA61 chỉ mặc thường phục.

Họ đưa tôi giấy mời như hôm trước, giấy mời ghi "mời lần 2", yêu cầu tôi 8h sáng hôm sau lên công an Tp làm việc. Lần này có nhiều công an, có cán bộ cao cấp, có đại diện tổ dân phố nên họ có vẻ làm căng, hùng hổ, họ nhân danh nhà nước, họ nói công dân có trách nhiệm làm việc khi nhà nước có giấy mời.

Với lý lẽ như hôm trước, tôi bác bỏ kiểu quan hệ bất bình đẳng, muốn làm "ông nội" của nhà nước, tôi kiên quyết không nhận giấy mời, không đi làm việc. Họ lập biên bản việc tôi không nhận giấy mời, họ yêu cầu tôi ký vào. Tôi yêu cầu được nhận một bản sao biên bản nhưng họ không đồng ý. Họ nói tôi từ chối nhận giấy mời của cơ quan nhà nước, họ lập biên bản và tôi không có quyền giữ biên bản. Tôi lý luận rằng nhà nước và công dân bình đẳng, biên bản này có liên quan đến tôi nên tôi có quyền giữ một bản, nếu không tôi không ký, cuối cùng tôi không ký và họ về.

Mục đích của tôi là muốn cho họ thấy là cơ quan công quyền cần thay đổi quan điểm, cần tôn trọng công dân, nếu muốn hợp tác thì thỏa thuận trước với công dân, không thể thảy giấy mời là công dân phải đi làm, điều này rất vô lý, gây ảnh hưởng rất lớn đến công việc người dân, tạo ra cơ hội sách nhiễu, lạm quyền của cơ quan nhà nước.

Cả nhà rất lo lắng nhưng tôi thì bình thường.

Hai hôm sau, buổi sáng vợ tôi được một thầy phụ trách bên Chi bộ trường mời đi uống café, biết có việc liên quan tôi nên vợ đề nghị tôi đi cùng, vợ tôi cũng gọi điện mời anh M đi luôn.

Buổi café diễn ra trên tinh thần vui vẻ, mỗi bên đều nói lên quan điểm của mình. Sau buổi café tôi đồng ý sẽ sắp xếp thời gian để làm việc với cơ quan an ninh, thể hiện trách nhiệm, thiện chí công dân và cũng là để cơ quan an ninh hiểu công việc của tôi hơn. Hơn nữa tôi đang thuê trọ, vợ tôi làm việc cho nhà nước nên cũng không muốn gây căng thẳng với cơ quan an ninh.

8h sáng, ngày 22.01.2013 tôi đến trụ sở công an phường An Hải T. Tiếp tôi có anh T, anh C, xưng là công an PA61-công an TP Đ.N. Tôi hỏi về quân phục và số hiệu, hai người bảo làm việc không cần mặc quân phục, tôi yêu cầu đọc số hiệu, họ nói có nói cũng không để làm gì. Tôi nói như vậy là không chuyên nghiệp, thời buổi lừa đảo khắp nơi ai biết được thật giả lẫn lộn. Họ có đọc số hiệu của họ nhưng tôi không quan tâm lắm vì không có gì để kiểm chứng. Tuy nhiên tôi vẫn vui vẻ ngồi vào bàn làm việc.

Họ đặt máy quay hình, tôi ngồi đối diện, anh T ghi biên bản, anh C hỏi tôi. Tôi cũng dùng máy điện thoại để ghi âm cuộc làm việc vì tôi biết ngành an ninh VN có thành tích tráo trở rất đáng ngờ. Các câu hỏi đáp liên quan đến quá trình tôi có ý tưởng đến việc thành lập câu lạc bộ máu khó đông, hoạt động, đóng góp của tôi vào việc truyền thông căn bệnh này trong xã hội. Vai trò của tôi trong việc thúc đẩy thành lập Hội rối loạn đông máu di truyền Việt Nam, những thành quả mà hiện nay người bệnh máu khó đông hưởng được so với trước kia,….

Cuối buổi làm việc, họ hỏi tôi đọc báo mạng ở các web, blog nào, có dùng facebook không? Tôi cũng kể vài web hay vào xem như: thanhnien, tuoitre, truongduynhat và nhiều blog khác nhau.

Đến 10h 30 tôi đề nghị về với lý do tôi có việc bận. Họ đề nghị 14h buổi chiều làm việc tiếp. Tôi không đồng ý vì tôi là công dân tự do, không phải tội phạm, tôi có công việc của tôi, tôi sắp xếp được thì hợp tác, không thì hẹn khi khác. Lại xảy ra tranh luận giữa tôi với họ. Họ bảo tôi có nghĩa vụ hợp tác vì họ làm việc là đại diện cho nước, tôi là công dân phải có trách nhiệm làm việc. Tôi bác bỏ với lý lẽ công dân đóng thuế để mướn các anh lo việc an ninh cho xã hội, nhiệm vụ của các anh là phải theo dõi, điều tra, tìm hiểu, phải làm việc mình tốt nhất chứ không phải bắt công dân "hầu" mình. Công dân còn phải sống, làm ăn có thu nhập để đóng thuế. Sẽ như thế nào nếu các anh cứ lười nhác ngồi đây gọi công dân hầu mình? Họ đuối lý nên xuống giọng hỏi tôi "vậy khi nào anh có thể làm việc được". Đang bực tức tôi đáp "tôi chưa biết, khi nào tôi sắp xếp được thì sẽ liên lạc lại". Họ bảo tôi đừng làm căng thẳng làm gì, cũng nên hợp tác giúp họ tìm hiểu vài thông tin để hoàn thành nhiệm vụ. Tôi suy nghĩ lát rồi hẹn họ sáng thứ 6 (25.01.2013).

Cuối buổi làm việc, sau khi đọc qua biên bản do anh T ghi, tôi có ký xác nhận những lời nói của mình.

Hai bên vui vẻ đồng ý, tôi ra về.

Tôi biết mục tiêu của họ là muốn hỏi tôi những việc khác chứ không phải câu lạc bộ máu khó đông. Câu lạc bộ này tôi lập cách đây gần 7 năm để truyền bá kiến thức bệnh máu khó đông và vận động các chính sách cho đối tượng bệnh này trên toàn quốc. Thời gian tồn tại cả 7 năm chẳng ai quan tâm nay khi không lại tìm hiểu? Tôi biết mục đích của họ nhưng tôi chẳng việc gì phải sợ.

Ngày thứ 5, anh T gọi điện cho tôi thông báo là cơ quan có việc bận, không làm việc được theo hẹn nên muốn hẹn lại buổi khác, anh hỏi tôi khi nào làm việc được. Tôi suy nghĩ lát rồi trả lời có thể sáng thứ 2 (28.01.2013).

8h sáng thứ 2 ngày 28/01/2013 tôi đến trụ sở công an phường An Hải T, hai anh T và C đã đợi sẵn, vẫn ăn mặc thường phục, không phù hiệu. Sau một màn chào hỏi nhau, bắt đầu ngồi làm việc. Họ vẫn bố trí máy ghi hình, vị trí ngồi làm việc vẫn như buổi trước. Tôi vẫn dùng điện thoại để ghi âm. Bắt đầu buổi làm việc tôi xin phát biểu trước.

Tôi nói "tôi đến đây làm việc không phải là một tên tội phạm hay một người mất tự do, tôi đến làm việc với một thiện chí của một công dân mong muốn cùng cơ quan nhà nước hoàn thành công việc trị an chung. Buổi làm việc hôm trước anh có ghi hình và có lập một biên bản, tôi có ký vào biên bản đó, để bảo đảm công bằng tôi đề nghị được sao lưu file ghi hình và biên bản để giữ".

Bị bất ngờ, hai anh công an bảo "anh là công dân, chúng tôi là đại diện nhà nước, chúng tôi mời anh làm việc, anh có nghĩa vụ hợp tác, anh không có quyền đòi hỏi tài liệu làm việc".

- Nếu anh nhân danh nhà nước, thì tôi nhân danh công dân, nhân dân. Trong nhà nước pháp quyền: nhà nước và công dân phải bình đẳng trước luật pháp. Tôi hợp tác làm việc với anh để ra một tài liệu chung, tôi đã ký xác nhận, anh giữ một bản thì tôi có quyền giữ một bản. Đây không những bảo đảm nguyên tắc bình đẳng mà còn là cơ sở bảo đảm an toàn cho công dân. Các anh nên biết thêm là trong nhà nước pháp quyền, vị trí công dân là vị trí vững chắc nhất. Tất cả các vị trí còn lại được sinh ra là để phục vụ, bảo vệ vị trí này. Các anh có thể là cán bộ nhưng rồi các anh cũng sẽ nghỉ hưu, các anh cũng là công dân, gia đình, người thân các anh cũng là công dân. Chúng ta cần làm việc có nguyên tắc, nguyên tắc trên hết là tôn trọng, phục vụ công dân, có như vậy xã hội, đất nước mới tốt đẹp, người dân mới có tự do.

- Luật pháp không qui định chúng tôi cung cấp tài liệu làm việc cho anh.

- Đây là quá trình tự nguyện làm việc, chứ không phải tôi là tội phạm. Nếu anh đồng ý yêu cầu của tôi thì chúng ta làm việc tiếp, nếu không tôi xin dừng tại đây để tôi đi gặp đại biểu quốc hội của tôi hoặc tôi gửi thư cho quốc hội để làm rõ tại sao lại có điều luật bất công đến như vậy. Khi nào có sự công bằng giữa nhà nước và công dân thì tôi mới làm việc được.

- Anh Thạnh, tôi nói với anh điều này. Anh không là gì cả, anh chỉ là một hạt cát nhỏ trong đất nước, anh là thiểu số, anh phải phục tùng đa số. Luật đã qui định, anh phải chấp hành pháp luật.

- Đúng, tôi chỉ là hạt cát nhỏ, không là gì cả nhưng chúng ta phải trân trọng từng hạt cát, chúng ta không thể vứt đi. Về việc thiểu số phục tùng đa số là một nguyên tắc của nền dân chủ, tuy nhiên không phải thiểu số phục tùng đa số vô điều kiện, thiểu số phải có quyền của họ. Sẽ như thế nào nếu 90% nhân danh điều gì đó ra quyết định giết 10% còn lại? Thật phi lý 10% chấp nhận chết. Còn về vấn đề luật pháp, đúng ra tôi có thể yêu cầu các anh trưng ra điều luật nào qui định như vậy. Tuy nhiên tôi nghĩ cũng không cần thiết. Luật pháp luôn luôn thiết lập điều mới hoặc sửa chữa cho phù hợp cuộc sống. Hiện nay, ở nước Việt Nam này, Quốc Hội là cơ quan quyền lực nhất, cơ quan có quyền ra luật và sửa luật. Đại biểu Quốc Hội là người tôi bầu và ủy quyền cho họ làm việc này, tôi là công dân, tôi thấy luật thiếu sót hay bất công tôi phải gặp họ để hỏi, để đề nghị thêm hay sửa luật. Nếu Quốc Hội chưa có kỳ họp thì tôi viết thư cho thường vụ Quốc Hội việc này. Khi nào có luật pháp công bằng thì tôi hợp tác làm việc với các anh, không thì tạm dừng lại.

Chúng tôi tranh cãi với nhau, thấy đuối lý, họ bảo tôi ngồi đó đợi họ tý, hai người đi ra ngoài. Tôi ngồi lát rồi đi ra, vừa bước chân ra, có một anh công an hỏi tôi đi đâu. Tôi trả lời "tôi là công dân tự do, tôi đến đây hợp tác làm việc, tôi không phải tên tội phạm, không còn làm việc tôi có thể đi".

- Mời anh vào phòng làm việc, tôi được phân công ngồi đây với anh đợi lãnh đạo hội ý.

Tôi với anh công an đó ngồi với nhau tầm 15 phút thì cửa mở, 3 người bước vào. Ngoài hai người làm việc với tôi, một người đứng tuổi lịch sự, nhã nhặn xưng là thượng tá P. A, cán bộ phòng PA61, công an TP ĐN. Tôi trình bày lại yêu cầu của tôi với lời lẽ như trước.

Anh thượng tá này đồng ý, bảo không quay phim (tự tay anh tắt và cất máy quay), không lập biên bản, chỉ làm việc miệng, mục đích là trao đổi, tôi giúp họ tìm hiểu một số vấn đề họ đang quan tâm. Anh P.A cũng đồng ý vấn đề sao lưu nhưng ngày mai sẽ cung cấp.

Với sự cởi mở và đồng ý như vậy, tôi tiếp tục trao đổi với họ. Họ bắt đầu hỏi tôi những vấn đề liên quan đến mạng internet, đến website. Ban đầu liên quan đến vấn đề máu khó đông như: đọc tài liệu ở đâu? Hay vào web nào?….từng bước chuyển sang chủ đề khác như facebook, blog,…. Tôi biết ý của họ là dần đến cái đích là thông tin về phong trào Con đường Việt Nam. Và đúng là đã đến lúc như vậy:

- Anh có biết Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức không?

- Biết, tôi có vô gặp anh Long và gia đình anh Thức.

- Anh biết khi nào?

- Tôi biết khi nổ ra vụ án trộm cắp cước viễn thông nhưng sau đó các anh lại bị tuyên án hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân. Thấy lạ tôi lên mạng tìm hiểu và biết phần nào sự thật về vụ án. Nhất là khi đọc các bài do các anh viết, phân tích về khủng hoảng kinh tế, tôi khâm phục sự dũng cảm, trí tuệ và tấm lòng của các anh. Sau khi anh Long ra tù, có dịp công tác trong Sài Gòn tôi ghé thăm anh. Lúc đó anh đang chăm sóc mẹ anh bị bệnh ung thư, tôi khâm phục anh vì sự hiếu thảo.

- Anh có biết họ bị phạm tội? Anh nghĩ gì về tội của họ?

- Tôi không có thông tin đầy đủ nên không thể nói được, tuy nhiên lịch sử cho thấy nền tư pháp Việt Nam không độc lập và có tiền sử dựng chuyện nên không đáng tin cho lắm. Nói hiểu rõ tất cả về con người và tính cách thì tôi không biết đầy đủ, tuy nhiên tôi ngưỡng mộ các anh đó ở một số điểm như anh Long ở sự hiếu thảo, sự dấn thân, anh Thức ở kiến thức kinh tế rộng và sự dũng cảm. Tôi thấy rất tiếc và tức giận là những cảnh báo của anh không được lắng nghe để bây giờ khủng hoảng kinh tế trầm trọng, phá sản, thất nghiệp, trộm cắp như rươi. Tôi nghĩ đến thăm các anh không vi phạm pháp luật.

- Anh thấy đấy, nước ta được như hôm nay rất là mừng, trước dân ta rất khổ. Việc khủng hoảng kinh tế không chỉ có ở nước ta, châu Âu, Mỹ cũng đang khốn đốn.

- Tôi nghĩ anh đã nhầm lẫn triệu chứng với nguyên nhân, như các anh nói thì bất kỳ một nước châu Phi nghèo đói, độc tài nào cũng có thể vênh váo nói rằng ở đâu cũng có đói nghèo, khủng hoảng kinh tế, mọi nơi cũng như họ.

- Cũng có người hết lòng với đất nước nhưng cũng có nhiều kẻ cơ hội, đầu cơ chính trị, phản động chống phá đất nước.

- Theo tôi, việc theo dõi bọn phản động, cơ hội chính trị là việc của các anh, tôi là công dân tôi có quyền đến thăm, giao lưu bất cứ ai miễn điều tôi làm pháp luật không cấm.

- Trước khi mời anh lên đây làm việc, chúng tôi đã biết một số thông tin về anh, xã hội bây giờ rất phức tạp, con người có lúc này, lúc khác, nếu chúng ta không cảnh giác thì sẽ đi vào tội lỗi.

- Tôi xin cảm ơn. Hiện nay tôi là một người trưởng thành, thần kinh bình thường, tôi có thể suy nghĩ để hành động, để chịu trách nhiệm về bản thân mình. Tôi biết một công dân có quyền làm bất cứ điều gì luật pháp không cấm.

- Chúng tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh.

- Xin cảm ơn, nhưng tôi biết cái gì đúng, cái gì sai. Nếu các anh quan tâm quá tôi thấy mất tự do.

- Anh nghĩ thế nào về các ông Long, Thức, họ có thật lòng yêu nước?

- Tôi giả thuyết thế này: anh là một cô gái xinh đẹp, có chàng trai đến tán tỉnh nói yêu anh. Anh ta yêu anh thật hay chỉ âm mưu chiếm đoạt anh, có trời mới biết, đúng không? Sông sâu còn có máy dò, không ai lấy thước mà đo lòng người. Tôi nghĩ chỉ có tôn giáo mới bắt con chiên xưng tội, và tìm hiểu tư tưởng con người. Nền pháp trị sẽ không như thế. Với tôi, họ yêu nước thật hay cơ hội, tôi không quan tâm và nếu quan tâm thì cũng không thể biết nổi, tôi chỉ thấy ở họ có những điểm hay thì tôi khâm phục, giao lưu, còn họ có điểm xấu thì pháp luật chế tài. Việc theo dõi phản động, cơ hội chính trị là việc các anh, tôi mong các anh làm tốt, nhưng phải cẩn thận và trách nhiệm đừng để trông gà hóa cuốc làm hại người yêu nước chân chính.

Trao đổi thêm vài câu hỏi đáp linh tinh nữa, lấy lý do bận việc, tôi đề nghị dừng buổi làm việc. Lúc đó 9h30. Họ bảo còn một vài thông tin họ muốn biết, hỏi tôi là có thể làm việc vào lúc nào? Tôi trả lời là sáng thứ 6 ngày 01.02.2013. Tôi nói với họ là tôi không rảnh và có nhiều thời gian, tôi chỉ có thể tình nguyện hợp tác có giới hạn chứ không thể kéo dài miết, thật bất công một bên được nhà nước trả lương hậu hĩnh, còn một bên phải kiếm sống. Các anh ăn tiền thuế thì phải làm việc có trách nhiệm chứ không phải bất tài rồi lại hành dân.

- Họ nói: chúng tôi làm việc để bảo vệ an ninh đất nước.

- Tôi: vậy tôi còn phải làm việc để sống, để đóng thuế xây dựng đất nước.

Theo lịch hẹn sáng thứ 6 ngày 01.02.2013, tôi đến trụ sở công an phường A.H.T, làm việc với tôi cũng là hai cán bộ công an: T và C.

Bắt đầu làm việc, tôi yêu cầu được nhận bản sao biên bản làm việc và file video như cam kết. Họ bắt đầu đổi ý, họ lại vịn vào lý do là pháp luật không qui định cung cấp các tài liệu này. Tôi rất bực mình, tôi nói thỏa thuận không được tôn trọng thì tôi không thể làm việc. Lại xảy ra tranh cãi. Tôi kiên quyết không làm việc nếu không cùng giữ chứng cứ.

Thấy căng thẳng, anh thượng tá P.A lại vào, sau một hồi nói về trách nhiệm công dân, trách nhiệm đất nước, anh này còn ám chỉ là tôi không chỉ sống cho mình tôi mà còn vợ, anh em,…. làm trong cơ quan nhà nước, đừng để ảnh hưởng đến người thân. Tôi biết thâm ý trong lời nói đó, tuy nhiên tôi lại lấy lý lẽ như trước và đòi phải được giữ chứng cứ.

Cuối cùng họ nại lý do là ngành họ có qui định không được sao lưu biên bản, họ chỉ có thể đồng ý hủy biên bản và video. Thấy họ thỏa hiệp, tôi cũng không muốn làm căng thẳng, tôi đồng ý phương án này. Chúng tôi lập biên bản cho vấn đề này, trong biên bản ghi rõ video và biên bản đó không có giá trị gì. Sau khi lập biên bản xong, chúng tôi bắt đầu làm việc.

- Ngoài tham gia hoạt động câu lạc bộ máu khó đông, anh còn tham gia tổ chức nào không?

Tôi biết họ lân la bắt đầu cái mà họ muốn.

- Tôi không tham gia tổ chức nào cả, tuy nhiên tôi có tham gia rất nhiều diễn đàn, ví dụ diễn đàn tin học, diễn đàn "tán gái", và một số diễn đàn thảo luận khác như Phong trào con đường Việt Nam.

Nghe đến đây, họ vui vẻ hẳn ra, có vẻ như đơm trúng lưới.

- Anh tham gia phong trào con đường VN khi nào?

- Tôi nghĩ thế này, anh mời tôi lên đây làm việc ghi rõ là "làm việc về câu lạc bộ máu khó đông", chúng ta cần tập trung nội dung như trong giấy mời, anh không thể mời một đằng làm việc một nẻo.

- Ngoài thông tin câu lạc bộ máu khó đông, chúng tôi còn muốn tìm hiểu về một số việc khác, anh phải có nghĩa vụ trả lời cho cơ quan an ninh.

- Tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ như vậy, anh mời tôi vấn đề gì tôi hợp tác vấn đề đó, anh muốn tôi làm việc khác thì phải ghi rõ trong giấy mời, nếu không có thì thôi.

- Ok, tôi mời anh lên đây làm việc vấn đề an ninh. Vấn đề an ninh không chỉ là câu lạc bộ máu khó đông.

- Vậy anh phải có giấy mời cho việc này.

- Anh yêu cầu giấy mời thì được thôi, nhưng năm hết, tết đến rồi, chúng tôi còn rất nhiều việc, chúng tôi còn phải lo bảo đảm an ninh cho bà con đón tết. Anh cần giấy mời khác thì chúng tôi đáp ứng ngay nhưng anh cố gắng hợp tác làm việc ngày nay cho xong.

Thấy cũng không nên căng thẳng, tôi đồng ý làm việc sau khi họ gọi điện cho bộ phận chuyên môn mang cho tôi một giấy mời làm việc mới, đóng dấu đỏ chói, mục làm việc ghi "làm việc về vấn đề an ninh", thâm tâm tôi sẽ lấy giấy mời này chụp ảnh minh họa cho bài viết này (tuy nhiên sau đó họ không cho tôi giữ lại giấy mời, lý do họ đưa ra là tôi phải mang giấy mời đến cơ quan, cơ quan lại thu hồi giấy mời. Nghe cũng có lý nhưng thật lòng vòng. Tôi đề nghị vậy phải photo cho tôi một bản. Con dấu trở nên đen sì, không còn đỏ chót như trước).

- Anh tham gia phong trào Con Đường Việt Nam khi nào?

- Tôi không nhớ rõ lắm, tầm tháng 7, tháng 8 gì đó.

- Sao anh biết nó (PT), anh có liên lạc trước đó với ông Long, ông Thức không?

- Bây giờ tin tức như thác lũ trên mạng, một ngày facebook tôi cập nhật tin tức về phong trào, sau khi xem kỹ thông tin về nó: chủ trương, mục đích, cách thức tham gia,…. thấy chủ đề cổ xúy của phong trào là "quyền con người" tôi thấy rất hay, cái mà lâu nay không ai nói cho tôi biết. Tuy nhiên tôi cẩn thận tìm hiểu qui định của hiến pháp, pháp luật VN hiện hành và các công ước quốc tế mà VN tham gia, tôi thấy PT hoàn toàn không qui phạm hiến pháp, pháp luật VN. Một thông tin đặc biệt giờ tôi mới biết là VN đã tham gia công ước quốc tế về quyền con người từ năm tôi sinh-1982-vậy mà học xong đại học tôi cũng không biết, tôi còn biết khi VN ký tham gia công ước thì phải tôn trọng thực thi, nếu pháp luật VN có mâu thuẫn thì thực hiện theo công ước trước. Điều này chứng tỏ pháp luật VN còn thua cả công ước và thật sự tôi thấy pháp luật VN có nhiều điều rất là vớ vẩn nếu so với thế giới văn minh hiện đại.

Họ có vẻ khó chịu với điều tôi nói vừa rồi, họ đánh lảng sang một câu hỏi khác

- Anh tự tham gia hay được mời gọi?

- Tôi thấy tin trên mạng, đọc, tìm hiểu và tự tham gia. (Họ hỏi nhiều câu xoáy vào chuyện này, có vẻ họ muốn tìm một cứng cớ về sự lôi kéo chẳng hạn).

- Anh tham gia PT với vai trò gì, có phải là thành viên không?

- PT không chủ trương là một tổ chức, một đảng phái, người tham gia không có liên hệ chặc chẽ như các thành viên Đảng Cộng sản. Người tham gia thấy thích, thấy PT hợp với mình thì tham gia, không thích thì thôi, không có ràng buột gì hết. Cái chữ thành viên một phong trào trên mạng nó khác hoàn toàn một thành viên như chúng ta thường thấy trong cuộc sống, ví dụ là một thành viên ĐCS, anh có rất nhiều ràng buộc, anh phải trung thành, phải có trách nhiệm, phải có kỷ luật,…. còn thành viên trên mạng thì không thế, anh có thể đăng ký tên, nick thì đã là thành viên. Anh có thể sinh hoạt thường xuyên nếu anh thích, chán thì anh có thể không tham gia nữa. Rất tự do, rất lỏng lẻo. Là thành viên của PT, tôi có thể chia sẻ, đọc tin tức, nhận xét, viết bài có chủ đề về quyền con người, cũng có thể thời gian dài tôi không tham gia do bận công việc hoặc tôi cảm thấy không thích thú, không có gì ràng buộc tôi cả.

- Anh có biết hết những người tham gia PT không? Họ là ai, làm gì anh có biết không?

- Tôi tham gia PT là trên quan điểm nội dung nó khởi xướng, cổ xúy chứ không phải tham gia một tổ chức, đảng phái. Ai, làm gì, tôi không quan tâm, miễn họ có cùng suy nghĩ về quyền con người giống tôi là được. Như anh thấy đấy, xã hội rất đa dạng, nhiều khi anh kết bạn, giao lưu, hợp tác làm ăn với một người vì thấy họ "hợp" với mình một điều gì đó, còn cuộc sống họ làm sao mình biết hết được, miễn lĩnh vực họ đến với mình không phạm pháp là được, còn chuyện khác họ phạm pháp thì có nhà nước chế tài. Xưa nay tôi thấy an ninh VN hay suy diễn: chơi với một người mà nếu phát hiện họ xấu là anh cũng xấu, họ là tội phạm thì anh cũng là tội phạm,….tôi nghĩ ngày nay không thể như thế được khi mà xã hội vô cùng đa dạng, con người có rất nhiều hoạt động, chúng ta không thể biết hết được, chúng ta chỉ có thể thấy hợp điểm nào thì chơi điểm đó. Còn họ phạm luật ở đâu thì nhà nước tóm cổ và trừng phạt ở đó. Tất nhiên trong PT tôi có biết một vài người như bác Huỳnh-bố anh Thức hay anh Long,….

- Anh tham gia có được nhận tiền không?

- Tôi tham gia với sự tình nguyện, tôi thấy PT cổ xúy quyền con người, hợp với suy nghĩ tôi thì tôi tham gia, nếu sau này PT không còn hợp nữa thì không tham gia. Còn chuyện tiền bạc thì anh em quen biết nhau có thể mượn tiền qua lại như chuyện cá nhân, bạn bè mượn tiền nhau.

- Là một người từ quê ra đây sinh sống, anh còn ở nhà trọ, sao không lo làm ăn mà tham gia vào phong trào, có thể gặp nhiều rắc rối? Anh có học, vợ anh cũng có năng lực, nếu phấn đấu thì thành công rất lớn, đối tượng như anh có thể được TP hỗ trợ, anh có hộ khẩu chưa?

- Tất nhiên là chuyện làm ăn là chuyện lớn của mỗi người, chúng ta trước phải sống cho người thân: gia đình, bố mẹ, vợ con. Tuy nhiên tôi thấy, trong một đất nước người trí thức, hiểu biết không phải là nhiều, chúng ta cần có trách nhiệm với cuộc đời. Như tôi, lúc khó khăn được rất nhiều người giúp đỡ, khi tôi bị chảy máu (tôi bị bệnh máu khó đông, rất hay xuất huyết trong) thì dòng máu tôi truyền cũng được nhiều người-họ là đồng bào-hiến máu cho, có thể rất nhiều người trong số họ rất nghèo, cuộc sống khó khăn, nếu những người như tôi im lặng, làm ngơ thì ai lên tiếng cho họ, làm sao đất nước có công bằng, phát triển để người nghèo đỡ khổ?

- Tất nhiên là đất nước nào cũng có vấn đề của nó, châu Âu, Mỹ cũng vậy, rồi cũng sẽ được khắc phục và tốt dần lên (lý sự cùn kiểu này tôi rất hay gặp ở những người ủng hộ đảng, suy cho cùng thì họ đuối lý nên quơ càng quấy vá mà thôi). Tham gia phong trào, anh có viết bài không?

- Có, tôi có viết một số bài.

- Anh viết bài với nội dung gì?

- Tôi viết nhiều nên không nhớ, có thể xoay quanh các chủ đề như quyền con người, luật pháp, một số bài liên quan đến các nhân vật tôi ngưỡng mộ như Kim Ngọc, Trần Huỳnh Duy Thức.

Nghe đến chuyện tôi viết bài họ có vẻ rất mừng, họ hỏi xoáy như cố móc ra một số bài tôi viết. Tôi trả lời là tôi viết nhiều, đã lâu nên không nhớ được, tùy theo sự kiện, cảm xúc mà tôi viết.

Họ lấy trong cặp ra 4 bài in sẵn lấy từ web con đường VN và dân luận: "từ Trần Huỳnh Duy Thức nghĩ về Kim Ngọc", "luật pháp và kẽ hở của luật pháp", "quyền con người hay số phận", "quyền con người-vũ khí chống cường quyền", họ hỏi tôi có phải tôi viết những bài này không? Tôi xem qua thấy tiêu đề và nội dung là của tôi. Tôi trả lời đó có thể là bài tôi viết vì tiêu đề và nội dung tổng quát thì tôi nhớ, còn chính xác từng câu chữ có thêm bớt thì tôi không thể nhớ được.

Lấy lý do đến giờ tôi làm việc khác, tôi đề nghị dừng buổi làm việc, họ có vẻ không hài lòng nhưng như các lần trước, họ đồng ý.

- Anh thấy đó, chúng tôi làm việc rất thoải mái, rất tôn trọng anh, giờ giấc do anh quyết định, chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu và giúp anh, không có ý hại anh, anh cần phải tin chúng tôi, anh không cần căng thẳng, cảnh giác.

- Tôi không có gì phải căng thẳng. Lê nin đã nói "tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn", tôi là fan của Lê nin nên tôi phải kiểm soát vấn đề, việc tôi đòi giữ một bản sao tài liệu làm việc cùng là để kiểm soát vấn đề. Là một kỹ sư, tôi quan tâm đến hệ thống: trong một hệ thống tồi thì vài chi tiết tốt cũng bỏ của. Các anh có thể là người tốt, nhưng biết đâu mai các anh bị chuyển đi nơi khác, một người lạ đến làm việc, họ không tốt, họ có âm mưu xấu, muốn dựng chứng cứ hại tôi thì sao?

Nghe tôi nói thế, sếp cao nhất ở đó nói:

- Một nhà nước luôn muốn tốt cho công dân mình, không bao giờ muốn hại công dân mình,…

- Trước tôi có thể tin câu đó nhưng nay thì tốt hơn là nên cảnh giác, kiểm soát hơn là tin tưởng. Nói thật quê tôi có rất nhiều vụ công an đánh chết người trong đồn, nhiều người đi tù oan mà chẳng làm được gì. Ngày nay trên mạng tôi thấy vấn đề này còn kinh sợ hơn.

- Có người này, người nọ, xưa thì có thể, nay thì không còn vậy nữa, anh làm sai anh phải chịu trách nhiệm. Như vừa rồi ở Quảng Ngãi có vụ cưỡng chế vườn cây cảnh sai, phải xin lỗi và bồi thường dân.

- Tôi nghĩ là nên thế nhưng với tôi, câu nói Lenin vẫn còn nguyên giá trị.

- Anh nên giữ kín chuyện làm việc này, chúng tôi cũng chỉ tìm hiểu vài vấn đề liên quan đến anh, tìm hiểu chứ cũng không làm gì, anh thông báo cho nhiều người biết thì nhiều khi có rắc rối sẽ không lường trước được. Rồi anh xem, sau khi làm việc xong anh thấy chỉ tốt cho anh. Chúng tôi biết anh đóng góp rất lớn cho cộng đồng máu khó đông trên cả nước nói chung và ĐN nói riêng. (nghe đến đây, tôi mỉm cười chợt nghĩ, không biết có khi nào đảng đang thấy một tài năng gì đó ở tôi, muốn tìm hiểu thông tin việc tôi làm, tìm hiểu tư tưởng của tôi, xong đâu vào đó, bố trí cho tôi một chức vụ cao, lương hậu hĩnh?)

- Tôi nghĩ thế này: trong hệ thống tư pháp không độc lập, chính quyền trên dưới một giuột, để bảo vệ mình không gì tốt hơn là dựa vào công luận. Tất nhiên là tôi đã chia sẻ thông tin làm việc với vài anh em phòng ngừa bị bắt cóc đi tù hay chết mà chưa có ý định tự tử thì còn có người biết.

Ý thì như vậy nhưng giọng nói tôi nửa đùa, nửa thật nên cũng tạo không khí vui vẻ chứ không phải căng thẳng, sau khi trao đổi thêm vài điều và hẹn ngày làm việc tiếp, tôi ra về.

Máy điện thoại trong túi vẫn miệt mài làm phận sự của nó, tất nhiên không phải hàng chuyên nghiệp nên chất lượng không được tốt lắm.

Tôi lại nghĩ đến Lenin, thật là một thiên tài hiểu đời khi nói "tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn". Tôi lại suy ngẫm "tại sao thiên tài như ông lại xây dựng nên một nhà nước với lỗ hổng chết người là người dân không có cách gì kiểm soát một hệ thống mà trên dưới một giuột với nhau". Nghĩ đến đây tôi lại nhớ lời một người bạn "con người, dù thiên tài hay "thánh thần" đều bị quyền lực mê hoặc. Quyền lực tuyệt đối thì u mê tuyệt đối".

Ngày làm việc tiếp theo là 8h sáng ngày 06.02.2013, không biết sẽ như thế nào? Có trắc trở gì sẽ xảy ra không? Như nghệ sĩ K.C đã nói "sự tráo trở của lòng người còn khó đỡ hơn đường đạn". Đó chỉ là những suy nghĩ cảnh giác theo kiểu Lenin "tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn" chứ những cán bộ an ninh làm việc với tôi rất thân thiện, tôn trọng công dân, hiểu biết luật pháp chứ không "càn" như suy nghĩ của tôi lâu nay về những cán bộ an ninh của VN. Trong họ cũng có tâm tư với thời cuộc, với khó khăn của dân chúng, họ cũng mong muốn đất nước phát triển, nhân dân được ấm no hạnh phúc. 2 trong 3 người cũng đã đứng tuổi (trên 50), họ đã trải qua thời chiến tranh, thời gian khó của đất nước, đã "hưởng" sự khó khăn-khốn khổ của một thời "hoang tưởng vĩ đại". Với sự hiểu biết về lịch sử, nắm rõ nhiều sự kiện trong quá khứ nên khi tôi nói, họ đều có vẻ lắng nghe và chấp nhận.

Hà Sĩ Phu : Lai rai Câu đối Tết - Bài thứ 5 : Câu đối Mừng Xuân Quý Tỵ

Nguồn boxitvn

                                                                    Hà Sĩ Phu kính chúc

clip_image001

Câu đối 1:

RẮN độc cuốn vòng hai số Tám, chặn lối nhân quyền!                                                    

    * RỒNG thiêng bay tạc một chữ Đồng, phá vòng nô lệ![1]                                                       

                                                                      Hà Sĩ Phu

   -----------------------------------------------------------------------------------------------

[1] Kính tặng Lời kêu gọi thực thi Quyền Con người theo Hiến pháp tại Việt Nam

với ngót 4 ngàn chữ ký, yêu cầu Quốc hội Việt `Nam hủy bỏ Điều 88 Bộ luật Hình sự về "tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam

 

 

Câu đối 2:

Nhâm Thìn nở rộ  "In-tờ-nét" !

Quý Tỵ phơi trần "Sí-hảo-lin" !

  (Sí hảo lin = tứ hảo lân = 四好鄰 = láng giềng 4 tốt)

               clip_image003

 

 

 

Câu đối 3:

Chuyện Rồng-Rắn lên mây, thầy thuốc ấy đòi công ba(từng) khúc ruột!

Tình Việt-Trung xuống dốc, bạn vàng đây xiết nợ một (cả) sơn hà?

              clip_image003

Câu đối 4:

Thắng đã thua chưa, "Bên thắng cuộc" nổi lên… "Đồng Chí Ếch" (X)?

Thành hay bại nhỉ, "Cuộc Thành đô" dẫn xuống… "Quảng Nam Khu"!

(Quảng Nam khu sẽ sánh vai cùng Quãng Đông, Quảng Tây)

               clip_image003

Câu đối 5:

- Điệu La Thăng mà Giáng mà SI, sinh quái vật "xe không chính chủ"!

- Dáng Hiền Đức vừa Nhân vừa Dũng, diệt mãng xà "sở hữu toàn dân"!

               clip_image003

Câu đối 6:

*   Cái không nhỏ lộ hàng coi dễ sợ !

* Thằng rất to thoái hóa nghĩ mà kinh !

              clip_image003 

Câu đối 7:

- Thấy Rồng đen lộn xộn mà ghê, trần trụi lột nhau, mt thưng cấp

lộ hàng coi dễ sợ!                                                                                        

- Nghe Rắn hổ phì phì cũng tởm, ngang nhiên cướp đất, khố dân nghèo xơ xác nghĩ mà thương!

                 clip_image003

Câu đối 8:

- Giặc 4 tốt vả mồm quân bán nước!

- Cờ 6 sao lột mặt lũ buôn dân!

clip_image005clip_image007clip_image009               clip_image003 

    

     

                                              Mời đối  

Xuất đối 1

Vận nước chẳng lo, rượu Rắn cứ say tràn quý tỵ!

(Thành ngữ tràn quý tỵ do nạn lụt lịch sử năm Quý Tỵ 1893, nước tràn lênh láng khắp nơi, có thể chở thuyền trong đường phố, dân chết rất nhiều).

 

Xuất đối 2

 * Rắn độc cuộn vòng hai số Tám, khóa chặt Nhân quyền?

 

Xuất đối 3

 * Đầu xuân quan Ếch (X) vi hànhẾch đi kiệu Ếch không sợ Rắn!

     (dưa hành và dưa kiệu là hai món không thể thiếu trong ngày Tết, kiệu vừa là cái kiệu vừa là bước ngựa đi thủng thẳng ung dung)

 

Xuất đối 4

 *Thắng đã thua chưa, "Bên thắng cuộc" nổi lên…"Đồng Chí Ếch" (X)?

 

Xuất đối 5

* Ếch "tha" cổ Rắn ra đồng, Ếch "thaRắnRắn không "thaẾch?

      (lưu ý chữ THA hai nghĩa ngược nhau)

 

Xuất đối 6

* Xuân Quý Tỵquý vị tỵ nhau, ngôi thấp ngôi cao, đồng Rắn tỵ đồng chí Ếch!

 

Nhân Tết Con Rắn xin có mấy câu xuất đối nôm na, mong được các thi hữu cho lời xướng họa để thêm phần vui vẻ ngày xuân, có điều gì sơ xuất xin rộng lòng lượng thứ.                                                                     

HÀ SĨ PHU

Trân trọng

 

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN