Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

(VNTB) Hà Sĩ Phu : Hy vọng cuộc tranh luận trong Hội Nhà báo độc lập là hữu ích

Nguồn ijavn

Đăng bởi Eric hwang vào Thứ Hai, ngày 08 tháng 9 năm 2014 | 8.9.14

Hà Sĩ Phu

(VNTB) - Vừa qua, một số bài tranh cãi nảy lửa giữa mấy thành viên chủ chốt trong Hội nhà báo Độc lập (ngay lúc sơ sinh mới tròn 2 tháng tuổi) không khỏi làm cho nhiều người lo lắng trước nguy cơ tan vỡ, nói ví von thì "khiến cho kẻ thù khoái trí người thân đau lòng".


Nhưng cuộc giãi bày tâm tư trong một bài phỏng vấn của chính hai "đối thủ" trẻ đang "so găng" (nói vui thế cho thân mật), nhà báo kiêm chủ bút Phạm Chí Dũng và blogger Ngô Nhật Đăng, đã khiến cho những người trong cuộc tạm thời có thể thở phào, cơn giông bão tạm qua để cùng ngồi lại với nhau bàn lại những chuyện căn bản. Mong sao sự "thở phào" này không trở thành vô duyên.

Cuộc tranh cãi trong một hội có tên là "hội nhà báo độc lập" thì tất nhiên xoay quanhquan niệm làm báo và viết báo. Cái đích hướng tới thì quá lớn: phải dân chủ hóa đất nước để hồi sinh một dân tộc đã quá mệt mỏi, chán chường, nhân tâm ly tán, đang lao vào sống gấp hoặc sống cam chịu, để tìm lại sức chiến đấu cho một cuộc vừa chống nội xâm vừa chống ngoại xâm, đáp ứng nhu cầu xây dựng xã hội và bảo vệ đất nước trước họa ngoại xâm đã đến bên thềm! Nhiệm vụ đã khó tày trời lại phải tiến hành trong điều kiện chưa được tự do và hầu như tay trắng! Thật là một bài toán đố hóc búa, trong tình hình như vậy thì giữa những người tiên phong nếu không tranh cãi kịch liệt mới là chuyện lạ. Tôi mừng vì đã có tranh cãi, mà tranh cãi quyết liệt, và hy vọng sẽ được tiến triển theo chiều hữu ích.

Thật vậy, có hai luồng suy nghĩ:
- nên tìm sức mạnh ở tính có tổ chức, có chỉ đạo nhất quán, có điều lệ bài bản tương đối, có một đầu mối chỉ huy (coi là phương án 1),
- hay bước đầu cứ tạm lỏng lẻo, mạnh dạn khơi dậy tính năng động đa dạng rồi từ thực tế sẽ phát hiện, sàng lọc và hun đúc ra cái tối ưu (coi là phương án 2)? Phương án nào có độ an toàn và hiệu quả cao, có độ phiêu lưu (rủi ro) thấp nhất?

Thực ra xã hội loài người vốn đã phải đối mặt với hai con đường này quá nhiều rồi. Phương án 1 sẽ là tuyệt vời nếu có một minh quân, một thủ lĩnh tuyệt vời muôn năm, và phương pháp là cho thủ lĩnh đó càng độc quyền càng tốt, càng nhanh đến đích. Nhưng nếu có rủi ro thì rủi ro sẽ cực lớn khó lòng cứu vãn, kiểu được ăn cả ngã về không!. Chủ nghĩa CS đã đi đúng con đường đó và kết quả là đảng CS đã "ăn cả" còn nhân dân thì đã "về không", vì biết bao người "chân chính" đã đinh ninh là tìm được Minh… quân rồi nên quyết lao theo, không tiếc cả mạng sống! Vẻ bề ngoài thì đó là bản lĩnh, là kiên quyết nhưng thực chất đó là tư duy ngại khó nên muốn liều đi thẳng một phen cho đơn giản.

Phương án thứ hai thì "cứ phải có nhiều để chọn lọc"! Tất nhiên đã nhiều thì tốt xấu cùng xuất hiện, xen kẽ nhau, nên phải thi đua, phải cạnh tranh, phải cọ xát. Các thủ lĩnh ham quyền thường không ưa sự thi đua "mất thì giờ" này, nhưng nhân dân thì được lợi.

Nêu ra hai đường lối ấy chẳng qua là điển hình hóa rành mạch cho dễ hiểu thôi. Trường hợp cụ thể của Hội nhà báo độc lập chúng ta không phải điển hình như vậy đâu, có mặt thế này, có mặt thế khác, nên phải dung hòa.

Để khỏi mất thì giờ, xin cho phép tôi, với tư cách một hội viên, thử nêu mấy giải pháp dung hòa như sau:

1/ Vẫn có tính tổ chức của một hội nghề nghiệp nhưng tạm thời chỉ nên lỏng lẻo. Đừng "bắt" Hội trưởng Phạm Chí Dũng phải chịu trách nhiệm quá nặng nề, cái gì cũng đổ lên đầu Chủ tịch hội thì TS Dũng không chịu nổi đâu. Nói chữ nghĩa thì đó là sự phân quyền, đồng thời phân trách nhiệm, sẽ nói rõ trong những phần sau. 

2/ Là Hội nhà báo tất nhiên phải ra báo, nhưng ngoài ra còn những hoạt động khác. Cầncó một tờ báo của hội (đang là Việt Nam thời báo), nhưng ông Phạm Chí Dũng không làm trưởng Ban biên tập, để có thì giờ lo công việc chung. Ban Biên tập cũng không nên quá thuần nhất.

3/ Ngoài tờ báo chính thức của Hội, các cá nhân hội viên hoặc các nhóm hội viên cùng ý tưởng có thể ra các Blog hay Facekook khác nhau (nghĩa là có thể nhiều chứ không phải chỉ một Facebook của ông Ngô Nhật Đăng hiện nay). Báo của nhóm nào thì nhóm ấy phải chịu trách nhiệm mọi mặt về tờ báo của mình. Ban Chấp hành Hội chỉ có trách nhiệm liên đới.

4/ Vì có trách nhiệm liên đới nên khi một nhóm nào định ra báo cần thảo luận trước với BCH, trên manchette phải có 2 dòng, một dòng "Hội Nhà báo độc lập Việt Nam" và dòng dưới là tên cụ thể của nhóm, của phân hội ra báo đó. Các báo của nhóm (hay phân hội) được quyền tự biên tập, không cần BCH hội phải duyệt. Nhưng sự tự do ấy cần theo tinh thần hợp tác, nhìn nhau mà làm, khi có vấn đề quan trọng thì cần phối hợp, và điều này không cản trở quyền tự do tư tưởng và tinh thần tự do báo chí của hội viên.

5/ Tổ chức nào, càng sơ khai càng phải coi trọng tính "nội bộ". Những ý kiến trao đổi cá nhân hoặc trao đổi nội bộ, muốn đăng công khai phải được sự đồng ý của cá nhân đó hoặc tập thể đó. Vi phạm nét văn hóa trao đổi này sẽ phá vỡ sự đoàn kết, phá vỡ sự tin cậy để đàm thoại, và dẫn đến sự phân ly không thể khác.

6/ Vì nhu cầu ra báo nên ngoài sự phân chia thành 3 chi hội Bắc-Trung-Nam có thể thành lập các nhóm hay các phân hội theo sự tương đồng về ý tưởng, về sở trường, sở thích. Các nhóm hãy đặt một tên cho nhóm mình để dễ xưng danh, dễ gọi. Một mặt về phía hội viên cần chia nhỏ để dễ gặp nhau, dễ sinh hoạt, nhưng một mặt không để tình trạng BCH hội bị đơn độc như thời gian vừa qua. Ở Hà Nội và nhất là Sài Gòn cần bổ sung thêm người vào BCH , đại diện được nhiều thế mạnh khác nhau, để cùng hỗ trợ nhau. Thực tế vừa qua Chủ tịch Hội phải gánh quá nhiều việc trong khi lại đơn độc, thiếu sự hỗ trợ của một tập thể các ủy viên. 

Mấy ý chắc còn vội vàng, xin mạnh dạn góp vào công việc của Hội, và xin chúc thành công.

Đà Lạt 7/9/2014
H.S.P

Phạm Đình Trọng: THƯ KHÁNG NGHỊ Về việc công an TPHCM nhiều lần bắt giữ phi pháp công dân

Nguồn vietbao


08/09/201411:32:00
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập Tự do Hạnh phúc
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 8 tháng 9 năm 2014
.
THƯ KHÁNG NGHỊ
Về việc công an TPHCM nhiều lần bắt giữ phi pháp công dân

.

Kính gửi: . CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG

BỘ TRƯỞNG BỘ CÔNG AN, GIÁO SƯ TIẾN SĨ TRẦN ĐẠI QUANG

.
Tôi là PHẠM ĐÌNH TRỌNG, 70 tuổi, nhà văn, hiện ở tại B4 – 24 – 05 căn hộ Hoàng Anh Gold House, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè, thành phố Hồ Chí Minh khẩn thiết gửi tới quí Ông Chủ tịch nước và quí Ông Bộ trưởng bộ Công an kháng cáo và kiến nghị về việc công an nơi tôi ở nhiều lần vi phạm pháp luật, tước đoạt quyền Con Người, bắt giữ, ngăn cản việc đi lại của tôi.
.

Sáng chủ nhật, 24.08.2014, tôi đi xe máy đến nơi ăn sáng theo lời hẹn của nhóm bạn già gồm mấy nhà văn, nhà báo đã nghỉ hưu. Vừa đi khỏi nhà được hơn trăm mét thì một nhóm bốn, năm người đều mặc đồ dân sự đi xe máy ập đến, ép chăn xe tôi cùng tiếng quát: Đi đâu? Quay về! Thấy sự áp đảo và hung dữ của họ, tôi lùi xe quay về nhưng phía sau, chiếc ô tô du lịch biển số 52N2654 đã chặn sát xe tôi. Những người đi xe máy cùng những người từ ô tô bước ra vây tôi lại. Người rút chìa khóa xe máy. Người thọc tay vào túi quần tôi lấy điện thoại và máy ảnh của tôi. Rồi họ đẩy tôi vào chiếc ô tô 52N2654 chạy về đồn công an xã Phước Kiển.
.

Tại công an xã Phước Kiển, vẫn những người mặc đồ dân sự và đều còn trẻ, chỉ bằng tuổi con, cháu tôi, thay nhau mạt sát, xỉ vả tôi. Khi tôi lên tiếng rằng tôi không làm gì sai pháp luật, chính việc làm của họ, bắt tôi như xã hội đen bắt cóc người là việc làm phạm pháp, vi phạm nghiêm trọng quyền Con Người thì họ sừng sộ định đánh tôi, không cho tôi nói. Họ nhắc đi nhắc lại lệnh cấm tôi không được đi đâu. Họ đòi tôi phải hứa không ra khỏi nhà, họ sẽ đưa tôi về lại gia đình tôi.
.

Tôi biết, thứ ba ngày 26.8.2014, tòa án tỉnh Đồng Tháp đưa người phụ nữ yêu nước Bùi Thị Minh Hằng ra xử bởi một vụ việc dân sự được hình sự hóa và công an đang có chiến dịch ngăn chặn người dân từ nhiều tỉnh thành trong cả nước đến dự phiên tòa bất minh này. Trong chiến dịch đó, công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt giữ và ngăn cấm phi pháp đối với tôi. Quyền đi lại cũng như quyền được sống, quyền cư trú là quyền đương nhiên, cơ bản của con người. Quyền đó đã được ghi trong Hiến pháp 2013, điều 23: Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước". Tôi không thể từ bỏ quyền Con Người đương nhiên đó được. Đi dự phiên tòa công khai cũng là quyền hợp pháp của tôi. Tuy nhiên, trong tình cảnh hiện nay, có muốn đi dự phiên tòa công khai ở Đồng Tháp, tôi cũng không thể đi được. Vì thế tôi chỉ xác định rằng tôi sẽ không đi Đồng Tháp dự phiên tòa xử công dân Bùi Thị Minh Hằng. Còn tôi không thể hứa không đi đâu ra khỏi nhà. Tôi không thể tự tước bỏ quyền Con Người chính đáng của tôi. Không hứa theo đòi hỏi của công an, tôi đã bị công an nhốt giữ trái pháp luật ở công an xã Phước Kiển từ 07 giờ 30 đến 15 giờ 45 ngày 24.8.2014.
.

Đây là lần thứ hai công an bắt giữ tôi trái pháp luật. Lần trước cách đây mới ba tháng. Sáng chủ nhật 18.5.2014, buổi sáng có lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào biển Việt Nam, tôi đang đi trong vườn cây trước dinh Thống Nhất thì từ phía sau, hai cánh tay thọc vào hai nách tôi, một bàn tay bịt chặt miệng tôi, lôi tôi xuống đường Lê Duẩn, đẩy tôi vào cửa đã mở sẵn của chiếc ô tô du lịch 51A535 20, đưa tôi ra bãi biển Cần Giờ, giữ tôi ngoài đó suốt một ngày. Trên xe cũng đã diễn ra cảnh: Họ thọc tay vào túi quần tôi, tước đoạt điện thoại và máy ảnh của tôi. Quát nạt xỉ vả, đe nẹt tôi, cấm tôi không được ra khỏi nhà.
.

Sau cuộc bắt gữi trái pháp luật đối với tôi ngày 24.8.2014, từ đó đến nay, hằng ngày chiếc ô tô 52N2654 chở người bị bắt cùng với từ 6 đến 10 nhân viên an ninh quen mặt thường xuyên chốt chặn trước nhà tôi. Tôi chở đứa cháu đi học, hai nhân viên an ninh trên một chiếc xe máy theo sát tôi. Sau khi tôi chở cháu đến trường, họ kèm, ép tôi phải quay về nhà. Tình trạng này kéo dài đến tận hôm nay, ngày 8.9.2014, khi tôi viết những dòng này. Cả ngày lễ 2.9 và ngày chủ nhật nhà tôi cũng bị phong tỏa như vậy!
.

Thưa quí Ông Chủ tịch nước và quí Ông Bộ trưởng bộ Công an,

Là lực lượng bảo vệ pháp luật nhưng hành xử của công an đối với tôi những ngày vừa qua đã không cần biết đến pháp luật, ngang nhiên phạm pháp. Bắt gữi tôi trái pháp luật, vi phạm nghiêm trọng quyền Con Người, cấm tôi ra khỏi nhà, phong tỏa nhà tôi trong nhiều ngày là sự khủng bố tinh thần rất nặng nề đối với tôi, một người già 70 tuổi, một nhà văn quân đội, một cựu sĩ quan Quân đội Nhân Dân Việt Nam.

Ngày nào cũng có ô tô của an ninh cùng với nhiều nhân viên an ninh đến chốt chặn, phong tỏa khu căn hộ tôi ở kéo dài nhiều ngày đã gây nhiều tiếng xì xầm, hoang mang, lo lắng, bất an cho người dân cả khu chung cư.
.

Là một công dân lương thiện, yêu nước, một nhà văn chỉ có trái tim đập cùng nhịp với cuộc sống đang lúc nhiều cam go, thách thức của nhân dân, đất nước, tôi phản đối lối hành xử thô bạo và hành vi ngang nhiên vi phạm pháp luật này của công an và kính đề nghị quí Ông Chủ tịch nước, quí Ông Bộ trưởng bộ Công an can thiệp chấm dứt sự vi phạm Nhân Quyền vô cùng nghiêm trọng này.
.

Trân trọng cảm ơn.
Kính thư
Phạm Đình Trọng. Nhà văn

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

VRNs. Cưỡng chế, bắt người trái phép của công an Tân Bình, sáng 05.09

Nguồn chuacuuthe

ĐĂNG NGÀY: 06.09.2014 , MỤC: - TIN NỔI BẬTPHÓNG SỰ

VRNs (06.09.2014) – Sài Gòn – Sáng ngày 05.09.2014, vào lúc 7 h 20, cô Huỳnh Phương Ngọc vừa mở cửa đi làm thì bị hai công an mặc sắc phục chặn lại trước nhà, tại địa chỉ 305/16 Trường Chinh, phường 14, quận Tân Bình. Ngay sau đó, lập tức các nhân viên an ninh và dân phòng xô cửa xông vào và không cho đóng cửa lại.

Lúc đó, chỉ có cô Ngọc và cô Nguyệt đang đứng trước cửa, đã yêu cầu các viên công an này xuất trình lệnh khám nhà nhưng họ đã từ chối. Họ đòi khám xét nhà và kiểm tra nhân khẩu.

Trước yêu cầu phi lý của cơ quan công an, hai phụ nữ đã phản đối gay gắt hành động kiểm tra trái pháp luật và coi thường quyền tự do của công dân. Tuy nhiên, mọi sự phản kháng của hai phụ nữ đều vô hiệu.

14090500

Cùng thời điểm đó, bên ngoài căn nhà, lực lượng dân phòng, an ninh mặc thường phục, và công an mặc sắc phục đứng vây kín các lối vào nhà.

Khoảng  15 phút sau, công an yêu cầu làm việc trực tiếp với tôi – Huỳnh Trọng Hiếu – về việc điều tra nhân khẩu đang tạm trú. Tôi từ chối làm việc và yêu cầu nhân viên công an đi ra khỏi nhà. Hai bên tranh cãi to tiếng, họ yêu cầu tôi xuất trình giấy tờ tùy thân nhưng tôi từ chối.

Cũng xin nói thêm, tôi đã nhiều lần làm bản khai nhân khẩu và mang trực tiếp đến trụ sở công an phường 14, nhưng tại đây, họ nhiều lần không giải quyết và viện đủ mọi lý do để không xác nhận vào bản khai của tôi. Theo sau đó, là các đợt kiểm tra diễn ra liên tục vào ban đêm. Tôi cũng đã thông báo sự vụ này với nhiều cơ quan truyền thông để mọi người nhận thấy những hành vi không chính đáng của cơ quan công an phường 14 quận Tân Bình.

Khoảng 20 phút sau, bảy, tám viên công an mặc sắc phục xông vào yêu cầu tất cả chúng tôi đến trụ sở công an để làm việc, nhưng chúng tôi không chấp hành vì cách hành xử phi pháp của họ. Chúng tôi khẳng định mình là một công dân tự do nên muốn bắt thì phải có lệnh của Viện Kiểm sát.

Ngay lúc đó, một viên công an hét lên: "Nếu không về thì sẽ bị cưỡng chế về đồn". Vừa dứt lời, viên công an này tóm lấy vai tôi rồi lên gối thúc mạnh vào lưng khiến tôi nằm dài xuống đất. Vừa ngã xuống thì bốn  công an sắc phục khác xông vào đè tôi xuống đất, kẹp cả chân tay và ghì chặt cổ khiến tôi không thở được.

Có một người mặc thường phục mà tôi biết đó là nhân viên an ninh ra lệnh: "đưa nó đi". Vậy là bốn viên công an tóm lấy hai tay, hai chân tôi kéo trệt đi trên con hẻm và ném tôi lên xe đã đợi sẵn, trước sự chứng kiến của rất đông người đi đường.

Hai  trong số bốn nhân viên công an nhanh chóng nhảy lên xe khống chế tôi một cách thô bạo, một tên an ninh thường phục xông vào đòi đánh tôi, miệng chửi rủa và liên tục đe dọa sẽ giết tôi. Tên an ninh này tôi đã gặp ở đồn công an quận 1 khi bị bắt vào đây vì tham gia biều tình chống Tầu cộng và chính hắn đã dọa giết tôi trước mặt rất nhiều công an khác. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rất rõ khuôn mặt đằng đằng sát khí của tên này.

Đầu tôi bị đè chặt vào thành xe được một lúc thì tôi nghe tiếng ú ớ, ngoái nhìn ra thì thấy cô Phương Ngọc đang bị một tên công an khác bịt mồm, bóp cổ, bẻ ngoặt đầu sang một bên rồi tống vào thùng xe.

Hai người chúng tôi bị đưa đi. Tôi nghe Ngọc kể lại rằng vợ và con trai nhỏ của tôi đang giằng co với công an, một nữ công an dùng áo khoác siết cổ vợ tôi là Nguyễn Thị Ánh Ngân lôi đi và khiến con trai tôi là bé Côn Bằng bị rơi ra ngoài. Phương Ngọc khóc trong tức tưởi.

Hai chúng tôi bị đưa đến đồn công an phường 14, họ bắt chúng tôi ngồi trên ghế và không được đi lại, xung quanh có rất nhiều công an đứng canh giữ. Khoảng 15 phút sau, công an áp tải vợ tôi vào đồn, còn bé Côn Bằng – con trai tôi, tám tháng tuổi, được một phụ nữ lạ mặt bồng vào. Cùng vào với vợ tôi là cô Nguyệt, một dân oan kỳ cựu, người cùng ở chung một căn nhà với chúng tôi, một người mà theo tôi biết, đã có nhiều hoạt động để bảo vệ nhân quyền. Sau khi về đến nhà, tôi mới biết rằng, cô cũng bị kẹp cổ lôi lên xe khi còn đang mặc bộ váy ngủ.

Vợ tôi yêu cầu trả con lại để cô ây cho thằng bé bú sữa vì từ sáng đến giờ thằng bé chưa ăn gì nhưng họ không cho, họ tách vợ chồng tôi ra khỏi thằng bé.

Chúng tôi la hét phản đối, vợ tôi thực sự mất bình tĩnh, cô ấy đạp mọi thứ xung quanh, vồ vập để giành lại con nhưng họ khống chế chúng tôi, họ đưa tôi vào một phòng riêng, họ nói khi tôi vào đó thì họ sẽ trả thằng bé lại cho mẹ nó.

Họ không trao thằng bé cho mẹ nó và đã mua sữa cho thằng bé bú. Tôi không biết họ đã cho bé uống loại sữa gì. Trong lúc cãi nhau, một nữ công an đòi tát vào mặt thằng bé trước mặt tất cả mọi người đang bị câu lưu trong đồn và nhiều công an khác.

Tôi bị cô lập trong một căn phòng trên lầu 1, chờ đợi gần 20 phút, tôi được lệnh chuyển đến đồn công an quận Tân Bình, nhân viên công an gọi tôi ra và họ cầm tay tôi lôi vào xe chở đi. Tất cả những người bị cưỡng chế về phường 14 đều bị tập kết về công an quận Tân Bình.

Vào trong đồn, tôi gặp Bùi Thị Nhung, cũng là một thành viên đang tạm trú chung tại ngôi nhà số 305/16 Trường Chinh. Cô Nhung cũng bị công an cưỡng chế về đây khi trên người còn đang mặc đồ ngủ.

Chúng tôi bị giữ tại đồn công an quận Tân Bình, mỗi người bị tách ra để làm việc tại một phòng riêng và không ai được rời khỏi phòng mà không được sự đồng ý của nhân viên công an canh giữ. Mỗi lần đi vệ sinh, có một người theo dõi sát chúng tôi.

Điều đặc biệt lưu ý khi chúng tôi bị tạm giữ ở đây là khi làm việc với một tên công an với thái độ rất lưu manh tên Võ Thanh Sơn. Tên công an này luôn miệng chửi thề và thóa mạ chúng tôi khiến cho buổi làm việc trở nên căng thẳng.

Xin nói thêm, sáng ngày 05.09, diễn ra buổi họp mặt các tổ chức Xã hội Dân sự để thảo luận về vấn đề nhân quyền tại nhà thờ Kỳ Đồng, Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn.

Đã bốn ngày liên tiếp, an ninh liên tục theo dõi mọi hoạt động của chúng tôi và tôi khẳng định rằng hành động theo dõi là việc làm vi phạm pháp luật nghiêm trọng, phải được chấm dứt ngay lập tức.

Chúng tôi, những người đang là nạn nhân trực tiếp từ các vụ vi phạm nhân quyền trắng trợn, lên tiếng phản đối cách hành xử thô bạo của chính quyền Việt Nam đối với công dân, cũng là lời kêu gọi các cơ quan nhân quyền quốc tế lên án những hành động dã man, đi ngược lại xu hướng của nhân loại văn minh.

Huỳnh Trọng Hiếu

Huỳnh Ngọc Chênh : QUÁ NHIỀU CHUYỆN TÀO LAO XỊT BỘP

Nguồn huynhngocchenh

Cứ tưởng mình tôi nhiều lúc nổi khùng lên chém vài chuyện tào lao xịt bộp để giải khùng, té ra cả đất nước nầy, nhìn vào chỗ nào cũng có những người đang muốn giải khùng như tôi.
Bộ Công thương dự định cấm bán bia vỉa hè...
Bộ giao thông thì ra quy định: Ngực lép không được lái xe...
Bộ giáo dục: Bà mẹ anh hùng được cộng điểm thi đại học, lén soạn đề án đổi mới sách giáo khoa 34 ngàn tỉ vào lúc bộ trưởng đang kinh du nước ngoài...
Bộ tư pháp: Phạt tiền chồng nói xấu vợ, đuổi vợ ra khỏi nhà...
Bộ trưởng bộ giao thông thì rảnh rỗi sinh nông nỗi:
Bộ trưởng Đinh La Thăng đu dây xuống vực thẳm chỉ đạo điều tra tại hiện trường tai nạn

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì thường xuyên cho bứng cây cổ thụ nơi nầy về trồng nơi khác để chụp ảnh đưa lên mạng:

Ông già Văn Như Cương lên gân

Còn thầy hiệu trưởng nầy cũng lên gân chơi tới bến luôn:
Thầy Nguyễn Quốc Bình nhảy hiphop và beatbox trong lễ khai giảng năm học mới

Thằng em doanh nghiệp nầy của tui cũng làm cả làng facebook không ghìm được...

Có một chuyện không tào lao cần thiết phải làm mà không thấy "đảng, nhà nước, nhân dân" nào làm là đừng để tồn tại những buổi lễ khai giảng như thế này nữa:

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Huỳnh Công Thuân : Từ đồn công an Cao Lãnh về Sài Gòn

Nguồn chuacuuthe

ĐĂNG NGÀY: 05.09.2014 , MỤC: - TIN NỔI BẬTPHÓNG SỰ

VRNs (05.09.2014) – Sài Gòn – Trong trụ sở công an

Xe chở vào cổng trụ sở công an phường 2, Cao Lãnh. Xuống xe được hướng dẫn vào phòng bên phải, tại đây tôi được chỉ ngồi vào ghế đối diện với một công an qua bàn làm việc, tôi yêu cầu "công an hợp tác với người dân lập biên bản đúng quy định pháp luật" và đồng thời lấy TỜ MINH ĐỊNH và BẢN TUYÊN BỐ ra, chung quanh có 4-5 công an bu lại xem. Tôi liền lấy thêm mấy tờ chưa ký đưa cho họ xem, và luôn nhắc lại yêu cầu công an hợp tác với người dân lập biên bản đúng quy định pháp luật.

Liền đó tôi được đưa qua phòng kế bên có bàn làm việc, kéo ghế ngồi và lập lại yêu cầu lập biên bản. Một công an lấy biên bản ra ghi, tôi nhấn mạnh:"Yêu cầu công an hợp tác với người dân lập biên bản đúng theo quy định pháp luật, biên bản lập thành 2 bản, mỗi bên giử một bản". Anh ta nhìn người đứng phía sau tôi như hỏi ý kiến và bỏ biên bản lại dẫn tôi lên lầu đưa vào phòng họp rộng khang trang mới tinh với cái bàn to lớn.

Cùng vào phòng có 3 công an sắc phục cùng với một người mặc thường phục và một dân phòng. Tại đây tôi được chỉ ngồi ngay đầu bàn ngoài, bên trái là người thường phục giới thiệu tên Bình, an ninh điều tra, anh lấy giấy viết ra ghi biên bản. Bắt đầu anh ghi thông tin nhân thân, tôi đưa ra TỜ MINH ĐỊNH và BẢN TUYÊN BỐ, chỉ vào đó nói tất cả đầy đủ từ địa chỉ tạm trú tại Sài Gòn, cho đến hộ khầu cũ, hộ khẩu mới cả số CMND và số điện thoại đều có, nhưng anh ta vẫn yêu cầu tôi cho xem CMND và tôi đưa CMND ra. Ghi xong phần lý lịch, anh Bình nói bắt đầu ghi lời khai. Tôi liền nhắc lại yêu cầu và nói rỏ từng chữ:

"Tôi công dân Huỳnh Công Thuận yêu cầu công an hợp tác với người dân lập biên bản đúng theo quy định pháp luật, biên bản lập thành 2 bản, mỗi bên giử một bản".

Anh Bình dẫy nẫy lên nói "không được đâu". Tôi hỏi "không được là sao", anh cứ ghi yêu cầu của tôi vào, tôi chịu trách nhiệm yêu cầu của mình, xong anh cứ ghi câu trả lời "không được" của anh vào biên bản rồi chúng ta bắt đầu, nếu không ghi câu đó vào biên bản thì sẽ không thể bắt đầu làm việc.

Anh ta nói:"Quy định không cho giao biên bản". Tôi nói: vậy quá tốt, anh cứ ghi yêu cầu của tôi xong ghi câu của anh vào là "quy định không cho giao biên bản", rồi mình bắt đầu làm việc. Trong phòng lúc đó ngoài Bình thường phục ngồi bên phải, có một dân phòng ngồi đầu kia, với ba người sắc phục là Trung tá Võ Hồng Phước (431-638) phó công an phường 2, Trung úy Nguyễn Hồng Phước (432-567) ngồi bên trái và đại úy Nguyễn Tuấn Thành (430-543) đi tới lui.

Anh Bình bước ra ngoài gọi điện thoại rồi trở vào nói: "Lệnh không cho làm theo yêu cầu của tôi".

Tôi trả lời:"Đúng, tôi cũng không yêu cầu làm theo tôi, và tôi cũng không làm theo anh mà chúng ta làm theo Hiến pháp và pháp luật".

Tôi nhấn mạnh: Xin lỗi, Tôi chỉ làm theo Hiến pháp và pháp luật chứ không làm theo lệnh của ai đó. Nhưng mà "lệnh đâu, lệnh của ai"anh đưa ra xem?

Anh ta móc "cái vé màu đỏ" đưa ra.

Tôi hỏi "cái gì vậy?".

Anh Bình trả lời: "Thẻ công an".

Tôi phải giải thích nói lớn cho mọi người trong phòng nghe rõ:

"Thẻ công an cũng như thẻ giáo viên, thẻ học sinh, thẻ giảng viên, thẻ sinh viên, nó chỉ xác nhận nhân thân của người được cấp thẻ mà thôi… Tôi muốn anh xác nhận xem anh làm việc với tư cách cá nhân hay với tư cách người thi hành công vụ, vì vậy yêu cầu anh cho biết anh làm việc với tôi có giấy giới thiệu, giấy phân công hay giấy đề cử đến làm việc không? Không lẽ anh xách cái thẻ này đi khắp nước Việt Nam gặp bất kỳ ai anh cũng có quyền kêu người ta lại làm việc à?"

Anh Bình bỏ tờ biên bản ghi nữa chừng bước ra ngoài với hai công an cùng tên Phước. Khi trở vào, anh Trung úy Phước đổi chổ ngồi ghi biên bản, ghi xong phần lý lịch nhân thân, anh Phước kêu tôi lấy tất cả các đồ vật trong túi xách ra để ghi vào biên bản. Tôi bắt đầu lấy ra cho anh ta ghi:

- 1 cục sạc điện thoại Sony,

- 1 cục sạc Surface (anh ta vừa ghi, vừa hỏi: sao cục sạc này lạ quá vậy?. tôi trả lời cục sạc không giống ai vì là hàng độc quyền theo máy của hãng Microsoft)

- 1 điện thoại Sony Xperia đen trắng.

- đến 3 bịch khăn giấy tôi vừa lấy ra tôi vừa lấy bỏ 1 bịch vào túi áo nói để xài vì bịch đang xài gần hết rồi, anh Phước bảo không được phải bỏ ra, rồi anh hé coi các xấp giấy phía trong bao bì còn nguyên.

- đến cái Surface, anh ta hỏi máy tính bảng hay Ipad, tôi nói không phải mà là Surface của Microsoft, và tôi mở chân máy chỉ hàng chữ "Surface 64GB" nói anh ta cứ ghi y như vậy. Anh Đại úy Thành (người Bắc) nói xen vào: "cái máy này đang tắt phải không, nhớ ghi là tình trạng đang tắt".

Ghi đến đó anh Phước yêu cầu tôi mở máy lên kiểm tra. Tôi trả lời "được thôi", hãy ghi câu yêu cầu của tôi rồi tôi mở lên cho kiểm tra: "tôi công dân Huỳnh Công Thuận yêu cầu công an hợp tác với người dân lập biên bản đúng theo quy định pháp luật, biên bản lập thành 2 bản, mỗi bên giử một bản".

Anh Phước nói: "Sẽ cho chuyên viên đến mở"

Tôi nói: "Tốt thôi, nếu thấy đúng thì anh cứ làm như vậy đi".

Anh Bình xen vào: "Nếu anh không hợp tác thì anh sẽ ở lại ở đây lâu".

Tôi trả lời: "Chính tôi yêu cầu công an hợp tác với người dân lập biên bản đúng quy định pháp luật mà. Còn việc ở lại lâu đối với tôi không thành vấn đề. Như anh biết tôi đã nhiều lần được công an, an ninh mời làm việc, kể cả triệu tập, vì vậy tôi biết:Anh mới là người muốn về sớm chứ không phải tôi. Hết giờ bạn bè, gia đình đang chờ anh, còn tôi không ai chờ và hơn nữa đã vào đây muốn về sớm cũng không được, vì vậy tôi không hề có ý định muốn về sớm. Nếu anh thách, tôi sẽ ngủ ở đây đêm nay mà không thèm về Sài Gòn. Anh có tin không?"

Rốt cuộc 2 – 3 cái biên bản ghi nữa chừng đều bỏ dỡ… và cuối cùng chỉ để anh Đại úy Thành ở lại với tôi còn tất cả mọi người bỏ đi hết. Anh Thành kêu tôi bỏ tất cả đồ vào túi xách, để anh đi kiếm nước uống. Tôi hỏi rồi vụ lập biên bản thì sao? Anh Thành nói thôi bỏ cái vụ biên bản đi, không có lập biên bản gì hết. Anh đi lấy 2 chai nước lạnh đem vào với 2 tờ báo, đưa tôi 1 tờ pháp luật TP.HCM. Tôi hỏi chổ đi tiểu, anh Thành chỉ ra cửa quẹo phải cuối hành lang và bảo tôi mang túi xách theo luôn, tôi nói thôi khỏi và để lại đó.

Anh Thành tâm sự là lính mồ côi từ Bắc vào bị mấy sếp đì quá. Từ ngày vào đây chỉ được về quê có hai lần. Hỏi quê ờ đâu, anh nói quê ở Nam Hà. Tôi hỏi Hà Nam hay Nam Hà? Tôi có đi qua cao tốc Phủ Lý Hà Nam, anh nói đúng rồi, quê anh ở đó. Anh cho tôi biết Trung tá Phước là phó công an phường.

Đến trưa Trung tá Phước vào hỏi tôi muốn ăn cơm gì, tôi nói gì cũng được mà, tôi ăn quán ngủ đình quen rồi ăn dễ lắm, nhưng anh cứ hỏi "thường anh ăn gì để kêu người ta mua". Tôi nói rồi gì cũng được, anh nói "vậy cơm gà nghe".

Một lúc sau dân phòng đem vào 2 hộp, một cho anh Thành và một cơm đùi gà cho tôi cùng với canh khoai mở. Hộp cơm với cái đùi gà chà bá ráng ăn không hết.

Ăn xong, anh Thành lại đi lấy 2 chai nước uống, anh thành ngồi ngủ gật còn tôi kê cái túi xách nằm xoài ra giổ giấc ngủ nhưng cũng ngủ gà ngủ gật chứ không ngon giấc lắm.

Đại úy ngồi canh,nhưng ngủ gục

Đại úy ngồi canh,nhưng ngủ gục

 

Đến khoảng 3g chiều, anh Thành nghe điện thoại "dạ, dạ", rồi nói có việc phải đi, kêu một dân phòng vào ngồi đầu bàn kia. Khoảng gần 5 giờ anh Thành trở lại thay chổ anh dân phòng. Anh nói lúc nảy có đám nhậu say đâm chém phải đi giải quyết. Tôi bước tới lui, đi vòng, đứng nhìn thấy phía sau là trường học (hình như trường cấp 2).

Đến 6g30 – 7g không thấy động tỉnh gì hơi nhột, anh Thành than "hôm nay trực ca này quải quá anh Thuận ơi". Tôi nói anh ra kiếm cái ghế bố nằm xem TV chứ ngồi đây làm gì, anh nói cũng muốn lắm mà không được. Tôi lại nằm xoài ra lim dim…

Đến hơn 7g Trung tá Phước đã thay đồ thường bước vào hỏi tôi: "ngủ ngon không?" Tôi hỏi lại "Đêm nay tôi leo lên bàn hay gủ dưới đất?". ông ta nói: "Có mùng chiếu đàng hoàng cho ông chứ", xong bỏ đi ra, nhìn thấy trời đã tối.

Đến khoảng 8g có một dân phòng lên nói nhỏ gì đó nghe được chữ "có xe đến rồi". Anh Thành quay qua nói với tôi "thôi mình đi xướng dưới cho thoáng anh Thuận". Đi xuống đến sân nhìn ra thấy ngay cửa cái xe "nhà binh" hơi chột dạ, nhìn lại có mấy người phe ta từ phòng phía trước bước ra (nơi lúc đầu tôi được đưa vào) và một anh ra vẽ chỉ huy mặc đồ CSCĐ chỉ tôi lên xe phía sau bị khuất lúc đó tôi mới thấy cái xe 50 chổ. Bước ra cửa thì ôi toàn phe ta trên đó, tôi làm bộ quay lại nói "thôi tôi không đi xe này đâu tôi khoáí cái xe lính kia hà". Ông chỉ huy nói anh lên xe kia về thành phố, xe này của tụi tui. Tôi nói "sáng tôi ở Vĩnh Long qua đây mà sao đưa tôi về TP". Ông ta nói "tôi biết ông ở TP mà thôi lên xe đi".

Lên xe thấy không khí quá đông vui toàn phe ta, nhìn kỷ cả chục dân oan luôn.

 

Áp giải về Sài Gòn

Xe 50 chổ chạy sau. Ông tài xế già và một anh lơ, chạy phía trước là xe CSCĐ trang bị vũ khí ngồi thành 2 hàng, đi một đọan đến ngả 3 thấy lố nhố người và xe ghé lại, thì ra là công an phường Mỹ Phú… Xe CSCĐ ghé trước, xe 50 chổ chạy trờ qua trước xe CSCĐ ghé lại… Lại một số phe ta bước lên.

Xe CSCĐ đi trước

Xe CSCĐ đi trước

 Bắt đầu xe chạy, bỗng Paulo Thành dúi cái điện thoại vào tay tôi, thì ra có mấy anh hăm tịch thu điện thoại khi đưa lên chụp. Trong đó hình như lơ xe chỉ điểm.

Tôi lấy điện thoại chụp hình, đi điểm danh từ trước ra sau tổng cộng 32 người và post lên FB. Lúc này xe 50 chổ chạy trước rất nhanh, xe CSCĐ mở đèn chớp áp chạy nhanh áp sát phía sau.

Chạy một đoạn tôi nghe có tiếng cự cải "xe không máy lạnh mà đóng cửa như vậy ai chịu nỗi", tưởng rằng mình ngồi sát cửa sổ mờ toang nên không thấy khó chịu gì, nhưng thật ra là có người cự ông tài xế. Ổng bảo họ bắt đóng cửa chạy và suốt không được ghé dọc đường.

Tiếng anh Nhất Nam "trên xe có phụ nữ và trẻ em, có người từ sáng giờ chưa ăn gì, bác phải ghé lại mua đồ ăn thức uống, nhất là mua sữa cho trẻ em, bác có tin là tôi sẽ tự lái xe ghe vào không?".

Bác tài trả lời là công an dặn phải đóng cửa chạy suốt về Sài Gòn không được ghé.

Tôi bước đến hỏi bác tài "bây giờ ông muốn ghé đàng hoàng hay tôi rút chìa khóa cho xe lủi". Bác tài vội móc điện thoại ra gọi và khi đến gần một quán dọc đường hai xe sau chậm lại ghé vào cho xuống mua nước và một số thức ăn nhẹ…

Xe CSCĐ áp giải đến đường cao tốc thì có xe CSGT chờ sẳn khoát xe 50 chổ đi nhanh… và dọc đường có xe CSGT chờ đón…

Qua đường cao tốc thì có chị dân oan xin xuống vì đến nhà, bác tài nói không được, tôi phải lớn tiếng "nhà người ta xuống không cho là sao?". Bác tài lại móc điện thoại ra và ghé xe vào mở cửa cho xuống dài dài, Paulo Thành cũng xuống dọc đường khi gần vào TP…

Gần vào đến TP, trong khi mọi người đang bàn tán xem sẽ xuống đâu thì Bác tài lại thông báo là xe chỉ đưa đến ngả ba An Lạc chứ không vào trung tâm, lúc đó gần 11g khuya. Tôi hỏi bác tài chứ giờ này trên xe bao nhiêu người có cả trẻ em, nữa đêm như vầy mà bác bỏ cách Trung tâm TP cả chục cây số như vậy mọi người về bằng gì?.

Bác tải trở quẻ chửi bị công an nó lừa, họ nói đến đồn công an chở tưởng đón chở lính đi tập chứ không biết… Tôi hỏi "giờ bác tính sao?". Bác tài gọi cho tên chỉ huy rồi nói "xe chỉ hợp đồng đến đó, chạy vào công an nó phạt, không dám vào… Tôi bảo bác đưa số điện thoại của tên chỉ huy để tôi nói chuyện. Bác tài chần chừ. Tôi nói tiếp hoặc mọi người không xuống Sài Gòn và sẽ ngồi hết trên xe trở về Cao Lãnh, bác vội đưa điện thoại bảo lơ xe đọc số điện thoại cho tôi. Tôi gọi tên chỉ huy nói nửa chừng thì hắn cúp máy, gọi lại không bắt máy. Sau đó hắn gọi nói với bác tài gì đó và bác năn nỉ mọi người cho đưa đến bến xe miền Tây thôi chứ không vào trung tâm TP được.

Xuống xe đón taxi đi về tìm được khách sạn, lên phòng ngủ là gần 2 giờ sáng ngày 27.08.2014.

Huỳnh Công Thuận

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Phong trào lan tỏa với Linh mục Phan Văn Lợi và "Chúng Tôi Muốn Biết"

Nguồn danlambao

"Ý nghĩa của việc làm đồng loạt này là Tự do hành động cho đại sự đất nước, là toàn dân đồng lòng bảo vệ quê hương đất nước VN, là quốc gia đại sự trước họa ngoại xâm đã có toàn dân chung sức. Và đây là một sự biểu lộ sức mạnh ý chí của toàn dân sẵn sàng chiến đấu chống ngoại xâm, chống giặc thù truyền kiếp từ phương bắc. Mục đích của việc làm này là để bày tỏ lòng yêu nước muốn khai tử mật ước Thành Đô, không thừa nhận nội dung mật ước do 2 đảng cộng sản Việt-Trung đã ký kết, và dành quyền tự quyết về phía nhân dân Việt Nam. Mong rằng biến động này sẽ kích thích lòng ái quốc của toàn dân và tạo thành một biển lữa thiêu hủy hoàn toàn mật ước hội nghị thành đô 1990." - Bạn đọc Danlambao.


Bên cạnh sự đồng hành của Linh mục Phan Văn Lợi từ Huế, phong trào Chúng Tôi Muốn Biết sang đến ngày thứ hai đã tiếp tục lan tỏa. Danlambao gửi đến các bạn những hình ảnh cập nhật mới nhất:


Kevin Nguyễn (gửi đến MLBVN)








KIẾN NGHỊ của một số cựu sĩ quan Lực lượng vũ trang nhân dân gửi Lãnh đạo Nhà nước và Chính phủ CHXHCN Việt Nam

Nguồn boxitvn

04/09/2014

Ngày 2 tháng 9 năm 2014

Kính gửi: - Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thống lĩnh các lực lượng vũ trang Nhân dân, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng và An ninh

-Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng

Chúng tôi là những người lính trọn đời "Trung với Nước, Hiếu với Dân", luôn trăn trở với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và Nhân dân. Đứng trước tình hình nghiêm trọng, đe dọa an ninh, chủ quyền và sự phát triển của Quốc gia, chúng tôi vô cùng lo lắng và thấy cần phải kiến nghị với Lãnh đạo Nhà nước một số điểm như sau.

1. Lực lượng vũ trang mang tên Nhân dân phải luôn luôn vì Nhân dân, nên không được huy động Quân đội và Công an vào bất cứ việc gì có hại cho Nhân dân. Sức mạnh của Lực lượng vũ trang chỉ có được khi dựa vào Nhân dân, nên không được đánh mất tín nhiệm đối với Nhân dân. Vì vậy, để bảo vệ uy tín của Quân đội là lực lượng có nhiệm vụ hiến định "quốc phòng", tức là bảo vệ Tổ quốc trước ngoại xâm, cần chấm dứt ngay việc huy động Quân đội vào những sự vụ mang tính đối kháng với Nhân dân, như giải tỏa đất đai, ngăn chặn các cuộc biểu tình yêu nước ôn hòa… Để khôi phục uy tín của Công an, nhằm hoàn thành tốt nhiệm vụ hiến định "bảo vệ an ninh quốc gia và bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, đấu tranh phòng, chống tội phạm", tuyệt đối không lạm dụng lực lượng Công an vào việc đàn áp những người dân vô tội, chỉ yêu cầu giải quyết quyền lợi hợp pháp của mình.

2. Các chiến sĩ Lực lượng vũ trang chỉ có thể yên tâm rèn luyện và sẵn sàng hy sinh xương máu để bảo vệ Tổ quốc khi tin tưởng rằng cống hiến của họ luôn được Nhà nước ghi nhận thỏa đáng và gia đình của họ sẽ được Nhà nước chăm sóc chu đáo. Việc cố tình phớt lờ cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 và mấy trận chiến bảo vệ biển đảo không chỉ phủ nhận lịch sử, xúc phạm đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh xương máu vì Tổ quốc, mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng tới tinh thần và quyết tâm chiến đấu của Lực lượng vũ trang. Đó là sai lầm không được phép tái phạm. Để khắc phục hậu quả, phải nhanh chóng giải quyết những cách cư xử không đúng đối với với thương binh và gia đình liệt sĩ. Đặc biệt, phải sớm khôi phục danh dự và quyền lợi đã bị lãng quên của các liệt sĩ và thương binh đã hy sinh xương máu trong chiến tranh biên giới phía bắc và ngoài biển đảo, gấp rút tu bổ các nghĩa trang liệt sĩ dọc biên giới phía Bắc đã bị bỏ bê hơn hai chục năm qua.

3. Lực lượng vũ trang cần được xác định rõ ràng và chính xác đối thủ, không thể mơ hồ biến thù thành bạn hoặc coi bạn là thù. Đối tượng tác chiến của Quân đội phải là những thế lực có thể đe dọa chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc trong hiện tại và tương lai, chứ không thể là những đối thủ đã thuộc về quá khứ. Đối tượng khống chế của Công an phải là những kẻ tội phạm và các hành vi vi phạm hiến pháp, pháp luật, dù ở trong hay ngoài bộ máy cầm quyền, chứ không thể là những người dân vô tội. Lịch sử đã chỉ ra rằng Nhân dân ta phải thường xuyên đề cao cảnh giác trước nguy cơ ngoại xâm từ nước láng giềng phương Bắc. Việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 trên vùng đặc quyền kinh tế của của chúng ta, tuy nay đã tạm rút đi, nhưng vẫn cho thấy họ không hề từ bỏ quyết tâm bá chiếm Biển Đông. Lịch sử cũng cho thấy, sau chiến tranh thế giới thứ hai, nhiều nước cựu thù đã hợp tác với nhau rất hiệu quả và bền vững, ví dụ như mối quan hệ giữa CHLB Đức và ba nước Mỹ, Anh, Pháp, giữa Nhật Bản và Mỹ, giữa Việt Nam và hai nước Pháp, Nhật Bản. Do đó, không thể vì những quan niệm bảo thủ, giáo điều mà đánh mất các cơ hội hợp tác với các cường quốc tiên tiến văn minh, nhằm phát triển kinh tế, công nghệ, nâng cao sức mạnh quốc phòng và tăng cường sự ủng hộ quốc tế trong sự nghiệp bảo vệ đất nước.

4. Là người chủ và người bảo vệ đất nước, Nhân dân và lực lượng vũ trang phải được biết chính xác hoàn cảnh thực tế của Quốc gia. Vì vậy, Nhà nước phải báo cáo rõ ràng với Nhân dân về thực trạng quan hệ Việt-Trung và về những ký kết liên quan đến lãnh thổ trên biên giới, biển đảo và các hợp đồng kinh tế ảnh hưởng lớn đến an ninh và chủ quyền của Quốc gia. Về Hội nghị Thành Đô, có tin nói rằng Tân Hoa xã và Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc đã công bố nội dung thỏa thuận giữa hai bên, trong đó trích dẫn: "Việt Nam mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây... Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc". Chúng tôi không biết thật giả thế nào, yêu cầu Chủ tịch và Thủ tướng cho chúng tôi và nhân dân biết rõ thỏa thuận tại Hội nghị Thành Đô năm 1990. Chuyến đi thăm Trung Quốc gần đây của đặc phái viên Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đã thỏa thuận với phía Trung Quốc về ba nguyên tắc chỉ đạo phát triển quan hệ Việt-Trung mà nội dung chỉ nhắc lại những câu sáo ngữ, không nói gì tới thực trạng và các biện pháp chấm dứt các hành động ngang ngược của thế lực bành trướng Trung Quốc xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nước ta trong mưu đồ bá chiếm Biển Đông. Chưa biết bên trong còn có những thỏa thuận cụ thể gì, nhưng toàn dân và toàn quân yêu cầu lãnh đạo Đảng và Nhà nước có đối sách đúng đắn trước mưu đồ và hành vi xâm lược của thế lực bành trướng Trong Quốc, không thể chấp nhận thái độ thể hiện sự thần phục họ, và càng đòi hỏi phải công khai, minh bạch thực trạng quan hệ giữa hai bên.

Trên đây là mấy đòi hỏi cấp bách, nhằm khôi phục uy tín của Quân đội và Công an trong Nhân dân, đồng thời tăng cường sức chiến đấu của Lực lượng vũ trang, để có thể đáp ứng được những thách thức to lớn trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

DANH SÁCH NGƯỜI KÝ

1. Lê Hữu Đức, Trung tướng – nguyên Cục trưởng Cục Tác chiến Bộ Tổng Tham Mưu.

2. Trần Minh Đức, Thiếu tướng – nguyên Phó Tư lệnh về hậu cần Mặt trận Trị Thiên – Huế.

3. Huỳnh Đắc Hương, Thiếu tướng – nguyên Tư lệnh kiêm Chính ủy Quân tình nguyện Việt Nam tại Lào.

4. Lê Duy Mật, Thiếu tướng – nguyên Tư lệnh Phó Tham mưu trưởng Quân khu 2.

5. Bùi Văn Quỳ, Thiếu tướng – nguyên Phó Tư lệnh về chính trị bộ đội Tăng–Thiết giáp.

6. Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu tướng – nguyên Chính ủy Quân khu 4.

7. Bùi Văn Bồng, Đại tá – nguyên Trưởng Đại diện báo Quân đội Nhân dân khu vực Đồng bằng sông Cửu Long.

8. Phạm Quế Dương, Đại tá – nguyên Tổng Biên tập tạp chí Lịch sử Quân sự.

9. Nguyễn Gia Định, Nghệ sĩ ưu tú Điện ảnh quân đội.

10. Lê Hồng Hà – nguyên Chánh Văn phòng Bộ Công an, ủy viên Đảng đoàn Bộ Công an.

11. Phạm Hiện, Đại tá – nguyên Chánh Văn phòng B 68 đoàn chuyên gia giúp Campuchia.

12. Xuân Phương, Đại tá – nguyên chuyên viên Cục Nghiên cứu Tổng cục Chính trị.

13. Nguyễn Đăng Quang, Đại tá – nguyên cán bộ thuộc Bộ Công an.

14. Đào Xuân Sâm, Cựu chiến binh Hà Nội – nguyên chủ nhiệm khoa Quản lý kinh tế Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh.

15. Tạ Cao Sơn, Đại tá – nguyên Phó Tham mưu trưởng Quân khu 2.

16. Đoàn Sự, Đại tá– nguyên Phó Cục trưởng Cục Xuất bản Tổng cục Chính trị.

17. Lê Văn Trọng, Đại tá – nguyên Trưởng Ban lịch sử Cục Nghiên cứu Bộ Tổng Tham Mưu.

18. Nguyễn Thế Trường, Đại tá – nguyên Tổng Biên tập báo Quân giải phóng Trung Trung bộ.

19. Nguyễn Văn Tuyến, Đại tá cán bộ tiền khởi nghĩa – nguyên cán bộ Viện Lịch sử Quân sự.

20. Nguyễn Huy Văn (tức Kim Sơn), Đại tá lão thành cách mạng – nguyên Phó Trưởng phòng Sở chỉ huy Cục Tác chiến Bộ Tổng Tham Mưu.