Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Phương Bích : Giọt máu đào và ao nước lã & Giá trị của sự thật.

(Phương Bích vừa tạo blog riêng, xin giới thiệu hai tâm tình Chủ Nhật mới của chị)

Nguồn chimkiwi

Tối thứ bảy, ngày 2/9, anh công an khu vực lại ghé qua nhà. Qua vài lần tiếp xúc, anh ấy cũng ít nhiều hiểu tính tôi nên hỏi luôn:
-     Mai chị có đi không?
Tôi trả lời là nếu có đi thì tôi sẽ chỉ đi uống cà phê cho đỡ nhớ Bờ Hồ, sẽ đèo chị tổ phó tổ dân phố đi cùng cho chị ấy chứng kiến là tôi không làm gì "gây rối". Anh công an khu vực yên tâm lắm, tin tôi là kẻ nói sao làm vậy. Anh ấy ân cần bắt mạch cho cụ nhà tôi, khen cụ khỏe. Đang lúc thì điện thoại có tin nhắn, tôi nói với anh công an:
-     Chúng tôi đang rủ nhau đi Đường Lâm dã ngoại đây này, thế là không ra Bờ Hồ nữa, anh yên tâm chưa?
-     Ừ đúng rồi, chị đi Đường Lâm đi.
Tôi tủm tỉm cười:
-     Tôi nói thật nhé, vì anh rất tốt với gia đình tôi nên tôi mới nói chân thành thế này: làm sao mà chính quyền sợ dân chúng tôi đến thế? Chủ nhật trước có hơn 10 người uống cà phê ở Thủy Tạ, mà công an chìm nổi đông đặc cả trong lẫn ngoài nhà hàng, huy động cả xe cảnh sát lẫn sẽ thùng chờ sẵn dưới đường. Dân tình đi đường người ta chẳng hiểu gì, chính thế trông vào nó phản cảm lắm, người uống cà phê cũng thấy mất ngon.
Anh ấy cũng chỉ cười. Đương nhiên tôi biết anh ấy hỏi tôi là vì nhiệm vụ. Thế là anh yên tâm rồi nhé, mai chúng tôi đi thăm đất hai vua, nơi mà tôi mới chỉ được nghe kể lại.
Tin tưởng là nhau thế, vậy mà sáng chủ nhật, đang ngồi ăn bún cá ở gần Big C với cả nhóm "phượt", anh công an khu vực lại gọi điện hỏi:
-     Chị đang ở đâu đấy?
Tôi không nhận ra anh ấy ngay vì không lưu số:
-     Đang ở cà phê.
-     Cà phê Bờ Hồ á?
-     Ơ ai đấy?
-     Tôi công an khu vực đây mà.
-     Ôi không, tôi đã bảo hôm nay tôi đi Đường Lâm, đang ăn sáng ở cà phê gần Big C đây.
-     Vâng vâng, thế thì chị đi đi.
Khổ thân anh ấy không. Sau này chị tổ phó tổ dân phố kể có gặp anh ấy, được anh ấy dặn, nếu có đi ra Bờ Hồ cùng tôi, thấy tôi hăng quá thì "chị phải kéo nó lại cho em nhé". Quả là anh ấy tốt thật, bởi vì khi tôi ra đến Bờ Hồ rồi thì hình như anh ấy đã hết phận sự. Vậy mà anh ấy vẫn cứ lo cho tôi, và tôi tin là anh ấy thật lòng. Anh ấy lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng nhất mực gọi chị xưng tôi, thái độ rất lịch sự và cả chân tình nữa. Thế thì tôi làm khó anh ấy làm gì?
Nhóm chúng tôi ban đầu có 12 người, đi 2 xe ô tô. Vì chùng chình chờ nhau hơi lâu nên hơn 9 giờ mới xuất phát. Thời tiết khá lý tưởng, mát dịu. Mới ra đến ngoại thành đã thấy mê mẩn vì không thấy bóng những tòa nhà cao tầng đâu, chỉ toàn là màu xanh ngăn ngắt của ngút ngàn những cây lá và ruộng vườn.
Đám chúng tôi đang phàn nàn rằng, bây giờ bọn biểu tình yêu nước không khéo bây giờ lại quay ra yêu lẫn nhau mất. Một tuần không được gặp nhau như mọi khi là thấy nhớ nhau lắm, cứ phải có cái cớ gì để mà được gặp nhau một tý. Chuyện trò trên xe như pháo rang nên chả mấy chốc xe đã đến nơi. Chờ một chốc thì Xuân Diện, bác Ức Trai, Trí Đức, Nguyễn Vỹ, Quách Đạt, Dũng Aduku, đến bằng xe máy, Minh Hằng và Lee Nguyễn đến bằng taxi. Cả bọn lần lượt chào hỏi bằng cách… ôm nhau cho đỡ nhớ. Gặp lại Dũng Aduku, tôi phải xin lỗi ngay lập tức vì đã hiểu nhầm thái độ rụt rè của cậu ấy khi ở trong Hỏa Lò. Dũng vẫn thế, cười hiền lành nhỏ nhẹ như mọi khi. Một chốc nữa thì có thêm cặp vợ chồng son Nguyễn Lân Thắng, đi xe máy từ Hà Nội đuổi theo đoàn.
Cả buổi sáng, chúng tôi đi thăm các di tích về hai vua Ngô Quyền và Phùng Hưng, thăm làng cổ Đường Lâm, nghe kể chuyện về cụ Thám hoa Giang Văn Minh đi "sứ" Tàu ngày xưa. Cảnh vùng bán sơn địa đẹp như trong tranh. Con đường dẫn vào làng Đường Lâm một bên là ao sen, một bên là ruộng lúa, tưởng đâu như đang trong mơ đối với đám dân thị thành, vốn quanh năm sống trong khói bụi công nghiệp và những bức tường bê tông. Điều ấn tượng nhất ở đây là các di tích đều rất giản dị, chưa bị thương mại hóa mấy.
Xuân Diện đóng vai hướng dẫn viên, thuyết minh tường tận, rất chuyên nghiệp cho cả đoàn nghe về lịch sử của các di tích.
Khi đến giếng sữa, theo tương truyền thì những người phụ nữ sinh con bị tắc sữa, hoặc không có sữa, sau khi dâng lễ vật và uống nước ở giếng này đều có sữa hoặc thông được sữa. "Hướng dẫn viên" nói các nhà khoa học nước ngoài cũng rất làm lạ trước hiện tượng này, nên đã lấy các mẫu nước về nghiên cứu. Thì ra, nước ở vùng này có chứa một loại khoáng chất kích thích tuyến sữa. Hàm lượng khoáng chất này ở giếng sữa là cao nhất. Tuy nhiên riêng đối với dân ở trong vùng, do đã quá "quen" với khoáng chất quý giá này qua việc sử dụng nó hàng ngày, nên không còn hiệu nghiệm nữa.
Giếng sữa nằm cao hơn mặt ao bên dưới cách chừng hơn 1 mét. Miệng giếng rộng chừng hơn  40 cm, sâu khoảng hơn 1 mét. Trong khi nước dưới ao cạnh đó đục, thì nước giếng lại trong vắt, khi uống thấy thoang thoảng vị ngọt đậm (hay là cảm giác vì có khoáng chất thế không biết?).
Khuôn viên của giếng chỉ rộng chừng 4 mét vuông. Bên trên có bóng cây che phủ, bên cạnh là một miếu nhỏ để khách dâng lễ vật. Khi chúng tôi đến, thấy người ta mới đang xây bậc lên xuống cho khách, vữa xây còn chưa khô hẳn. Xuân Diện giơ tay trỏ, ý muốn tôi ngồi xuống bên cạnh, trên một cái bệ gạch, bảo muốn dành tặng tôi một bài hát văn.
Tôi đã biết tài hát văn của chàng tiến sĩ nên rất hào hứng. Ngoài giọng hát truyền cảm của "ca sĩ", lời ca da diết của bài hát mỗi lúc lại khiến tôi cảm động hơn. Tất cả mọi người đứng xung quanh, yên lặng lắng nghe. Dư vị của những ngày bị giam giữ cách biệt vẫn còn chưa nguôi ngoai trong tất cả mỗi chúng tôi, kể cả kẻ ở trong lẫn người ở ngoài, nên sự thương cảm qua lời bài hát "…đình bao nhiêu ngói, thương mình bấy nhiêu….ru hời hời hỡi…ấy mấy ru tình ru…" làm tôi đang vui bỗng ứa nước mắt.
Người ta vẫn bảo, "một giọt máu đào còn hơn cả ao nước lã", hay "bán anh em xa, mua láng giềng gần". Ngày nay, trên các mặt báo nhan nhản những thông tin về chuyện cha con, vợ chồng, anh em ruột thịt tranh giành của cải, lừa lọc, đánh chửi, thậm chí giết nhau. Một cái nhìn bị cho là nhìn "đểu" cũng dẫn đến án mạng, một cái giẻ lau vắt lên tường rào giữa hai nhà chung vách cũng xảy ra án mạng, va chạm nhỏ ngoài đường cũng lao vào đánh nhau, người ngoài bu lại đứng nhìn, không một ai đứng ra can ngăn…Tất cả những cái đó được gọi là tình trạng xuống cấp trầm trọng về đạo đức xã hội.
Vậy mà khi tôi bước ra khỏi cái vỏ ốc của mình – vốn vì quá chán ngán cuộc sống bon chen, đầy ắp những muộn phiền về chuyện nhân tình thế thái – để tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, tôi như được thấy lại cái tình người nó vẫn còn chan chứa trong mỗi con người nơi đây. Không có ai vụ lợi, tranh giành kiếm chác cái gì ở chốn này. Chỉ là đổ những giọt mồ hôi, là đầu trần dưới nắng hè gay gắt, là đứng sát lại che trở cho nhau khi thấy hiểm nguy, là lăn xả vào để bảo vệ cho nhau…hình ảnh một ông bố quên cả bảo vệ 2 đứa con và chính bản thân mình, lao vào đám đông để giành lại đồng đội. Hoặc có người đã bị bắt lên xe buýt rồi, vẫn che trở cho nhau (sự kiện ngày 17/7) là một trong những minh chứng cho điều tôi muốn nói *.
Trong những ngày bị giam giữ, tôi không chút nghi ngờ khi nói với những người bạn tù, về sự tin tưởng rằng những người bạn của tôi ở bên ngoài đang hết lòng vì chúng tôi, dẫu đó chỉ là sự chờ đợi ngày chúng tôi trở về. Sau này về đọc trên mạng, tôi mới biết ngày nào một số anh chị em cũng chầu chực bên ngoài từ  công an Quận Hoàn Kiếm đến nhà tù Hỏa Lò để ngóng tin. Có người sau cuộc "săn lùng" tin tức không có kết quả, đến 2 giờ sáng mới trở về nhà,. Trong khi tôi lo lắng không biết làm sao báo tin cho bạn bè tôi biết về việc tôi được thả, thì họ đã chờ sẵn chúng tôi ở cửa trại giam trước hàng tiếng đồng hồ. Chẳng phải là "giọt máu đào", chẳng phải là "láng giềng gần", mà là ao nước lã đấy. Là ao nước lã!
"…Đình bao nhiêu ngói, thương mình bấy nhiêu…", câu hát bên giếng cổ, trong không gian xanh mướt và êm đềm, tĩnh lặng, đâu phải chỉ dành riêng cho một ai.
Ai đó bình luận rất hay khi tôi kể về lòng tốt của những người bạn tù: "bất cứ vị Thánh nào cũng có một quá khứ, và bất cứ người tù nào cũng có một tương lai".

Hà Nội ngày 11/9/2011
Phương Bích
Xin dành những lời tâm sự trên cho tất cả những người dẫu quen hay chưa quen, đã gặp hay chưa gặp trong đời, nhưng ít nhiều có chung chí hướng.
*******************

Từ một nhân viên văn phòng bình thường, khi đi tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, tôi vinh dự trở thành "Trí thức" dưới cái nhìn của một trong những người có trọng trách trong nhà giam Hỏa Lò. Vốn là người ưa sống khép kín, chọn lối sống "An bần lạc đạo", xa lạ với việc thể hiện mình giữa chốn đông người, tôi "xông" vào đời, cảm thấy hạnh phúc khi được góp một phần nhỏ bé vào một việc mà tôi cho là có ích. Tôi chỉ làm một cái việc hết sức đơn giản, là kể lại những gì tôi được mắt thấy tai nghe cho bà con lối xóm, được nhiều người ủng hộ và ngợi khen, vì giờ đây ngay cả việc kể lại sự thật dường như cũng cần phải có một sự dũng cảm nào đó.
Giá như mọi sự luôn luôn đúng với giá trị thực của nó. Qua sự tán đồng hay phản đối, tôi biết được quan điểm của mọi người, cảm thấy mừng vui khi thấy có nhiều người không thờ ơ, vô cảm.
Nhưng việc khiến tôi e ngại, thậm chí hoảng sợ là từ khi sự ủng hộ bằng lòng mến mộ và lời khen bắt đầu có xu hướng đề cao hơi quá đà. Cái gì tung hô quá mức thì lại có tác dụng ngược lại. Nói như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh là - quá lố! Rốt cuộc, người được tung hô sẽ trở thành mục tiêu bị ném đá. Ngay cả một số người vốn ủng hộ họ, cũng sẽ trở nên khó chịu với việc thổi phồng quá mức sự việc.
Dù vô tình hay hữu ý, một số người bỗng dưng trở thành nổi tiếng một cách bất đắc dĩ, thậm chí bị đưa vào thế rất khó xử. Nếu cư xử không khéo léo, họ dễ bị coi là kênh kiệu, chảnh v.v…  Ông già Ozon thì gọi điện cho tôi mắng thẳng thừng: con gái hư lắm nhé…ý nói tôi không gọi điện cho ông. Tôi xin lỗi ông rối rít, định bụng hôm nào gặp ông trực tiếp mới phải đạo. Hôm đi biểu tình, ông say sưa hát một bài hát xa xưa, có lẽ chỉ lứa tuổi chúng tôi mới biết: Làng quê tôi ven bờ cát trắng dài, biển mênh mông sóng vờn hàng dừa xanh…nhanh tay lưới, chắc tay súng, ta sẵn sàng từng giờ…
Có một điều an ủi tôi rằng, qua sự việc tôi bị bắt, rồi lên mạng kể lể chuyện những ngày bị giam trong Hỏa Lò. Mặc dù mới bị tạm giam nhưng cũng từng bị còng, từng bắt buộc phải mặc áo tù, có số hẳn hoi như một tù nhân. Tất cả những điều này khiến cho nhiều người vốn trước đây thờ ơ và bàng quan trước những gì đang diễn ra, nay họ tò mò đi tìm hiểu. Họ vào mạng tìm đọc tất cả những gì có liên quan đến biểu tình chống Trung Quốc. Ít nhiều trong số họ đã có cái nhìn khác trước.
Bên cạnh những lời khen, chê, có người cho rằng tất cả những gì mà tôi, hay một số những người tham gia biểu tình trong thời gian qua chỉ cốt để đánh bóng tên tuổi, để nổi danh…
Có ai thích vào tù để được nổi danh? Có ai muốn làm kẻ "đốt đền"* để được ghi vào sử sách như một kẻ tội đồ?
Cũng như việc có người bảo đi biểu tình được tiền, tôi bảo có tiền thì thiên hạ chả tranh nhau đi hết, đâu đến lượt tôi.

24 giờ 02 phút ngày 10/9/2011
Phương Bích
Ban nãy anh công an khu vực vừa gọi điện hỏi tôi, mai chủ nhật tôi có đi đâu không? Anh ấy cười có vẻ cũng biết hỏi vậy hơi kỳ cục, nhưng vì nhiệm vụ mà. Tôi cũng vui vẻ trả lời ngay, mai tôi có việc nên không ra Bờ Hồ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét