Thứ Sáu, ngày 01 tháng 8 năm 2014

Phỏng vấn tiến sĩ Heiner Bielefeldt, báo cáo viên đặc biệt của LHQ về tự do tôn giáo

Nguồn RFA

Ỷ Lan, Phóng viên RFA, Paris 2014-07-31

Tiến sĩ Heiner Bielefeld, báo Cáo Viên LHQ gặp HT Thích Quảng Độ hôm 27.5.2014
Tiến sĩ Heiner Bielefeld, báo Cáo Viên LHQ gặp HT Thích Quảng Độ hôm 27.5.2014
 RFA

Tiến sĩ Heiner Bielefeldt, Báo cáo viên LHQ Đặc nhiệm Tự do Tôn giáo vừa kết thúc chuyến viếng thăm điều tra tình hình tôn giáo tại Việt Nam, từ ngày 21 đến ngày 31.7.2014

Trong cuộc Họp báo trưa ngày 31.7 tại Hà Nội, ông xác nhận "những vi phạm trầm trọng tự do tôn giáo tại Việt Nam" và ông đã bị "ngăn cấm gặp gỡ một số người cần gặp trong chuyến đi".

Liền sau cuộc họp báo của ông, từ Paris chúng tôi đã kết nối đường dây phỏng vấn ông khi ông đang ngồi trên xe ra phi trường rời Việt Nam về lại Âu châu. Xin mời quý thính giả theo dõi cuộc phỏng vấn :

Ỷ Lan : Xin chào Tiến sĩ Heiner Bielefeld. Xin ông vui lòng cho biết cảm tưởng sau khi kết thúc chuyến điều tra tình hình tôn giáo tại Việt Nam ?

Heiner Bielefeldt : Cảm tưởng thường rất phức tạp và lắm khi xung đột. Cho tôi rút ngắn rằng, cần phải biết đời sống tôn giáo đã phát triển tại Việt Nam như thế nào. Các thiết chế tôn giáo đa dạng đang có mặt, người ta thấy các kiến trúc tôn giáo, các tín đồ đi cúng lễ. Tuy nhiên, tất cả đó bị chính quyền kiểm soát chặt chẽ. Tín đồ tôn giáo bị thúc bách trong việc thực hành tín ngưỡng qua một số hình thái nào đó. Vì vậy, dù không gian cho sự thực hành này được mở rộng, nhưng nhìn từ viễn cảnh đặc thù nhân quyền và tự do tôn giáo, thì mọi sự tuỳ vào thiện chí của chính quyền. Chính quyền thi hành nhiều sự kiểm soát, nên tính hình tự do tôn giáo tại Việt Nam vẫn đặt ra nhiều vấn nạn.

Trong bản tuyên bố báo chí của tôi phổ biến tại cuộc Họp báo hôm nay, tôi nhận dạng những vi phạm trầm trọng trên đất nước này, đồng thời tôi cũng nhận biết một số thiện chí của chính quyền nhằm điều chỉnh tình hình, ví dụ như nắm lấy cơ hội cho việc sửa đổi pháp luật sắp tới để điều chỉnh cơ cấu hạ tầng.

Các thiết chế tôn giáo đa dạng đang có mặt, người ta thấy các kiến trúc tôn giáo, các tín đồ đi cúng lễ. Tuy nhiên, tất cả đó bị chính quyền kiểm soát chặt chẽ. Tín đồ tôn giáo bị thúc bách trong việc thực hành tín ngưỡng qua một số hình thái nào đó

Tiến sĩ Heiner Bielefeldt

Cuộc thăm viếng không phải lúc nào cũng trôi chảy. Đã có những sự cố khi những người muốn gặp tôi, bị sách nhiễu, hăm doạ, và ngăn cấm đến cuộc hẹn. Một vài cuộc gặp gỡ riêng tư bị theo dõi — chúng tôi nhận chân nhiều dấu hiệu theo dõi này. Kết quả là, cuộc thăm viếng phải bỏ dở. Do đó chúng tôi không thực hiện được nhiều phần quan trọng trong chương trình. Chúng tôi đã không thể giúp được họ vì muốn bảo vệ nguồn tin và đối tác của chúng tôi. Tôi đã nêu việc này với chính quyền Việt Nam, đồng thời phản ảnh qua bản tuyên bố báo chí của tôi.

Ỷ Lan : Ông có thể cho biết nhóm tôn giáo nào bị ngăn cản gặp ông ?

Heiner Bielefeldt : Một số rộng rãi các cộng đồng tôn giáo, các nhà hoạt động Xả hội dân sự — không riêng cho một nhóm tôn giáo nào, là điều xấu tệ hơn. Tôi không thể nói ai tạo ra các áp lực ấy, là điều tôi không thể nào biết được. Nhưng sự phá rối này rất trầm trọng, ảnh hưởng tới toàn bộ chuyến viếng thăm của tôi.

Tiến sĩ Heiner Bielefeld
Tiến sĩ Heiner Bielefeld

Ỷ Lan : Thưa ông, cuộc gặp gỡ song suốt của ông phải chăng là cuộc gặp gỡ Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền Viện ở Saigon ? Xin ông cho biết đôi chút về cuộc gặp này ?

Heiner Bielefeldt : Vâng. Một trong những khía cạnh quan trọng trong chuyến đi của tôi là tìm hiểu tình hình các cộng đồng tôn giáo ngoài luồng của Nhà nước, kể cả các cộng đồng tôn giáo không được nhà nước công nhận. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) là một ví dụ của một cộng đồng tôn giáo bị đẩy ra ngoài lề xã hội một cách có chủ tâm. Họ đã bị phi pháp hoá, bị đối diện với những sách nhiễu, hăm doạ trầm trọng, kể cả hình thức quản chế và cầm tù. Trong cuộc gặp ngài Thích Quảng Độ, chúng tôi đã có cuộc trao đổi, qua đó ngài trình bày rõ ràng hiện tình của ngài và Giáo hội ngài.

Đã có những sự cố khi những người muốn gặp tôi, bị sách nhiễu, hăm doạ, và ngăn cấm đến cuộc hẹn. Một vài cuộc gặp gỡ riêng tư bị theo dõi — chúng tôi nhận chân nhiều dấu hiệu theo dõi này. Kết quả là, cuộc thăm viếng phải bỏ dở

Tiến sĩ Heiner Bielefeldt

Ỷ Lan : Nói chung, ông thấy những chướng ngại nào cho tự do tôn giáo tại Việt Nam ?

Heiner Bielefeldt : Như tôi đã nói qua cuộc Họp báo, hệ thống pháp lý rất hạn định. Bản Hiến pháp mới năm 2013 bảo đảm tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, nhưng những hạn định lại bao trùm khắp nơi, cho phép nhà cầm quyền có nhiều uy quyền xâm phạm. Pháp lệnh về tôn giáo năm 2005 bắt buộc các tôn giáo phải đăng ký hoạt động và đệ trình chính phủ kế hoạch thường niên về mọi hoạt động. Bộ Luật Hình sự với những điều luật mơ hồ về "lợi dụng tự do dân chủ" được sử dụng rộng rãi để hạn chế tự do, kể cả tự do tôn giáo hay tín ngưỡng.

Tôi cũng chú ý tới não trạng thích viện dẫn những quyền lợi chính thống cho số đông, và thải hồi những đời hỏi của các nhóm tôn giáo "không được thừa nhận" bị coi như quyền lợi tư kỷ. Mọi cầu viện pháp lý không được vận hành. Chúng tôi gặp một số thành viên tư pháp, họ chẳng hề biết một trường hợp nào bị vi phạm quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng được đưa ra trước toà án. Như thế là đã có cấu trúc, thiết chế, và loại tâm thần gắn kết với các vấn nạn — thật là một gói vấn đề ! Nhưng đồng thời, tôi luôn nhìn tới những điểm tích cực và nhìn xem các ý chí của chính quyền trong việc thay đổi nền pháp lý sắp tới cùng các cơ hội cho cuộc thảo luận thực thi tương lai.

Hãy thực sự nắm bắt quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, hãy tuyên cao quyền ấy cho chính bạn, tôn trọng nó, và hãy biết rằng quyền này là quyền của mọi người, mà chẳng cần có sự chẩn thuận của chính quyền

Tiến sĩ Heiner Bielefeldt

Ỷ Lan : Ông có nghĩ rằng cuộc viếng thăm vừa qua sẽ đóng góp cho sự thực thi tôn trọng tự do tôn giáo tại Việt Nam không ?

Heiner Bielefeldt : Tôi luôn luôn hy vọng như thế. Chúng ta phải luôn luôn mang trong đầu ý nghĩ, rằng mọi cuộc thay đổi quan trọng phải đến từ lòng xã hội. Là Báo cáo viên đặc biệt và đại diện LHQ về nhân quyền quốc tế, tôi luôn có thể phụ giúp cách làm thế nào cấu tạo những không gian mới cho tự do tôn giáo, làm thế nào cho chính quyền chấp nhận đối thoại, vân vân. Đây là hoạt động thăng tiến, nhưng trong sâu thẳm, mọi cuộc đổi thay phải đến từ lòng xã hội. Điều này chưa có tại Việt Nam. Tôi luôn hy vọng điều ấy xẩy ra. Tại Việt Nam, tôi gặp một số người thực sự muốn thấy sự thay đổi, khiến tôi càng thêm hy vọng.

Ỷ Lan : Xin ông Báo cáo viên LHQ một câu hỏi chót. Cuộc phỏng vấn này sẽ được phát thanh về Việt Nam, và có thể một số người không được gặp ông cũng sẽ được nghe. Nếu có thông điệp gì nhắn gửi nhân dân Việt Nam, ông sẽ phát biểu như thế nào ?

Heiner Bielefeldt : Ô, ô… đây quả là một câu tra vấn ! Tôi không phải là hạng người thích "khẩu hiệu". Nhưng nếu là thông điệp thì sẽ phải là : Hãy thực sự nắm bắt quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, hãy tuyên cao quyền ấy cho chính bạn, tôn trọng nó, và hãy biết rằng quyền này là quyền của mọi người, mà chẳng cần có sự chẩn thuận của chính quyền. Nhân phẩm đã có địa vị. Là điều mà ai cũng dễ hiểu. Nếu họ nhận chân họ được phú cho các quyền ấy, mà chẳng cần sự chuẩn thuẩn của chính phủ hay nhà cầm quyền, thì trong tinh thần ấy, mọi cuộc thay đổi sẽ hoàn thành.

Ỷ Lan : Xin cám ơn Tiến sĩ Heiner Bielefeldt cho cuộc phỏng vấn mà ông phải nhọc nhằn hồi đáp trên chuyến xe ra phi trường rời Việt Nam sau 11 ngày thăm viếng.

Ỷ Lan, Phóng viên Đài Á Châu Tự do tại Paris

(Trường Sơn - VNTB) - “Nhà báo cơ cấu” đang làm gì?

Nguồn ijavn

Trường Sơn

25%


(VNTB) Trong một cuộc hội thảo gần đây, những quan chức về hưu như Nguyên Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn lần đầu tiên đã tiết lộ: năm 2013 cả nước bổ nhiệm 169 lãnh đạo cơ quan báo chí, trong số này chỉ có 43 người được điều từ ngành khác về, không có nghiệp vụ báo chí.

Tỷ lệ "nhà báo cơ cấu" như vậy chiếm đến 25% - một con số tuy chưa phản ánh hết thực tồn lãnh đạo và chỉ đạo ấu trĩ cùng một chiều của "một bộ phận không nhỏ" báo chí nhà nước, nhưng cũng cho thấy một mâu thuẫn rất lớn đã khuếch tán ghê gớm trong hệ thống báo chí quốc doanh: đa phần giới phóng viên và biên tập viên với trình độ nghề nghiệp hơn hẳn giới lãnh đạo, lại bị siết cương bởi những người hầu như chẳng biết làm báo là gì.

Ca sỹ Lệ rơi đang được các nhà báo Việt nam lăng xê


Còn nhớ vào thời chấp chính lãnh đạo báo chí, ông Đỗ Quý Doãn luôn bị giới phóng viên có tư tưởng tự do xem là "máy chém nhà báo". Nhưng sự đổi khác về cách nhìn của những người như ông sau khi về vườn lại cho thấy chính họ cũng là nạn nhân của một cơ chế giáo điều, đóng kịch, ru ngủ và lừa mị lẫn nhau.

Bất chấp số liệu luôn được tung hứng với hơn 800 tờ báo quốc doanh cùng 18.000 thẻ nhà báo, năng lực thông tin sự thật của báo chí nhà nước vẫn bị chính những viên chức quản lý nhà nước xem là "thua kém khủng khiếp" so với giới truyền thông xã hội - bao gồm các trang mạng bị nhà nước coi là "lề trái".

Hầu như chiếm giữ nguồn thông tin độc quyền do được tiếp cận các cơ quan nhà nước, nhưng báo chí quốc doanh đã chỉ khai thác những thông tin này trên bề mặt của chúng. Rất nhiều vụ việc tham nhũng và bất công xã hội đã bị Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ Thông tin và Truyền thông chủ ý ngăn chặn bằng cơ chế kiểm soát từ mềm đến cứng. Một số ít tờ báo có thái độ "vượt rào" đã phải trả giá: ban biên tập phải chịu kiểm điểm, còn cộng tác viên bị cắt cộng tác bài, phóng viên thậm chí bị đuổi việc.

Nhiều bài báo tâm huyết và nói lên sự thật cũng bởi thế đã không thể lên nổi mặt báo. Với tư  cách "chính trị viên" của báo, nhiều tổng biên tập đã chỉ chuyên chú việc "giữ vững đường lối chính trị của đảng" và theo đó giữ ghế, thay cho việc phản ánh tiếng nói của người dân và xã hội để đối thoại với nhà chức trách.


"Lũ chúng ta nằm trong giường chiếu hẹp…"

Hệ quả tiếp liền của thực tế trên là nhiều năm trôi qua, báo chí nhà nước luôn giữ thái độ im lặng đến mức thành khẩn trước rào cản của cơ quan tuyên giáo đối với quá nhiều sự thật nhớp nhúa liên quan đến các nhóm lợi ích kinh tế và nhóm lợi ích chính sách. Ngay cả vụ việc 15 nhà máy thủy điện của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đồng loạt xả lũ mà đã "giết sống" hơn năm chục mạng dân nghèo vùng rốn lũ ở các tỉnh miền Trung vào cuối năm 2013, báo chí cũng không lên trang nổi một cái tên quan chức phải chịu tránh nhiệm, càng không có bất kỳ "đày tớ" nào phải ra trước vành móng ngựa.

Sự xa cách giữa thực tiễn và mặt báo là quá lớn, cũng như hố phân cách giữa giới phóng viên và khá nhiều tổng biên tập là quá sâu cay. Rất nhiều phóng viên, nhà báo tâm huyết đã phải bỏ nghề hoặc chấp nhận "viết giải trí".

Tuy vẫn còn đó những tờ báo theo đuổi phong cách phản biện như Đất Việt, Thanh Niên, Pháp Luật TP.HCM, Người Lao Động, Vietnamnet…, nhưng chừng đó là quá ít so vơi hàng ngàn báo in và điện tử trên toàn quốc. Lại càng không thấm vào đâu trước thực tế ngồn ngộn những bất công khủng khiếp trong xã hội.

Bởi đại đa số báo chí nhà nước hiện thời vẫn hiện hữu nguyên vẹn trong tâm thế "Lũ chúng ta nằm trong giường chiếu hẹp…", bất chấp cái hiện thực đời sống dân chúng đang sa vào vòng khốn quẫn đến thế nào…

Tuyên bố báo chí về chuyến thăm Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hợp Quốc về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng

Post lại từ basam


United Nation Human Rights

Heiner Bielefeldt

StatementVietnameseVersion31July2014-page-001StatementVietnameseVersion31July2014-page-002StatementVietnameseVersion31July2014-page-003Page 4P5P6P7P8P9p10P11P12P13

Nguồn: StatementVietnameseVersion31July2014

Từ Quốc Hoài : Tháo bỏ ách tắc để giữ lấy độc lập và chấn hưng đất nước (kỳ 1)

Nguồn boxitvn

Hưởng ứng Thư Ngỏ gửi Ban Chấp hành Trung ương và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam

Từ Quốc Hoài

Tác giả có thân sinh là đảng viên cộng sản từ năm 1930. Bản thân là đảng viên đã nhận huy hiệu 30 tuổi Đảng. Từng qua thử thách chiến trường B, từng là Bí thư chi bộ khu phố, được bình chọn là đảng viên xuất sắc tiêu biểu. Là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đoạt nhiều giải thưởng văn học, trong đó có Giải thưởng Thơ 2010 của Hội Nhà Văn Việt Nam.

Bauxite Việt Nam

Đất nước ta đang đối mặt với hiểm họa khôn lường. Trung Quốc lộ mặt chủ nghĩa bành trướng, quyết liệt thôn tính lãnh thổ Việt Nam. Trong nước ngổn ngang những thách thức: kinh tế suy thoái nghiêm trọng; dân mất lòng tin; xã hội bất an, tội phạm tăng; Đảng và Nhà nước bị ràng buộc bởi những tính toán tư lợi, bế tắc về mặt chiến lược, loay hoay với các giải pháp tình thế.

Để thoát khỏi hiểm họa đang làm chao đảo vận mệnh đất nước, chúng ta cần can đảm, quyết liệt tháo bỏ ách tắc, mà lâu nay vẫn được gọi là lỗi hệ thống.

Đảng Cộng sản Việt Nam theo chủ thuyết Marx - Lenin, đổi tên từ Đảng Lao Động Việt Nam, từng lãnh đạo dân tộc ta giành thắng lợi qua hai cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Chuyện đó ai cũng biết. Điều ít ai nói tới một cách khách quan, rành rẽ là tại sao Đảng Lao Động Việt Nam thành công vẻ vang trong lãnh đạo chiến tranh trước đây, nhưng khi đổi tên thành Đảng Cộng sản lại thất bại thê thảm trong thời bình, vô hình trung tạo điều kiện cho Trung Quốc thực thi chủ nghĩa bành trướng. Chắc chắn là chủ nghĩa Marx - Lenin có vấn đề. Cái mà nhiều người vẫn gọi là lỗi hệ thống, chính là mặt trái của chủ nghĩa Marx - Lenin, khi Đảng cầm quyền mới bộc lộ, phát tác độc hại, trở thành đại họa. Nếu không nhìn ra mặt trái của chủ nghĩa Marx - Lenin để xử lý nó một cách quyết liệt, thì dân tộc Việt Nam sẽ đối mặt với nguy biến khôn lường. Cũng cần phải xem lại bản chất Tư tưởng Hồ Chí Minh là gì? Liệu còn có ích cho dân tộc Việt Nam hay không?

Phần I

Mặt trái của chủ nghĩa Marx - Lenin

Ông tổ của chủ nghĩa Cộng sản là Platon (427-347 trước công nguyên) ra đời trước K. Marx 2245 năm. Trong tác phẩm Cộng hòa, lần đầu tiên Platon đưa ra chủ thuyết về xã hội Cộng sản, một xã hội mà bản thể tư hữu của con người hoàn toàn bị xóa bỏmọi tài sản kể cả vợ chồng con cái đều thuộc về sở hữu công cộng. Chủ thuyết của Platon được cụ thể hóa trong cuốn tiểu thuyết giả tưởng Utopia của nhà văn Thomas More (1478 – 1535 ). Chủ nghĩa Cộng sản của Platon mang tính cực đoan và ảo tưởng vì con người không bao giờ chịu từ bỏ cái bản thể tư hữu của mình, một hành vi đồng nghĩa với sự diệt vong.

K. Marx (1818 – 1883) tiếp thu ý tưởng về Chủ nghĩa Cộng sản của Platon, nhưng chỉ giới hạn ở việc xóa bỏ sự tư hữu về tư liệu sản xuất vì cho rằng đấy là khâu then chốt đưa tới cảnh người bóc lột người. Marx chủ trương giai cấp bị bóc lột dùng bạo lực cách mạng lật đổ trật tự xã hội tư bản hiện hành, quốc hữu hóa toàn bộ tài sản của giai cấp tư bản bao gồm tư liệu sản xuất và các tài sản do bóc lột lao động tạo ra, thiết lập Nhà nước chuyên chính vô sản… Chủ nghĩa Marx mang lại cho nhân dân lao động và các dân tộc bị áp bức hào quang của một thiên đường. Đó là xã hội cộng sản chủ nghĩa không có người bóc lột người, nền kinh tế phát triển tột bậc, con người được tôn trọng, phát triển mọi mặt, làm tùy sức hưởng theo nhu cầu. Không còn áp bức, chiến tranh... loài người chung sống trong một thế giới đại đồng. Tác giả của Tuyên ngôn Đảng Cộng sản khẳng định: Trong cuộc cách mạng ấy, những người vô sản chẳng mất gì ngoài những xích xiềng trói buộc họ. Họ sẽ giành được cả thế giới.

Tuyên ngôn Đảng Cộng sản có tầm ảnh hưởng lớn đối với tiến trình phát triển của lịch sử loài người.

Dù sao thì xã hội Cộng sản do Chủ nghĩa Marx vẽ ra vẫn còn là một thế giới ảo. Nó là một giấc mơ đẹp, nhưng cần được minh định bằng một đời sống thực, con người có thể nhìn thấy đượcchạm tay vào được.

V. Lênin (1870 -1924): người sáng lập Quốc tế Cộng sản 3, lãnh đạo Đảng Bônsêvích Nga giành thắng lợi trong cuộc cách mạng vô sản đầu tiên của loài người với tham vọng biến giấc mơ của Marx thành hiện thực. Sự ra đời của Liên bang Xô viết rộng lớn, trải dài từ Âu sang Á, đã tạo ngã rẽ quan trọng của lịch sử loài người. Hơn 20 năm sau ngày ra đời, Liên bang Xô viết trở thành một quốc gia hùng mạnh, cùng với các nước đồng minh đánh bại Phát xít Đức, giải phóng châu Âu. Lá cờ búa liềm – biểu tượng của chủ nghĩa cộng sản – ngự trị trên hàng loạt các nước Đông Âu. Năm 1949, bốn năm sau ngày chiến thắng Phát xít Đức, Đảng Cộng sản Trung Quốc giành thắng lợi trong cuộc nội chiến, giải phóng lục địa Trung Hoa. Sự ra đời của nước Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa với gần một tỷ dân thực sự đã chia thế giới làm hai phe: phe Cộng sản và phe Tư bản.

Một sự kiện đầy khích lệ diễn ra vào đầu những năm 80 của thế kỷ 20, đó là việc Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô L. Brezhnev tuyên bố Liên bang Xô viết hoàn thành công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa, và đang ở vào thời kỳ đầu của xã hội Cộng sản chủ nghĩa. Liên Xô trở thành miền đất hứa để loài người kỳ vọng. Những người lạc quan đã nghĩ tới ngày ngọn cờ đỏ búa liềm của Đảng Cộng sản sẽ ngự trị trên toàn thế giới, xóa bỏ chủ nghĩa tư bản thối nát, giãy chết.

Nhưng chỉ 10 năm sau, cái thành trì của phe Cộng sản đã sụp đổ. Giới cầm quyền tại Liên Xô đối đầu với nhau bằng họng súng đại bác. Liên bang Xô viết tan rã. Đảng Cộng sản Liên Xô chịu chung số phận. Kéo theo sự sụp đổ của chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô là sự sụp đổ, tan rã của hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu. Các nước Cộng sản châu Á như Trung Quốc, Việt Nam… mỗi nước mỗi cách nhưng đều buộc phải bước ra khỏi lằn ranh của chủ nghĩa xã hội, khoác lên mình bộ trang phục mới của nền kinh tế thị trường để tồn tại.

Mặt trái của Chủ nghĩa Cộng sản

Sự sụp đổ của Liên bang Xô viết và hệ thống xã hội chủ nghĩa làm cho những ai quan tâm tới thời cuộc không thể không nghiêm túc đặt câu hỏi: Phải chăng sự sụp đổ mang tầm thế giới kia có nguyên nhân sâu xa từ mặt trái của chủ thuyết Marx-Lênin, vẫn được gọi là lỗi hệ thống?

Loài người từ khi xuất hiện trên trái đất luôn phải đối mặt với hai vấn đề: sinh tồn và bảo tồn nòi giống. Đấy là hai thành tố tạo nên bản thể tư hữu ở con người. Loại bỏ cái bản thể tư hữu ở con người cũng đồng nghĩa loại bỏ sự tồn tại của bản thân con người. Nhưng chính cái bản thể tư hữu lại làm cho xã hội loài người luôn bất an. Quá trình con người lao động để sinh tồn luôn xảy ra sự phân cực. Một bộ phận thành đạt vượt trội, trở thành những ông chủ quyền thế. Một bộ phận khác chịu số phận ngược lại, bần cùng, cuộc sống bị lệ thuộc vào những ông chủ quyền thế. Sự phân cực ngày càng nghiệt ngã, sự đối kháng càng gay gắt.

Yếu tố nhân đạo và cách mạng hướng về người lao động bị bóc lột trong Chủ nghĩa Marx có sức quyến rũ, lôi cuốn hàng tỷ người khắp thế giới tiến bước dưới ngọn cờ đỏ búa liềm của Đảng Cộng sản.

Nhưng đấy chỉ mới là một nửa chủ nghĩa Marx. Một nửa còn lại khó nhận biết ngay, đó là sự ảo tưởng về một xã hội công bằng và hiểm họa độc tài. Nhân danh công lý, Marx - Lenin chủ trương xóa bỏ của tư hữu bằng cách quốc hữu hóa tài sản của giai cấp tư bản cùng lúc với việc cướp chính quyền. Nhưng liệu đó có phải giải pháp công bằng? Thực chất của việc quốc hữu hóa là tước đoạt tài sản của giai cấp tư bản, một hành vi dẫn tới sự bất công mới. Giai cấp tư bản trả lương rẻ mạt cho công nhân, tạo ra sự chênh lệch giữa đồng lương người công nhân đáng được hưởng so với đồng lương rẻ mạt mà họ buộc phải nhận. Nhưng sự chênh lệch đó không thể lớn bằng toàn bộ tài sản của giai cấp tư bản tích tụ hàng trăm năm, bị chính quyền Cộng sản tước đoạt. Ngay từ điểm xuất phát, cuộc tính sổ nhân danh giai cấp vô sản bị áp bức, đã diễn ra trong bạo lực đẫm máu, không sòng phẳng, là vết đenin lên cuộc cách mạng nhân danh công lý.

Khối tài sản khổng lồ: nhà máy, hầm mỏ, ngân hàng… tước đoạt của giai cấp tư sản, và những xí nghiệp, tổng công ty, tập đoàn kinh tế được mọc lên từ tiền thuế đẫm mồ hôi của người dân… được chính quyền Cộng sản giao cho các đại diện ưu tú của giai cấp vô sản quản lý. Những người này ban đầu có thể là những người lương thiện. Nhưng khi có quyền lực trong tay, sự quyến rũ của đồng tiền đánh thức bản thể tư hữu trong họ, dần dà biến họ thành những tội đồ. Thánh Đường công hữu, mở ra vô số cánh cửa từ phường xã tới trung ương, càng lên cao các cánh cửa mở càng rộng, thậm chí vô giới hạn, dành cho các quan tham nhũng. Lênin gọi đám quan vô lại này là "những ngôi sao trong nghề ăn cắp của công". Nhưng chính Lênin cũng bất lực.

Chủ nghĩa Cộng sản bạo liệt xóa kiểu tư hữu này, nhưng lại tạo ra kiểu tư hữu khác, không chính danh, phát tác độc hại khủng khiếp. Các đảng viên cộng sản tràn đầy hy vọng khi hát bài Quốc tế ca, trong đó có câu "Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình". Rốt cục "bao nhiêu lợi quyền" về tay các đảng viên, hay chỉ về tay những ai có chức có quyền, những nhóm lợi ích, lợi lộc bẩn thỉu tỷ lệ thuận với quyền chức. Nền chuyên chính vô sản khoác chiếc áochính quyền của nhân dân, giữ độc quyền chân lý, không chấp nhận sự phản biện, đối lập. Ai phê phán các sai trái của quan chức trong bộ máy công quyền, hoặc đường lối không phù hợp với lợi ích đất nước… bị khép vào tội lợi dụng quyền tự do dân chủ bôi xấu lãnh đạo, hoặc chống lại chính quyền của nhân dân. Không cho phép tồn tại các cơ quan lập pháp, tư pháp độc lập, không cho phép có đảng đối lập, không được tự do báo chí, không có những quyền tự do được ghi trong hiến pháp… quyết liệt chống lại mọi cơ chế kiểm soát quyền lực, Đảng Cộng sản và Nhà nước chuyên chính độc quyền thử nghiệm số phận của hàng tỷ con người. Cuộc thử nghiệm tai hại này đã thất bại trên phạm vi toàn thế giới.

Những sự việc xảy ra tại Liên bang xô viết, một đất nước xã hội chủ nghĩa điển hình, chứng minh sự sụp đổ của Nhà nước cộng sản là tất yếu. Từ 1921-1953 có 4.060.306 người dân bị kết tội chống Chính quyền Xô viết, trong đó có 2.634.397 người bị cầm tù, gần 800.000 người bị xử bắn. Chỉ riêng trong hai năm 1937-1938 là những năm có cuộc đấu tranh quyết liệt về đường lối chính trị, số người bị bắn là 681.692 người. Bản thân N. Khrushev người lớn tiếng qui tội Stalin độc tài, khi còn là Bí thư Matxcơva đã xin bắn 8.500 người. Việc xử bắn nhiều khi là theo chỉ tiêu, không ghi danh tính người bị tử hình. Khi chỉ tiêu được thông qua, bắn ai là do thủ lĩnh các địa phương quyết định. Những con số trên đây là kết quả điều tra từ số liệu tại các kho lưu trữ của Đảng và Nhà nước Xô viết do một nhóm công tác đặc biệt đứng đầu là tiến sĩ sử học Viktor Nikolaevich Zemskov tiến hành.

Trong cuộc thăm dò không lâu trước khi Liên Xô sụp đổ, với câu hỏi Đảng Cộng sản Liên Xô và Nhà nước Xô viết đại diện cho ai, 85% người được hỏi trả lời: Chế độ Xô viết chỉ đại diện cho lợi ích các quan chức của Đảng và Nhà nước, 11% đại diện cho các đảng viên cộng sản, 4% đại diện cho giai cấp công nhân. Sau khi Liên Xô sụp đổ, con số thống kê cho thấy số người giàu của nước Nga chiếm trên 90% là các quan chức của chế độ cộng sản. Nhà tài phiệt Khodorkovsky, ông chủ tập đoàn dầu hỏa Yukos, một trong những người giàu nhất nước Nga với tài sản khoảng 15 tỷ USD, bắt đầu sự nghiệp từ một đảng viên cộng sản. Khi Tổng Bí thư Đảng Liên Xô Brezhnev tuyên bố Liên bang Xô viết đang bước vào thời kỳ đầu của chủ nghĩa Cộng sản, cả con gái lẫn con rể là những đại gia bị cáo buộc tham nhũng. Cái bóng quyền lực của Tổng Bí thư Brezhnev đã đè lên luật pháp. Vụ án chìm xuồng.

Tại Việt Nam, sau gần 100 năm bị nô dịch bởi các thế lực thực dân, phát xít, nền độc lập đã được tạo dựng từ cuộc Tổng khởi nghĩa tháng 8/1945, sau đó là chiến thắng vang đội trong cuộc kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ đã đưa uy tín của Đảng Lao động Việt Nam lên tột đỉnh vinh quang.

Lẽ ra sau ngày toàn thắng, Tổ quốc được độc lập thống nhất, Việt Nam bắt tay vào việc chấn hưng đất nước với một thể chế dân chủ đã được Hồ Chí Minh đặt nền móng từ năm 1945, thể hiện trong Tuyên ngôn Độc lập, trongChính phủ Đoàn kết dân tộc và Hiến pháp dân chủ 1946. Nếu đi theo hướng đó, Việt Nam hôm nay đã là một đất nước cường thịnh, Trung Quốc dẫu muốn bành trướng cũng khó bề bắt nạt. Vào thời khắc mang tính quyết định đối với vận mệnh của đất nước, Nhà cầm quyền đã vội vã làm cuộc chia tay với Dân tộc để đi vào cuộc phiêu lưu với rất nhiều hiểm họa đang chờ. Đó là đổi tên Đảng Lao động Việt Nam thành Đảng Cộng sản Việt Nam, đổi tên Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thành Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Cuộc phiêu lưu thể chế đã làm xáo trộn đến tận nơi sâu thẳm của tinh thần dân tộc. Nhà cầm quyền nhân danh chủ nghĩa Cộng sản đã lấy đi lòng tin, niềm kiêu hãnh của những người dân từng viết nên những trang sử oanh liệt của Dân tộc, đẩy họ trở lại thân phận của những con người bị đè nén, bị điều khiển, tạo dựng một cuộc sống đầy tai ách, một tương lai không phải dành cho mình mà cho người khác. Trong cuộc sống đó Tham nhũng là gương mặt quen thuộc, bắt gặp hầu như ở mọi cơ quan công quyền. Đảng độc quyền cùng với chủ nghĩa xã hội là cơ chế sản sinh ra các quan tham nhũng.

Với việc giao quyền quyết định sở hữu nhà đất cho quận huyện, nhà cầm quyền Cộng sản đã tạo những nhóm lợi ích bẩn từ phường xã lên tới Trung ương. Đất đai trở thành mỏ vàng cho các quan tham đục khoét. Vô số kho báukhác của đất nước được trao chìa khóa cho các quan chức, hoặc đám con ông cháu cha. Hệ thống lập pháp và tư pháp hoạt động theo lệnh của Đảng trở thành hậu phương an toàn của các quan tham. Những đại án phải ra trước vành móng ngựa là do phạm pháp quá lộ liễu hoặc mâu thuẫn giữa các nhóm lợi ích bẩn. Bức tranh kinh tế ảm đạm, đen tối với dư nợ hàng triệu tỷ đồng, nợ xấu hàng trăm nghìn tỷ, tham nhũng chục hàng nghìn tỷ, hàng trăm nghìn công ty, tổng công ty phá sản… tạo sức ép ngộp thở lên đời sống người dân, khung đạo đức của xã hội bị xô lệch, lòng tin ở Đảng, Nhà nước chỉ còn được tô vẽ trên các khẩu hiệu…

Trách nhiệm thuộc về ai?

Đảng Cộng sản tự nhận mình là người lãnh đạo, tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Hiển nhiên việc đẩy nền kinh tế của đất nước tới hiểm họa, tội phạm lộng hành, xã hội đảo điên… thuộc về trách nhiệm của Đảng. Cụ thể là thuộc về Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Tổng Bí thư Đảng, là địa chỉ xuất phát và nơi toàn quyền quyền điều hành đường lối, chính sách của Đảng. Sự nhận lãnh trách nhiệm của các ông chủ Nhà đỏ, cụ thể là Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương, được coi là thiếu tự trọng: không án phạt, không một hình thức kỷ luật, không một lời xin lỗi dân, phủi tay trước sự đảo điên của đời sống đất nước do chính họ gây ra.

Với cái nhìn thật khách quan, tất sẽ nhận ra sự sụp đổ của hệ thống xã hội chủ nghĩa cũng như những độc tố đang khuynh đảo vận mệnh của Đất Nước có gốc rễ từ lỗi hệ thống, là những mảng tối nằm trong mặt trái của chủ nghĩa Marx - Lenin.

Không thể xóa bỏ bản thể tư hữu, cái thuộc tính đem lại sự tồn tại của chính con người. Nhưng nó cần có cơ chếkiểm soát.

Một cây làm chẳng nên non!

Đấy là triết học của cha ông, chân lý tạo nên sức mạnh để dân tộc ta tồn tại và phát triển qua hàng ngàn năm. Các nhà lãnh đạo đất nước hôm nay cần nghiêm khắc nhớ tới chân lý này. Không có sức mạnh của hàng triệu quần chúng yêu nước, không có các nước Đồng minh hy sinh hàng chục triệu sinh mạng để chiến thắng chủ nghĩa Phát xít, một mình Đảng Cộng sản liệu có làm nên cuộc Tổng khởi nghĩa năm 1945, giành độc lập cho dân tộc? Trong cuộc trường kỳ kháng chiến suốt 30 năm, đánh Pháp rồi đánh Mỹ, nếu không có sự hy sinh xương máu của hàng triệu đồng bào, chiến sĩ, sự viện trợ, ủng hộ lớn lao loài người tiến bộ, liệu sự nghiệp giành độc lập cho Tổ quốc có kết thúc thắng lợi vào năm 1975?

Một chân lý nữa cũng cần được làm sáng tỏ:

Ba cây chụm lại thành hòn núi cao.

Muốn bảo đảm sự bền vững và phát triển thì phải cần tới chân lý "ba cây chụm lại thành hòn núi cao". Đây là di sản quí báu về triết học và tư tưởng của dân tộc ta, là chân lý mang tính phổ quát, có thể suy rộng ra để áp dụng trong đời sống của đất nước. Nó là tính đa nguyên mà dân tộc ta đã đúc kết qua hàng ngàn năm. Nhưng Đảng Cộng sản đã quyết liệt chống lại, coi đa nguyên  luận diệu của các thế lực thù địch… Một Đảng tự nhận mình đại diện cho lợi ích của dân tộc nhưng hằn học chống lại những giá trị tư tưởng, văn hóa… của dân tộc thì cần nghiêm túc đặt câu hỏi: Thực chất Đảng Cộng sản hiện nay đại diện cho ai?

Hiện nay sức mạnh mà cuộc đấu tranh giành độc lập tạo ra đã thay đổi. Liên Xô sụp đổ. Sự ủng hộ của nhân dân thế giới cũng thay đổi. Trung Quốc được coi là một trong những nước viện trợ lớn nhất cho ta đánh Pháp và đánh Mỹ, tự lột mặt nạ hiện nguyên hình chủ nghĩa bá quyền Đại Hán, coi Việt Nam là phên dậu của họ. Vào ngày 28.4.1975, khi quân Giải phóng sắp tiến vào Sài Gòn, nhà cầm quyền Trung Quốc đã thông qua tướng tình báo Pháp Francois Vanussème nói thẳng với Dương Văn Minh là Trung Quốc sẵn sàng can thiệp quân sự, chỉ cần Tổng thống Việt Nam Cộng hòa yêu cầu. Dương Văn Minh từ chối bằng câu trả lời dứt khoát: "Ngày xưa đã bán đất cho Mỹ, nay lại còn bán đất cho Trung Cộng nữa à?" (xem bài Sài Gòn từng nhìn cuộc xâm chiếm Hoàng Sa thế nào?).

Những sự việc nhỡn tiền diễn ra ở biên giới Tây Nam sau 1975, ở biên giới phía Bắc 1979, ở Biển Đông từ 1956 đến nay hết xua quân chiếm các đảo của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa tới việc ngang nhiên hạ đặt trái phép giàn khoan HD. 981 trên thềm lục địa Việt Nam… càng phơi bày dã tâm bành trướng của Trung Quốc. Nhà cầm quyền Trung Quốc đã từ bỏ chủ thuyết Marx - Lenin với lời tuyên bố của Đặng Tiểu Bình: "Mèo trắng mèo đen đều tốt miễn là bắt được chuột". Đảng Cộng sản Trung Quốc đang đi theo Chủ nghĩa dân tộc bành trướng Đại Hán. Họ giữ lại hai chữ Cộng sản là để nắm sự độc quyền. Phương thức sản xuất của Trung Quốc pha trộn giữa chủ nghĩa tư bản man khai và chủ nghĩa tư bản hiện đại. Sự độc quyền đã tước mất của dân tộc Trung Hoa nền dân chủ và tạo nên vô số phe nhóm lợi ích bẩn. Nhưng tập đoàn cầm quyền Trung Quốc có tham vọng bá chủ thế giới. Đó là động lực đen, thúc đẩy Trung Quốc phát triển.

Đảng Cộng sản Việt Nam với những chính sách sai lầm về kinh tế, cách hành xử chuyên quyền, và nhu nhược trước sự bành trướng của Trung Quốc đang ngày một bị đẩy xa dân. Cùng tên gọi là Đảng Cộng sản nhưng giữa hai Đảng cầm quyền Trung Quốc và Việt Nam không thể gọi là chung ý thức hệ. Có chăng chỉ giống nhau ở sự độc tài. Khác hẳn với Đảng cầm quyền Trung Quốc, nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay ngoài những toan tính tư lợi không hề có khát vọng vì dân, vì nền độc lập của Đất Nước, trở thành một cường quốc ở Đông Nam Á hoặc châu Á. Nếu có đã không xảy ra thực trạng đau lòng đang phơi bày.

Đi với dân để có sức mạnh của dân tộc thì phải thực thi một chế độ dân chủ thật sự, chế độ đó ngoài việc bảo đảm cho mỗi người dân quyền bình đẳng được sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc, còn phải có cơ chế kiểm soát yền lực, đó là các quyền tự do báo chí, ngôn luận, tổ chức hội đoàn, đảng phái cùngvới cơ chế Tam quyền phân lập đang được áp dụng có hiệu quả tại các xã hội văn minh trên thế giới.

Dân chủ sẽ thực sự là thứ quyền lực trói chân trói tay các quan tham. Còn nếu cứ thực thi mô hình dân chủ hình thứcgiả hiệu, nói một đằng làm một nẻo như hiện nay, khoác lên Đảng Cộng sản và Nhà nước những chiếc áo đẹp mã: "Đảng không có quyền lợi nào ngoài việc phụng sự tổ quốc, phục vụ nhân dân", "Nhà nước của dân, do dân, vì dân", thì dân vẫn ngoảnh mặt, trò ảo thuật đã bị lộ sáng, và vận mệnh cả Dân tộc tiếp tục bị chao đảo, nguy biến.

Để kết thúc phần nói về mặt trái của chủ nghĩa Marx - Lenin, chúng tôi xin lấy lại lời của F. Engels, người đồng chí của K. Marx, và là đồng tác giả của Tuyên ngôn Đảng Cộng sản (ra đời 1848). Như một di chúc, ba tháng trước khi từ trần, ngày 6.3.1895, trong lời nói đầu của cuốn Đấu tranh giai cấp ở Pháp, F. Engels viết: "Lịch sử chứng tỏ chúng ta từng mắc sai lầm. Quan điểm của chúng tôi hồi đó là ảo tưởng. Phương pháp đấu tranh năm 1848 nay đã lỗi thời về mọi mặt...".

Những điều chúng tôi trình bày trên đây là sự thật.

Sức mạnh của người cách mạng là dám nhìn thẳng vào sự thật.

T. Q. H.

Tác giả gửi BVN.

Thứ Năm, ngày 31 tháng 7 năm 2014

Viết ngắn của TS. Nguyễn Hưng Quốc : TẠI SAO CHỐNG?

Nguồn facebook Nguyễn Hưng Quốc


NÓI VÀ GÀO CŨNG LÀ HÀNH ĐỘNG

Trên facebook, một số người đặt vấn đề: đối diện với một chính quyền độc tài vừa hèn với giặc vừa ác với dân như chính quyền Việt Nam hiện nay, mọi người cần phải làm một cái gì cụ thể thay vì chỉ ngồi nói suông. Đồng ý. Nếu làm được gì đó thì hay biết mấy. Nhưng nếu chưa làm được, chỉ cất một tiếng nói hoặc một tiếng gào cũng đã rất quý. Nói hay gào một mình hoặc với năm bảy người thân chỉ là một cách nói và một cách gào. Nhưng nếu nói và gào cho cả hàng ngàn người nghe (ví dụ trên facebook) thì việc nói và gào ấy trở thành một hành động. Nếu những hành động như vậy cứ lan tỏa, lan tỏa, thật rộng và thật sâu thì việc làm một cái gì đó không còn xa xôi nữa. 

TẠI SAO CHỐNG?

Tôi chống lại tính chất độc tôn và độc tài của chế độ cộng sản vì nhiều lý do. Lý do đầu tiên, với tư cách một con người, là: nó vô nhân đạo; với tư cách một công dân, là: nó tàn phá đất nước hầu như trên mọi mặt, không những chỉ về kinh tế mà còn về xã hội, văn hóa, giáo dục và đạo đức; với tư cách một trí thức, là: nó ngu dân hóa; với tư cách một người cầm bút, là: nó giành độc quyền viết lịch sử một cách gian trá. Tôi không có tham vọng cứu dân chúng, đất nước và nhân tính, tôi chỉ muốn làm một điều trong phạm vi khả năng và sở trường của mình: quyết giành cho được cái quyền được góp phần tạo nên những tự sự (narrative) khác. Bằng chính ngòi bút của mình.

CÁI KHÁC, CÁI SAI VÀ CÁI ÁC

Tôn trọng sự khác biệt không phải là tôn trọng cái sai và cái ác. Ở Tây phương, sau biến cố 11/9/2001, người ta vẫn tôn trọng anh dù anh theo Hồi giáo, tuy nhiên, nếu anh nhân danh tôn giáo của mình để gieo rắc thù hận trong xã hội, người ta sẽ phê phán anh; nếu anh có ý đồ khủng bố, người ta sẽ trừng trị anh. Đối với cộng sản, cũng vậy. Người ta vẫn tôn trọng cộng sản với tư cách một chủ thuyết: sách của Marx, Engels, Lenin, Stalin và Mao Trạch Đông… vẫn được dịch, xuất bản và phát hành; với tư cách một đảng phái: vẫn được phép hoạt động; với tư cách cả nhân: ai muốn theo thì theo, không ai phản đối cả. Người ta chỉ chống lại cộng sản trong hai trường hợp: Một, khi đảng cộng sản giành vị thế lãnh đạo độc tôn và tuyệt đối; và hai, có những chính sách độc tài và tàn bạo, vừa không có hiệu quả về kinh tế và xã hội vừa chà đạp lên những quyền căn bản của con người.

TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT

Trong status vừa rồi, tôi viết: Điều kiện đầu tiên và quan trọng nhất của dân chủ là mọi người dân phải ý thức về cái quyền của mình. 

Điều kiện thứ hai là gì? 

Là: Biết tôn trọng những sự khác biệt của người khác, từ những khác biệt về màu da đến những khác biệt về tôn giáo, văn hóa và quan điểm, kể cả quan điểm chính trị. Không biết tôn trọng những cái khác như thế, người ta rất dễ trở thành độc tài. 

Không thể đòi hỏi dân chủ khi bản thân mình đã có máu độc tài, dù là những kẻ độc tài không có quyền lực.

MUỐN CÓ DÂN CHỦ

Muốn có dân chủ, cần có nhiều điều kiện, nhưng điều kiện đầu tiên, và do đó, quan trọng nhất, là: người dân phải ý thức về những cái QUYỀN của mình và kiên quyết bảo vệ những cái QUYỀN đó. Đó là những cái quyền căn bản và tối thượng của con người chứ không phải là những gì được chính phủ ban phát. Không ai có thể ban phát những cái quyền ấy cả. Chính phủ chỉ có thể, trong trường hợp tốt nhất, bảo vệ chúng, và, trong những trường hợp xấu nhất, ăn cắp chúng. 

ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ

Trên thế giới, có năm loại độc tài chính: độc tài quân chủ (monarchy, như ở Saudi Arabia), độc tài quân phiệt (military dictatorship, kiểu Pinochet ở Chi Lê), độc tài cá nhân (personal dictatorship, kiểu Saddam Hussein ở Iraq hay Muammar Gaddafi ở Lybia), độc tài đặc tuyển (oligarchy, kiểu Ayatollah Ali Khamenei ở Iran) và động tài đảng trị (các quốc gia cộng sản). Bốn loại độc tài đầu có thể bị lật đổ bằng biện pháp đảo chính nhưng loại độc tài cuối cùng thì chỉ có thể bị lật đổ bằng cách mạng (hoặc từ trên xuống hoặc từ dưới lên).

ĐÁNH ĐỔ ĐỘC TÀI & XÂY DỰNG DÂN CHỦ

Đánh bại chế độ độc tài là một chuyện; xây dựng được chế độ dân chủ sau đó hay không thì là một chuyện khác. Chỉ có điều quan trọng cần nhớ: Tuy công việc thứ hai đến sau nhưng nó cần phải được chuẩn bị trước. Việc đánh đổ độc tài có thể xảy ra một cách bất ngờ, nhưng việc xây dựng dân chủ thì bao giờ cũng cần được chuẩn bị rất sớm.

CÁI ÁC

Cái ác vốn gắn liền với bản tính con người: Ở đâu và thời nào cũng có. Chỉ có điều là khi gắn liền với quyền lực chính trị, cái ác được hợp pháp hóa và đạo lý hoá, do đó, vượt ra khỏi những giới hạn bình thường. Khi quyền lực tuyệt đối, cái ác cũng trở thành tuyệt đối. Dưới các chế độ độc tài, cái ác vừa là cứu cánh vừa là phương tiện: Các nhà độc tài bao giờ cũng, một, sử dụng quyền lực để thỏa mãn cái tính ác bẩm sinh trong mình; và hai, sử dụng những cái ác ấy để khủng bố tinh thần dân chúng khiến họ sợ hãi không dám phản kháng hầu bảo vệ quyền lực của mình. Trong khi dân chúng không thể ngăn chận yếu tố thứ nhất, họ có thể vô hiệu hóa yếu tố thứ hai bằng cách vượt qua được sự sợ hãi.


BBC. ‘Đảng viên không còn tha thiết CNXH’

Nguồn BBC

Cập nhật: 09:23 GMT - thứ tư, 30 tháng 7, 2014

Ngoại trừ các đảng viên nắm quyền, đa số các đảng viên đã không còn tin vào chủ nghĩa xã hội?

Đa số các đảng viên về hưu 'không còn tha thiết với con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội nữa', một đảng viên kỳ cựu tham gia ký tên vào thư ngỏ gửi Ban chấp hành Trung ương Đảng nói với BBC.

Trao đổi với BBC từ Huế, ông Nguyễn Đắc Xuân, nhà văn, nhà nghiên cứu văn hóa có hơn 40 năm tuổi Đảng, còn nói việc ông ký vào thư ngỏ là 'thể hiện trách nhiệm của một đảng viên trước Đảng'.

Ông Xuân là một trong số 61 đảng viên lão thành ký tên vào bức thư ngỏ mới đây yêu cầu Đảng 'từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội' và 'từ bỏ những nhận thức mơ hồ, ảo tưởng' trong quan hệ với Trung Quốc'.

'Trách nhiệm của đảng viên'

Ông Xuân nói rằng những kiến nghị nêu trong thư ngỏ là những vấn đề mà 'ông đã suy nghĩ nhiều năm rồi'.

"Khi có một tập thể với những đảng viên tử tế mà tôi rất quý trọng thảo ra một bức thư ngỏ thì tôi rất vui được ký chung với họ," ông nói.

Ông cho biết thư ngỏ được đưa ra vào thời điểm Đảng đang chuẩn bị cho Đại hội lần thứ 12 (vào đầu năm 2016) để 'đóng góp ý kiến cho Trung ương tham khảo để họ hoạch định chính sách sắp tới của Đảng'.

Với lại, tình hình Trung Quốc đặt giàn khoan trên Biển Đông, theo ông Xuân, 'đã bộc lộ ra hết âm mưu trước mắt và lâu dài của Trung Quốc muốn xâm lược Việt Nam'.

"Trách nhiệm của đảng viên là tham gia với Trung ương để làm sao khắc phục những khuyết điểm để có tương lai tốt hơn," ông nói và cho biết với tư cách đảng viên ông sẽ nói lên ý kiến của ông trong các sinh hoạt chi bộ từ nay đến Đại hộ 12 và sẽ có những bài viết 'cụ thể hóa' những kiến nghị trong thư ngỏ trên trang blog riêng của ông.

"Đôi khi Trung ương không thấy hết trong khi tôi về hưu ở cùng quần chúng tôi có thể thấy được những nhược điểm trong sự lãnh đạo của Đảng."

"Trừ những người vì quyền lợi, vì chức vụ này kia còn các đảng viên về hưu từ Bộ Chính trị trở xuống không ai còn tha thiết với chủ nghĩa xã hội cả," ông cho biết.

'Đảng viên biết Đảng sai'

Liệu Đảng Cộng sản có chấp nhận từ bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin?

Ông nói những sai lầm của Đảng nêu trong thư ngỏ các đảng viên 'đều thấy cả'.

"Nhưng với sự lãnh đạo toàn trị thì việc đảng viên đưa ý kiến lên Bộ Chính trị, lên Trung ương không phải dễ. Họ nghĩ rằng có tới nơi đi nữa thì cũng không được quan tâm nên họ lặng lẽ chờ thời," ông giải thích.

Ông Nguyễn Đắc Xuân nói rằng dù Đảng có chấp nhận thư ngỏ của các ông hay không thì 'xu thế là phải dân chủ hóa' vì 'không dân chủ thì không có sức mạnh và không đoàn kết được dân tộc'.

Ông Nguyễn Đắc Xuân nói ông vào Đảng 'không phải vì chủ nghĩa xã hội'

Ông cũng nói là việc ông yêu cầu từ bỏ con đường chủ nghĩa xã hội 'không đi ngược lại niềm tin lúc đầu của ông khi vào Đảng'.

"Tôi vào Đảng trong rừng – là Đảng Nhân dân Cách mạng – để đóng góp vào công cuộc thống nhất đất nước," ông nói, "Hầu như trong miền Nam những người hoạt động chống Mỹ hết 99% là vì thống nhất đất nước chứ không vì chủ nghĩa xã hội."

Tuy nhiên, sau năm 1975, mặc dù ông nói ông vẫn tiếp tục ở trong Đảng Cộng sản nhưng đến bây giờ ông thấy chủ nghĩa cộng sản 'không còn hợp thời nữa'.

"Cái gì trở ngại thì phải bỏ để xây dựng đất nước," ông nói.

Lê Thăng Long : TRẦN HUỲNH DUY THỨC CHÍNH LÀ GANDHI VIỆT NAM!

Nguồn lethanglong

Thuc1.2

Kính gửi: Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế!

Tôi là chí sĩ yêu nước Lê Thăng Long, bí danh là Lincoln Lê. Tôi xin có đôi lời giới thiệu về con người thực của doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức cho đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế được hiểu rõ thêm về con người của anh Thức.

Tôi rất may mắn được làm bạn với anh Thức khi còn đang là sinh viên đại học. Tôi được làm bạn, được hợp tác kinh doanh, được cùng tranh đấu vì quyền con người cho nhân dân Việt Nam cùng với anh Thức đến nay đã được mấy chục năm. Thời gian tôi đã được sống, học tập, làm việc, ở tù bên cạnh anh Thức chắc chắn nhiều hơn thời gian tôi đã sống bên vợ tôi. Tình cảm giữa tôi và anh Thức thật sự là tình cảm rất lớn, rất thiêng liêng. Tôi luôn thầm cảm ơn Thượng đế đã ban cho tôi một người bạn tuyệt vời và trên cả tuyệt vời đó là anh Thức.

Anh Thức hơn tôi 1 tuổi. Chúng tôi quan hệ là tình bạn. Anh Thức rất là dân chủ, bình đẳng, rất là tôn trọng tôi. Nhưng thực lòng tôi vừa coi anh Thức là người bạn tri kỷ, đồng thời là người anh và người thầy nữa.

Anh Thức là con người có tính cách rất là thâm trầm và giản dị. Nếu ai đó thiếu tinh tế, thiếu tâm và tầm cao thì rất khó hiểu nổi, không thể đủ sức đánh giá đúng mức tâm và tầm của anh Thức. Bên trong sau cái vẻ bên ngoài giản dị của anh Thức thật sự đó là một con người có tâm hồn cao thượng, một trái tim nhân ái luôn tràn đầy tình yêu thương đối với con người, tình yêu nước và dân tộc Việt Nam tha thiết, một trí tuệ thật sự uyên thâm ở nhiều lĩnh vực.

Trong mấy chục năm được ở bên anh Thức tôi đã được học ở anh Thức rất là nhiều điều tốt đẹp. Thật sự anh Thức là một người có ảnh hưởng rất lớn đối với cuộc đời của tôi. Tôi đã từng học hàng trăm giáo viên trong trường học. Nhưng thực sự chưa có giảng viên trong trường học nào truyền thụ cho tôi được một lượng tri thức được quá 1% lượng tri thức mà anh Thức đã truyền thụ cho tôi. Nhiều người Việt Nam thường nói: "Học thầy chưa chắc đã bằng học bạn!". Đối với tôi điều đó vô cùng đúng. Mặc dù anh Thức chưa bao giờ tỏ ý ra vẻ anh ấy là thầy của tôi nhưng thực sự trong lòng tôi luôn coi anh là một người thầy tuyệt vời nếu như tôi không nói đó là một người thầy vĩ đại. Càng được sống lâu dài bên anh Thức tôi lại càng cảm thấy tôi ngày càng kính trọng anh hơn. Với anh Thức thật sự tôi chỉ nói là tôi tôn trọng anh hay rất tôn trọng anh thì chưa đủ. Anh Thức là con người thật sự có tâm và tầm cao xứng đáng để cho tôi phải kính trọng, kính phục.

Tuy là quan hệ tình bạn nhưng tôi biết rất rõ là anh Thức luôn yêu thương, chia sẻ, đùm bọc tôi hệt như tôi là người em trai hoặc như là người con trai bé nhỏ của anh vậy. Mỗi khi xa anh Thức tôi luôn cảm thấy rất nhớ. Tôi cảm thấy mình rất hụt hẫng khi thiếu vắng anh. Với anh Thức tôi cảm thấy rất thân thương. Đối với tôi anh Thức là một gì đó rất thân thương, thiêng liêng vô cùng. Tôi luôn cảm thấy anh Thức tựa như là người anh trai, người cha, một người mà tôi có thể coi đó là chỗ dựa tinh thần, tôi đã từng làm nũng với anh Thức rất rất nhiều nhiều lần tới mức không thể nào nhớ nổi.

Anh Thức đúng thật là một con người văn võ song toàn. Anh Thức có tri thức rất uyên thâm ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Tôi đã cố gắng nỗ lực học anh Thức. Anh Thức cũng rất hết sức nhiệt tình dạy bảo tôi. Vậy mà đã mấy chục năm rồi tôi mới chỉ tiếp nhận được một phần rất nhỏ kho tri thức khổng lồ của anh Thức. Có nhiều người sau một thời gian quen biết tôi cảm thấy nhàm chán vì ở họ không còn những cái điều mà tôi muốn học. Với anh Thức thì ngược lại. Anh Thức luôn trách tôi là năng lực tiếp thu tri thức quá chậm. Anh Thức có tốc độ tư duy cực nhanh. Tôi chưa bao giờ cảm thấy nhàm chán khi bên cạnh anh Thức. So với nhiều người, tôi là người theo đánh giá của nhiều bè bạn thì tôi là người giỏi giang. Nhưng thực sự so với anh Thức từ mấy chục năm qua đến nay tôi luôn cảm thấy mình là người "bé nhỏ".

Mấy chục năm qua đến nay nhiều người Việt Nam biết tới vở kịch sân khấu nổi tiếng có tên là: Hồn Trương Ba, da hàng thịt. Có lẽ tôi chỉ là anh hàng thịt, còn anh Thức chính là Trương Ba. Tâm hồn và trí tuệ của anh Thức đã hóa thân vào tấm thân xác tầm thường của tôi rất nhiều.

Tôi rất chịu khó nghiên cứu, tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của nhiều bậc vĩ nhân trên thế giới. Một trong những bậc vĩ nhân mà tôi coi trọng đó chính là thánh GANDHI của dân tộc Ấn Độ. Nhờ tài năng cao và đức độ lớn của thánh GANDHI mà Ấn Độ giành được độc lập từ đế quốc Anh bằng giải pháp hòa bình.

Nhân dân Việt Nam thì luôn tỏ ra hãnh diện với thành tích hào hùng trong chiến tranh để giành được độc lập. Ngược lại nhân dân Ấn Độ họ lại cảm thấy rất hạnh phúc khi dân tộc Ấn Độ giành được độc lập mà không phải trải qua chiến tranh thảm khốc. Để giành được độc lập dân tộc Việt Nam phải trải qua nhiều chục năm chiến tranh thảm khốc làm cho gần 10 triệu người bị chết, bị thương, bị nhiễm độc DIOXIN. Thật sự so sánh nghiêm túc không thiên vị tôi nhận thấy thánh GANDHI của Ấn Độ có tài năng cao và đức lớn hơn chủ tịch Hồ Chí Minh của Việt Nam ít nhất là một triệu lần.

Nếu ở vào cương vị của chủ tịch Hồ Chí Minh tôi tin tưởng chắc chắn rằng thánh GANDHI sẽ giúp cho dân tộc Việt Nam giành được độc lập mà vẫn tránh được chiến tranh với Pháp và Mỹ, tránh được nội chiến hai miền Nam – Bắc từ năm 1946 đến năm 1975. Tìm hiểu và so sánh tôi nhận thấy sự khôn ngoan, thông sang của chủ tịch Hồ Chí Minh chưa đáng bằng một phần triệu so với sự khôn ngoan, thông sáng của thánh GANDHI.

Tôi nhận thấy tâm và tầm của anh Thức nếu không hơn thì ít nhất cũng bằng so với thánh GANDHI. Thánh GANDHI là ngôi sao đã mọc, còn anh Thức là ngôi sao đang mọc.

Thánh GANDHI đã hết mình đấu tranh vì quyền lợi của nhân dân Ấn Độ. Chính vì vậy mà thánh GANDHI bị đế quốc Anh bắt giam tù ngài. Nhân dân Ấn Độ cũng rất tử tế, rất là tuyệt vời. Khi biết đế quốc Anh bắt giam tù thánh GANDHI thì hàng chục triệu nhân dân Ấn Độ đã đồng loạt xuống đường biểu tình đòi đế quốc Anh phải trả tự do cho thánh GANDHI. Thánh GANDHI đáng khen nhưng nhân dân Ấn Độ cũng rất đáng được ca ngợi. Nhân dân Ấn Độ tử tế, anh hùng, biết đoàn kết và thông sáng.

Ở Việt Nam anh Thức cũng đã hết mình đấu tranh để mưu cầu quyền con người đầy đủ và toàn diện cho nhân dân Việt Nam. Vậy mà khi chính quyền tham nhũng, thối nát của đảng Cộng sản Việt Nam bắt giam tù anh Thức thì nhân dân Việt Nam đã bỏ mặc, trơ mắt  ếch lên mà nhìn anh Thức lâm nạn trong nhà tù.

Đức chúa Trời rất hay thử lòng người. Những ai trung tín, tốt bụng rồi chúa Trời sẽ ban hồng ân. Những kẻ vô tâm, ích kỷ cho dù đang cao sang nhất thời rồi sẽ có ngày đức chúa Trời sẽ giáng họa vào họ để lấy đi tất cả.

Nếu nhân dân Việt Nam không thông sáng, biết xả thân vì nghĩa hiệp thì cũng không xứng đáng được nhận nhiều hồng ân của đức chúa Trời. Tôi rất mong nhân dân Việt Nam sẽ bớt u mê, ích kỷ, ngu dốt, ươn hèn để dám vùng lên đoàn kết đấu tranh bảo vệ lẽ phải, bảo vệ những người tốt khi họ gặp hoạn nạn.

Tôi rất muốn đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế ngay trong năm 2014 sẽ có hàng chục triệu người đồng loạt xuống đường tham gia các cuộc biểu tình nhằm đòi chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam phải sớm trả lại tự do cho anh Thức. Tôi muốn Việt Nam sớm có bầu cử, ứng cử tự do + dân chủ + bình đẳng. Tôi tin nếu anh Thức trở thành tổng thống Việt Nam thì anh ấy có thể sớm tạo ra những bước ngoặt phát triển lớn tốt cho dân tộc Việt Nam.

Về tài năng và đức độ tôi nhận thấy anh Thức hơn xa, vượt xa so với ông Đặng Tiểu Bình của Trung Quốc, ông Putin của nước Nga, ông Lý Quang Diệu của Singapore, ông Nguyễn Văn Linh của Việt Nam, ông Obama của Mỹ …

Nếu anh Thức sớm trở thành tổng thống thì Việt Nam không còn phải lo lắng gì về vấn đề Trung Quốc nữa. Thời gian qua xảy ra vấn đề thời sự nóng về quan hệ căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc ở biển Đông. Hầu hết các quan chức, lãnh đạo của bộ máy đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền Việt Nam đã tỏ ra bất lực, bế tắc về vấn đề giải quyết vấn đề Trung Quốc. Tôi tin nếu anh Thức trở thành tổng thống thì chắc chắn chỉ trong một thời gian rất ngắn Trung Quốc buộc phải tự nguyện trao trả toàn bộ chủ quyền 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã chiếm giữ trái phép của Việt Nam.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong một buổi tiếp xúc với cử tri tại TP.HCM có nói một câu đại ý rằng: "Đời mình không đòi được thì đến đời con đời cháu mình chúng nó sẽ đòi được Hoàng Sa và Trường Sa!" Nhiều người trong dân gian Việt Nam hay nói câu rằng: "Để lâu cứt trâu hóa bùn!". Theo luật pháp quốc tế có một điều khoản quy định là nếu một quốc gia nào đó đã chiếm giữ chủ quyền lãnh thổ từ 50 năm trở lên mà không có quốc gia khác khởi kiện thì phần lãnh thổ đó coi như của quốc gia chiếm giữ. Trung Quốc đã xâm lược, chiếm giữ Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam từ năm 1974 đến nay năm 2014 đã là 40 năm. Như vậy chỉ còn 10 năm nữa là tròn 50 năm, tức là Việt Nam sắp hết thời hạn thời hiệu để kiện Trung Quốc về vấn đề chủ quyền lãnh thổ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Tôi thật là vô cùng rất rất thất vọng về chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Bao lâu nay tôi nhận thấy chủ tịch nước Trương Tấn Sang chỉ gọi là chuyên "múa võ" thôi chứ không có "đánh võ". Múa võ đẹp mắt đến mấy nhưng mà không đánh võ thì chả có ai bị sao. Nhiều năm qua tôi thấy chủ tịch nước Trương Tấn Sang ăn to nói lớn về vấn đề chống tham nhũng nghe có vẻ là chống tham nhũng ghê lắm. Kết quả ở thực tế mới là thước đo tài năng. Nhiều năm qua tới nay tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam hoành hành phát triển mỗi ngày một mạnh hơn. Nếu tôi hoặc anh Thức trở thành chủ tịch nước hoặc tổng thống thì tin chắc trong vòng 3 tháng đến 6 tháng tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam sẽ giảm tối thiểu là 99%.

Tôi đã viết đơn gửi chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam xin giấy phép tổ chức hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới. Trong nội dung hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới có trình bày giải pháp chi tiết, cụ thể về vấn đề phòng chống tham nhũng. Hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới cũng sẽ trình bày kế sách chi tiết, cụ thể để Việt Nam sớm lấy lại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đã và đang chiếm giữ trái phép của Việt Nam. Mặc dù tôi gửi đơn đã lâu nhưng cho tới nay chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam vẫn chưa cấp giấy phép tổ chức hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới cho tôi.

Từ mấy chục năm qua tôi chỉ tự luôn coi mình là đồ đệ nhỏ của anh Thức. Trong lòng tôi luôn coi anh Thức là một bậc sư phụ cả về tâm và tầm. Bất kỳ ai muốn so sánh tài và đức trước hết hãy so sánh với tôi trước rồi hãy so sánh với anh Thức.

Trong thời gian qua tới nay tôi đã công khai, thông báo rộng rãi về lý luận mà chưa hề có ai dám tới thách đấu, thi đấu lý luận với tôi. Tôi đã nói rõ là Hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin bị sai lầm và thiếu sót hơn 99%. Hơn 3 triệu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam và hơn 2 triệu công chức chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam từ hạ cấp đến cao cấp chưa có một ai dám tới thi đấu, thách đấu về lý luận với tôi.

Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là người đem hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin về Việt Nam. Ngoài hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin ra chủ tịch Hồ Chí Minh chẳng hề có tư tưởng gì khác. Nói tư tưởng Hồ Chí Minh thì cũng chính là nói đến hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin.

Không phải chỉ duy nhất có một mình chủ tịch Hồ Chí Minh mới biết yêu nước. Có hàng chục triệu con người Việt Nam biết yêu nước. Tôi và anh Thức có lẽ còn yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam hơn cả chủ tịch Hồ Chí Minh nữa.

Từ mấy chục năm qua ban Tuyên giáo Trung ương của chính quyền đảng Cộng sản Việt Nam cứ luôn ra rả tuyên truyền toàn dân phải biết học tập tư tưởng Hồ Chí Minh và kiên quyết tiếp tục kiên trì đi theo đường lối chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin. Như vậy có nghĩa là sự tuyên truyền mị dân, tuyên truyền nhằm làm cho cả dân tộc Việt Nam cứ mãi u mê, sùng bái, u tối tiếp tục đi theo cái thứ học thuyết chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin vớ vẩn. Trung thành với hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin chính là sự trung thành, sùng bái, u mê tin vào sự sai lầm và thiếu sót đến hơn 99%.

Trước kia tôi cũng giống như nhiều chục triệu người Việt Nam luôn đánh giá chủ tịch Hồ Chí Minh là người: thông minh + sáng suốt + hiểu biết và rất có công lớn khi đem được ánh sáng của hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin về cho dân tộc Việt Nam.

Từ hơn 20 năm qua đến nay khi đã khôn lớn trưởng thành, học cao hiểu rộng hơn, khi đánh giá lại tôi nhận thấy hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin là sự u tối, tăm tối, độc ác, hoang tưởng chứ đó không phải là ánh sáng! Từ đây tôi không còn u mê, sùng bái tin vào hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin và chủ tịch Hồ Chí Minh nữa.

Khi còn trẻ con, khi còn là học sinh phổ thông tôi cũng đã từng thần tượng, sùng bái những nhân vật như: Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Các Mác, Ănghen, Lê Nin, Stalin, Phiđen Caxtơrô, Kim Nhật Thành, Phạm Văn Đồng … nhưng đã từ hơn 20 năm qua tôi đã thực sự bị vỡ mộng không còn sùng bái vào những con người mà tôi vừa nêu tên. Trước kia tôi nghĩ họ là vĩ nhân (người vĩ đại) nhưng bây giờ tôi cảm nhận thấy họ quá bình thường, thậm chí là tầm thường nữa.

Thế giới có khoảng 200 quốc gia. Vậy mà chỉ có 4 vị ở 4 quốc gia có sự ướp xác đó là Hồ Chí Minh của Việt Nam, Lê Nin của nước Nga, Mao Trạch Đông của Trung Quốc, Kim Nhật Thành của Bắc Triều Tiên. Mao Trạch Đông có ướp xác nhưng không xây lăng, chỉ để trong nhà kỷ niệm. Lê Nin có xây lăng nhưng sau năm 1990 Liên xô sụp đổ, nước Nga từ đó không còn coi trọng vấn đề cái xác ướp của Lê Nin nữa. Chính tổng thống Putin từng nói rằng: "Thi hài của Lê Nin không phải là tài sản giá trị của nước Nga!". Xác ướp của Lê Nin từ năm 1991 đến nay đã bị hư hỏng chỉ còn khoảng 10%. Nước Nga sắp xử lý thi hài Lê Nin bằng phương thức đem đi chôn hoặc hỏa táng.

Vấn đề ướp xác xây lăng và di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh đã bị khá nhiều người dân Việt Nam cùng bè bạn quốc tế nghi ngờ. Có rất nhiều mâu thuẫn, bất hợp lý trong vấn đề này. Theo nội dung bản di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh được nhà nước Việt Nam công bố thì trước khi chết chủ tịch Hồ Chí Minh có căn dặn là sau khi vị ấy chết hãy đem đi hỏa táng, sau đó chia tro cốt thành 3 phần, để tro cốt vào 3 cái bình làm bằng gốm, sau đó chọn 3 quả đồi trọc ở 3 miền Bắc – Trung – Nam để chôn 3 lọ tro cốt. Chủ tịch Hồ Chí Minh viết trong di chúc là tại nơi chôn 3 bình tro cốt chỉ nên xây cất đơn giản, cần làm lều che nắng che mưa tử tế cho nhân dân khi đến thăm viếng. Chủ tịch Hồ Chí Minh còn căn dặn là chuẩn bị sẵn cây giống nhỏ ở đó, mỗi người đến thăm viếng nếu thích thì trồng một cái cây lưu niệm. Để rồi sau đó đất trống đồi trọc sẽ biến thành rừng xanh tươi. Những gì Việt Nam đã làm là xây lăng hòanh tráng và ướp xác là hoàn toàn trái ngược, rất sai với di chúc của chủ tịch Hồ Chí minh đã được nhà nước Việt Nam công bố.

Đã có khá nhiều người Việt Nam và bè bạn quốc tế đặt dấu hỏi nghi vấn rằng: phải chăng di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh mà nhà nước Việt Nam đã công bố là giả. Theo suy đoán rằng: chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn riêng một số đồ đệ tin cậy là sau khi chủ tịch Hồ Chí Minh chết thì phải ướp xác và xây lăng. Có rất nhiều sự mâu thuẫn khác liên quan đến chủ tịch Hồ Chí Minh sau khi chết nữa. Chủ tịch Hồ Chí Minh là người đi theo hệ lý thuyết chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin. Hệ lý thuyết chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin là hệ lý thuyết vô thần, không hề tin có thánh thần và thượng đế. Vậy mà sau này có rất nhiều ngôi chùa ở Việt Nam đúc tượng chủ tịch Hồ Chí Minh cho vào thờ cúng trong chùa rồi nói đó là tượng ngọc phật Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh vô thần, Hồ Chí Minh có tu đâu, Hồ Chí Minh có tin vào thánh thần và Thượng đế đâu, Hồ Chí Minh có tin là có linh hồn và có kiếp sau đâu, vậy thì sao Hồ Chí Minh có thể trở thành NGỌC PHẬT được?! Vô lý quá! Vô lý ơi là vô lý.

Trong thời gian chủ tịch Hồ Chí Minh còn sống làm lãnh đạo ở miền Bắc Việt Nam từ năm 1945 đến năm 1969 đã có không ít ngôi chùa bị phá để lấy vật liệu xây trụ sở ủy ban nhân dân. Hệ lý thuyết chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin coi tất cả các tôn giáo là mê tín dị đoan. Trong nội dung bản di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh mà nhà nước Việt Nam đã công bố có nói đại ý rằng: Sau khi chết chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ đi theo cụ Các Mác, cụ Lê Nin. Không hề có nói đi về với Tổ tiên, với Trần Hưng Đạo, với Nguyễn Trãi, với Lê Lợi, với vua Hùng, với Lạc Long Quân, với Âu Cơ, với Chúa, với đức mẹ Maria, với đức Phật tổ Như Lai, với thánh thần …

Các Mác, Lê Nin vô thần, không tin có linh hồn, không tin có kiếp sau. Các Mác và Lê Nin có quá nhiều tội lỗi lớn đối với nhân loại. Nếu có kiếp sau chắc chắn linh hồn Các Mác và Lê Nin sẽ bị đọa đày trong hỏa ngục. Đi theo Các Mác và Lê Nin thì tội nghiệp cho chủ tịch Hồ Chí Minh quá. Việt Nam hiện nay có hẳn một đơn vị lớn gọi là Bộ tư lệnh Lăng, chuyên phục vụ canh gác, bảo quản xác ướp và lăng cho chủ tịch Hồ Chí Minh. Chi phí mỗi năm cho Bộ tư lệnh Lăng là rất lớn. Chi phí đó được lấy từ ngân sách do nhân dân Việt Nam nộp thuế. Hiện nay vẫn còn quá nhiều nhân dân Việt Nam còn nghèo khổ, ốm đau không có tiền mua thuốc chữa bệnh. Giàu như nước Mỹ mà họ không hề ướp xác và xây lăng cho Washington, Lincoln, … là những vị tổng thống có công lớn của nước Mỹ. Ấn Độ là nước lớn mà không hề xây lăng, ướp xác cho thánh GANDHI. Việt Nam là nước nghèo mà chơi quá ngông hay dân Việt Nam nghèo mà lại có tính sùng bài, ngu dốt?!

Theo giáo lý Phật giáo thì thân con người được cấu thành từ tứ đại. Tứ đại là 4 yếu tố gồm: đất, nước, gió, lửa mà thành. Con người vay mượn ở trần gian tứ đại (đất, nước, gió, lửa) để tạo ra thân xác khi sống. Khi chết con người lại trở về cát bụi tức là cơ thể con người lại bị phân rã trả về cho trần gian 4 thứ: đất, nước, gió, lửa. Có vay thì phải có trả, đó là quy luật của trời đất. Linh hồn con người sau khi chết có 2 lối về. Ai khi sống ở trần gian nếu sống tốt thì linh hồn sẽ về Thiên đường. Ai khi sống ở trần gian xấu sau khi chết linh hồn sẽ về hỏa ngục. Việc ướp xác là trái quy luật tâm linh của trời đất. Có nghĩa là vay mà không chịu trả. Lịch sử ướp xác của nhiều quốc gia trên thế giới đã chứng minh rất nhiều điều. Tôi xin nêu một số ví dụ để mọi người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng suy ngẫm: Nước Ai Cập cổ đại một thời rất thịnh vượng. Một thời các vua chúa Ai Cập rất hay ướp xác sau khi chết. Nhưng hậu quả sau đó là một thời gian dài về sau Ai Cập không còn thịnh vượng nữa. Tại Trung Quốc Tần Thủy Hoàng rất có công tạo dựng nhà nước đế quốc Trung Quốc phong kiến đầu tiên. Xác chết của Tần Thủy Hoàng cũng được ướp. Hậu quả là đời con, cháu của Tần Thủy Hoàng không truyền ngôi thịnh vượng được bao lâu/ Vị anh hung của đế quốc Mong Cổ cổ đại là Thành Cát Tư Hãn sau khi chết cũng ướp xác. Hậu quả là sau đó Mông Cổ bị lụn bại trong nhiều thế kỷ chỉ là một quốc gia nghèo, yếu, không có vị thế lớn trên trường quốc tế. Rất nhiều quốc gia khác có sự ướp xác của vua chúa, công thần thì sau đó cả dân tộc của họ đều bị lụn bại trong nhiều thế kỷ vê sau. Xây lăng, ướp xác để làm gì, có những lợi ích gì, có lợi cho ai?!

Trên mạng Internet hiện nay nói rất nhiều thông tin về chủ tịch Hồ Chí Minh khác với sự tuyên truyền của nhà nước Việt Nam từ trước đến nay. Theo thông tin tuyên truyền một chiều của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam từ trước đến nay thì chủ tịch Hồ Chí Minh là người không vợ và không con. Thông tin trên mạng Internet thì nói chủ tịch Hồ Chí Minh có nhiều vợ, nhiều bồ bịch, nhiều con nữa. Thông tin trên mạng Internet có nói chủ tịch Hồ Chí Minh khi hoạt động bên Trung Quốc có lấy một bí danh là Lý Thụy. Ông Lý Thụy có một bà vợ người Trung Quốc có tên là Tăng Tuyết Minh. Thông tin trên mạng Internet cũng có nói chủ tịch Hồ Chí Minh có ít nhất 2 người con trai hiện vẫn còn sống. Người con trai thứ nhất chính là cựu Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh. Người con trai thứ hai tên thật là Nguyễn Tất Trung. Về sau Nguyễn Tất Trung đổi tên khác và trở thành con nuôi ông Vũ Kỳ. Ông Vũ Kỳ chính là thư ký riêng của chủ tịch Hồ Chí Minh.

Tại Việt Nam từ đầu thế kỷ 20 đến nay có quá nhiều sự giả dối, tuyên truyền sai sự thật. Tôi ví dụ hồi học sinh phổ thông tôi và nhiều bạn tôi có được nhà trường dạy bài học có tên là "Chú bé đuốc sống". Nhân vật chính trong truyện Chú bé đuốc sống là cậu thiếu niên có tên là Lê Văn Tám đã rất dũng cảm. Cậu ta đã tẩm xăng vào mình, tự đốt cháy trở thành ngọn đuốc sống rồi chạy vào đốt cháy phá hủy kho xăng của quân giặc. Đã có nhiều triệu học sinh phổ thông Việt Nam từng được nhà trường dạy bài học về chuyện chú bé đuốc sống. Sau này đã nhiều người Việt Nam trong đó có tôi biết rõ nhân vật Lê Văn Tám là không có thật, đó hoàn toàn chỉ là nhân vật hư cấu. Chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam đã bịa ra chuyện chú bé đuốc sống với nhân vật hư cấu có tên là Lê Văn Tám nhằm mục đích đế tuyên truyền. Rất nhiều chuyện tương tự như vậy chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam đã từng làm trong quá khứ đến nay.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng sử dụng bút danh là Trần Dân Tiên viết câu chuyện có tên là "Vừa đi đường vừa kể chuyện" để ca ngợi tài năng cao và đức độ lớn của chủ tịch Hồ Chí Minh.

Tôi và anh Thức cũng rất giống nhau về bản chất, tính tình là: giản dị, trung thực, thật thà, hổng có thích nói dối, căm ghét sự giả dối, không thích kiểu hoa hòe hoa sói, không thích phụ nữ lạm dụng son phấn và hàng hiệu, không thích tô hồng và cũng không thích bôi đen mọi thứ …

Vàng thật thì không sợ lửa. Dùng lửa thử vàng. Sự thật mãi là sự thật. Cái kim trong bọc sẽ có ngày bị lòi ra. Một sự bất tín thì vạn sự bất tin. Sự thật vững bền hơn giả dối. Hãy tôn trọng sự thật lịch sử. Hãy cho nhân dân biết sự thật.

Ngày nay khoa học công nghệ ở Việt Nam và thế giới khá phát triển. Công nghệ thử, xét nghiệm ADN đã khá phổ biến ở mọi quốc gia. Theo tôi nên tổ chức giám định quốc tế bằng công nghệ ADN để xem ông Nông Đức Mạnh và ông Nguyễn Tất Trung có là con đẻ của Bác Hồ hay không?!

Nếu 2 ông đó hổng phải là con đẻ Bác Hồ thì đó là sự minh oan tiếng xấu cho Bác Hồ. Còn nếu 2 ông đó là con Bác Hồ thì càng tốt. Bác Hồ có gien thông minh, giữ lại gien quý (giống quý) cho dân tộc Việt Nam thì quá ư là tốt.

Bác Hồ cũng là con người bằng xương, bằng thịt. Do vậy Bác Hồ có vợ, có con, có bồ bịch cũng có làm sao đâu. Các vĩ nhân thế giới đều có vợ, có con như: Mao Trạch Đông, Stalin, Lê Nin, Các Mác, Ănghen, Washington, Lincoln, Edison, Minh Trị Thiên Hoàng, Đặng Tiểu Bình, Lý Quang Diệu, đức Phật tổ Như Lai, Khổng Tử, Phiđen Castro, Kim Nhật Thành … Ông Bill Clinton cựu tổng thống Mỹ có một vợ và 9 bồ công khai cùng nhiều bồ bí mật mà nước Mỹ vẫn OK ông ấy, bỏ phiếu bầu cho ông ấy làm tổng thống 2 nhiệm kỳ.

Năm 1946 chủ tịch Hồ Chí Minh có viết một bức thư gửi tổng thống Mỹ khi đó là Harry Truman. Trong bức thư ấy chủ tịch Hồ Chí Minh đề nghị Việt Nam muốn hợp tác mật thiết với Mỹ. Tổng thống Truman đã khước từ sự hợp tác với Việt Nam chỉ vì chủ tịch Hồ Chí Minh theo cộng sản và là người của quốc tế cộng sản 3. Nước Mỹ họ theo chế độ dân chủ, họ rất sợ và rất ghét chủ nghĩa cộng sản do vậy họ không thể nào ủng hộ những người và những nước đi theo chủ nghĩa cộng sản. Nếu Mỹ hợp tác với Việt Nam từ năm 1946 thì chắc chắn Việt Nam sẽ tránh được cuộc chiến tranh với Pháp từ năm 1946 đến năm 1954.

Nếu tôi ở vào cương vị chủ tịch Hồ Chí minh chắc chắn ngay lập tức vào năm 1946 tôi sẽ nói rõ cho tổng thống Truman và chính phủ Mỹ biết là tôi sẽ từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, tôi sẽ theo chế độ dân chủ và đưa Việt Nam trở thành một quốc gia dân chủ từ năm 1946.

Nhiều người Mỹ và nhiều học giả trên thế giới phân tích nói rằng từ năm 1954 đến năm 1975 là cuộc nội chiến giữa 2 miền Nam – Bắc Việt Nam. Chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam thì nói từ năm 1954 đến năm 1975 là cuộc chiến tranh giữa Việt Nam với đế quốc Mỹ xâm lược. Vậy bản chất thật sự của cuộc chiến tranh ấy là gì?!

Theo hiệp định Giơ Ne Vơ được ký kết thì từ sau năm 1954 Việt Nam tạm thời bị chia cắt thành 2 quốc gia độc lập. Miền Bắc trở thành quốc gia Việt Nam dân chủ cộng hòa tựa như Bắc Triều Tiên hiện nay. Miền Nam trở thành quốc gia Việt Nam cộng hòa tương tự Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) hiện nay. Miền Bắc Việt Nam theo chủ nghĩa cộng sản. Miền Nam Việt Nam theo chế độ dân chủ. Vì bất đồng quan điểm chính trị cho nên 2 miền nam Bắc của Việt Nam cứ đánh nhau hoài. Các nước chủ nghĩa cộng sản thì giúp vũ khí và kinh tế cho miền Bắc Việt Nam. Các nước dân chủ thì giúp vũ khí và kinh tế cho miền Nam Việt Nam. Các nước cộng sản giúp miền Bắc Việt Nam gồm có Liên Xô cũ, Trung Quốc, CuBa cùng nhiều quốc gia khác. Các nước giúp miền Nam Việt Nam gồm Mỹ, Úc, Hàn Quốc và một số quốc gia dân chủ khác.

Miền Bắc Việt Nam tuyên truyền Mỹ là đế quốc xâm lược Việt Nam tựa như là đế quốc Pháp, Nhật trước đó từng xâm lược Việt Nam. Do vấn đề tâm lý người Việt Nam, do quán tính nhận thức, do tuyên truyền thông tin một chiều, do tồn tại lịch sử, do vậy nhiều người Việt Nam đã dễ dàng tin rằng Mỹ là đế quốc xâm lược Việt Nam. Phía Mỹ họ giải thích rằng họ không xâm lược Việt Nam, họ chỉ giúp miền Nam Việt Nam về quân sự và kinh tế cho miền Bắc Việt Nam thôi.

Nếu chủ tịch Hồ Chí Minh thật sự khôn ngoan như là thánh GANDHI, nếu chủ tịch Hồ Chí Minh không lầm mê tin theo chủ nghĩa cộng sản thì chắc chắn năm 1946 tổng thống H.Truman cùng chính phủ Mỹ sẽ hợp tác với Việt Nam. Như vậy Việt Nam không phải trải qua chiến tranh từ năm 1946 đến năm 1975 làm gần 10 triệu người Việt Nam bị chết, bị thương, bị nhiễm độc DIOXIN. Rất nhiều Việt kiều đã nói chủ tịch Hồ Chí Minh là tội đồ dân tộc. Nhiều người dân Việt Nam ở trong nước vì thiếu thông tin, vì bị nghe thông tin tuyên truyền một chiều, vì lầm mê và u mê nên đã sùng bái chủ tịch Hồ Chí Minh. Tôi muốn giúp cho nhiều triệu người dân Việt Nam sớm bừng tỉnh cơn u mê, sùng bái tin vào chủ tịch Hồ Chí Minh và hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin sai lầm và thiếu sót tới hơn 99%.

Anh Thức là một con người rất nhân từ. Mặc dầu biết rất rõ đảng Cộng sản Việt Nam có rất nhiều tội lỗi với dân tộc Việt Nam nhưng anh Thức không đem lòng thù hận. Chủ trương rất rõ ràng của tôi và anh Thức là luôn chỉ muốn giúp cho đảng Cộng sản Việt Nam chuyển hóa từ một đảng độc tài và sai lầm trở thành một đảng dân chủ thực sự.

Nếu đảng Cộng sản Việt Nam cứ tiếp tục bỏ tù, hãm hại những người yêu nước, những nhà hoạt động dân chủ, những người hoạt động vì quyền con người cho nhân dân Việt Nam thì tin rằng không lâu nữa nhân dân Việt Nam sẽ nổi dậy xóa bỏ hoàn toàn vai trò của đảng Cộng sản trong xã hội Việt Nam. Tôi rất mong đảng Cộng sản Việt Nam hãy sớm thức tỉnh. Đảng Cộng sản Việt Nam từ nhiều năm qua đến nay đã đứng trên nhân dân, tiếm quyền, chiếm chính quyền của nhân dân Việt Nam.

Đảng Cộng sản Việt Nam hãy sớm trả lại chính quyền cho nhân dân Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam phải đứng dưới nhân dân, chỉ là một bộ phận trực thuộc của nhân dân Việt Nam mới là phải đạo.

Tôi và nhân dân Việt Nam có quyền đòi, bắt buộc đảng Cộng sản Việt Nam phải trả lại chính quyền cho nhân dân Việt Nam.

Để nhân dân Việt Nam dễ hiểu tôi xin ví đảng Cộng sản Việt Nam tiếm quyền, lừa gạt, cướp chính quyền của nhân dân cũng tựa như là kẻ gian ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, lừa đảo, lừa gạt, cưỡng đoạt tài sản của nhân dân như: xe máy, tiền bạc, nhà cửa … mà thôi.

Những cái gì chính đáng là của nhân dân Việt Nam thì nhân dân Việt Nam có quyền đòi. Tôi xin thay mặt toàn thể nhân dân Việt Nam yêu cầu, bắt buộc lực lượng công an nhân dân và quân đội nhân dân phải đứng về phía nhân dân để bảo vệ quyền lợi cho nhân dân Việt Nam.

Quân đội nhân dân và công an nhân dân là của nhân dân Việt Nam chứ không phải là của đảng cộng sản Việt Nam. Quân đội nhân dân và công an nhân dân từ nhân dân mà ra, do nhân dân nuôi bằng tiền nộp thuế ngân sách. Do vậy quân đội nhân dân và công an nhân dân chỉ cần phải trung thành với nhân dân, tổ quốc, dân tộc Việt Nam thôi.

Đảng cộng sản Việt Nam cưỡng bức quân đội nhân dân và công an nhân dân phải trung thành với mình là sự bất hợp lý. Có quá nhiều người làm lãnh đạo trong đảng cộng sản Việt Nam tham nhũng, hại dân, phản bội tổ quốc. Hệ lý thuyết chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin mà đảng cộng sản Việt Nam đã và đang sử dụng sai lầm và thiếu sót tới hơn 99%. Như vậy trung thành với đảng cộng sản Việt Nam là đồng nghĩa hoặc gần đồng nghĩa với lũ tham nhũng, lũ phản dân, lũ hại nước và trung thành với sự sai lầm và thiếu sót tới hơn 99%.

Tôi muốn giải thoát cho công an nhân dân và quân đội nhân dân sớm thoát khỏi thân phận làm quân đội và công an của đảng cộng sản Việt Nam. Từ nhiều năm qua đến nay đã có không ít nhân dân Việt Nam từng nói rằng: "quân đội và công an Việt Nam dường như đã trở thành lũ chó săn để bảo vệ, bảo kê cho lũ quan chức tham nhũng của đảng cộng sản Việt Nam".

Công an nhân dân và quân đội nhân dân hãy sớm quay về với nhân dân. Hãy bắt buộc đảng cộng sản Việt Nam phải trả lại ngay lập tức chính quyền cho nhân dân Việt Nam. Hãy bắt buộc đảng cộng sản Việt Nam phải sớm cải cách từ một đảng độc tài trở thành một đảng thực sự dân chủ. Đảng cộng sản Việt Nam luôn tự nhận mình là một đảng dân chủ. Nhưng đó chỉ là sự ngụy biện, bao biện. Tôi có thể biện luận, chứng minh rất rõ rằng: đảng cộng sản Việt Nam thực sự là một đảng độc tài.

Tôi nhận được nhiều nguồn tin, tôi cho rằng những nguồn tin mà tôi nhận được là khá tin cậy, đó là: số tiền của các quan chức tham nhũng đảng cộng sản Việt Nam hiện nay đang gửi ở các ngân hàng nước ngoài là hơn 50 tỷ USD. Số tiền này chủ yếu được gửi ở các ngân hàng Thụy Sỹ. Tôi rất muốn kiện các ngân hàng Thụy Sỹ ra tòa án quốc tế vì tội rửa tiền, tạo điều kiện cho tội phạm tham nhũng Việt Nam rửa tiền và gửi tiền tham nhũng của nhân dân Việt Nam ra nước ngoài. Tôi tin chắc chắn cục tình báo trung ương Mỹ (CIA) đã biết rõ ít nhất 70% số tiền của các quan chức đảng cộng sản Việt Nam đang để ở đâu. Tôi rất muốn hợp tác và nhờ cậy CIA giúp đỡ để thu hồi tiền bạc tham nhũng của quan chức đảng cộng sản Việt Nam đang gửi ở nước ngoài.

Khi có những bằng chứng xác thực về sự tiếp tay cho rửa tiền thì CIA và chính phủ Mỹ cùng Liên hợp quốc có thể chế tài các ngân hàng Thụy Sỹ. Các ngân hàng Thụy Sỹ không hoàn toàn là những nơi bất khả xâm phạm đối với thế giới khi họ làm sai, khi họ tiếp tay cho rửa tiền, giữ tiền cho tội phạm tham nhũng.

Trong những năm qua tới nay có quá nhiều quan chức đảng cộng sản Việt Nam tham nhũng và lộng hành, ngạo ngược. Họ tham lam vơ vét, tham nhũng còn hơn cả cái "thùng không đáy". Đã vậy họ lại còn giam tù những người yêu nước, đấu tranh vì lẽ phải, đấu tranh vì quyền con người cho nhân dân Việt Nam. Mọi sự chịu đựng luôn chỉ có giới hạn. Con giun (trùn) bị xéo lắm cũng phải quằn. Thời nay sao mà Thạch Sanh thì quá ít mà Lý Thông thì quá trời. Anh Thức là bậc văn võ song toàn nhưng vì hiền quá, vì nhân đạo quá, bị vô thế (vào thế) nên bị bọn gian thần tham nhũng trong đảng cộng sản Việt Nam hãm hại. Anh Thức là người rất yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam và yêu nhân loại. Vậy mà anh Thức bị giam tù, bị vô thế tựa như Từ Hải chết đứng. Trong Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du có mô tả về người anh hùng có tên là Từ Hải. Người anh hùng Từ Hải là người tốt, người anh hùng nhưng chỉ vì mủi lòng, bị kẻ gian trá hãm hại mà đành phải chết đứng. Đã đến lúc dân tộc, nhân dân Việt Nam cần phải nhất loạt vùng dậy để dạy cho bọn tham nhũng, khốn nạn, gian trá trong chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam những bài học thích đáng.

Khi người tốt càng hiền lành, càng nhân nhượng thì kẻ xấu lại không biết ơn, bọn chúng lại càng ngạo ngược và độc ác hơn. Bậc anh hùng luôn hơn kẻ liều lĩnh, tiểu nhân. Thiện sẽ thắng ác. Đó là ý của Thượng đế. Bọn tham nhũng, gian trá trong chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam tựa như lũ chuột, bọ, rận, rệp, ruồi, muỗi, rắn, rết, bọ cạp … mà thôi. Nhân dân Việt Nam hãy đừng sợ hãi bọn chúng. Nhân dân Việt Nam hãy nhất loạt đồng lòng đứng dậy, hãy đứng sợ hãi bọn xấu nữa. Thay vì phải sợ hãi bọn xấu thì hãy làm cho những bọn xấu phải sợ chúng ta là lẽ phải, là người tốt.

Nếu Việt Nam có chế độ xã hội dân chủ và được Mỹ giúp sức thì Việt Nam sẽ mau chóng giàu mạnh. Quân sự của Việt Nam có thể nhanh chóng mạnh gấp 10 lần đến hàng trăm lần quân sự của IXRAEN. Chỉ cần Mỹ trao cho Việt Nam 30% số vũ khí mà quân đội Mỹ đang sở hữu thì không quá 1 tuần Trung Quốc sẽ đại bại, phải đầu hàng vô điều kiện trước Việt Nam. Mặc dù rất yêu hòa bình, yêu thương dân tộc Trung Quốc, nhưng nhóm chúng tôi vẫn buộc phải lập ra nhiều kế hoạch, phương án tấn công toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc. Dân tộc Trung Quốc đã xâm lược và đô hộ dân tộc Việt Nam hơn 1 ngàn năm. Trung Quốc đã sử dụng quân đội xâm lược biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979. Trung Quốc đã xâm lược biển đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam năm 1974 và sau đó. Trung Quốc đã hậu thuẫn cho Pôn Pốt Khơ Me đỏ diệt chủng tại Cam Pu Chia và đánh biên giới phía Tây Nam của Việt Nam năm 1978. Món nợ cũ Trung Quốc chưa chịu trả Việt Nam. Nay Trung Quốc lại tiếp tục ngang ngược đưa giàn khoan vào để khoan dầu trong thềm lục địa và vùng biển đảo của Việt Nam. Vừa qua Trung Quốc lấy lý do tránh cơ bão Rammasun để rút giàn khoan khỏi vùng biển Việt Nam. Nếu Trung Quốc dám tiếp tục ngạo mạn sắp tới đây đưa giàn khoan trở lại vùng lãnh thổ của Việt Nam thì tin tưởng chắc chắn rằng Trung Quốc họ sẽ bị ăn đòn đủ.

Ông Trần Dần là một Việt kiều tại Mỹ. Có nhiều thông tin nói ông Trần Dần là một nhà tiên tri, ông ấy dự báo khá nhiều sự kiện đúng. Ông Trần Dần dự báo Trung Quốc sẽ có đụng độ với Việt Nam và Trung Quốc sẽ thua trong khoảng thời gian năm 2014 đến 2015. Ông Trần Dần dự đoán Trung Quốc sẽ bị chia tách thành nhiều quốc gia nhỏ chậm nhất là vào năm 2016. Ông Trần Dần dự báo chế độ độc tài đảng trị tại Việt Nam sẽ thay đổi trở thành chế độ dân chủ trong ôn hòa trong cuối năm 2014. Ông Trần Dần dự báo từ năm 2015 trở đi Việt Nam sẽ phát triển lớn mạnh rất nhanh về kinh tế và quân sự. Thông tin về nhà tiên tri Trần Dần và những điều mà ông ta dự báo được nói trên mạng Internet rất nhiều. Quý vị và các bạn chỉ cần gõ bàn phím máy tính tìm trên google là: nhà tiên tri Trần Dần. Quý vị và các bạn sẽ đọc được rất nhiều thông tin thú vị.

Lại có một số nguồn tin khác cho rằng ông Trần Dần là người của CIA. Cục tình báo trung ương Mỹ (CIA) sử dụng ông Trần Dần để chơi trò tâm lý chiến và chuyển thông điệp gì đó. Xưa nay tôi nhận thấy qua sự tìm hiểu về CIA trong khoảng 30 năm qua đến nay, tôi buộc phải thừa nhận là sức mạnh của CIA thật là ghê gớm. Có ít nhất 90% những vấn đề mà CIA họ muốn, họ nói thì họ sẽ làm được, đã làm được. Một khi mà CIA đã lên kịch bản, kế hoạch để thực hiện thì tin rằng có đến hơn 90% xác suất là họ sẽ thực hiện thành công.

Ông Trần Dần còn dự báo là cuối năm 2014 nhóm chính trị Việt Nam thân Trung Quốc và ông Nguyễn Phú Trọng sẽ tổ chức ám sát ông Nguyễn Tấn Dũng. Cơ hội ông Nguyễn Tấn Dũng sống sót được thì đó chỉ là do đức năng thắng số. Sau đó các lực lượng của nhân dân Việt Nam, quân đội và công an Việt Nam sẽ nổi dậy xử lý phe Nguyễn Phú Trọng và cánh thân Trung Quốc. Nguyễn Phú Trọng và một số trong cánh thân Trung Quốc thoát thân được sang Trung Quốc. Còn rất ít tháng nữa là hết năm 2014. Vậy quý vị và các bạn hãy gắng kiên nhẫn chờ đợi ít tháng nữa xem là nhà tiên tri Trần Dần dự báo đúng hay sai.

Ông Trần Dần là người có học rất nhiều về nghệ thuật, bí quyết dự đoán tương lai do tổ tông truyền cho. Ông ấy hiểu bí quyết của Khổng Minh (Trung Quốc) và của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (Việt Nam). Ông Trần Dần tự nói là ông ấy được một số sứ giả của chúa Giê Su, thánh thần cho biết trước một số vấn đề tương lai của dân tộc Việt Nam và nhân loại.

Tôi tuy chưa phải là một nhà tiên tri. Nhưng tôi cũng có một chút ít năng lực tâm linh cảm nhận để biết trước một số sự kiện trước khi nó xảy ra.

Trong thời gian qua tôi đã rất ân tình với đảng cộng sản Việt Nam. Mặc dầu bị chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam bỏ tù oan sai đối với tôi nhưng thời gian qua đến nay tôi vẫn giúp cho đảng cộng sản Việt Nam khá nhiều. Tôi đã viết ra và công bố nhiều bài viết nhằm vẽ đường, chỉ lối lý luận đường đi về con đường cải cách giúp cho đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi và anh Thức muốn giúp cho đảng cộng sản Việt Nam con đường cải cách êm đẹp nhất, nhanh chóng nhất, hòa bình nhất, khoa học nhất. Tôi và anh Thức hoàn toàn không muốn hủy diệt đối với đảng Cộng sản Việt Nam.

Tôi và anh Thức đã lập trình con đường cải cách Việt Nam khác rất nhiều so với con đường cải cách của Liên Xô cũ cùng nước Nga (năm 1990 đến 1991 và một số năm sau). Goocbachop cùng với En-Xin đã cho giải thể hoàn toàn rồi đến cấm đảng cộng sản Liên Xô, đảng cộng sản Nga được hoạt động trong một thời gian. Tôi và anh Thức hoàn toàn không có ý định giải tán, cấm đoán đảng cộng sản Việt Nam được hoạt động như là số phận của đảng cộng sản Nga bị giải tán với quyết định của Yeltsin. Tôi và anh Thức muốn tiến hành cải cách đảng cộng sản Việt Nam từ một đảng độc tài trở thành một đảng thật sự dân chủ.

Ngay sau khi tôi ra tù 6 ngày, vào ngày 10 tháng 6 năm 2012, tôi đã thay mặt cho anh Thức cùng với luật sư Lê Công Định để phát động, tuyên bố ra đời phong trào Con đường Việt Nam. Phong trào Con đường Việt Nam là phong trào vận động, đấu tranh vì quyền con người đầy đủ và toàn diện cho nhân dân Việt Nam. Phong trào Con đường Việt Nam đã góp phần tạo ra sự kiện vào khỏang tháng 12 năm 2013 quốc hội Việt Nam đã họp, biểu quyết ban hành Hiến pháp sửa đổi bổ sung trong đó có điều khoản bổ sung quan trọng là: tôn trọng và bảo vệ quyền con người cho nhân dân Việt Nam.

Theo nội dung công ước về nhân quyền mà Liên hợp quốc đã ban hành từ năm 1946 đến nay còn hiệu lực thì con người ở mọi quốc gia trên thế giới có ít nhất là những quyền chính đáng, tối thiểu nhất như sau:

1/ Quyền lập hội (hội có nhiều hình thái khác nhau như: đảng chính trị, câu lạc bộ sở thích, công đoàn, phong trào nhân dân, hội nghề nghiệp …).

2/ Quyền tự do ngôn luận (tức là quyền tự do thành lập báo chí tư nhân, đài phát thanh tư nhân, đài truyền hình tư nhân). Trong quyền tự do ngôn luận còn có quyền: tự do hội họp, tự do viết bài, tự do công bố sự thật, tự do bày tỏ quan điểm cá nhân riêng của mỗi con người hay mỗi nhóm người trước công chúng.

3/ Quyền tự do tổ chức trưng cầu dân ý.

4/ Quyền tự do bầu cử và ứng cử vào mọi chức vụ lãnh đạo thuộc chính quyền nhân dân từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất.

5/ Quyền được giám sát mọi hoạt động của chính quyền nhân dân.

6/ Quyền tự do tôn giáo.

7/ Quyền tự do học thuật.

8/ Quyền tự do biểu tình ôn hòa.

9/ Nhiều quyền tự do khác nữa.

Tôi và anh Thức muốn tại Việt Nam phải thực thi ngay lập tức việc tôn trọng, bảo vệ đầy đủ quyền con người cho nhân dân Việt Nam. Tôi và anh Thức muốn đảng chính trị dân chủ Việt Nam mới tại Việt Nam được ra đời và hoạt động dễ dàng tựa như là việc mở công ty, mở hàng quán ăn hay quán cà phê ở Việt Nam hiện nay thôi. Tôi và anh Thức muốn tại Việt Nam mỗi người dân trở thành 1 nhà báo tự do, bất kỳ người dân nào hay nhóm người Việt Nam nào nếu muốn đều có thể tham gia thành lập báo chí tư nhân, đài phát thanh tư nhân, đài truyền hình tư nhân.

Hiện nay tổng nợ nước ngoài của Việt Nam đã khoảng gần 200 tỷ USD. Trong đó chính phủ của đảng cộng sản Việt Nam vay trực tiếp của nước ngoài gần 100 tỷ USD. Khoản nợ gần 100 tỷ USD khác là do các công ty, tập đoàn khối kinh tế nhà nước vay nhưng có sự bảo lãnh của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam. Nếu các công ty, tập đoàn kinh tế nhà nước không trả được nợ nước ngoài thì khi đó chính phủ của đảng cộng sản Việt Nam buộc phải trả nợ nước ngoài thay cho các công ty, tập đoàn kinh tế nhà nước.

Chính phủ của đảng cộng sản Việt Nam thì lấy con củ cờ, lấy con cóc khô ra mà bán để có tiền trả nợ nước ngoài à?! Xẻo mấy cái của quý của mấy ông, bà quan chức tham nhũng trong chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam mà bán có trả được nợ nước ngoài không?! Muốn trả được nợ nước ngoài thì phải đành áp dụng nhiều hình thức như: bán đất hay bán biển dưới nhiều hình thức, bán tài nguyên, bán khóang sản, đánh thuế cao vào người dân thì mới có tiền trả nợ. Quỵt quýt nợ nước ngoài đâu có dễ. Vay nợ thì phải trả gốc và lãi vay là điều lẽ đương nhiên.

Thực tế các khoản tiền vay nợ của nước ngoài đem về Việt Nam bị tham nhũng và lãng phí từ 30% đến 90%. Tham nhũng gây bức xúc cho dân đấy nhưng không tổn hại bằng lãng phí. Tham nhũng là sự các ông, bà quan chức chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam lấy tiền của công làm thành của tư. Như vậy số tiền của ấy vẫn là của dân Việt Nam. Quan chức tham nhũng về mặt nào đó thì cũng là dân Việt Nam, là người Việt Nam cả mà. Lãng phí mới là tệ hại nhất. Lãng phí có lãng phí hữu hình và lãng phí vô hình. Lãng phí là sự mất đi mà không có ai được hưởng lợi gì hết. Số tiền vay nợ nước ngoài gần 200 tỷ USD của nước ngoài là số tiền không hề nhỏ. Nhân dân Việt Nam đã được hưởng bao nhiêu, những gì từ số tiền vay nợ khổng lồ này. Xu hướng nợ nước ngoài của Việt Nam ngày càng tăng cao. Cứ cái đà vay nợ nước ngoài ngày càng nhiều này chẳng mấy lúc nữa tổng nợ nước ngoài của Việt Nam sẽ đến mức ngàn tỷ USD.

Với bộ máy thối nát và quá nhiều thành phần tham nhũng, bất tài, tiểu nhân, xu nịnh, gian trá đầy đàn trong chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay thì Việt Nam sẽ chỉ nợ nước ngoài ngày càng nhiều. Số nợ nước ngoài khổng lồ ấy cuối cùng là nhân dân Việt Nam buộc phải trả mà thôi.

Từ nhiều năm qua đến nay việc chuyển tiền từ Việt Nam ra nước ngoài và việc mua quốc tịch nước ngoài rất là dễ dàng. Chỉ cần bỏ ra khoảng 500 ngàn USD (khỏang 10,5 tỷ đồng VN) là có hộ chiếu EB5 quốc tịch Mỹ cho cả gia đình. Chỉ cần bỏ ra khoảng 800 ngàn AUD (Đô la Úc) bằng khoảng 7,5 tỷ đồng VN là có quốc tịch Úc cho cả gia đình. Mua quốc tịch Pháp, Đức, Anh, Thụy Sỹ từ 10 năm qua đến nay không hề khó.

Thực tế đã có rất nhiều quan chức tham nhũng của đảng cộng sản Việt Nam chuyển tiền ra nước ngoài, mua bất động sản và cổ phiếu nước ngoài, mua quốc tịch nước ngoài. Các ông, bà quan chức tham nhũng của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam đã rất biết lo xa, phòng xa cho việc chính biến sẽ xảy ra tại Việt Nam do vậy họ đã chuyển tiền ra nước ngoài, mua quốc tịch nước ngoài. Đa phần các ông, bà quan chức tham nhũng của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam họ không đứng tên hết tất cả giá trị tài sản và tiền bạc của họ. Họ đứng tên con, cháu, vợ, chồng, anh, chị, em, cô, bác của họ. Khi có chính biến tại Việt Nam, khi nước ngoài xiết nợ Việt Nam thì bọn quan chức tham nhũng của chính quyền cộng sản Việt Nam đã cao bay xa chạy thoát thân bỏ mặc nhân dân Việt Nam lại mà chịu trận, chịu trách nhiệm lo thay cho chúng.

Bọn quan chức tham nhũng của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam rất là tham lam, độc ác, ma quái, cáo tinh. Nhưng mà trời luôn có mắt đấy. Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt. Bọn quan chức tham nhũng của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam hãy đợi đấy. Rồi trời đất và nhân dân sẽ phán xử tất cả. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Tôi tin CIA có gần hết địa chỉ, danh sách tài sản, tiền bạc quan chức tham nhũng của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam để ở nước ngoài. Các chiêu trò cho con, cháu ra nước ngoài du học. Các chiêu trò đầu tư ra nước ngoài. Vân vân và vân vân. Tất cả đều không lọt qua được cặp mắt tinh tường hơn cả cú mèo của CIA đâu. Tôi tin CIA và chính phủ, nhân dân Mỹ sẽ giúp đỡ nhiệt tình lực lượng dân chủ Việt Nam vào một thời điểm nào đó khi họ yêu cầu giúp đỡ lấy lại toàn bộ số tiền tham nhũng để trả về cho nhân dân Việt Nam.

Tôi tin không lâu nữa, chỉ cuối năm 2014, chậm lắm là năm 2015 Việt Nam sẽ có chế độ xã hội dân chủ thực sự, toàn diện. Khi đó một loạt những nhà hoạt động dân chủ Việt Nam sẽ nắm quyền lực trong tay, thay mặt nhân dân Việt Nam và thay mặt Thượng đế để hành xử mọi vấn đề thật công bằng minh bạch.

Những cái gì là của nhân dân Việt Nam thì buộc phải trả về cho nhân dân Việt Nam. Chính quyền của nhân dân Việt Nam thì phải trả về cho nhân dân Việt Nam. Đảng cộng sản Việt Nam không sớm trả lại chính quyền cho nhân dân Việt Nam thì nhân dân Việt Nam sẽ nổi dậy, lật đổ, xóa bỏ, loại bỏ hoàn toàn đảng cộng sản Việt Nam ra khỏi đời sống xã hội Việt Nam. Tiền bạc đã lỡ tham nhũng các quan chức đảng cộng sản Việt Nam buộc phải sớm trả lại hết cho nhân dân Việt Nam.

Sự chịu đựng của con người luôn chỉ có giới hạn. Nếu các quan chức tham nhũng của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam cứ tiếp tục lộng hành, cứ tiếp tục tham nhũng vơ vét tiền bạc của nhân dân, cứ tiếp tục bắt bớ đàn áp lực lượng dân chủ thì không lâu nữa đâu bọn họ sẽ bị lực lượng dân chủ, nhân dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế trừng trị bọn đó đích đáng.

Xin các quan chức chính quyền đảng cộng sản Việt Nam hãy biết, hãy nhớ bài học từ Ai Cập, Libya, I-Rắc, Myanma … khi lực lượng dân chủ và nhân dân nổi dậy thì sẽ là như thế nào?!

Tôi mong các quan chức tham nhũng trong chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam hãy sớm biết thức tỉnh, hãy biết hối lỗi, hãy biết lập công chuộc tội. Những ai lỡ mắc lỗi mà nay biết ủng hộ công khai hoặc bí mật đối với phong trào dân chủ, đòi quyền con người cho nhân dân Việt Nam thì sẽ được giảm nhẹ tội đến xóa tội. Chính quyền Việt Nam dân chủ mới sẽ biết giơ cao, đánh khẽ đối với những kẻ tham nhũng, tội ác mà biết ăn năn, hối cải. Những ai tự nguyện khai báo và nộp lại tiền tham nhũng sẽ được tha. Những ai biết ủng hộ Việt Nam sớm có dân chủ trong yên bình thì sẽ được tặng thưởng cho họ bằng 50% số tiền họ đã lỡ tham nhũng của dân.

Tôi thay mặt toàn thể lực lượng dân chủ và nhân dân Việt Nam yêu cầu chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam hãy thả tự do ngay lập tức, vô điều kiện cho tất cả các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị tù nhân tôn giáo còn đang bị giam giữ trong các nhà tù Việt Nam. Tôi chính thức xin thay mặt lực lượng dân chủ Việt Nam và nhân dân Việt Nam đề nghị cộng đồng quốc tế, Liên hợp quốc hãy sớm can thiệp mạnh, chế tài thực hiện quyền con người đối với Việt Nam.Chính phủ và nhân dân Mỹ cùng chính phủ và nhân dân các nước hãy có lòng hào hiệp giúp đỡ bằng tất cả khả năng có thể để giúp vận động, can thiệp, chế tài để nhân dân Việt Nam sớm được hưởng quyền con người đầy đủ và toàn diện.

Kẻ nào làm tay sai cho Trung Quốc nhằm thôn tính, phương hại quyền lợi của dân tộc Việt Nam sẽ bị nhân dân Việt Nam trừng trị thích đáng. Anh Trần Huỳnh Duy Thức xứng đáng là, chính là GANDHI Việt Nam đấy. Hỡi đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế hãy sớm đồng loạt hàng chục triệu, hàng trăm triệu người xuống đường biểu tình đòi trả tự do ngay cho anh Trần Huỳnh duy Thức và tất cả mọi tù nhân lương tâm Việt Nam.

Bài viết này của tôi không chỉ nhằm tôn vinh anh Thức. Bài viết này cũng chính là một trong những kiểu cách để "vẽ đường cho hươu chạy" của tôi đấy. Nhân dân Việt Nam ở trong nước và Việt kiều ở nước ngoài đó chính là những "con hươu" của tôi đấy. So với nhân dân các nước tôi nhận thấy một sự thật là nhân dân Việt Nam ta quá ư là u mê, mù quáng, dốt nát, hèn nhát, ích kỷ, ươn hèn, thiếu đoàn kết. Muốn được hưởng tự do, dân chủ, quyền con người thì phải can đảm, đoàn kết vùng dậy mà đòi, mà đấu tranh chứ không phải là "ngồi yên một chỗ rồi há miệng ra chờ quả sung nó rụng vào mồm đâu nhé!".

Vì nhân dân Việt Nam ngu dốt quá cho nên tôi mới phải mất cái thì giờ vàng ngọc của tôi để "vẽ đường cho hươu chạy".

Nhân dân Việt Nam xuống đường biểu tình đòi trả tự do cho anh Thức cũng là điều tốt cho anh Thức vì đó là cái đạo lý ở đời. Anh Thức xả thân đấu tranh vì quyền con người  cho nhân dân Việt Nam. Vậy thì nhân dân Việt Nam cũng hãy xả thân đấu tranh để bảo vệ, để đòi quyền con người cho anh Thức.

Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế lấy cớ, lấy cái lý do đòi trả tự do cho anh Thức mà xuống đường biểu tình. Một công đôi ba việc: biểu tình đòi trả tự do cho anh Thức đồng thời biểu tình đòi nhiều vấn đề khác nữa. Biểu tình đòi quyền con người đầy đủ và toàn diện cho nhân dân Việt Nam. Biểu tình đòi đảng cộng sản Việt Nam phải trả lại ngay lập tức chính quyền cho nhân dân Việt Nam. Biểu tình đòi Trung Quốc phải sớm trả lại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa lại cho Việt Nam. Biểu tình đòi tất cả những gì chính đáng thuộc về nhân dân Việt Nam.

Cậu con trai tôi năm nay 8 tuổi, nó nói với tôi rằng: "Ba ơi, sao ba thèm làm tổng thống thế?!". Tôi giải thích với con tôi rằng" "Ba muốn làm tổng thống Việt Nam là để cống hiến, là để mưu cầu quyền con người đầy đủ cho nhân dân Việt Nam, là để làm cho Việt Nam sớm giàu mạnh trở thành cường quốc. Ba muốn làm tổng thống không phải là để cầu danh, cầu lợi như những quan chức tham nhũng Việt Nam họ làm quan con có hiểu không?!"

Thực tình tôi chỉ muốn làm doanh nhân, làm nghiên cứu khoa học. Tôi chỉ muốn yên ổn làm ăn để có tiển lo cho gia đình. Tôi chỉ muốn đi du lịch cùng cha mẹ, vợ, các con cùng gia đình em gái tôi. Tôi không thích làm chính trị. Hoàn cảnh đất nước Việt Nam nhiễu nhương quá cho nên bất đắc dĩ tôi phải tham gia làm chính trị để vì dân, vì nước mà thôi.

Thời gian qua đã có không ít bè bạn tôi nói với tôi rằng: "Long ơi sao cậu dốt thế. Cậu muốn làm tổng thống thì phải biết nói ngọt để làm đẹp lòng dân để rồi họ bỏ lá phiếu bầu cho mình làm tổng thống. Vậy mà bọn mình thấy gần đây cậu toàn chửi nhân dân Việt Nam như là hát hay vậy. Thế này thì chẳng có ma nhân dân Việt Nam nào sau này bỏ phiếu cho cậu làm tổng thống đâu. Cậu có ra ứng cử tổng thống cũng sẽ không có ai bầu cho cậu". Tôi cũng đã nói thẳng với các bạn tôi rằng: "Tụi mày tưởng là làm tổng thống ở xã hội dân chủ mà sướng sao, khổ bỏ con mẹ đấy. Tao thấy tấm gương của Bill Clinton trước khi làm tổng thống Mỹ thì mái tóc còn xanh rì. Chỉ sau 1 năm làm tổng thống Mỹ thì mái tóc của Bill Clinton đã bạc trắng. Sau khi thôi làm tổng thống Mỹ tài sản của vợ chồng Bill Clinton cũng chẳng có của ăn của để gì cả. Sau này Việt Nam có xã hội dân chủ cũng sẽ thực hiện luật pháp giống như Mỹ là: mỗi nhiệm kỳ tổng thống chỉ có 4 năm, một vị tổng thống dù có lỗi lạc đến mấy cũng chỉ được làm tổng thống tối đa 2 nhiệm kỳ mà thôi. Sau này Việt Nam có dân chủ thì sẽ có bộ luật cực kỳ chặt chẽ, khoa học. Do vậy ai muốn làm bậy sẽ không có thể làm bậy được, làm bậy là nhân dân họ đánh đòn roi, họ cắt cổ ngay đấy. Tớ chỉ muốn "gáy" một tý để cho con gà cả làng bị khích cho chúng nó thi nhau, đua nhau "gáy" mà thôi. Tớ muốn có người tài cao và đức lớn ai đó làm tổng thống thật tốt cho dân Việt Nam được nhờ thôi. Bất đắc dĩ làm không có ai làm được tổng thống tốt thì tớ mới phải làm một nửa đến một nhiệm kỳ tổng thống. Tớ sẽ mau chóng đào tạo hoặc tìm người thay thế tớ làm tổng thống. Tớ chỉ là đồ đệ nhỏ của anh Thức. Thực sự thì tớ chỉ khuấy động, làm nền để anh Thức có thể sớm ra tù, để anh ấy làm tổng thống. Anh Thức làm tổng thống thì tớ chỉ xin làm cái chân thư ký, lái xe, gác cổng hay là buộc dây giày, lấy nước rửa chân cho anh thức là tớ vui vui lắm lắm rồi".

Tôi đã làm bạn thân tình với anh thức mấy chục năm trời. Do vậy tôi hiểu rất rõ tâm tính của anh Thức. Anh Thức là con người rất có tình người, rất có trách nhiệm với xã hội, rất yêu nước và yêu nhân loại. Anh Thức không hề mong danh lợi cho bản thân, anh ấy chỉ một lòng một dạ vì dân, vì nước.

Tôi là thế nào thì có rất nhiều bạn hữu đã hiểu tâm tính của tôi. Từ nhỏ tới lớn tôi luôn hiền hậu, nhã nhặn. Tôi luôn hiền hậu, nhã nhặn với mọi người. Nhưng cứ nói nhã nhặn hoài tôi thấy nhân dân Việt Nam chẳng chịu nghe tôi, nhân dân Việt Nam ù lỳ quá. Tức quá hổng có làm sao được. Tôi muốn cho nhân dân Việt Nam của tôi nhanh chóng tỉnh cơn mê, sớm thoát khỏi sự sùng bái và ngu dốt, sớm anh dũng thay cho sự ươn hèn, sớm hết sợ hãi để đứng dậy đấu tranh đòi quyền con người. Do vậy tôi đành ăn nói nặng lời, mặn chua cay đắng với nhân dân Việt Nam yêu quái và yêu quý của tôi.

Xin tất cả hãy hiểu cho lòng tôi, cái dạ của tôi!

Tôi xin chúc toàn thể đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế, lực lượng dân chủ Việt Nam, đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam luôn nhiều sức khỏe, bình an, may mắn, thành công, hạnh phúc!

kocogiquyhonQCN_sau_140724_1

Sài Gòn – TP. HCM, Việt Nam, ngày 31/07/2014,

Chí sĩ yêu nước Lê Thăng Long – Lincoln Lê