Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

RFA. Những đòn trấn áp “thầm lặng” của chính quyền Việt Nam

Nguồn RFA

Khó khăn về chỗ ở ...

Các bạn trẻ ở VN tham gia các hoạt động dân chủ hiện đang gặp nhiều trở ngại trong cuộc sống do phía chính quyền địa phương gây ra. Những khó khăn nào họ đang phải đối diện cũng như họ sẽ tiếp tục con đường đã chọn hay không?

"Hiện nay bọn em thuê hợp đồng với chủ nhà là 1 năm. Tuy nhiên, hợp đồng mới thực hiện được 3 tháng thì chủ nhà bị an ninh liên tục gọi điện. Đầu tháng 10 đã gọi điện cho chủ nhà và yêu cầu chủ nhà hủy hợp đồng với bọn em, đuổi bọn em ra khõi nhà. Họ nói thẳng với bọn em là an ninh, công an phường người ta gọi điện liên tục, 1 ngày phải lên đến 3 lần để làm việc với an ninh. Đi đi, lại lại để làm việc như vậy khiến họ cảm thấy mệt mỏi. Tức là cơ quan công an, an ninh đã có hành vi tác động đến chủ nhà và đuổi bọn em ra khỏi nhà để không cho bọn em ra khỏi đây nữa".

Vừa rồi là chia sẻ của bạn trẻ Lý Quang Sơn, người đã tham gia các hoạt động phổ biến thông tin về nhân quyền sau khi VN được bầu làm thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (LHQ) hồi tháng 11 năm 2013. Là sinh viên trường Luật, Lý Quang Sơn tự thấy mình có trách nhiệm với xã hội là cần phải tìm hiểu cũng như phổ biến cho những người xung quanh có sự hiểu biết về các quyền căn bản của con người được quy định trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Tức là cơ quan công an, an ninh đã có hành vi tác động đến chủ nhà và đuổi bọn em ra khỏi nhà để không cho bọn em ra khỏi đây nữa.
-Anh Lý Quang Sơn

Lý Quang Sơn chia sẻ thông tin nhân quyền với mọi người bằng các cẩm nang trong những buổi tham gia mặc áo có biểu tượng nhân quyền đi nhặt rác. Tuy nhiên, sinh viên Lý Quang Sơn không nhận được sự khuyến khích nào từ chính quyền địa phương trong sự phổ biến kiến thức nhân quyền cho người dân mà trái lại bản thân anh cùng 3 sinh viên khác không được tiếp tục thuê chổ ở dù không có biểu hiện nào vi phạm hợp đồng thuê nhà.

Lên tiếng với đài ACTD, Đỗ Anh Tuấn, người tham gia hoạt động quảng bá cho quyền con người cho biết anh bị phạt 35 triệu đồng vì tàng trữ và phổ biến Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ và Hiến pháp nước CHXHCNVN 1992. Anh Đỗ Anh Tuấn chia sẻ rằng nhân ngày Quốc tế Nhân quyền, hôm 8 tháng 12 năm ngoái, anh cùng những người bạn đến công viên Thống Nhất phân phát tờ rơi và tờ gấp Cẩm nang Thực thi Quyền làm người. Sau đó 3 ngày, Đỗ Anh Tuấn nhận thông báo quyết định xử phạt hành chính về xuất bản phẩm in sao lậu và anh Tuấn tiến hành kiện chính quyền địa phương. Anh Tuấn cho biết thêm:

"Lần đầu khi họ quyết định xử phạt thì em đã quyết định kiện đến Tòa án Nhân dân ở Quận Hai Bà Trưng nhưng cách diễn giải của họ thì rất lằng nhằng trong đối tượng bị kiện giữa là Chủ tịch UBND Quận Hai Bà Trưng hay là đích danh ông Nguyễn Văn Hiếu-Chủ tịch UBND Quận Hai Bà Trưng hay chỉ cái tên UBND Quận Hai Bà Trưng không thôi".

...và việc làm

Vì thủ tục kiện tụng rắc rối như vậy nên anh Tuấn đã dừng lại. Đúng 1 năm sau, Đỗ Anh Tuấn nhận được thông báo bị cưỡng chế bằng hình thức trực tiếp trừ lương hàng tháng trong tài khoản ngân hàng.

580323_455196341258829_1219449910_n-400.jpg
Ảnh minh họa.

Thế số phận của những người bày tỏ chính kiến, chia sẻ thông tin về dân chủ nhân quyền trên các trang mạng xã hội thì thế nào? Bạn Khúc Thừa Sơn cho biết:

"Mình không kiếm được việc làm bởi vì căn cứ theo giấy tờ để xin việc làm thì chính quyền địa phương chỗ Sơn cư trú không chứng giấy tờ cho Sơn. Nếu không có giấy tờ thì không có bất cứ công ty nào nhận hồ sơ cả và coi như mình không thể có việc làm".

Blogger Nguyễn Thiện Nhân tham gia Hội Nhà báo Độc lập thì lại rơi vào hoàn cảnh bị chủ doanh nghiệp nơi anh làm việc cho thôi việc. Theo như lý do anh bị cho nghỉ việc vì chủ doanh nghiệp bị áp lực từ cơ quan chính quyền địa phương. Anh Nguyễn Thiện Nhân trình bày:

"Tại vì hiện nay ở VN, nhận thức chính trị của người dân cũng như của doanh nghiệp rất thấp do trong một thời gian dài họ phải sống trong một xã hội thông tin một chiều và áp đặt những lý luận của Đảng Cộng sản cho nên nhận thức chính trị của họ thấp. Tôi nghĩ nếu trong thời gian tới mà tôi xin được công việc toàn thời gian thì sau một thời gian ngắn, khoảng nửa năm thì công ty cũng sẽ biết những hoạt động của tôi trên mạng và họ sẽ lại lo lắng và sẽ đuổi tôi thôi. Cho nên tôi thấy đường mưu sinh của tôi bị ảnh hưởng bởi hoạt động vì dân chủ".

Tôi nghĩ nếu trong thời gian tới mà tôi xin được công việc toàn thời gian thì sau một thời gian ngắn, khoảng nửa năm thì công ty cũng sẽ biết những hoạt động của tôi trên mạng và họ sẽ lại lo lắng và sẽ đuổi tôi thôi. 
- Anh Nguyễn Thiện Nhân

Ở VN ngày càng có nhiều những người trẻ lên tiếng cũng như tham gia vào các hoạt động cổ võ cho tự do dân chủ. Họ không những phải đối mặt với nhiều hình thức sách nhiễu, trấn áp "thầm lặng" như các hoàn cảnh vừa nêu mà họ còn là nạn nhân của những vụ tấn công, hành hung được dàn cảnh do côn đồ nhưng thực chất là do những nhân viên trong ngành an ninh mặc thường phục. Các trường hợp mới nhất được ghi nhận là của Blogger Nguyễn Hoàng Vi, nhà báo Trương Minh Đức, Luật sư Nguyễn Bắc Truyển...Thậm chí nhiều người phải chịu cảnh tù đày như nhạc sĩ Việt Khang, bạn trẻ Đinh Nguyên Kha…

Mới đây, Tổ chức Các Nhà Báo Không Biên Giới vừa công bố bản phúc trình phản ánh tình trạng đàn áp blogger và cư dân mạng ở VN ngày một trở nên đáng lo ngại. Phúc trình cho thấy hiện có 34 blogger bị cầm tù. Trong khi đó, con số những người đang bị triệt tiêu con đường sống ngoài xã hội do dấn thân hoạt động đấu tranh dân chủ ôn hòa thì vẫn chưa được thống kê.

Thế nhưng, những người này tuyên bố vẫn kiên định theo con đường đã chọn vì họ cho rằng những việc họ làm rất bình thường mà còn bị đàn áp, bị mất nhân quyền thì họ càng phải cố gắng và càng quyết tâm hơn bởi vì xã hội đi lên là nhờ vào nhận thức của mỗi người dân từ những quyền cơ bản nhất, trong đó có quyền tự do ngôn luận và quyền tự do bày tỏ ý kiến của mình. Họ phải tiếp tục với hy vọng không phải cho bản thân mà cho hơn 90 triệu người dân được hưởng một môi trường sống tự do dân chủ, không còn ai bị phạt chỉ vì phát Tuyên ngôn Nhân quyền của LHQ.

Hiện đang có 34 blogger bị giam cầm, và ngay chính trong bản phúc trình mới được Tổ chức Các Nhà Báo Không Biên Giới công bố hôm 16/12 vừa rồi có đoạn viết rằng Nhà nước VN vừa tìm cách ngăn chặn internet vừa bắt giữ những người sử dụng internet để bày tỏ quan điểm của họ, đòi hỏi Chính phủ phải đổi mới chính trị, lắng nghe tiếng nói của người dân. Mặc dù số người bị Nhà nước bắt giữ ngày một nhiều nhưng những nhà tranh đấu dân chủ cho VN vẫn đi sát với lời cam kết mà họ đưa ra từ những ngày đầu tiên là không bao giờ bỏ cuộc.

Võ Thị Hảo : Lẽ nào người VN không nợ “tiền đò” sự thật?

Nguồn RFA

Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội 2014-12-18

0077d0bb-02ec-4a22-b566-674cd6bbec9f.jpeg
Blogger Nguyễn Quang Lập và blogger Hồng Lê Thọ
RFA screen capture

Chiến dịch bắt bớ những blogger vô tội

Việc nhà cầm quyền VN bắt giam Nguyễn Quang Lập - một nhà văn, một blogger ôn hòa chỉ chuyên chở sự thật trên con thuyền "Quê Choa", không làm bất kỳ điều gì phạm pháp, đã là một hành vi gây phẫn nộ lâu dài trong dư luận VN và quốc tế.

Theo thông tin cho biết, sau 9 ngày bị tạm giam, đến 17/12/2014, nhà văn Nguyễn Quang Lập, thay vì phải được trả tự do ngay lập tức kèm theo lời xin lỗi và bồi thưởng thiệt hại, bồi thường danh dự, thì lại bị khởi tố theo điều 88 về "tội tuyên truyền chống nhà nước". Người bị kết tội theo điều này có thể bị án tù từ 3 đến 20 năm.

Nếu cả hệ thống tuyên truyền VN có lên tiếng bôi nhọ Nguyễn Quang Lập, cũng như bôi nhọ bloger Hồng Lê Thọ (bị bắt vào ngày 29/11/2014) và nhiều nhà bất đồng chính kiến, trí thức phản biện, những dân oan VN khác đang bị bắt giam trong nhà tù VN, thì có một sự thật không thể chối bỏ được là dẫu xét trên phương diện nào của Hiến pháp VN và những cam kết quốc tế mà VN đã ký, thì những người này vẫn hoàn toàn vô tội.

Khi Hiến pháp đã quy định quyền của công dân, đương nhiên không một văn bản luật nào được trái Hiến pháp. Điều 88 hay điều 258 của. Bộ Luật hình sự chính là những quy định vi hiến, được đặt ra để cấm đoán tự do ngôn luận, để ngăn chặn các công dân đưa thông tin về sự thật và các ý kiến phản biện, trái với quyền lợi của nhiều nhà cầm quyền độc tài mà thôi.

Giám đốc Á châu của Tổ chức theo dõi nhân quyền – ông Brad Adams đã là một trong nhiều người đại diện cho tổ chức, cá nhân lên án về sự sai trái của những điều luật này: "chính phủ Việt Nam đã nhiều lần từ chối không chịu sửa đổi hoặc rút lại những điều khoản về an ninh quốc gia trong bộ hình luật, như điều khoản 88, kết tội những người đối lập ôn hoà...[và] tiếp tục dùng những luật này để bắt những người chỉ trích phải im tiếng". Ông cũng phê phán việc "chính phủ Việt Nam coi việc phát biểu quan điểm là một tội phạm". Ông kêu gọi chấm dứt "bỏ tù những người bất đồng chính kiến".

Nhiều chuyên gia về luật pháp trong nước và quốc tế đã nhận  xét: việc sử dụng điều 88 cũng và 258 của Bộ luật Hình sự VN là vi phạm luật nhân quyền quốc tế.

Không ai không biết rằng những hành vi tước bỏ quyền tự do ngôn luận của công dân là một trong những tội ác chống lại loài người.

Dư luận cũng lên tiếng mạnh mẽ về phương diện trái đạo lý trong việc  bắt giam Nguyến Quang Lập(NQL). Đày đọa một nhà  văn  tài năng, tuổi đã cao, bị liệt nửa người, hết sức khó khăn ngay cả trong việc tối thiểu như làm vệ sinh cá nhân, bản thân ông lại còn mang nhiều bệnh hiểm nghèo và có thể chết bất kỳ lúc nào bởi bệnh tiểu đường nếu không được điều trị kịp thời và đúng chủng loại thuốc trong cảnh lao tù khắc nghiệt rõ ràng là một hành vi hết sức thất nhân tâm.

"Nhận tội và xin khoan hồng"?

Chỉ sáu  ngày sau khi NQL bị bắt, Báo Công an TPHCM đã loan tin  "Ông Lập khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại. Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội".

Thông tin này khiến cho một số người thất vọng. Đặc biệt, những "dư luận viên" chuyên "ngậm máu phun người"  để lấy lợi lộc thì đắc thắng, ra sức dè bỉu mạt sát. Nhưng những người đã nhiều năm chứng kiến diễn biến trong trường văn trận bút  sẵn sàng chà đạp lên đạo lý và sự thật dưới sự điều hành theo lợi ích của phe nhóm cầm quyền nào đó thì suy nghĩ khác. Ai cũng biết rằng đưa những thông tin chưa được kiểm chứng nhằm gây mất uy tín cho một người nào đó là trò thường xuyên, dễ dàng nhất mà người ta có thể làm trong một nền báo chí bị bóp nghẹt tự do ngôn luận. Thực tế cho thấy đã từng có nhiều thông tin giả được tung ra, thậm chí được đưa trên truyền hình nhưng đã bị cắt xén nhằm bôi nhọ những nhà văn, nhà trí thức, nhân sĩ yêu nước có tài năng, trung thực, dám vì quyền lợi chung mà hy sinh quyền lợi riêng.

Mục đích của việc bôi nhọ đó là khiến cho nạn nhân bị cô lập. Đã bị đầy đọa, họ càng thêm cô đơn khốn khổ trong lao tù. Họ thậm chí còn có thể bị ngay cả những người cùng chí hướng coi thường, bỏ rơi.

Mặt khác, việc bôi nhọ này cũng khiến cho một số người đang có cái nhìn thiện cảm, biết ơn những nhân sĩ trí thức dấn thân vì công lý và sự thật nay dễ sa vào thất vọng, chán nản trước thần tượng mà họ ngưỡng mộ. Họ nghĩ rằng thần tượng của họ đã không bền chí, hèn nhát và đầu hàng trước bạo quyền bằng cách nhận tội dù bản thân vô tội.

Cũng có người đặt giả thiết: giả sử nhà văn Nguyễn Quang Lập do không chịu đựng được áp lực khắc nghiệt lên bản thân, bệnh tật và gia đình nên đã "nhận tội" dù biết rằng mình không có tội và "xin được khoan hồng"? Tính mạng anh đang bị đe dọa bởi bệnh hiểm nghèo nên phải tạm thời lùi bước để được tại ngoại cứu lấy mạng sống? Thực tế đã cho thấy nhiều tay sừng sỏ vào sinh ra tử trong giới giang hồ dù không giết người cũng phải  nhận tội cho thoát khỏi áp lực bức cung, nhục hình dai dằng với đủ ngón thâm độc, dẫu biết rằng nếu nhận tội nghĩa là nhận cái chết. Công bằng mà nói, chúng ta, mong có một Nguyễn Quang Lập kiên cường nhưng ngay cả trong trường hợp như vậy, cũng không thể không biết ơn những gì anh đã làm, đã hy sinh vì quyền lợi cộng đồng trên con thuyền Quê Choa.

Việc Nguyễn Quang Lập không được trả tự do sau 9 ngày tạm giam mà tiếp tục bị khởi tố theo điều 88 khiến cho dư luận càng nghi ngờ việc "Nguyễn Quang Lập nhận tội và xin khoan hồng" là thông tin bịa đặt.

Ủy ban Bảo vệ Ký giả Quốc tế (CPJ) hôm 8/12 đã ra thông báo kêu gọi trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho nhà văn Nguyễn Quang Lập. Ông Shawn Crispin, đại diện của CPJ ở Đông Nam Á, nói: "Chính phủ Việt Nam nên chấm dứt việc sử dụng các đe dọa pháp lý để bịt miệng các bloggers độc lập và hãy bắt đầu bảo vệ quyền tự do báo chí được ghi nhận trong Hiến pháp Việt Nam." 

Ta nợ "tiền đò" những người đã hy sinh bản thân vì lợi quyền chung

Một người  đa tài, nhân cách đáng nể trọng như Nguyễn Quang Lập, nếu chọn con đường viết văn, viết báo dối trá, tụng ca cho nhà cầm quyền, hoặc thờ ơ, vô lương trước sự thật và nỗi đau của đồng bào mình thì đã có rất nhiều dịp để vơ vét vinh thân phì gia. Nhưng anh đã không chọn con đường làm một nhà văn nô lệ, mặc dù đa phần nhà văn, nhà báo và những người được gọi là có học ở VN đã chọn con đường đó.

Theo dòng thời gian, chính kiến của người đồng hành với sự thật và lên tiếng vì sự thật ngày càng rõ ràng theo sự thức tỉnh. Con đường họ đi là con đường xa thẳm và đầy chông gai, càng đi càng chuốc lấy thiệt hại cho bản thân mình và gia đình. Những điều họ nói và viết ra, thay vì sẽ bị những tin tức sự kiện mới bồi lấp và đi vào quên lãng, thì với sự đàn áp của nhà cầm quyền, với thực tế một VN đang ngày càng đàn áp tự do và nhân quyền, đi ngược lại con đường phát triển của nhân loại, những điều họ nói và viết ra lại càng có sức lay động mọi người.

Vì sao blog Quê Choa của Nguyễn Quang Lập lại có tới hơn một trăm triệu người đọc, trong khi anh không hề dùng những thủ pháp giật gân câu khách và anh chẳng có tiền bạc và  thế lực nào để hỗ trợ cho anh trong việc làm blog này? Con người tàn tật ấy đã làm được một điều phi thường mà những người dân có lương tâm trong  nước VN phải tri ân, cũng như tri ân những blogger như Ba Sàm, Hồng Lê Thọ, Điếu Cày... và nhiều người khác.

Bởi vì người đọc  vốn công bằng. Họ chẳng vì Nguyễn Quang Lập. Họ hào hứng dành thời giờ quý giá đến với Nguyễn Quang Lập chỉ vì trong những bài viết, trong blog của anh có họ - những người dân thấp cổ bé họng – tầng lớp bị tổng thương nhiều nhất về quyền lợi so với giai tầng cầm quyền tham nhũng.

Và tại Quê Choa, họ được đáp ứng phần nào khao khát thông tin về sự thật. Họ được đọc  những bài viết trung thực, có chất lượng từ những trang web khác, được tiếp cận những cái nhìn nhiều chiều để tự mình chọn lọc thông tin cho khách quan hơn, tránh sự việc bị bóp méo hoặc sự thờ ơ, che giấu từ phía bộ máy tuyên truyền khổng lồ chỉ phục vụ quyền lợi của những kẻ tham nhũng và bán nước.

Đã có trên một trăm triệu lượt người vào đọc Quê Choa, thì ít ra cũng có cỡ cả hàng chục triệu người nợ và hàm ơn Nguyễn Quang Lập.

Không nợ nần sao được. Chúng ta nợ anh, cũng như nợ những blogger quên mình làm ra những trang thông tin vô vụ lợi cho cộng đồng, chỉ để thể hiện một khát vọng muốn cho VN bảo vệ được chủ quyền đất nước, cải cách thể chế tiến bộ để người VN đỡ khổ, đi nhanh hơn trên con đường phát triển.

Ai đi đò mà chẳng phải trả tiền đò. Nếu không trả nghĩa là đi nhờ. Nhờ là nợ mãi.

Khi chúng ta đi trên con đò chở sự thật, chúng ta nợ người lái đò không phải tiền. Món nợ của chúng ta lớn hơn nhiều. Đó là nợ mồ hôi nước mắt và có khi cả máu của người lái đò đơn độc dưới vô vàn hiểm nguy.

Đó là loại nợ nhân tâm.

Chúng ta đã chứng kiến nhiều người làm nên những kỳ tích anh hủng. Liều mình lấy thân che cho một em nhỏ trước bom. Lao vào lửa cứu người trong đám cháy. Đó là những hành vi hết sức đáng khâm phục và hàm ơn. Nhưng thường những hành động anh hùng kiểu đó diễn ra trong khoảnh khắc. Nguy hiểm chết người trong khoảnh khắc và áp lực sẽ chấm dứt rất nhanh.

Sự lựa chọn hy sinh của những anh hùng kể trên khác với đặc thù của những nhà bất đồng chính kiến, những nhà phản biện, những người viết vì lương tri.

Thử thách đối với họ là những tháng năm dài của đời người phải đối diện với áp lực nguy hiểm của cả một bộ máy đàn áp khổng lồ đè nặng lên tâm tư và đời sống trong từng giờ giờ ngày ngày phút phút năm năm. Khi đã là một người viết chuyên chở sự thật tại một đất nước độc tài như VN, mỗi ngày đều có thế là ngày cuối cùng anh được sống hoặc được tự do. Mỗi người đi qua anh, ngồi trước cửa nhà anh đều có thể là một người theo dõi và hãm hại anh bất cứ lúc nào. Khi đã là một người bất đồng chính kiến, đứng về phía sự thật, không những bản thân anh mà có thể cả người thân, gia đình anh cũng sẽ bị triệt phá mọi đường sinh kế.

Tại sao một người bị tàn tật, bệnh hiểm nghèo như Nguyễn Quang Lập hoặc một số người khác phải đơn độc liều thân?

Lỗi một phần là ở chúng ta, một đám đông vố số những người thờ ơ, vờ câm điếc mù lòa, biết hết về những bất công, ấm ức trong dạ, khao khát một bến bờ công lý nhưng vì đàn áp, vì sợ hãi mà không làm bất cứ điều gì để phản đối những cái xấu, bất công, để mặc tham nhũng và lũ xẻo thịt đất nước hoành hành.

Đã biết rằng nợ, thì sao không trả? Một chữ ký vào kiến nghị  yêu cầu trả tự do cho Nguyễn Quang Lập và các nhà bất đồng chính kiến, các blogger khác đang bị cầm tù, truy bức khác, đó là một việc làm tối thiếu và cấp bách vào lúc này, chí ít cũng là tự an ủi lương tâm.

Nhà cầm quyền VN cần hành xử theo lẽ phải, trả tự do ngay cho Nguyễn Quang Lập, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Hữu Vinh ...và những người bất đồng chính kiến, dân oan đang bị cẩm tù khác. đồng thời hủy bỏ ngay điều 88 và 258 của Bộ Luật Hình sự hiện hành.

Võ Thị Hảo, Hà Nội 18/12/2014

Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

Phạm Minh Hoàng - Bản tường trình. (đấu tố thời đồ đểu!)

Nguồn facebook Phạm Minh Hoàng


Hôm qua 17/12, vào lúc 15g45 anh tư pháp phường 8 có xuống đưa giấy làm việc với lý do: "họp tổ dân phố đánh giá quá trình chấp hành án tại địa phương" (tôi còn bị quản chế `1 tháng nữa).

Mình rất "tâm tư" vì trong Luật không có điều khoản này, với nữa nếu muốn đánh giá thì chỉ cần nói trong các kỳ họp định kỳ hàng tháng, hơn nữa tôi chỉ có hơn 3 tiếng để chuẩn bị (buổi làm việc bắt đầu lúc 19g). Mùi đấu tố phảng phất đâu đây.

Mở đầu, ông chủ tịch phường thông báo có sự hiện diện của 2 tổ. Lại là một ngạc nhiên vì trên nguyên tắc việc này chỉ liên quan đến tổ tôi đang ở và thậm chí còn có những khuôn mặt ngoài phường 8 . Mùi vơ vét "Quần chúng tự phát" (QCTP) cũng phảng phất đâu đây.

Sau khi xong phần giới thiệu, chủ tọa trao quyền "công tố" cho hai QCTP. Mào đầu bằng những lời ngoại giao và sau đó liên tục những phỉ báng, những chỉ trích việc tôi làm mà tòa đã xử cách đây 4 năm. Đến khi được phép trả lời, tôi bắt đầu bằng các thắc mắc :

1. Buổi họp này được trìệu tập để "tổ dân phố kiểm điểm tôi", thế nhưng trong Luật thi hành án hình sự hoàn toàn không có điều khoản này quy định việc này, vậy thì đây là một buổi làm việc phi pháp. Tôi không được trả lời. 
 2. Tôi cũng hỏi cử tọa rằng phải có ông chú tịch phường giới thiệu thì bà con mới biết tôi là ai thì trên cơ sở nào đánh giá về các việc làm của tôi. Cũng chẳng bà con nào lên tiếng.

Những QCTP sau đó nêu lại vụ xảy ra ngày 5/11 (ngày côn đồ mang hung khí đến đe dọa tình mạng gia đình tôi), và họ tố cáo tôi "xâm phạm gia cư bất hợp pháp" và đòi truy tố. Thế nhưng khi tôi trả lời thì họ dùng đủ mọi cách để cho câu nói của tôi không được trọn vẹn. Tôi tự hỏi, trình bày một vấn đề theo suy diễn một chiều của mình rồi để những người không chứng kiến kiểm điểm và buộc tội thì có khách quan không?

Tôi xin ghi lại đây vài mẩu đối thoại tiêu biểu :
 QCTP : Từ ngày có đảng (CS) dân tôc ta đã tạo được bao nhiêu kỳ tích, đánh thắng không biết bao nhiêu cuộc chiến và bây giờ chỉ sau 39 năm hỏa bình đã được những thành tựu khiến cả thế giới nể phục, vậy mà ông Hoàng còn tiếp tục chống đảng
 PMH : Báo chí nhiều năm trở lại đây đã liên tục nêu lên các sai lầm, những yếu kém thì việc tôi chỉ trích là chuyện bình thường. Còn nói về thành tựu thì cũng nên nhắc lại những thất bại của đảng CS. Ai trong chúng ta cũng đã biết việc khai thác bô-xít đi về đâu, ai trong chúng ta cũng hổ thẹn khi sau 39 năm chúng ta chưa làm nổi con ốc vít và đang bị Kampuchia và Lào vượt mặt. 

QCTP : Anh ăn cơm VN, uống sữa VN vậy mà anh đi chống lại chính quyền tức là chống lại nhân dân VN.
 PMH : Cơm VN, sữa VN có từ thời Hùng Vương lập quốc chứ không phải có từ khi có đàng hoặc từ 1945 khi ông Hồ tuyên bố độc lập. Chúng ta cần phải phân biệt rõ ràng đâu là chủ nghĩa, đâu là dân tộc. Tôi chống cái chế độ cộng sản với những sai trái của nó chứ không hề chống lại nhân dân và tôi sẽ tiếp tục làm việc này cho đến ngày nào vẫn còn oan sai, còn yếu kém, còn tụt hậu.

QCTP: Anh có quốc tịch Pháp thế anh có biết rằng nước Pháp đã cai trị VN suốt 80 năm và "đỉnh điểm" của việc này là sự kiện hơn hai triệu người VN chết. Anh có biết thế không ?
 PMH: Tôi xin hỏi ông hai triệu người này chết đói vào năm nào ? (không trả lời). Tôi được biết là họ chết vào năm 1945 và là do chính sách của người Nhật.

QCTP: Không ai cấm anh thực thi quyền tự do ngôn luận nhưng phải viết cho những cơ quan, báo đài chính thức chứ không được phát tán lên mạng, rồi còn lai-liếc (like) lung tung là không được.
 PMH: Tôi đã từng viết bài cho Tuổi Trẻ nhưng họ không đăng, đúng là họ có quyền không đăng thì tôi cũng có quyền nói lên bằng hoàn cảnh và điều kiện của chúng tôi. Còn nếu anh nói "lai-liếc (like) lung tung" thì tôi đề nghị trước tiên nên đóng cửa các trang xã hội cụ thể là Facebook.

QCTP: Nếu anh thấy không thích hợp thì anh cứ việc ra nước ngoài sống.
 PMH: (lúc này họ không cho tôi micro, bắt buộc tôi phải gào lên). Tôi là người VN. Tôi sinh ra và lớn lên ở đất nước này, không có gì và không ai có quyền bắt buộc tôi phải ra nước ngoài sống.

QCTP: Tôi đề nghị tước "danh hiệu tù nhân lương tâm" của anh Hoàng.
 PMH: (dĩ nhiên tôi đã trả lời, nhưng xin để cho mọi người đóng góp ý kiến của mình vào một câu nói "có một không hai" này).

Xin tường trình cho bà con được rõ và mong được sự đóng góp ý kiến của cả nhà. 

 Phạm Minh Hoàng
 (18/12/2014)

Nguyễn Thị Từ Huy : Tiếp tục suy nghĩ về những vụ bắt bớ gần đây

Nguồn rfablog
Wed, 12/17/2014 - 19:47 — nguyenthituhuy

Những gì diễn ra trong những năm gần đây và nhất là trong những ngày gần đây khiến tôi tự đặt cho mình câu hỏi này : phải chăng đang diễn ra một quá trình tái toàn trị hóa (trở lại với thời kỳ toàn trị) tại Việt Nam ?

Những nghiên cứu của Hannah Arendt cho phép bà xác định rằng khái niệm chủ nghĩa toàn trị (totalitarisme) được áp dụng cho hai hệ thống duy nhất : hệ thống cộng sản Liên Xô dưới thời Staline và hệ thống quốc xã Đức thời Hitler. Sau cái chết của hai lãnh tụ toàn trị này, hệ thống toàn trị sụp đổ, cái còn tiếp tục tồn tại được gọi là hệ thống độc tài cộng sản.

Václav Havel không đồng ý với cách nhìn này. Trong những năm 70 của thế kỷ trước, ông dùng chữ chủ nghĩa hậu toàn trị (post-totalitarisme) để chỉ mô hình chính trị của các nước cộng sản Đông Âu. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là đến cuối những năm 80, ông sử dụng lại khái niệm « chủ nghĩa toàn trị » của Arendt một cách hệ thống để chỉ hình thái cộng sản Đông Âu, trong một bài viết có tựa đề là « Histoire et totalitarisme ». Có lẽ đối với Havel, những yếu tố toàn trị luôn là một đặc điểm cố hữu của chủ nghĩa cộng sản.

Nếu ta đồng ý với Arendt rằng chữ « chủ nghĩa toàn trị » chỉ phù hợp với một chế độ trong đó diễn ra việc thanh trừng hàng loạt, giết người với số lượng lớn, và giết những người vô tội, thì quả thật điều đó chỉ phù hợp với Liên Xô của Staline, và nước Đức của Hitler.

Ở các nước cộng sản khác, dù số lượng người bị giết không nhiều như ở hai quốc gia nêu trên, nhưng vẫn diễn ra những vụ giết người hàng loạt. Ở Việt Nam, điều đó đã xảy ra trong cải cách ruộng đất. Bao nhiêu người vô tội đã bị giết chỉ vì thuộc thành phần địa chủ, và kể cả khi họ không phải là địa chủ, kể cả khi họ là ân nhân của những lãnh tụ cộng sản, họ bị giết chỉ vì cần phải có một số lượng người bị giết cho đủ chỉ tiêu. Nếu đặt trong guồng máy và logic của chủ nghĩa toàn trị và chủ nghĩa cộng sản để xem xét vụ cải cách ruộng đất, ta sẽ hiểu vì sao một việc như thế có thể xảy ra, và đã xảy ra.

Có lẽ hiện đang có một quá trình tái toàn trị hóa tiệm tiến tại Việt Nam. Để xác định được nó bắt đầu từ lúc nào, cần phải có nghiên cứu, nhưng rất có thể (đây chỉ là một phỏng đoán chưa kiểm chứng) nó có nguồn gốc từ hội nghị Thành Đô, bởi trước đó Việt Nam đã biết đến một thời kỳ mở cửa với thành tựu trên nhiều mặt.

Tôi dẫn ra đây những sự kiện mà tôi dựa vào đó để suy luận về một quá trình tái toàn trị hóa có thể đang diễn ra trên lãnh thổ chúng ta.

Vụ Nhã Thuyên cho thấy sự trở về với những cuộc thanh trừng thời kỳ Nhân văn Giai phẩm. Dù rằng, về quy mô và tính chất không có sự tương đương, nhưng có một ý chí quyết tâm đưa sinh hoạt văn học nghệ thuật và nghiên cứu khoa học xã hội nhân văn trở lại thời kỳ Nhân văn Giai phẩm, và được thực hiện tinh vi hơn, kín đáo hơn. Thậm chí ý chí này được luật hóa bằng luật giáo dục.

Việc xuất hiện « sự tố giác của quần chúng » chính là ngôn ngữ của thời cải cách ruộng đất. Và những người bị bắt mới đây, Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, là những người bình thường như bao nhiêu người khác. Việc bắt bớ họ gây ngạc nhiên, gây sửng sốt bởi họ không giống Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, không giống Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào ở những điểm : họ không có một tuyên ngôn rõ ràng về quan điểm chính trị, không có quan điểm chống đối, không trực tiếp viết bài. Blog của họ chỉ làm nhiệm vụ đưa tin, như bao nhiêu blog khác. Thậm chí, dưới mỗi bài đăng lại trên Quê Choa đều có ghi : « Nội dung bài viết không phản ánh quan điểm của Quê Choa ». Tôi ghi theo trí nhớ, vì khi vào tìm lại blog Quê Choa để kiểm tra thì không còn tìm thấy địa chỉ của Quê Choa trên google nữa. Ngoài số lượng người truy cập và số lượng bài giới thiệu, thì Quê Choa và Người Lót Gạch cũng giống như rất nhiều những blog khác. Và mọi người ngơ ngác, không hiểu tại sao hai người này bị bắt, và do đó đã có nhiều suy luận khác nhau về nguyên nhân, một điều bình thường trong bối cảnh chẳng có nguyên nhân nào được đưa ra một cách chính thức.

Trước đây chính quyền chỉ bắt một người, bây giờ đã có dấu hiệu bắt hàng loạt, và bắt những người bình thường, theo « tố giác của quần chúng ». Đó là một dấu hiệu rõ rệt của sự quay trở lại với thời cải cách ruộng đất. Hẳn chúng ta chưa quên rằng cách đây ít lâu, có một triển lãm chính thức về cải cách ruộng đất tại thủ đô, và điều này cũng đã gây ngạc nhiên cho tất cả mọi người. Khó có thể tìm thấy một lý do thích hợp cho việc tổ chức một triển lãm như vậy. Nhưng chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi nhìn nó như dấu hiệu của một quyết tâm quay trở lại với thời kỳ dã man nhất của chủ nghĩa toàn trị cộng sản. Thực ra chính quyền cũng không dấu sự dã man của mình khi chọn bắt giam hai người có tuổi và đều đang bị bệnh nặng. Thông điệp của chính quyền là : dân chúng cần biết rằng họ đang được lãnh đạo bởi một chính quyền đủ khả năng đi tới tận ranh giới cuối cùng của sự vô nhân đạo.

Khi đã đi tới chỗ bắt quả tang một nhà văn đang viết văn (có nhà văn nào mà không viết văn, không viết văn sao gọi nhà văn), có nghĩa là đi tới chỗ bắt một người đang làm công việc thường nhật của mình, thì có nghĩa mọi việc chẳng còn nằm trong bất kỳ một logic nào nữa. Ai cũng có thể bị bắt quả tang khi đang làm công việc thường nhật của mình : một nhà giáo sẽ bị bắt quả tang khi đang đứng trên bục giảng, một bác sĩ sẽ bị bắt quả tang khi đang khám cho bệnh nhân, một bà nội trợ sẽ bị bắt khi đang làm bếp, và có thể tới chỗ một ông chồng sẽ bị bắt quả tang khi đang ngủ với vợ mình... Thật ra chẳng còn gì đáng ngạc nhiên nữa kể từ khi hai cái bao cao su đã qua sử dụng bị bắt quả tang đang ở trong sọt rác của khách sạn, rồi hai xe máy bị bắt quả tang đi hàng ba... Một nhà văn bị bắt quả tang khi đang viết văn, có lẽ sự phi lý này có nhiều thi tính nhất trong số các sự vụ phi lý đã diễn ra!!!

Chúng ta thực sự không biết được chính quyền này có quyết định quay trở về tới tận cái khởi điểm chết chóc của chủ nghĩa toàn trị, lúc mà hàng loạt người vô tội bị giết không cần lý do, không cần nguyên nhân, bị giết bởi chính sự vô tội của họ. Chúng ta không biết được, không ai suy đoán được.

Chúng ta đã có bằng chứng trong lịch sử để thấy sự tàn bạo, bạo lực, bản năng giết người nằm sẵn trong con người như thế nào, và trong những điều kiện nào đó thì sự tàn bạo dâng lên và lây lan trên diện rộng. Bao nhiêu triệu người Do Thái đã bị giết chỉ vì họ là người Do Thái. Đã có bao nhiêu nghiên cứu về bạo lực, nhưng dĩ nhiên chưa ai có câu trả lời cuối cùng.

Trên cái đà gia tăng bạo lực trong xã hội hiện nay, và với sự gia tăng đàn áp, gia tăng bạo lực từ phía chính phủ mà càng ngày dân chúng càng bị buộc phải chứng kiến như trong thời gian những năm gần đây, chúng ta khó mà biết được quá trình tái toàn trị hóa này sẽ dẫn Việt Nam tới đâu.

Chúng ta cần tiếp tục suy nghĩ nếu chúng ta còn có bộ não ở trong đầu. Chúng ta cần cảm thấy đau đớn trước việc những người vô tội càng ngày càng bị bắt nhiều hơn, nếu chúng ta còn có một trái tim trong lồng ngực. Và chúng ta cần hành động nếu cuộc sống của chính chúng ta bị đe dọa. Quyền bảo vệ mạng sống là quyền tự nhiên mà tất cả mọi người sinh ra đều có, đó là quyền mà không ai ban bố được cho ai, cũng không ai tước đoạt được của ai.

Paris, 17/12/2014

Nguyễn Thị Từ Huy

Tuấn Khanh : Ngày buồn hiu với bài hát cuối

Nguồn rfablog

Wed, 12/17/2014 - 18:39 — tuankhanh

Còn 4 ngày nữa đến Lễ Giáng Sinh thì Việt Dzũng mất. Anh không kịp mừng lễ Chúa sinh ra lần thứ 55 trong đời mình, không kịp trình diễn 2 bài hát cuối cùng mà anh thu âm tại California. Hai bài hát về đức tin của anh, nỗi sợ hãi và phấn khích, trong đó có những câu hát như lời trối trăng sau cùng.

 
Ngày 20-12-2013 đó, mới đây mà đã một năm. Tại nghĩa trang Good Shepherd Cemetery, cỏ đã xanh quanh bia mộ. Nụ cười của anh dừng ở tại phiến đá. Bình yên hay khắc khoải, khó ai biết được. Cũng giống như Emily Bronte viết lời kết trong Đỉnh Gió Hú, rằng cỏ xanh và con mắt trần gian khó mà biết được nỗi niềm của người nằm dưới bia mộ đó, có thật sự an nghỉ hay không?
 
Từ ngày tháng ấy, người Việt hải ngoại ở hai miền Nam Bắc California không còn nghe được tiếng nói của Việt Dzũng trên đài phát thanh mỗi sáng. Giọng cười sảng khoái và cách đọc tin như cấu níu người nghe của anh "mời quý vị quay lại với Việt Dzũng"... như vẫn âm vang đâu đó. Vốn bởi, người ta đã quá quen thuộc sự có mặt của anh bất kỳ trong một chương trình ca nhạc hay sinh hoạt cộng đồng. Khi nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng viết về niên kỷ hồi sinh với một Việt Nam đã dựng nên bên ngoài Việt Nam, theo đó đã có những con người không thể nào quên  của lịch sử, của phận người vận nước, như Việt Dzũng.
 
Mấy năm trước, một lần được xem anh và ca sĩ Nguyệt Ánh hát ở Houston. Giữa chương trình đang rất sôi động, đột nhiên có khoảnh khắc Việt Dzũng buông micro, thừ người ngay trên sân khấu. Mắt anh buồn. Tôi chụp được giây phút đó, đưa cho anh xem lại và hỏi có phải anh mệt không? Anh cười, "Anh nghe bài Em có mơ một ngày về của chị Ánh, rồi tự hỏi anh có kịp về quê hương mình không".
 
Việt Dzũng đầy thứ bệnh trong người. Bác sĩ nói bất cứ lúc nào trái tim hay mạch máu của anh đều có thể ngừng lại không cần lý do chính đáng. Vì vậy mà Việt Dzũng tận dụng mọi thời cơ có được trong đời mình để lăn xả vào hoạt động, để sáng tác, hát, gầy dựng một điều gì đó. "Em nghĩ anh có kịp về được Việt Nam không?". Thật khó mà nhìn thẳng vào mắt của anh để trả lời đúng cho câu hỏi này. Dù tôi gật đầu, nhưng ánh mắt thông minh vẫn luôn đầy giễu cợt của anh như xoáy vào, im lặng và thấu hiểu. Đầu năm 2013, trong chuyến lưu diễn ở Úc, Việt Dzũng âm thầm cho in trên mặt đĩa lời chia tay khán giả ở Châu Đại Dương, nói rằng đây sẽ là chuyến lưu diễn cuối cùng của anh.
 
Về Việt Nam, vẫn là một trong những câu chuyện hay được gợi lên từ Việt Dzũng. Nó cũng là sự khắc khoải của rất nhiều người Việt lìa xa quê hương mà linh hồn như vẫn quẩn quanh nơi chôn nhau cắt rốn. Mỗi khi chứng kiến hay nghe về đề tài này từ những người vọng quốc, tôi vẫn hay rờn rợn trên da, thấm thía một nỗi buồn khó tả. Ngay cả nhạc sĩ Phạm Duy, một con người vẻ như bất cần thế giới, trước khi được chính thức về nước, cũng đã từng thì thầm hỏi qua điện thoại rằng "ở Việt Nam còn ai nghe nhạc của tôi không?". Nghe mà tê tái, không phải cho riêng ai, mà cho một dân tộc và tổ quốc quá đoạn trường.
 
Trong một lần đi diễn ở Sacramento, Việt Dzũng nghe đồn có một ông thầy Miên coi bói rất hay. Tò  mò, anh chạy đến gặp ông thầy, và chỉ hỏi một câu "khi nào tôi có thể về Việt Nam?". Ông thầy không biết Việt Nam là gì, cũng chẳng màng thế sự, chau mày nói rằng "nếu ông sống qua năm tới, thì 2015 ông có thể về được". Chuyện tưởng như đùa, nhưng Việt Dzũng đã không đi qua được ngày tháng đó. Đường về đã gần qua nắng gió, nhưng xa hơn trong trần thế.
 
Khi bắt đầu mệt hơn thường lệ, Việt Dzũng nhờ hoà âm gấp hai bài hát để anh hát khi còn sức. Một bài có tên Cùng đi với tôi do anh viết, và bài Đừng sợ của một tác giả trong nước. Trong bài Đừng sợ, nhạc sĩ Việt Dzũng viết lời 2 cho bài hát này, mà anh nói rằng ngẫu hứng từ các sự kiện của giới Công giáo. Còn bài Cùng đi với tôi thì lại là một ca khúc như lời từ biệt. Giọng hát anh yếu hẳn trong bài hát này, dù thu sửa nhiều lần. "Vậy thôi, anh không làm hơn được nữa rồi", Việt Dzũng lắc đầu.
 
Đừng đi đằng trước xa tôi
Tôi sẽ không theo kịp bước chân người
Đừng đi đằng sau lưng tôi
Tôi sẽ lầm đường lạc lối
 
Một năm sau, nghe lại bài hát này. Chợt nhận ra anh đã đi rất nhanh. Đã không thể bắt kịp anh rồi.
 
Hai bài hát như nói thay cho cảm giác cô đơn của Việt Dzũng khi hiểu mình sắp bước vào một chuyến đi xa. Hát với mình, anh tự trấn an về một nỗi sợ mơ hồ của số phận. Anh xin được giao phó linh hồn cho Chúa. Và anh cũng như muốn nhắc mọi người rằng đừng quên người bạn đã chống đôi nạng đi cùng mọi người rong ruỗi qua mọi nẻo đường của yêu thương, lý tưởng và chia sẻ. Bài hát như lời gọi đến những ai quen biết, để bày tỏ, khi thấy không còn kịp nữa.
 
Nhưng lúc này, làm sao để nói cho anh biết rằng cuộc sống này bỗng buồn hiu, khi mỗi sáng không còn nghe giọng truyền thanh của anh trên Radio Bolsa. Gió đã lạnh ngày cuối năm. Giáng sinh về. Nghe lại bài hát cuối cùng của anh. Viết mảnh giấy nhỏ, đốt và để tro bay theo gió về hướng anh nằm, hướng biển Huntington Beach. Vài chữ để anh đọc: "Thật sự, buồn hiu".
 
 
Kỷ niệm một năm ngày nhạc sĩ Việt Dzũng mất
(20-12-2013  /  2014)
 
=====
 
Cùng đi với tôi
 
Đừng sợ

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

BS. Phạm Hồng Sơn : Nghĩ gọn về Anh Ba Sàm

Nguồn nhucaytrevn

Theo một nguồn khả tín, Tướng Tô Lâm, một ngôi sao đang lên nhanh của Bộ Công an, đồng môn thuở C500 của Anh Ba Sàm, từng gặp trực tiếp Anh Ba Sàm để khuyên nhủ. Nhưng, Anh Ba Sàm, cho đến khi bị bắt, hẳn chưa một ngày rời Ba Sàm. Có lẽ chỉ có những người đã ấp ủ, trăn trở và rất tha thiết với Tự do hơn tất cả mọi thứ mới có ứng xử như Anh Ba Sàm đã thể hiện: tiếp tục tình bạn nhưng "anh đường anh tôi đường tôi" dù "anh" đã dốc bầu tâm giao và dù "anh" là một chỉ huy quyền uy của lực lượng chuyên chính hiện hành. Chắc chắn tâm giao đó, khuyên nhủ đó phải được hiểu theo hai mặt, là những cam kết, hứa hẹn, tưởng thưởng, viễn cảnh không nhỏ về vật chất và ở mặt kia là một đe dọa của thì tương lai gần cùng những tương lai xa hơn đầy tai ương, uy hiếp.

Chắc chắn nhiều người đã từng hoài nghi, nghi ngờ Anh Ba Sàm. Việc bắt Anh Ba Sàm đã làm chỉ số tín nhiệm và tin tưởng nơi anh tăng vọt, nhưng, tôi tin, sự thận trọng, nghi ngờ chưa hẳn đã hết. Song, tôi cũng tin những người khó tính nhất, thận trọng nhất phải thừa nhận bản kết toán về truyền thông do Anh Ba Sàm tạo ra có số dư dương rất lớn thuộc về khai trí giúp nhận chân lịch sử, xóa đi những ảo tưởng về lãnh tụ, xua đi những huyễn hoặc về chính trị nhằm "phá vòng nô lệ" cả Tàu và ta. Càng thấy giá trị và ấn tượng ghê gớm nếu ta lại đặt số dư đó ở giữa hai vật, một bên là tấm thẻ Đảng đỏ thẫm của một cố Ủy viên Trung ương, cựu đại sứ tại Liên Xô (cái nôi của toàn trị cộng sản) còn bên kia là bộ quân phục sĩ quan an ninh màu cỏ tối đã bạc. Nhưng hình ảnh này không còn thuộc riêng cá nhân và gia đình Anh Ba Sàm nữa, nó đã thành một biểu tượng chung cho đặc tính hấp dẫn, khơi gợi thiện tính trong con người của Dân chủ Tự do. Bất kỳ hốc tối, khoảng băng giá nào của xã hội cũng có thể sẽ bén hoặc bắt tia lửa Dân chủ.

Xem thế, những hoài nghi, nghi kị đã và đang tồn tại có điều gì đó thật nhẫn tâm. Nhưng tình trạng lòng người hoang mang, chao đảo như vậy không phải là điều mới hay là trường hợp đầu tiên. Cách đây chừng 15 năm, khi ấy các "nhà hoạt động" còn hiếm hơn "lá mùa thu", bản thân tôi, người có ít kinh nghiệm, đã chứng kiến ít nhất một trường hợp tương tự. Tình trạng mù mờ, hoài nghi xót xa và không dễ chia sẻ, không thể lý giải được ngay một cách thấu đáo như thế vừa là hệ quả tất yếu vừa là một bi kịch không chỉ của đương sự, nghề nghiệp cá nhân, lịch sử gia đình mà còn là của lịch sử một dân tộc đã phải chịu nhiều tráo trở, là hệ lụy rất khó rời ngay được của một xã hội đã phải vượt thoát, sống còn bằng luồn lách với gần như mọi thủ đoạn trên nửa thế kỷ. Nhưng đó cũng là thách thức, là thử thách đối với tất cả những người muốn tiến bộ. Mọi sự nghi ngờ theo năm tháng dai dẳng đến đâu cuối cùng chỉ làm tăng thêm giá trị, niềm tin, ngưỡng phục, phẩm hạnh cho cái thật, dĩ nhiên chỉ khi cái thật đó không bải hoải, không bị giết chết bởi nghi ngờ.

Những chi tiết trình bày như thế không thể tránh được hệ quả gợi lên trong tâm trí nhiều người về nỗi cô đơn, lẻ loi của Anh Ba Sàm. Tuy nhiên, dù chúng ta không thích, đó vẫn là một thực tế hiển hiện của thân phận những người tranh đấu cho nhân quyền, tự do, dân chủ tại Việt Nam từ nhiều thập niên qua cho tới tận hôm nay, dù đã có những cải thiện. Đã có nhiều trăm người ký tên thật vào các thỉnh nguyện đòi trả tự do cho Anh Ba Sàm (và nhiều người khác) - một vượt bực so với chỉ 5 năm trước. Nhưng đã có bao nhiêu người có hành động mang tính rời xa thực sự cái Đảng, cái chính thể đang trấn áp Anh Ba Sàm (cùng nhiều người khác), như trả thẻ Đảng, bỏ ngành công an, tuyên bố rời những chức vị chẳng danh giá cho lắm, v.v., vì Anh Ba Sàm? Hiện thực này khiến tôi không thể không liên tưởng tới một hoạt cảnh múa đôi:

Bên này, nhà độc tài ngày càng phát ra những ngôn từ, những động tác, hình thái mới gần hơn với dân chủ nhưng quyết không để cái gì làm tổn hại tới các thiết chế độc tài, bên kia, người bị trị cũng ngày càng xướng ra những phát ngôn ủng hộ dân chủ, biểu tỏ phản đối trấn áp tự do nhưng cũng quyết không làm điều gì tổn hại tới danh vị, đặc quyền bản thân do độc tài ban phát.

Song, nói như thế không có nghĩa cố tình không biết đến những tấm lòng thơm thảo, những con tim đang trăn trở, nhức nhối, những chuyển động âm thầm trong lòng người. Nhưng nếu trung thực và mạnh dạn, chúng ta phải thấy rằng độc tài từ bao năm qua luôn đưa tay ghìm bớt tiếng cười khi liếc mắt nhìn những thỉnh nguyện có những lập luận rằng "người ấy" là "người yêu nước", "không vi phạm pháp luật", "không phải bất đồng chính kiến", "không muốn làm anh hùng", "đang đầy bệnh tật", "rất ôn hòa", "vì sự thật", "đã có công với Đảng", "thuộc gia đình cách mạng", "chỉ vì lợi ích của Đảng" v.v.

Tuy nhiên, chúng ta cũng nên nhớ cái sự "một mình" (alone), chứ không phải "cô đơn" (lonely), luôn là một thuộc tính bất biến của mọi khai phá, sáng tạo.

Tôi đã từng có lần yếu đuối rất đáng trách thốt ra lời "Thương anh" với người vì tự do mà bị lao tù. Nhưng nghĩ thêm, đối với những người bị lâm nạn vì đã khát khao tự do thực sự, cái "tình thương" đó không phải là điều họ cần nhất.○


(Bảy tháng và 11 ngày sau khi Anh Ba Sàm cùng đồng sự bị bắt. Cuối ngày thứ Mười - - ngày đã hết lệnh tạm giữ - tối đa 09 ngày - phải chuyển sang lệnh tạm giam, tức có "khởi tố"- thủ tục tố tụng tối thiểu để giam giữ lâu dài và đưa đến các thủ tục khác: truy tố, xử án, kết án - sau khi nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa bị bắt.)

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

Media Legal Defence Initiative (MLDI) : Chụp ảnh biểu tình là phạm tội " lật đổ nhà nước ".

Nguồn danoan2012

Thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 2014

Nữ ký giả nhiếp ảnh bị cầm tù đang tuyệt thực tại Việt Nam



Ngày 11 tháng 12, 2014
Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị bắt giữ cách đây hơn ba năm vì chụp hình một cuộc biểu tình và bị kết án chín năm tù với tội danh lật đổ nhà nước. Vào ngày 28 tháng 11, cô bắt đầu tuyệt thực để phản đối sự ngược đãi trong tù.


Trường hợp của Minh Mẫn tiêu biểu cho hiện tình của Việt Nam, nơi mà nhà chức trách giới hạn một cách có hệ thống quyền tự do ngôn luận bằng cách bắt giam tùy tiện các ký giả, blogger và các nhà hoạt động nhân quyền.

Vào ngày 9 tháng Giêng năm 2013, tòa án nhân dân Nghệ An kết án Minh Mẫn cùng với 13 blogger và nhà hoạt động nhân quyền khác về tội danh âm mưu "lật đổ" nhà cầm quyền Việt Nam, mà giới thành thạo cho là "vụ án lật đổ lớn nhất trong những năm gần đây".

Tuy học làm nghề thẩm mỹ, cô gái 26 tuổi này là người nhiệt huyết cổ võ cho công bằng xã hội và nhân quyền, thể hiện qua việc làm của một ký giả nhiếp ảnh. Thay vì bị trói buộc trong khuôn khổ truyền thông nhà nước, Minh Mẫn đăng tải hình ảnh của cô chụp trên mạng. Cô đến những nơi nào có bất ổn xã hội, có biểu tình công cộng để chụp hình và tạo chú ý cho các sự kiện này. Một trong những sự kiện đó là cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Tp.HCM vào ngày 5 tháng 6 năm 2011.

Minh Mẫn bị bắt giữ vào ngày 31 tháng 7 năm 2011 cùng với người mẹ và em trai. Nhà của gia đình bị công an lục soát và tịch thu máy ảnh của Minh Mẫn và vẫn chưa trả lại cho cô.

Vụ xử diễn ra tại tòa án nhân dân Nghệ An, nơi mà từ lâu có những quyết định không cần bằng và thiếu vắng thủ tục pháp lý. Mặc dầu có một số đông các bị cáo hầu tòa, phiên tòa diễn ra có hai ngày. Các bị cáo chỉ được có năm phút để trình bày với chánh án, và chỉ có thể trả lời "có" hay "không". Nhiều ký giả độc lập và các quan sát viên quốc tế không được phép vào dự phiên xử. Phiên tòa kết án Minh Mẫn chín năm tù giam và ba tháng quản chế tại gia. Mẹ của cô bị kết án ba năm tù giam và nay đã mãn hạn tù. Em trai của cô bị ba năm tù treo.

Bản án nặng nề của Tòa Án Nhân Dân không chỉ tác động vào Minh Mẫn, mẹ và em trai của cô. Ba của cô đã nhiều lần bị ép buộc, bị áp lực phi pháp và bị theo dõi bởi nhà cầm quyền tiếp theo sau vụ bắt giữ cả gia đình của ông. Một nhân viên công an còn can ngăn ông không tìm luật sư bào chữa cho Minh Mẫn, và bị ra lệnh phải nói là vợ và con gái ông đã lên Sài Gòn làm việc nếu có ai hỏi về vụ bắt giữ.

Minh Mẫn bị kết án theo điều luật 79(a) của bộ luật Hình Sự vì là một "thành viên tích cực" tham gia "những hoạt động phi pháp nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" và vì thế mà nhận lãnh hình phạt nặng nề hơn những bị cáo khác. Cô hiện thời đang thụ án tù chín năm tù tại Trại Số 5, Yên Định, tỉnh Thanh Hóa. Điều kiện ở đó khắc nghiệt, và cô bị buộc phải lao động cực nhọc. Vào ngày 16 tháng 11 vừa qua, Minh Mẫn và ba tù nhân lương tâm khác gần như bị biệt giam vì lý do không rõ ràng. Vào ngày 28 tháng 11 năm 2014, Minh Mẫn tuyệt thực để phản đối cách đối xử bất công; cô bị nhốt trong một buồn giam với ba lớp bê tông cùng với một tù nhân khác.

Sinh viên luật thay mặt người ký giả đệ đơn lên Liên Hiệp Quốc
Cuộc tuyệt thực và sức khoẻ bấp bênh của Minh Mẫn đã làm tăng sự cấp bách tình trạng của cô và gây chú ý của giới hoạt động quốc tế. Trong tuần rồi, một văn phòng luật sinh viên ở Zagreb, Croatia đã đệ đơn lên Ủy Ban Điều Tra Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc (UNWGAD) thay mặt cho người ký giả nhiếp ảnh bị giam cầm.

Được đào tạo về lãnh vực nhân quyền quốc tế bởi các giáo sư hàng đầu tại đại học Oxford và Zagreb, các sinh viên luật nghiên cứu, soạn thảo và đệ đơn thay mặt cho một số thân chủ. Ngoài Minh Mẫn ra, các đơn khác được thảo thay mặt cho blogger chính trị Việt Nam Điếu Cày, người được thả hồi 21 tháng 11 năm 2014 và một biên tập viên người Miến Điện Tin San. Tổ chức Bảo Vệ Luật Pháp cho Giới Truyền Thông (The Media Legal Defense Initiative – MLDI) cùng với Garden Court Chambers và đại học Zagreb lo việc giám sát luật pháp cho các sinh viên luật trong mọi khâu. 

Mặc dầu có công nhận quyền tự do ngôn luận trong hiến pháp, Việt Nam thường xuyên nhận điểm xấu xếp hạng tự do báo chí. Thí dụ như Hiệp Hội Ký Giả Không Biên Giới (Reporters Without Borders) đã xếp có sáu quốc gia đứng dưới Việt Nam về tự do báo chí. Rất tiếc là trường hợp của cô Minh Mẫn lại là một thí dụ khác của việc nhà nước Việt Nam bóp nghẹt tự do ngôn luận và đối kháng bằng những cáo buộc ngụy tạo hay mơ hồ. Khi đệ đơn lên UNWGAD, văn phòng luật Zagreb hy vọng sẽ nâng cao nhận thức về tình trạng của Minh Mẫn và hy vọng sẽ đạt được kết quả tích cực như trong trường hợp của Điếu Cày.