Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

NGUYỄN QUỐC SƠN (CCB) : Nguyễn Chí Vịnh, Trần Đăng Thanh – Phải chăng các anh sợ chết?

Nguồn anhbasam

Posted by basamvietnam on 27/12/2012

"Đã chọn nghề binh, đừng đi rao giảng về hòa bình. Trong điệu nhạc ru ngủ êm dịu ấy, sẽ làm tê liệt sức kháng cự của cả dân tộc. Phải chăng các anh đang sợ CHẾT?"

Có lẽ đúng vậy, nên Nguyễn Chí Vinh mới từng đưa ra lời bóng gió, tự nhận mình là … "binh bét".

PHẢI CHĂNG CÁC ANH SỢ CHẾT?

NGUYỄN QUỐC SƠN, CCB-Nguyên là sĩ quan, giáo viên trong quân đội.

Bản chất của quân đội sinh ra là để bảo vệ tổ quốc. Đứng trước mối hiểm nguy có kẻ thù rình rập và đe dọa hòng xâm phạm bờ cõi, quân đội ta phải luôn sẵn sàng như tên lửa trên bệ phóng, mỗi quân nhân từ cấp tướng cho tới người binh nhì phải hun đúc cho mình nhiệt huyết của cuộc đấu tranh một mất một còn với kẻ thù, sẵn sàng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.

Song hành với khẩu súng của người lính, việc đấu tranh ngoại giao, kinh tế…với kẻ thù, việc giáo dục, động viên toàn dân đoàn kết, tin tưởng vào lãnh đạo trong tình thế khó khăn của đất nước như hôm nay, đó là nhiệm vụ trọng yếu của các cấp lãnh đạo Đảng và chính quyền, từ trung ương tới cơ sở, hiện có hàng mấy triệu người, ăn lương bổng từ đồng thuế người dân đóng góp để duy trì sự tồn tại của nó.

Đó là lẽ đương nhiên, không cần phải bàn cãi làm gì.

Vậy mà nay chúng ta đang chứng kiến một sự trái ngược về chức năng đến kinh ngạc, bắt đầu từ quân đội. Thay vì chỉ làm nhiệm vụ tuyên giáo trong phần việc mà mình được phân công là người lính, thay vì phải nhắc nhở nhau nhìn rõ kẻ thù trước mắt để sẵn sàng đối đầu thắng lợi, thì các ông tướng, các vị tá đủ loại, đang đi rao giảng khắp nơi về cái gọi là: "Giữ vững môi trường hòa bình"; rằng: Kẻ đang thò cái lưỡi bò chiếm trọn biển đông, đang chặn bắt đồng bào của ta ngoài khơi kia…không phải là kẻ thù, mà là "đồng chí 16 chữ vàng, 4 tốt" vv…!?

Tại sao người đang cổ vũ cho việc giữ gìn hòa bình, lại không phải là ông Đinh Thế Huynh, ông Tô Huy Rứa…, hay hàng trăm tiến sĩ, giáo sư đủ loại trong hệ thống tuyên giáo của Đảng và nhà nước, mà lại phải dùng các tướng tá? Chẳng lẽ ngoài ngài Đại tá Trần Đăng Thanh, ngoài vị Thứ trưởng quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh…, không còn ai có đủ trình độ và uy tin để răn dạy các thầy giáo trong hệ thống các trường đại học và cao đẳng của Hà Nội và cả nước?

Các vị tướng, tá của quân đội đang phạm phải một điều cấm kỵ hết sức nghiêm trọng, là ru ngủ nhân dân bịt tai bịt mắt an hưởng thái bình, chỉ nhằm mục đích là để các tầng lớp dân chúng, trong đó chú trọng đến thanh niên, không còn bức xúc với các hoạt động gây hấn của Trung Quốc, rằng "đã có đảng và nhà nước lo". Nhưng người nghe những lời hay ý đẹp ấy, đâu phải chỉ là dân chúng, mà có cả những người lính đang trực tiếp cầm súng bảo vệ tổ quốc. Ý chí tiến công của họ sẽ ra sao khi đất nước có biến bất ngờ?

Làm người lính nói chung, là sĩ quan trong lực lượng vũ trang, dù ở cấp hàm nào cũng nên kiệm lời, đừng thích huyênh hoang khẳng định mình một cách thái quá. Không bao giờ được tự ru ngủ mình, ru ngủ người khác bằng những mỹ từ về hòa bình. Giống như cây cung đã bật sẵn, người lính như một múi tên sẵn sàng lao vào kẻ thù của tổ quốc, không cần biết chúng từ đâu tới.

Đã chọn nghề binh, đừng đi rao giảng về hòa bình. Trong điệu nhạc ru ngủ êm dịu ấy, sẽ làm tê liệt sức kháng cự của cả dân tộc. Phải chăng các anh đang sợ CHẾT?

N.Q.S.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét