Nguồn
badamxoeHai câu chuyện của nhà văn Nguyễn Đình Chính: Dự đoán đáng kinh ngạc về… Vịt và Khóc mướn.
Posted by badamxoe on 17/05/2012
1. Dự đoán kinh ngạc về…Vịt:

Nhà văn NguyễnĐình Chính
Hôm nay, đọc một câu của chuyên da phân tích chính chị Thayer Tôi
không nhìn thấy dấu hiệu nào cho thấy Đảng cộng sản Việt Nam sẽ chịu từ bỏ quyền lực, thách từ lớn chí bé nhịn nổi cười.
Và thách luôn Thayer, lục tung thế giới xem nước nào chính đảng mạnh nhất đang cầm quyền, đang yên đang lành, tự dưng mang quyền lực ra chia sẻ, chưa nói đến từ bỏ.
Nguyên cái diễn văn dài dằng dặc của Hồ Cẩm Lú mới đây, chú chuyên da hâm hâm đơ đơ này không đọc vị ra được, điểm sốt nóng nhất nằm ở đâu.
Không phải ở chỗ sửa hiến pháp.
Chỉ có những thằng ngu trần ai khoai củ mới nghĩ rằng sẽ thay đổi điều 4 hiến pháp trong tương lai gần. Những thằng đang thủ dâm ngày cộng sản Vịt sụp đổ đang đến, coi chừng tiệt bố nó mất giống trước khi sự tự sướng kia kịp thỏa mãn.
Không phải ở chỗ đất đai.
Các chính sách đưa ra lần này, và các lần sau nữa, chỉ là vá víu tấm mền cũ.
Lại càng không phải ở chỗ các chính sách xã hội và tiền lương. Cái này muôn đời muôn kiếp không bao giờ nóng sốt với quốc dân đồng bào Vịt, vì dễ đến chín chục phần trăm công chức không biết chính xác lương mình bao nhiêu. Mỗi lần cần khai khẩn gì dính dáng đến thu nhập cá nhân, y như rằng nháo nhác lũ lượt… chạy hỏi phòng kế toán.
Có 4 điểm đã kể ra 3, tự nhiên hiểu, sốt nhất nằm ở đâu.
Đặc tính Vịt mình, có khi vấn đề nêu ra cực kì lớn, chỉ để giải quyết 1 chuyện nhỏ, và ngược lại.
Tại sao phải tái lập ban nội chính và lập thêm ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng bên đảng, trùm lên công việc của một ông phó thủ tướng hiện hành?. Mục đích ý nghĩa dĩ nhiên vô cùng tốt đảng đẹp đời.
Điều đáng kinh ngạc về Vịt nó ở chỗ này: vấn đề nêu rất lớn là tham nhũng chỉ để giải quyết chuyện li ti: cân bằng quyền lực.

2. Khóc mướn
Trước tiên, mượn chính mồm 2 nhà báo VOV để khẳng định tính chính danh cũng như hiệu quả của cuộc cưỡng chế của chính quyến tại Văn giang.
Cho đến hôm nay đã thêm Hội luật gia tham gia vào đội ngũ khóc mướn cái clip, tác giả bài báo trên bị lực lượng đang thi hành công vụ nện cho lên bờ xuống ruộng.
Trong đám khóc mướn, chưa thấy ai, nhất là mấy ông luật gia, đả động đến tính không chính danh của hai nhà báo trong quá trình tác nghiệp: không một mẩu giấy tờ lận lưng, ngoài việc "bảo bằng mồm" với các lực lượng chức năng ta đây là nhà báo.
Nguyên tắc tối thiểu, không cứ tác nghiệp ở những chỗ đã được cảnh báo trước sẽ có nguy hiểm, mà bình thường nếu anh chưa có thẻ nhà báo thì bất cứ cơ quan báo chí nào cũng đều phòng thủ cho phóng viên của mình tờ giấy giới thiệu. Giấy này thường có thời hiệu sử dụng 1 tháng, hết hạn cấp tiếp và đến được tất cả các đơn vị có liên quan đến địa bàn tác nghiệp của phóng viên đó.
Không giấy tờ chứng minh, cái việc bảo bằng mồm ấy, suy cho cùng, có khác gì mấy thằng vượt đèn đỏ bảo với cảnh sát giao thông tao là con cháu tướng Nhanh.
***Ở quê đám ma nào mà ít hờ (tiếng quê chỉ sự gào khóc) là con cái người chết thuộc hàng bất hiếu, thế nên nhà nào ít con hay con cái đi làm thành phố không biết hờ, phải thuê mấy bà khóc mướn chuyên nghiệp hờ thay.
Đất lề quê thói, khóc mướn âu cũng là tục không xấu cũng chẳng tốt, một cách kiếm tiền sạch của mấy bà mấy bác nông dân.
Khóc mướn trong làng trí thức, bày ra một sự bế tắc về tư tưởng. Chiếc áo thể chế chính trị hiện hành đã trở nên chật chội, vậy nhưng thay áo thế nào, thằng biết thì chưa lên tiếng, thằng đang phất cờ thì lưu manh, chỉ khiến dân chúng thêm khoái vận nguyên áo cũ, cho nó lành.
Đám khóc mướn, nằm khúc giữa hai thằng, tự tụt quần sịp phơi trym lại tưởng đang đòi thay áo.
Nhục như con trùng trục.
Nguyễn Đình Chính ( Tổng hợp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét